Ác nam nhân – CHƯƠNG 13

0
14

Tối hôm ấy, cuối cùng cũng quay xong, phần diễn của ba diễn viên chính cũng toàn bộ kết thúc.

Jaejoong sau khi tham dự xong lễ đóng máy liền đi tới biệt thự của Yunho, cậu vừa mới đi vào biệt thự, từ phòng khách đột nhiên truyền tới một giọng nói lỗ mãng:

“Ai ya, đây không phải là đại minh tinh của chúng ta sao?”

Jaejoong hiện tại đã học được việc che giấu cảm xúc trên khuôn mặt, thế nhưng nghe người kia nói vậy vẫn không khỏi nhíu mày, cậu nhìn vào phòng khách, thấy có ba người đàn ông đang ngồi phân tán trên ghế salon, một người trong đó là Shim Chang Min, hai người còn lại Jaejoong cũng nhận thức, là bạn thân của Yunho, là hai diễn viên thuộc tổ hợp MX lúc trước rất nổi tiếng sau lại cùng nhau rời khỏi giới giải trí – Park YooChun và Kim Junsu, mà người vừa lên tiếng chính là Park YooChun.

“Bọn họ đều vừa từ Mỹ về, em đều biết họ rồi phải không?” Yunho khẽ nhíu mày, quay đầu liếc Park YooChun nói, “YooChun, cẩn thận bị báo ứng đó…”

“Xin chào các vị tiền bối!” Jaejoong mỉm cười cúi đầu, nhất là ChangMin, cậu thuận tiện cũng hỏi thăm y: “Chang Min sunbae gần đây vẫn khỏe chứ?”

Yunho bật cười, kéo tay Jaejoong ôm cậu vào lòng, cúi người nói khẽ bên tai cậu, Jaejoong ngay lập tức mở to hai mắt nhìn Park YooChun, gã thấy vậy vẻ mặt bỉ ổi vừa rồi liền biến mất.

“Này, Jung Yunho, cậu nói linh tinh gì với cậu bạn nhỏ này thế!”

Shim ChangMin liếc mắt nhìn gã, gã lúc này mới chịu im lặng, sau đó y duỗi hai chân dài, cười trả lời Jaejoong: “Tôi rất tốt, nhưng thật ra cậu, lúc trước là tôi bảo Yunho phải tạo khoảng cách với cậu, cậu sẽ không giận tôi chứ?”

“Sẽ không, đó cũng là vì tiền bối muốn tốt cho tôi, tôi còn phải cảm ơn tiền bối mới đúng.” Jaejoong cũng cười đáp lại.

Người nãy giờ ngồi một bên xem bóng đá, Kim Junsu, lúc này mới lên tiếng: “Yunho, cậu bạn nhỏ nhà anh đúng là học được thật nhanh, so với anh còn xuất sắc hơn.”

Jung Yunho nghe xong, cảm giác tự hào mười phần nói rằng: “Đương nhiên, mắt nhìn người của anh chưa bao giờ sai?… Mấy vị, có phải nên tự giác rời đi?”

Shim ChangMin nghe xong không lên tiếng, chỉ đá chân của Park YooChun, gã rất tự giác giơ tay nói: “Nghe nói cậu bạn nhỏ làm đồ ăn rất ngon, không biết…”

Kim Junsu bên cạnh cũng góp lời: “Đúng vậy, bọn em đã đặc biệt mua thức ăn rồi mới tới đây, không thể ngay cả cơm cũng không được ăn đã bị đuổi đi… A, vào rồi!”

Nói bóng gió chính là không cho ăn sẽ không đi.

Jung Yunho chưa bao giờ ghét bỏ đám bạn thân của mình như lúc này, nếu như có thể, hắn còn mong có thể túm cổ áo từng tên vứt ra ngoài. Hắn đen mặt trả lời, “Không được, Jaejoong vừa mới kết thúc công việc, mấy người còn định lăn qua lăn lại em ấy!”

Shim ChangMin gặm một quả táo, thản nhiên nói: “Bọn em để yên cho Jaejoong thì anh cũng sẽ ‘lăn qua lăn lại” cậu ấy, còn không bằng mang lại ích lợi cho bọn này…”

Jaejoong nghe vậy đỏ mặt, cậu bất chấp mệt mỏi cuộn lại tay áo: “Vậy để tôi làm cơm…”

“Không được, bây giờ mà chiều theo bọn họ khẳng định sẽ lại có lần sau…” Jung Yunho kéo cậu lại, mạnh mẽ kéo Jaejoong vào lòng, bắt đầu dùng chiến thuật tiêu diệt từng bộ phận nói với ba người kia: “Junsu, lúc trước không phải em hỏi anh muốn quả bóng có chữ ký của cầu thủ em yêu thích sao? Ngày mai anh sẽ đưa cho em…”

Kim Junsu vừa nghe vậy hai mắt tỏa sáng, dù sao cậu đối với đồ ăn cũng không có cố chấp giống như ChangMin, vội vã đứng dậy rời đi: “Em đột nhiên nhớ tới còn có việc gấp! Em phải đi ngay!” Nói xong, dùng tốc độ ánh sáng rời đi.

Còn lại hai người…Hắn mỉm cười nhìn về phía Park Yoochun: “ Yoochun à, em có biết ngày đó khi ChangMin một mình quay về Hàn Quốc ngoài giúp Jaejoong thu âm còn đi gặp ai không? Là Han Ye In, mối tình đầu Han Ye In”

“Cái gì!!!” Park Yoochun tức khắc nổ tung, khuôn mặt anh tuấn cũng trở nên vặn vẹo, “Được lắm Shim CHangMin, anh biết em vẫn chưa quên được cô ta mà! Trước kia còn nói anh cố tình gây sự, làm hại anh phải tìm mọi cách để lấy lòng em, hừ, hiện tại cho em hai lựa chọn, một là đừng bao giờ tới gặp anh nữa, hai là phải xin lỗi anh còn có phải lập lời thề sẽ không bao giờ gặp Han Ye In nữa, nghĩ cũng không được! Em tự giải quyết cho tốt!” Nói xong, phì phò tức giận bỏ đi.

Shim ChangMin nghiến răng nghiến lợi nhìn Jung Yunho: “Xem như anh lợi hại….” Xong cũng vội vã chạy theo.

“Ha ha.” Jaejoong bật cười. “Các tiền bối thật là đáng yêu, so với trong tưởng tượng dễ gần hơn rất nhiều.”

“Muốn cướp em từ anh, bọn họ đừng mơ tưởng.” Yunho ôm lấy Jaejoong, “Anh hơi mệt, em ôm anh một cái đi…” Hắn nói xong, liền trực tiếp đem trọng lượng cơ thể mình giao cho Jaejoong.

Jaejoong vội vã ôm lấy thân thể đang đổ về phía mình của Yunho, bĩu môi nói: “Chủ tịch cũng thật quá trớn đó nha, người mệt phải là em mới đúng, hôm nay nghệ sĩ của mình vừa mới hoàn thành một dự án, không phải Chủ tịch nên khao cái gì đó sao?”

“Khao? Em muốn khao cái gì?” Yunho ghé vào lỗ tai cậu hỏi.

“Còn chưa nghĩ ra, chờ em nghĩ ra sẽ nói lại với Chủ tịch.” Jaejoong cười nói.

“Nhưng mà em diễn thực sự rất tốt, hôm nay em gái anh còn gọi điện nói với anh, nó rất thích em, muốn xin chữ ký của em..” Yunho nói, trong lời nói còn có chút ghen tị.

“Thật sao?” Jaejoong không thể tin mở to hai mắt, rất nhanh sau đó thành thật nói với Yunho: “ Kỳ thực đó cũng không hẳn chỉ là diễn xuất, lúc trước, em đã nghĩ Han Min Hee thực ra là một người rất mạnh mẽ, giống như Chủ tịch vậy, bởi vì tình yêu cho nên mới kiên cường, trong sự kiên cường lại bao hàm sự dịu dàng… Hee Yeon nuna đã nói rất nhiều động tác của em chị ấy cảm thấy rất quen thuộc, sau đó em mới nhận ra khi diễn em đã vô ý bắt chước hành động của Chủ tịch. Có đôi khi em đặt mình vào vị trí của Chủ tịch, tự nghĩ nếu mình là Chủ tịch, thì nên làm như thế nào, cũng có đôi khi sẽ coi Ji Ae là Chủ tịch, nghĩ tới Chủ tịch rơi vào vũng bùn thù hận không hồi tỉnh, lúc đó thực sự cảm thấy rất đau giống như ai đó cho mình một cái bạt tai, hận bản thân vô dụng, không thể bảo vệ Chủ tịch…” Jaejoong nói xong, nở nụ cười, “ Có thể do lúc diễn em quá nhập tâm, cho nên bình thường thấy tiền bối Kwon Ji Yoon cũng sẽ dùng biểu cảm vừa thương xót vừa thống khổ gọi cô ấy là ‘Ji Ae à’, ha ha ha…”

Jung Yunho nghe xong, kéo Jaejoong vào trong lòng mình, ôm cậu thật lâu, cuối cùng nói ra một câu: “ Nếu như có thể được, anh không muốn lại để em đi đóng phim…”

“Vì sao?” Jaejoong nghi hoặc.

“Bởi vì đóng phim quá mệt mỏi…Hơn nữa, đó cũng không phải niềm đam mê của em… Lúc trước là anh xấu xa, bắt em dứt bỏ âm nhạc của mình để đi đóng phim…” Yunho giải thích, trên mặt đầy vẻ tự trách.

“Không, đóng phim có thể làm cho con người ta trưởng thành hơn…” Jaejoong vuốt ve hai gò má của Yunho, “Hơn nữa em biết Chủ tịch chỉ là muốn em trải nghiệm qua nhiều lĩnh vực. Nếu như không có lần đóng phim này, em sợ rằng chính bản thân mình cũng không biết mình có khả năng diễn xuất nha. Em yêu ca hát, thế nhưng nếu như có thể trải nghiệm những lĩnh vực khác, em cũng rất nguyện ý thử nghiệm.”

Cậu nói tới đây, dường như nghĩ tới điều gì, đột nhiên cười rộ lên nói: “Anh biết không, biên kịch Kang nói cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị viết một kịch bản mới, nhân vật chính sẽ là một người đàn ông xấu xa, hỏi em có muốn nhận vai này không, sau đó em nói được, bên cạnh em có ngay một nguyên mẫu như vậy nha…”

“Anh rất xấu sao? Vậy em cách xa anh một chút, càng xa càng tốt…” Yunho nghe vậy cố ý sừng sộ đẩy Jaejoong ra.

Jaejoong vội kéo tay hắn lại, khéo léo dỗ dành: “ Được rồi, là em sai, Yunho của chúng ta a, là người đàn ông tốt nhất trên thế giới này, không mắng chửi người khác, cũng sẽ không tức giận, là người cực kỳ tốt…”

Yunho nghe xong không nhịn được bật cười, thế nhưng đột nhiên hắn lại nhướn mày: “Em vừa nói cái gì?”

Mặt của Jaejoong ửng hồng, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị nhìn Yunho lặp lại những lời vừa rồi: “Yunho của chúng ta… Không được sao?” Cậu hỏi xong liền vỗ tay một cái một cái, giống như bỗng nhiên hiểu ra: “Oh, đúng rồi, Chủ tịch còn chưa đáp lại lời tỏ tình của em, cho nên không thể kêu thân mật như vậy, thất lễ a…”

Yunho dùng ngón tay búng lên trán cậu, giả bộ khó chịu nói: “Em còn thích diễn trò, cứ diễn đi…”

Tròng mắt của Jaejoong đổi tới đổi lui, dùng hành động trực tiếp 拿腔拿调地 nói: “Chủ tịch, tuy rằng không biết là do bản thân em không biết tự lượng sức mình, cũng không biết điều mình làm có chính xác hay không, nhưng trái tim của em thật sự mong muốn như vậy…”

Yunho nghe vậy không kìm nén được niềm vui sướng trong lòng, đứng lên kéo Jaejoong vào lòng: “ Anh đồng ý, đồng ý lời tỏ tình của em, đồng ý cho em gọi anh là Yunho, nhưng mà em cũng phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, tên đàn ông xấu xa này sẽ luôn dây dưa với em mỗi ngày, động dục với em mỗi ngày….”

Gò má Jaejoong chôn ở hõm vai của Yunho khẽ ửng hồng, cậu vòng tay qua cổ hắn ôm thật chặt: “Em yêu người đàn ông xấu xa ấy, không có ai có thể thay thế được, là độc nhất vô nhị, người đàn ông xấu xa của riêng mình em…”

Vòng tay Yunho ôm cậu càng thêm chặt: “ChangMin nói đúng, là anh luôn giày vò em…Mỗi lần tới thăm em đều chỉ muốn ôm em vào lòng yêu thương cho thỏa thích…”

“Đồ hư hỏng, mỗi lần đều nhân cơ hội sờ tới sờ lui đùi người ta, còn làm người ta có phản ứng…” Jaejoong xấu hổ ôm cổ hắn.

“Ai bảo em mỗi lần gặp anh đều thích làm nũng, Chủ tịch trước Chủ tịch sau, Chủ tịch ngắn Chủ tịch dài, phiền muốn chết.”

“Nếu phiền thì đừng đến nữa, hừ…”

“Jaejoong em lại õng ẹo rồi, cẩn thận anh…”

Hết chương 13

Hạ Anh: Hôm qua ta vốn định đăng chương mới nhân kỉ niệm lần đầu tiên V-live của trai nhà nhưng mà do ta mệt quá nên lỡ ngủ quên (つд⊂) Thật xin lỗi mọi người! Hôm nay bù lại tiện thể thông báo với mọi người Ác Nam Nhân sắp kết thúc rồi, đến chương 14 là hết ಥಥ.

SHARE
Previous articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 12
Next articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 14 (Hoàn)

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI