Bàn vận công

0
24

Edit: Hoàng Ngọc Cầm

Văn án

Mọi người đều nói Ngụy Tiểu Diểu có một trái tim bảy phần khéo léo, nhưng trái tim khéo léo này thật ra lại là một viên trân châu không màu không sắc.

Y vì không thể tự chủ mà luôn nơm nớp lo sợ thế đạo cung tình, lại càng tự ti với thân phận hoạn quan lẫn xuất thân hèn mọn của mình. Chính vì thế y tận lực phớt lờ ý tình mãnh liệt mà Thất vương gia trao gửi, đối với sự theo đuổi gian khổ của Thất vương gia chỉ đành chọn cách trốn tránh, ngoài mặt thì cung kính giữ nghiêm phép tắc hòng che giấu nỗi ái mộ đã khắc cốt ghi tâm.

Ngụy Tiểu Diểu nói – “Vương gia, thật ra ngươi không nên hao tổn tâm tư nhiều đến thế.”

Thất vương gia lại nói – “Nhưng ta muốn hao tổn tâm tư vì ngươi.”

Những giãy dụa đầy mâu thuẫn rối rắm, những ý tình sâu sắc triền miên.

Ngụy Tiểu Diểu thầm nghĩ chỉ cầu được một đêm ơn trạch để mãi mãi khắc ghi vào lòng. Thất vương gia thì lại nói đời này kiếp này chấp niệm của ta đối với ngươi dẫu đến chết không thôi.

Quanh tới quẩn lui mãi sau cùng thì tâm tình lâng lâng bất định cũng đáp được xuống một nơi vững vàng kiên định.

Y lại thầm nghĩ muốn nói với Thất vương gia một câu: “Nguyện có được lòng người, bạc đầu chẳng phân ly”.

–o0o–

MỤC LỤC

Bàn vận công – CHƯƠNG 0

Bàn vận công – CHƯƠNG 1

Bàn vận công – CHƯƠNG 2

Bàn vận công – CHƯƠNG 3

Bàn vận công – CHƯƠNG 4

Bàn vận công – CHƯƠNG 5

Bàn vận công – CHƯƠNG 6

Bàn vận công – CHƯƠNG 7

SHARE
Previous articleBàn vận công - CHƯƠNG 7
Next articleBang chủ, ta đói bụng - CHƯƠNG 1

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI