Ác nam nhân – CHƯƠNG 1

0
34

“Mau vào đi, chủ tịch đang đợi em bên trong.”

“Một mình em sao?” Kim JaeJoong sợ hãi nhìn Park Hyo Yeon, trong đôi mắt to tròn hàm chứa sự khẩn cầu, “Chị Hyo Yeon, chị có thể vào cùng em được không?”

“Tự em vào đi, chị còn có việc bận, chị đi trước.” Park Hyo Yeon nhìn cậu khẽ cười, “Không có việc gì đâu, chủ tịch là người rất dễ gần, huống chi công ty đang có dự định cho em debut, đương nhiên muốn đích thân gặp mặt em, đúng không?”

“Vậy được rồi…” Kim Jaejoong khẽ cắn môi dưới.

“Vậy chị đi trước, em nhớ kĩ phải lễ phép một chút, phải nghe lời của chủ tịch, biết không? Chị đi đây.” Nói xong, Park Hyo Yeon xoay người rời đi.

Kim Jaejoong nhìn theo bóng dáng của Park Hyo Yeon cho đến khi thân ảnh của cô biến mất khỏi tầm mắt, cậu lại khẽ cắn cắn môi dưới. Jaejoong năm nay 18 tuổi, hiện đang là thực tập sinh của công ty giải trí YJM có tiếng tại Hàn Quốc. Người ngày hôm nay cậu phải gặp mặt chính là chủ tịch của YJM – Jung Yunho. Jung Yunho năm nay 32 tuổi, lúc trước cũng là một nghệ sĩ, sau này khi đã có chỗ đứng trong giới liền tự mình thành lập một công ty giải trí của riêng mình, tự tay bồi dưỡng nghệ sĩ. Hắn cho đến hiện tại vẫn chưa kết hôn, dáng dấp lại cao lớn anh tuấn, vì vậy luôn là tâm điểm của cánh nhà báo.

Kim Jaejoong đã thực tập ở YJM được một năm rưỡi, như Park Hyo Yeon đã nói qua, ban quản trị của công ty muốn cho ra mắt một nghệ sĩ mới trong năm nay, vì vậy mới dẫn cậu tới gặp mặt Jung Yunho, để xem cậu có phù hợp để debut hay không.

Kim Jaejoong nắm chặt hai tay, trong lòng tự động viên bản thân: Kim Jaejoong mày có thể làm được, không có gì có thể đánh bại mày, fighting!

Cậu đang định nhấn chuông cửa, cánh cửa lại bất ngờ bị mở ra, một người đàn ông cao lớn chỉ mặc một cái áo ngủ đi ra, phần lớn bộ ngực theo vạt áo có chút xộc xệch đều bị lộ ra bên ngoài, Kim JaeJoong ngẩng đầu nhìn, ngay lập tức một khuôn mặt anh tuấn liền xuất hiện trong tầm mắt cậu, mà đôi mắt hẹp dài hơi xếch của đối phương cũng đang nhìn cậu chằm chằm:

“Nhìn đủ chưa?”

Kim Jaejoong đột nhiên phản ứng, vội vã cúi người chào, thế nhưng bởi vì khoảng cách hai người quá gần, một cái khom lưng của Jaejoong liền đánh thẳng vào ***g ngực của Jung Yunho, cậu quá sợ hãi đến mức ngay cả vết thương trên trán cũng không dám xoa, chỉ biết cuống quít lui về sau hai bước, không ngừng cúi đầu tạ lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi chủ tịch, tôi không phải cố ý, xin ngài tha thứ….”

Jung Yunho cười nhẹ một tiếng, nhìn cậu hỏi: “Cậu là Kim Jaejoong?”

Jaejoong lúc này mới ngừng cúi đầu, nhưng lại không dám nhìn hắn, không thể làm gì khác hơn đành lơ đãng di chuyển ánh mắt nói: “Phải, tôi là Kim Jaejoong, mong được ngài chiếu cố nhiều hơn.” Nói xong lại cúi đầu.

“Vậy vào đi.” Jung Yunho xoay người bước vào.

“A, vâng!” Kim Jaejoong vội vã đi theo rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Căn phòng này nguyên bản là một phòng suite của khách sạn, nguyên nhân là vì hôm trước Jung Yunho vướng phải một vụ scandal, hai ngày nay xung quanh căn hộ của hắn luôn bị đám ký giả và những tay săn ảnh vây kín.

Jung Yunho xoay người ngồi xuống ghế salon, đôi chân thon dài gác lên, dựa ở trên sô pha nhìn Kim Jaejoong: “Ngồi đi.”

Jaejoong nhìn dáng vẻ của hắn cả người liền thấy không được tự nhiên, vội vã ngồi xuống ghế salon đối diện: “Cảm ơn chủ tịch.”

“Tôi đã xem qua hồ sơ của cậu, cũng đã nghe bản thu âm của cậu, cậu cảm thấy bản thân mình thế nào?” Hai tay Jung Yunho đặt lên thành ghế, hai chân bắt chéo, cả người liền toát ra một loại khí thế vừa anh tuấn vừa bá đạo, quả nhiên không hổ danh là ông chủ được xưng là đệ nhất lão bản, đẹp trai chết người.

Kim JaeJoong suy nghĩ hồi lâu, còn khẽ nhìn qua Jung Yunho một lần, sau cùng mới trả lời: “Tôi… khả năng còn phải luyện tập thêm một thời gian nữa. Kia…. vũ đạo của tôi chưa được tốt lắm…”

“Vũ đạo có thể từ từ luyện tập, thế nhưng cậu vẫn còn thiếu một thứ, mà thứ này không phải cứ cố gắng luyện tập thì sẽ có được.” Jung Yunho đáp lại, hai mắt vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm Jaejoong, dường như muốn nhìn xuyên suốt con người cậu. “Cậu có biết đó là gì không?”

“A, tôi không biết….” Kim Jaejoong yếu ớt trả lời, hai mắt mê man nhìn Jung Yunho.

Jung Yunho quan sát cậu một lúc lâu, cuối cùng khẽ nhếch mép cười.

Jaejoong còn đang thắc mắc hắn cười cái gì, Jung Yunho đã từ đối diện đi tới, ngồi vào bên cạnh cậu, hai tay khoác lên vai cậu, cúi đầu áp sát vào Jaejoong, gần như là ghé sát vào lỗ tai của cậu: “Nhưng tôi có thể giúp cậu.”

Thanh âm trầm thấp truyền thẳng vào trong màng nhĩ của cậu, một luồng nhiệt khí thổi vào bên tai làm cho Jaejoong không nhịn được bất giác giật mình. Jaejoong theo bản năng dịch chuyển ra xa đối phương, vừa di chuyển vừa cố gắng trả lời: “Cảm ơn chủ tịch, vậy tôi phải làm thế nào?”

Jung Yunho sao có thể dễ dàng buông tha cho cậu, hắn nhích sát vào gần người cậu, hai bàn tay khéo léo từ trên vai chuyển xuống hai bên hông, khóe môi hắn khẽ nhếch, nở một nụ cười tà ác: “Cậu nói nên làm như thế nào?”

Giọng nói mập mờ quanh quẩn bên tai, cùng với hai bàn tay nóng bỏng không chút hảo ý còn đặt bên hông, Jaejoong nhất thời không kịp phản ứng, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm bất an, cậu liền vội vã đẩy hai bàn tay hắn ra, gượng cười nói: “Chủ tịch, tôi không hiểu lắm, ngài có thể nói rõ hơn được không?”

“Hyo Yeon lẽ nào chưa nói cho cậu biết?” Jung Yunho trở tay nắm lấy bàn tay đang muốn gỡ tay hắn ra của cậu, tay còn lại thì đặt trên đùi cậu, lần mò sâu vào bên đùi trong.

“A——-” Kim Jaejoong thiếu chút nữa nhảy dựng lên, gương mặt cậu lúc thì đỏ khi lại trắng bệch, bản thân cậu hận không thể có thêm nhiều hơn vài cánh tay để đẩy Jung Yunho ra: “Không, chủ tịch, như vậy không được… đừng làm vậy…”

Nếu cậu thoáng cái liền đáp ứng, Jung Yunho có lẽ sẽ buông tha cho cậu, thế nhưng cậu lại phản ứng như vậy, ngay lập tức làm dấy lên dục vọng chinh phục của hắn. Hắn xoay người đè Jaejoong xuống ghế sô pha, hai tay đè chặt hai tay của cậu, từ trên cao nhìn xuống Jaejoong:

“Dục cự còn nghênh? Tôi thích.”

Kỳ thực lúc này sắc mặt JaeJoong đã sớm tái nhợt, hai bên khóe mắt đã sớm đỏ: “Chủ tịch, tôi van cầu ngài, đừng làm như vậy… chủ tịch…”

“Đừng khóc, tôi sẽ dịu dàng.” Jung Yunho khẽ cười, nụ cười vừa mang vẻ dịu dàng lại vừa có chút tà ác.

“Không phải, chủ tịch, tôi… ưm…” Kim Jaejoong còn chưa nói xong, Jung Yunho đã cúi người ngăn lại cái miệng của cậu.

Cậu liều mạng chống cự, liên tục lắc đầu, nhất quyết không để cho Jung Yunho hôn mình. Hắn không nhịn được liền dùng tay nắm lấy cằm của cậu, buộc cậu há miệng.

“Ưm…” Jaejoong vẫn mãnh liệt giãy giụa, đáng tiếc thân thể của cậu có chút gầy yếu đơn bạc, đối với Jung Yunho mà nói, một chút hiệu quả cũng không có.

Jung Yunho vươn tay rút dây lưng từ trong hộp plastic, hai ba cái đã đem hai tay của Jaejoong cột lại với nhau, sau đó hắn ôm lấy cậu, dường như muốn đem cậu đi đâu đó.

“Buông, biến thái! Buông ra!” Kim JaeJoong hai mắt đã đỏ lên, cậu vừa sợ lại vừa cảm thấy phẫn nộ, ở trên tay Jung Yunho liên tục giãy giụa. “Ai cứu tôi với, cứu mạng——”

Jung Yunho nhìn cậu, phảng phất cảm thấy cậu giống như đang làm nũng với hắn, cười gian tà: “Em cứ kêu đi, xem ai sẽ đến cứu.”

Rất nhanh sau đó, hắn đem cậu đặt lên một chiếc giường, lại nhìn cậu nhanh chóng thối lui đến một góc giường, Jaejoong vừa sợ vừa kích động nhìn hắn: “Anh không được tới đây! Anh còn bước tới tôi sẽ… a ——”

Jung Yunho cảm thấy Kim Jaejoong thật đáng yêu, không để cậu nói hết câu đã đem cậu đặt ở dưới thân: “Bảo bối, sao em lại có thể đáng yêu như vậy?”

“Anh cút đi! Anh là tên đại biến thái!” Kim Jaejoong sợ hãi mà khóc, nước mắt theo hai khóe mắt chảy xuống.

Jung Yunho cúi người chạm vào bên tóc mai đã ướt nước mắt, ghé vào bên tai Jaejoong dùng chất giọng đầy mê hoặc của mình mà nói: “Mẹ nó, em càng như vậy tôi lại càng muốn đè em.”

Jaejoong nghe được, đột nhiên cảm thấy giống như bản thân đang ở trong nước thì bắt được một cái phao cứu mạng, vội vàng lấy lòng: “Chủ tịch, ngài bỏ qua cho tôi đi, tôi sẽ cố gắng luyện tập thật tốt, giúp công ty kiếm được nhiều tiền… chủ tịch, tôi van ngài…”

“Vậy thử gọi tôi một tiếng Yunho đi?” Jung Yunho cười cười, ở khoảng cách gần nhìn đôi mắt to và đôi môi đỏ mọng của cậu nói.

Jaejoong còn tưởng rằng hắn thực sự buông tha cho cậu, vội vã nhút nhát nói: “Yun… Yunho…”

“Bé ngoan, thật đáng yêu.” Jung Yunho hài lòng cười đứng dậy nhưng chưa hoàn toàn ly khai khỏi người Jaejoong. Hắn nhìn áo sơ mi xộc xệch của cậu, cùng với da thịt trắng nõn bị lộ ra ngoài, hai mắt đều sáng lên, giống như là tìm được bảo vật.

Jaejoong bắt gặp ánh mắt của hắn, nhất thời liền cảm thấy lạnh sống lưng. Quả nhiên, ngay giây kế tiếp, Jung Yunho đã bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của cậu, Jaejoong hoảng sợ:

“Anh muốn làm gì?”

Jung Yunho đã cởi bỏ áo sơ mi của cậu, ***g ngực cùng khoang bụng trắng ngần đã lồ lộ ra trước mắt hắn. Jung Yunho liếm môi một cái, cười nói: “Tôi đói, em có phải nên thỏa mãn tôi hay không?”

Kim Jaejoong da đầu tê dại, không hiểu hắn muốn làm gì, thế nhưng ngay giây kế tiếp cậu đã biết hắn muốn làm gì —— Jung Yunho cúi người xuống ngậm lấy điểm nhỏ ở trên ngực cậu. Jaejoong hoảng sợ hét lên: “A! Tên biến thái! Mau buông, buông ra… A, đau…”

“Ngoan ngoãn, tôi sẽ giúp em thoải mái.” Yunho nhìn cậu cười xấu xa, “Làm sao bây giờ, tôi rất muốn hôn em, nhưng em lại không chịu phối hợp….”

Jaejoong thực sự rất sợ hắn sẽ làm ra chuyện gì biến thái, nước mắt lại rơi: “Anh rốt cuộc muốn như thế nào đây, tôi đã nói rồi, tôi không thích anh, tại sao anh lại hôn tôi, muốn làm chuyện đó với tôi… Anh không thể buông tha cho tôi được sao?”

“Nhưng mà tôi thích em, rất thích em…” Yunho bắt lấy cằm của Jaejoong bắt cậu phải nhìn hắn, “Từ lần đầu tiên nhìn thấy em ở phòng vũ đạo, tôi mỗi ngày đều nằm mơ thấy em, mơ thấy em ở dưới thân tôi khóc lóc cầu xin…”

Jaejoong nhất thời sững sờ, cho nên ngày hôm nay là Jung Yunho cố tình tìm cậu?

“Cho nên em thỏa mãn tôi một lần..” Yunho nhìn vẻ mặt suy tư của cậu, trên mặt cũng lộ ra vẻ tà ác, “Nếu em cứ phản kháng, tôi không biết sẽ còn làm gì em nữa…”

“Anh, anh..” Jaejoong sợ đến mức nói không nên lời, không thể làm gì khác hơn là trừng hai mắt nhìn Jung Yunho.

Jung Yunho đưa tay đặt trên lưng Jaejoong: “Bảo bối, tôi sẽ dịu dàng…”

Jaejoong vẫn còn muốn nói gì đó, thế nhưng Jung Yunho đã cúi người hôn cậu.

Hết chương 1

SHARE
Previous articleXiềng xích yêu thương
Next articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 2

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI