Ác nam nhân – CHƯƠNG 14 (Hoàn)

0
16

Tác giả: Kim gia lười biếng【金家懒洋洋】

Editor: Hạ Anh | Beta: Hạ Anh

Chương 14 (Hoàn)

Cô gái hoa hướng dương sau khi kết thúc, những thành tựu đạt được đã khiến cho người khác phải khâm phục, doanh thu cũng là một đường thẳng tăng vọt, thậm chí đột phá vài kỉ lục mới, bởi vậy cái tên Kim JaeJoong cũng bắt đầu trở nên phổ biến và nổi tiếng.

Tối hôm đó, Jaejoong đang ở kí túc xá thu thập hành lý chuẩn bị về nhà thăm cha mẹ, nhưng mà một tin tức trên tivi khiến cậu phải chú ý.

“Alo, chị Hee Yeon, vì sao Mộ Dung không thể debut? Lẽ nào công ty không giúp được gì sao? Mộ Dung vậy mà không thể ra mắt, khi nhóm nhạc của anh ấy cùng nhau quay chương trình, anh ấy lại phải đeo mặt nạ che mặt! Đây tuyệt đối là một sự sỉ nhục!

Bên kia Park Hee Yeon cũng rất bất đắc dĩ: “Chị cũng không biết cụ thể… Hình như là vấn đề quốc tịch hay hiệp ước gì đó, công ty cũng không làm gì được…”

“Tại sao lại có thể như vậy? Không được, em phải gọi điện cho Yunho…” Jaejoong còn định nói gì đó, bên kia Hee Yeon nghe vậy vội vàng cắt lời cậu:

“Jaejoong, em hãy nghe chị nói… Tốt nhất em đừng nhúng tay vào chuyện này, em càng để ý như vậy có thể sẽ khiến mọi việc càng hỏng bét…”

“Cái gì?” Jaejoong ngây ngẩn, trong lòng nổi lên nghi ngờ: “Cái gì gọi là em càng để ý thì mọi chuyện càng hỏng bét? Chuyện này có liên quan tới em sao?”

“Không… Jaejoong, chị không giúp được gì, nhưng vẫn mong em đừng can thiệp vào chuyện này… cũng giống như em, Mộ Dung mới chỉ ra mắt được một tháng, còn phải trải qua cả quá trình trưởng thành và phấn đấu, sẽ không chỉ dừng chân tại một điểm…” Park Hee Yeon cố gắng trấn an Jaejoong.

Chỉ là cô càng nói như vậy, Jaejoong càng cảm thấy không bình thường: “…là do Yunho sắp đặt?”

“Không phải, Chủ tịch sao có thể làm chuyện đó được?!” Park Hee Yeon vội vã phủ định, “Jaejoong, mọi việc không có đơn giản như em nghĩ, thực tế là…”

“Em thấy vẫn nên trực tiếp gọi điện hỏi Yunho thì hơn…” Jaejoong bình tĩnh trả lời, “Đã làm phiền chị rồi, tạm biệt.” Cậu nói xong rồi nhanh chóng bấm chấm dứt cuộc gọi, tiếp theo là bấm số điện thoại của Yunho, đối phương tiếp điện thoại rất nhanh, bên kia điện thoại truyền tới giọng nói nhàn nhã của Yunho:

“Alo? Đã chuẩn bị xong rồi?”

“Ừm.” Jaejoong khẽ nhíu mày, cậu đang suy nghĩ nên mở miệng như thế nào, “Yunho, chuyện của Mộ Dung… Anh ấy vẫn chưa được debut sao?”

Người bên kia trầm mặc vài giây, rồi trả lời: “Ừ, chưa được.”

“Vì sao?” Trong lòng JaeJoong chợt cảm thấy lạnh buốt, tuy rằng Mộ Dung chưa nói gì với cậu, nhưng cậu hoàn toàn có thể tưởng tượng được y sẽ đau khổ như thế nào.

“Không tại sao cả.” Jung Yunho trả lời vô cùng dứt khoát.

“Anh không thể giúp được gì sao? Anh ấy tuy là người nước ngoài, nhưng dù sao cũng vẫn là nghệ sĩ của công ty… Anh nỡ nhìn anh ấy chịu nhục như vậy?” Jaejoong vô cùng lo lắng, ngay cả thái độ nói chuyện cũng thay đổi, bình thường khi nói chuyện với Yunho cậu đều dùng kính ngữ.

Jung Yunho không có lập tức trả lời, qua một lúc lâu mới lên tiếng: “Nếu em muốn biết nguyên nhân thực sự, tôi cũng có thể nói cho em biết, đó là bởi vì nhẫn của em và hắn giống nhau như đúc.”

Jaejoong nhất thời tỉnh ngộ, lí do này quả thực vừa buồn cười lại vừa đáng giận, “Chủ tịch, anh là trẻ con hay sao? Vì chỉ chuyện nhỏ nhặt này mà… anh bắt Mộ Dung phải chịu sự nhục nhã sao?”

“Chuyện nhỏ nhặt?” Âm lượng của Yunho cũng lên cao vài đề-xi-ben, trong giọng nói còn có chút khó chịu, “Em trước khi ra mắt tặng nhẫn đôi cho hắn, sau đó hai người đều mang cho tới bây giờ… Kim JaeJoong, em rốt cuộc là có ý gì?”

Trong chốc lát JaeJoong cảm thấy đôi khi người này không khác gì một đứa trẻ, chẳng vì lý do gì mà giận dỗi vô cớ: “Anh ấy là bạn tốt của em, đối xử với em như một người anh trai… bọn em đã rất lâu rồi không gặp nhau, cơ hội gặp mặt cũng rất ít, cho nên mới đeo nhẫn coi như là kỉ niệm, còn Chủ tịch, anh hầu như lúc nào cũng ở bên cạnh em, ngày nào cũng nhìn thấy nhau, em cần gì phải giữ lại cái gì đó để kỉ niệm?”

“Ngày mai em về nhà thăm ba mẹ một tuần, thời gian dài như vậy, em không nghĩ cũng nên đưa tôi cái gì đó làm kỉ niệm sao?” Yunho nói thẳng ra ý đồ của mình, “Hơn nữa, hai chúng ta cũng ở bên nhau lâu như vậy rồi, em cũng chưa từng tặng gì cho tôi…”

Jaejoong trong lòng thầm nghĩ ngay cả người tôi cũng cho anh rồi anh còn muốn gì nữa, thế nhưng ngoài miệng lại không thể nói như vậy, con người Jung Yunho, nếu ở chung lâu mới biết hắn kì thực không hề đáng sợ chút nào, đôi khi còn ấu trĩ như một đứa con nít: “Vậy Chủ tịch đại nhân của tôi muốn gì nào?”

“Tôi cũng muốn có nhẫn tình nhân.” Jung Yunho dứt khoát trả lời.

JaeJoong thiếu chút nữa phì cười, hiện tại hắn là trẻ con đòi kẹo đường sao? “Đã muộn thế này em biết đi đâu mua nhẫn tình nhân?… Được rồi, em nhớ ra rồi, anh chờ một lát, em qua liền.”

Cậu cúp điện thoại, từ trong tủ lạnh lấy ra hai lon nước ngọt, “Phốc”, giật ra hai chiếc nắp lon để vào túi áo, sau đó đội mũ đeo kính râm, đi ra ngoài.

Đến bên ngoài biệt thự của Yunho, cậu nhấn chuông cửa, lập tức thấy Yunho mở cửa ra đón: “Em sao lại lâu như vậy?!”

“Lâu lắm sao? Em đã cố gắng nhanh hết mức có thể rồi, ai bảo nhà anh ở xa như vậy làm gì…” JaeJoong vừa nói vừa kéo mũ và kính râm.

Yunho xoay người đi lấy đồ uống cho cậu, nhưng cũng không trực tiếp đưa cho Jaejoong mà đặt lên bàn, ôm tay hỏi cậu: “Nhẫn đâu?”

JaeJoong nghe vậy, nhịn cười từ trong túi áo lấy ra vật gì đó, sau đó nói với Jung Yunho: “Anh nhắm mắt lại đi, nhanh lên một chút.”

Jung Yunho nhìn thấy nụ cười của cậu liền cảm thấy có chút nghi ngờ, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt: “Em nếu còn dám lừa gạt tôi thì sẽ phải chịu trừng phạt, tối hôm nay tôi nhất định sẽ không tha cho cái mông của em…”

JaeJoong đeo nắp lon lên ngón áp út của hắn, sau đó cười nói: “Anh có thể mở mắt được rồi…”

Jung Yunho vừa mở mắt, liền thấy trên ngón tay cái là cái nắp lon, thiếu chút nữa tức giận, nhưng khi nhìn đến JaeJoong quơ quơ ngón tay cũng mang nắp lon y hệt trước mắt hắn, rốt cuộc không có cách nào bùng nổ được.

“Nói không chừng phong cách này sẽ được ưa thích…” Jaejoong cười ra điều không hài lòng, “Chủ tịch nhớ giữ thật kỹ nha. Nhẫn của Mộ Dung là mua ở Dong-Dae-Mun, giá trị tuyệt đối không bằng đôi này… Chủ tịch có thích không?”

Yunho rốt cục không nhịn cười được, giang tay ôm lấy JaeJoong vào lòng: “Em càng ngày càng nghịch ngợm….”

“Chủ tịch không phải là thích một Kim JaeJoong như vậy sao?” JaeJoong ở trong ngực hắn lên tiếng, “Anh thực sự ngốc muốn chết, chỉ vì chuyện này… Anh nếu chịu khó hỏi em sớm có phải mọi chuyện đã tốt đẹp rồi không?”

“Không, tôi chỉ là biết thời biết thế mà thôi, trên thực tế hộ tịch của Mộ Dung thực sự có vấn đề, hoàn toàn không phải do tôi bày trò… Nhưng mà nhìn biểu hiện của em hôm nay, tôi có thể xem xét đến chuyện giúp đỡ cậu ta” Yunho đắc ý cười.

“A?” JaeJoong lúc này mới vỡ lẽ, Jung Yunho quả nhiên là một tên xấu xa, dùng chuyện như vậy kích thích cậu, cậu đấm vào ngực của hắn mắng, “Này, sao anh có thể xấu tính như vậy, đúng là một người đàn ông hư hỏng!”

Yunho nhìn kim JaeJoong bĩu môi oán hận nhìn mình, nhất thời tâm tình sảng khoái: “Trước đây quyết định bồi dưỡng em thành con người của hiện tại quả thực là một quyết định quá sai lầm, tôi vẫn là tương đối thích nhìn bộ dạng ngu ngốc của em hơn…”

“Không kịp nữa rồi!” JaeJoong giả bộ tức giận muốn tránh thoát ra khỏi ***g ngực của hắn, đáng tiếc Jung Yunho không để cậu thực hiện thành công, hắn ôm thật chặt cậu từ phía sau, nói ghé vào lỗ tai JaeJoong:

“Muốn anh giúp Mộ Dung, em có muốn cùng anh thử một chút quy tắc ngầm không?”

“Ai muốn quy tắc ngầm với anh, ngày mai em còn muốn về với bố mẹ, em đi đây, anh ngủ một mình đi!” JaeJoong vừa nói vừa giãy khỏi lòng hắn, chỉ tiếc Jung Yunho không cho cậu làm vậy, còn đẩy cậu ngã xuống sopha.

“Em không sợ tôi sẽ làm giống như lần đầu tiên, trói chặt hai tay của em, âu yếm em…”

“Anh sao lại đáng ghét như vậy, làm gì có ai luôn thích ép buộc người khác như vậy.”

“Có a, ai đó hư hỏng giống như anh vậy. “

“A. . .”

Happy Ending

Hạ Anh: Cuối cùng cũng kịp hoàn thành em nó trước khi sang năm mới rồi ಥ⌣ಥ

SHARE
Previous articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 13
Next articleÁc nam nhân

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI