Ác nam nhân – CHƯƠNG 3

0
19

Trong phòng thu âm.

“Jaejoong, đoạn điệp khúc này vẫn chưa ổn lắm, cậu thử lại một lần nữa nhé.” Nhà sản xuất Han Min Jun khích lệ Jaejoong. Han Min Jun là nhà sản xuất âm nhạc tốt nhất của YJM, đã từng tạo ra album thành công nhất của nữ nghệ sĩ nổi tiếng nhất YJM A Sun, đồng thời cũng là người chịu trách nhiệm sản xuất album của Honey, giúp các cô sau khi ra mắt album liền trở nên nổi tiếng.

“Vâng cám ơn ngài.” Jaejoong đeo tai nghe, nghe lại bài hát của mình. Cậu đang thu âm cho ca khúc ra mắt của mình, bài hát có tên là Hug. Công ty yêu cầu cậu cần nhanh chóng ra mắt, thế nhưng nhanh chóng ra mắt cũng không đồng nghĩa với làm việc cẩu thả, Jung Yunho yêu cầu cậu ca khúc ra mắt này phải lọt vào được top 3 của bảng xếp hạng.

Tác giả: ta lười suy nghĩ tên bài hát nên trực tiếp lấy bài “Hug” (##)o

Cậu đang nghe, Jung Yunho đột nhiên từ bên ngoài bước vào, đi theo sau là Park Hee Yeon. Hắn nhìn thoáng qua Jaejoong nhưng cũng không đi về phía cậu mà bước tới gần Han Min Jun, cùng ông trao đổi gì đó.

Jaejoong vội vàng tháo tai nghe, nghe được Han Min Jun nói với Jung Yunho:

“Jaejoong làm rất tốt, nhưng mà tôi vẫn cảm thấy khiếm khuyết một cảm giác nào đó, tuy rằng tôi cũng chưa nhận định được đó là cảm giác gì.”

Jung Yunho quay đầu nhìn về phía Jaejoong lại nói với Han Min Jun: “Ừm, đúng như anh nói, tôi cũng hiểu cậu ấy vẫn còn thiếu một chút cảm giác, hơn nữa tôi biết đó là gì.” Nói xong, liền đi tới gần Jaejoong.

Jaejoong vội vã cúi chào: “Chủ tịch!”

Biểu cảm của Jung Yunho có chút nghiêm trọng, đưa tay ra: “Để tôi nghe thử.”

“Được, mời ngài.” Jaejoong vội vàng đưa tai nghe cho hắn, sau đó khẩn trương nhìn Yunho.

Hắn nghe xong một hồi, biểu tình vẫn nghiêm trọng như vậy, hai môi mím chặt, hai hàng lông mày cũng nhíu chặt, khiến cho không chỉ riêng Jaejoong mà còn là tất cả mọi người ở đây đều khẩn trương nhìn hắn, ai cũng không dám thở mạnh.

Yunho sau khi bỏ tai nghe xuống, liền nói với Jaejoong: “Kỹ thuật tốt, chất giọng cũng rất tốt, thế nhưng ca hát không phải chỉ đơn giản là phát huy kỹ thuật, mà còn là dùng tâm để nói chuyện, cậu đây là dùng tiếng nói để hát, hay dùng tâm hồn để hát?”

Giọng nói của hắn rất nghiêm nghị ngữ điệu cũng rất trầm trọng khiến cho Jaejoong nhất thời có chút khó xử và xấu hổ, vội vã cúi đầu trả lời. “Xin lỗi chủ tịch, tôi sẽ cố gắng.”

“Tôi không muốn nghe xin lỗi.” Jung Yunho vứt tai nghe xuống bàn, cũng không ngại trước mặt nhiều nhân viên như vậy mắng Jaejoong, “Công ty muốn đặt nghệ danh cho cậu là ‘Hero JaeJoong’, cậu cảm thấy mình có xứng với nó hay không?”

Jaejoong cảm thấy trên mặt nóng bừng, khẽ cắn môi dưới, hai mắt cay cay, hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên.

Park Hee Yeon thấy vậy không nỡ nhìn, dùng ánh mắt lo lắng nhìn về phía Jung Yunho: “Chủ tịch…”

Jung Yunho khoát tay, ngăn lại lời của cô, sau đó đưa tay kéo tay Jaejoong hắn một bên vừa kéo người một bên vừa nói những nhân viên ở đó: “Mọi người nghỉ ngơi một chút đi.”

“Chủ tịch…” Jaejoong nghi hoặc nhìn hắn, thẳng cho đến khi Yunho đưa cậu vào một phòng nghỉ nhỏ của công ty.

Hắn nắm lấy cằm của cậu, ép Jaejoong nhìn mình, đôi mắt phượng nóng bỏng nhìn cậu: “Không được khóc, vì sao mỗi lần bị tôi mắng cậu đều khóc, cậu có phải là con trai không?”

Kim Jaejoong bị nói trúng tâm sự, vội vã ngẩng đầu đem nước mắt ép trở lại, hối lỗi nói: “Xin lỗi chủ tịch, sau này tôi sẽ không như vậy nữa.”

“Biết vì sao tôi hay mắng cậu không?” Giọng điệu của Jung Yunho lúc này đã nhẹ nhàng hơn, ánh mắt nhìn Jaejoong cũng trở nên nhu hòa hơn.

“Là vì muốn tốt cho tôi…” Jaejoong tuy là nói như vậy, nhưng lại dùng hai mắt mở to biểu tình ủy khuất ai oán nhìn Jung Yunho.

Yunho nghe cậu nói như vậy, lúc này mới buông tha cằm của Jaejoong, chuyển sang nắm lấy hai vai cậu: “Cậu có biết tại sao công ty lại muốn lấy nghệ danh ‘Hero’ cho cậu không? Là bởi vì tôi mong muốn cậu sẽ dũng cảm và mạnh mẽ như một anh hùng, có thể hát, cũng có thể chiến đấu. Giới giải trí không phải chỉ cần có công ty lớn làm hậu thuẫn thì có thể nổi tiếng, A Sun, JL và Honey, bọn họ đã gặp bao nhiêu khó khăn cậu có biết không?”

Jaejoong cái hiểu cái không, mở to hai mắt mù mịt lắc đầu.

“Cậu giống như một thiên sứ trốn ở nhân gian, luôn co mình lại không dám bay lên…. Vì vậy khí chất của cậu rất bình thường, tuy rằng lớn lên xinh đẹp nhưng hoàn toàn là tục khí, không có chút khí chất đặc biệt nào…” Jung Yunho nói với Jaejoong, thế nhưng lại càng giống như đang tự lẩm bẩm, hắn nắm chặt lấy hai bả vai của Jaejoong ánh mắt đặc biệt nghiêm nghị nhìn Jaejoong: “Cho nên, tôi xin cậu có thể mạnh mẽ một chút có được hay không?”

Jaejoong không hoàn toàn hiểu được những điều Yunho nói, nhưng cuối cùng cậu hoàn toàn hiểu rõ, là chủ tịch đang khích lệ cậu. Jaejoong vội vã gật đầu: “Cảm ơn chủ tịch, tôi sẽ cố gắng!”

Jung Yunho lúc này mới nở nụ cười hài lòng, lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy phấn chấn của Jaejoong liền cảm thấy đáng yêu, nhất thời hứng khởi cúi đầu hôn lên mặt Jaejoong.

“A…” Jaejoong không có chút phòng bị nào, bất ngờ bị người hôn, vốn định mở miệng phản kháng lại bị Jung Yunho nhân cơ hội công thành chiếm đất.

Jung Yunho hôn Jaejoong cho đến khi cậu sắp không thở nổi mới thỏa mãn dứt ra, sau đó hình như lại nghĩ tới điều gì đó hai mắt lóe sáng nói: “Sau này nếu như cậu còn làm cho tôi mất hứng, tôi sẽ dừng phương pháp này để trừng phạt cậu.”

Jaejoong còn đang thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng không dám nhìn Jung Yunho.

“Mau trở về tiếp tục thu âm, ngày hôm nay nếu như vẫn không thể hoàn thành, tôi sẽ phạt cậu, biết không?” Jung Yunho vẻ mặt hung ác.

“Vâng, Chủ tịch.” Jaejoong vội vã trả lời, rồi vội vàng xoay người rời đi.

Công cuộc phê bình cùng khích lệ của Jung Yunho quả nhiên có tác dụng, cuối cùng đến giữa trưa Jaejoong cũng đã hoàn thành quá trình thu âm. Điều này có nghĩa cậu rất nhanh sẽ được ra mắt với tư cách nghệ sĩ của YJM.

Nhưng mà trong lòng Jaejoong lại có chút không vui, bởi vì Mộ Dung còn chưa rõ bao giờ mới được debut, mà cậu một khi debut sẽ phải rời khỏi ký túc xá của thực tập sinh, dọn tới ký túc xá dành cho nghệ sĩ đã ra mắt, mà cậu thì không muốn phải rời xa Mộ Dung.

Một mình cậu dạo chơi ở chợ thức ăn và DongDaeMun thật lâu, bởi vì Park Hee Yeon đã nói với cậu, trước khi ra mắt hãy đi chơi một lần cho thoải mái, sau khi ra mắt sẽ không còn cơ hội nữa. Mặt khác, cậu cũng mua rất nhiều đồ ăn, cậu dự định sẽ cùng Mộ Dung ăn một bữa thật ngon.

Trong khi Jaejoong đang nấu thức ăn, Mộ Dung mở rộng cửa bước vào.

“Oa, thơm quá. Là Jaejoong à?”

“Đúng vậy, hyung.” Jaejoong mặc tạp dề đi ra, cười với y, “Anh đói bụng không, hôm nay em có làm món ‘Ớt xanh xào thịt’ mà anh luôn đòi em nấu nè….”

Mộ Dung buông túi, cười cười vỗ vai Jaejoong: “Anh đã nói không ít lần nhưng em luôn ngại phiền không làm, tại sao hôm nay lại có hứng làm cho anh vậy?”

“Không phải anh nói đây là món sở trường của mẹ anh sao, em không muốn làm xong một lần thì lại xấu hổ vì không nấu được như bác…” Jaejoong đáp lại, miễn cưỡng nở nụ cười, “Em đi xới cơm cho anh”. Nói xong, xoay người trở vào bếp.

Chỉ chốc lát sau, cậu cầm hai chén cơm đi ra, thấy Mộ Dung đang xem điện thoại di động, liền ngồi xuống nói: “Anh đừng nghịch điện thoại nữa, ăn cơm thôi. Anh tập nhảy cả ngày hôm nay chắc cũng đói rồi.”

“Ừ.” Mộ Dung đặt điện thoại lên bàn, cầm lấy đôi đũa bắt đầu ăn, vừa ăn vừa nói: “Ngày hôm nay không phải em phải đi thu âm sao? Thế nào rồi?”

Jaejoong gật đầu: “Ừm, đã thu xong rồi.” Cậu trả lời, sau đó khẽ cắn đầu đũa nhìn Mộ Dung, lưỡng lự một hồi mới ngập ngừng nói: “Anh, em xin lỗi, có lẽ em sẽ ra mắt trước anh…”

Mộ Dung nghe vậy nở nụ cười, nói: “Đồ ngốc, sao phải nói xin lỗi. Được ra mắt là chuyện tốt, bố mẹ em nếu biết được tin này chắc sẽ rất vui. Sau này có thể sẽ có cuộc sống tốt hơn, cũng có thể cho bố mẹ một cuộc sống tốt… Sau đó Jaejoong của chúng ta sẽ trở thành đại minh tinh, nếu như anh muốn xin chữ kí, không biết em có kí cho anh không đây?”

Jaejoong lúc này đã sắp khóc, miễn cưỡng quở trách: “Anh còn nói đùa em!” Sau đó cúi đầu lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “…Em sẽ rất nhớ anh….”

Mộ Dung ngẩn người, nhưng mà hắn cũng rất nhanh nhớ tới chuyện nghệ sĩ đã ra mắt sẽ phải rời khỏi ký túc xá của thực tập sinh, tới một nhà trọ tốt hơn, đành nói: “Không sao…. Chúng ta vẫn có thể gọi điện cho nhau mà đúng không? Người Trung Quốc bọn anh có câu ‘Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn’, chúng ta một ngày nào đó cũng phải rời xa nhau, không lẽ em nghĩ tới khi bản thân kết hôn rồi vẫn còn có thể ở cùng anh à? Thằng ngốc…”

Nước mắt của Jaejoong mãnh liệt rơi xuống: “Em thích anh…”

Mộ Dung nghe vậy lại tiếp tục ngẩn người, qua một lúc lâu mới phản ứng được đây chẳng qua chỉ là phương thức biểu đạt tình cảm thông thường của người Hàn mà thôi, liền cười nói: “Ừ, anh biết… Hơn nữa anh cũng muốn thông báo cho em một tin tốt, anh cũng vừa tới công ty, Hee Yeon nói với anh, sang năm anh và mười một người khác sẽ cùng ra mắt với tư cách một nhóm nhạc… Thế nào, chúc mừng anh đi?”

Jaejoong nghe vậy mừng rỡ hỏi: “Thật sao? Hyung, thật tốt quá!”

“Ừ, vì vậy em đừng có khóc…” Mộ Dung đáp lại, lại có chút ưu thương, “Thế nhưng mà anh cũng sắp phải chuyển sang một kí túc xá khác, trọ cùng một người tên Han Yeong Hee”

“A, A…. a” Nước mắt của Jaejoong cuối cùng cũng ngừng lại, “Nghe nói tính tình của người đó không tốt lắm.” Nhưng mà để cho Mộ Dung cảm thấy thoải mái không bị áp lực, cậu lại nói: “Nhưng dù sao hắn vẫn là người tốt, anh đừng quá lo lắng…” Sau đó lại đưa một cái hộp cho Mộ Dung: “Đây là em vừa mới mua ở DongDaeMun… cũng không quá quý giá, anh nhất định phải nhận lấy nha, đây là nhẫn cặp, coi như là kỷ niệm tình bạn của chúng ta.”

Mộ Dung cười, vui vẻ nhận lấy: “Được, rất đẹp. Anh sẽ giữ gìn cẩn thận…”

“Giữ gìn cái gì a, anh không định đeo nó sao?”

“Được rồi, anh sẽ đeo nó… À, mà anh không có gì tặng cho em…”

“Không cần đâu anh, quyển sách nấu ăn lần trước anh tặng em em rất thích, anh lại còn bỏ công ngồi dịch từng chữ sang tiếng Hàn nữa…”

….

Cứ như vậy, cuộc đời thực tập sinh của Jaejoong cuối cùng cũng kết thúc, sau khi chia tay người bạn tốt Mộ Dung, cậu phải hướng tới một cuộc sống mới và một cuộc hành trình mới, bắt đầu cuộc sống của một ngôi sao nổi tiếng.

Hết chương 3

SHARE
Previous articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 2
Next articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 4

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI