Ác nam nhân – CHƯƠNG 7

0
16

Tổng biên tập của đối với ảnh chụp của Jaejoong vô cùng hài lòng, thậm chí còn làm một chuyên trang riêng về Kim Jaejoong. Kết quả số tạp chí có sự xuất hiện của Jaejoong được tiêu thụ rất mạnh, vốn dĩ độc giả của tạp chí là nữ giới yêu thích âm nhạc chiếm đa số, thế nhưng số phát hành lần này không chỉ có phái nữ mua, ngay cả phái nam thích âm nhạc cũng tranh nhau mua.

Jung Yunho biết được tin tức này thì vừa vui vẻ vừa mất hứng, nguyên nhân là Kim Jaejoong có thể nổi tiếng hắn tự nhiên vui vẻ, mặt khác hắn biết nguyên nhân số tạp chí có Jaejoong làm ảnh bìa lại được tiêu thụ mạnh như vậy bởi vì phong thái dụ hoặc mơ màng, nữ nhân yêu thích còn đỡ một chút, chẳng qua nếu là đàn ông, nhìn thấy tấm hình kia đều sẽ biết đó là bộ dáng của người đang phải kìm nén dục vọng, huống chi hai mắt Jaejoong mê ly hai chân lại mở ra, sau lưng cũng lộ ra hoàn toàn, thực sự dễ dàng gợi lên dục vọng của đàn ông.

Hắn có chút hối hận lúc trước vì bị nhiếp ảnh gia kích thích mà khiến cho biểu tình này của Jaejoong xuất hiện trên bìa tạp chí, mặc dù đối với nhiều nghệ sĩ điều này là rất bình thường, rất nhiều bộ phim còn có cảnh giường chiếu, hắn chỉ là khó chịu khi để những người đàn ông khác nhìn thấy được dáng vẻ này của Jaejoong, thậm chí có thể giấu nhẹm luôn cuốn tạp chí kia, nói không chừng có rất nhiều người là gay hoặc bi sẽ có suy nghĩ xấu xa gì đó với Jaejoong.

Bất quá ekip của YJM rõ ràng so với Jung Yunho bình tĩnh và lý trí hơn nhiều lắm, rất nhanh hành động, nhân cơ hội này cho ra mắt album đầu tay của Jaejoong.

Album đầu tay của cậu lấy phong cách thành thục gợi cảm làm chủ đạo, ca khúc chủ đề là do nhạc sĩ nổi tiếng của YJM – Park Tae Shin biên soạn, lời do chính Jaejoong tự tay viết, Han Min Jun giám chế và A Sun làm bạn nhảy, ca khúc có tựa đề. Ngoài ra còn có những ca khúc Jaejoong đã từng biểu diễn là và, cùng với những ca khúc mới như […..], […..], […..],… tổng cộng mười ca khúc.

Trong đó đáng nhắc tới là “For you”, lời bài hát là một ẩn số, nhưng bản quyền đúng là thuộc về YJM, đúng hơn là không muốn tiết lộ danh tính của người viết lời ca khúc này, điều này làm cho người ngoài vô cùng hiếu kì, rốt cuộc người kia là ai vậy, bất quá vô luận kí giả và cư dân mạng có hỏi như thế nào, YJM lẫn Kim Jaejoong đều tỏ ý tôn trọng ý nguyện của tác giả, không tiết lộ bất cứ tin tức gì.

Mặt khác, ca khúc do Kim Jaejoong song ca cùng một tiền bối đã rời khỏi làng giải trí nhiều năm trước, về phần là ai, tạm thời vẫn nằm trong vòng bí mật, phải đợi sau khi biên tập xong hoàn toàn mới có thể đưa tin.

Ngày hôm nay Jaejoong phải đợi vị tiền bối này, bất quá Kim Jaejoong biết chính xác đối phương là ai, y trước đây là bạn tốt trong giới giải trí của Jung Yunho, một trong những cổ đông của YJM, Shim Changmin.

Shim Changmin và Jung Yunho là ca sĩ cùng thời trong nhóm Big Red Puple, hai người là bạn tốt của nhau, về sau Jung Yunho bắt đầu tạo dựng YJM, Shim Changmin cũng góp cổ phần, sau đó Shim Changmin đi Mỹ phát triển, lần này là vì Jung Yunho mời mới trở về.

Kim Jaejoong vẫn đang cố gắng nhớ ca từ, bởi vì đây là bạn của Jung Yunho, cho nên cậu vô cùng khẩn trương.

“Jaejoong, Shim tiên sinh tới”. Park Hyo Yeon nhắc nhở.

Kim Jaejoong ngẩng đầu lên, chỉ thấy một nam nhân dáng người cao lớn đang tiến đến, khuôn mặt anh tuấn thành thục kết hợp với bộ vest trên người, cực kì giống người mẫu trên sàn cast walk, kia chính là Shim Changmin. Y đang đánh giá Kim Jaejoong, Jaejoong vội đi tới cúi chào.

“Tiền bối khỏe chứ”.

“Gặp người thật so với tạp chí còn thanh thuần hơn nhỉ.” Shim Changmin cười nói.

Kim Jaejoong tuy không rõ ràng ý tứ của y, nhưng cũng hiểu được là y đang trêu đùa mình, nhất thời đỏ mặt nói: “Tiền bối chê cười…”

“Ừ”. Shim Changmin nhìn cảnh vật xung quanh, ngâm nga nói, “Lâu rồi không được thấy dụng cụ và điều kiện như vậy… xem ra phải cảm ơn Yunho hyung rồi”. Y nói với Jaejoong bên cạnh: “Tôi đã chuẩn bị qua, nhưng cũng lâu rồi không có hát, không biết có còn hát được như năm đó không, nếu như không tốt mong cậu bỏ qua cho.”

Kim Jaejoong nhất thời thụ sủng nhược khinh, vội vàng nói: “Tiền bối quá khiêm nhường rồi, tôi mới là người cần được ngài bao dung cho kia.”

“Được rồi, đừng nói nhiều nữa. Cậu theo tôi vào trong thôi, tôi muốn tập với cậu thử.” Shim Changmin nói, đi đến phòng thu âm.

Kim Jaejoong cũng vội đi theo vào, bên ngoài, các staff và chế tác âm nhạc mọi người nghiêm trận sẵn sàng đón quân địch.

Shim Changmin tắt microphone, như vậy bọn họ có nói gì người bên ngoài hoàn toàn không nghe được. Y cười hỏi: “Cậu thích Yunho hyung sao?”

Jaejoong không nghĩ tới y có thể hỏi đến vấn đề riêng tư này, mặt không tự chủ được đỏ lên, nói: “Anh… anh…”

Shim Changmin nhất thời cười càng lợi hại: “Tự mình viết lời ca khúc cho cậu, không ngại xa xôi gọi tôi từ Mỹ trở về, đãi ngộ như vậy không phải ai cũng có thể có được.”

Gương mặt Jaejoong lại càng cực kỳ đỏ, đúng vậy, là Jung Yunho tự viết lời. Lâu rồi Jung Yunho không có tới tìm cậu, một ngày bỗng dưng hắn gọi cậu đến văn phòng trong công ty, nói, tôi viết lời cho em một ca khúc, tôi cực kỳ không thích em hát những bài hát bi thương như thế, thế nhưng tôi biết em hợp với bài hát này hơn ai hết. Em xem thử có thích không? Lúc cậu tiếp nhận bài hát này, lúc ấy cứ dựa vào nhạc phổ hát ra, sau đó cậu nói với Jung Yunho, rất êm tai, tôi thích lắm.

Bất quá, có điều cậu vẫn chưa nói với Jung Yunho, chính là lúc đó cậu rất muốn nói cho Jung Yunho biết, cậu rất không thích câu hát kia, “Tôi sẽ rời khỏi em, vì em, tôi sẽ rời khỏi em…”. Thế nhưng, từ đầu đến cuối cậu vẫn chưa nói cho hắn biết.

“Nghe qua của cậu, quả thực là do Yunho hyung khắc họa a…” Shim Changmin vui vẻ nói, cười rộ lên, “Cậu thật may mắn, tôi tin vào mắt nhìn người của Yunho hyung… Nào, lại đây, chúng ta thử phối âm trước.”

“Vâng, được ạ.”

Kim Jaejoong nghĩ cậu thực sự còn quá trẻ, những điều Jung Yunho và Shim Changmin nói cậu vẫn chưa hoàn toàn minh bạch. Không biết vì sao, cậu chưa bao giờ khát khao đến vậy, khát khao mình có thể trưởng thành nhanh một chút, nhanh chóng hiểu được con tim mình, hiểu được tâm ý của người khác.

Sau khi bữa tiệc gặp mặt biên tập cho album mới, Kim Jaejoong mệt mỏi mơ màng ngồi trong xe.

Gần đây vì chuẩn bị cho album mới, cậu vô cùng bận rộn đến thời gian ngủ cũng không có, Park Hyo Yeon vẫn làm người đại diện cho cậu, vì vậy cậu vẫn được chăm sóc chu đáo, có thể tưởng tượng được các nghệ sĩ khác khó khăn đến thế nào. Thế nhưng tuy rằng bận bịu, album mới cũng gây được tiếng vang lớn, và, dĩ nhiên không cần phải nói, trở thành bài hát được yêu thích nhất.

Cũng bởi vì cậu quá bận rộn, hơn nữa gần đây Jung Yunho đã xuất ngoại đi công tác các thứ, đã tròn một tháng cậu chưa được nhìn thấy hắn. Nếu nói không nhớ khẳng định là nói dối, thế nhưng cậu cũng không thể chủ động đi tìm hắn, dù gì cậu cũng còn công việc phải làm.

Park Hyo Yeon một bên nhận điện thoại, nói với Jaejoong: “Jaejoong, chủ tịch vừa gọi đến, bảo đã trở về, chúng tôi trực tiếp đưa cậu đến nhà chủ tịch.

“Hả?” Kim Jaejoong đang ngủ gà ngủ gật cũng tỉnh táo, mở to hai mắt nhìn Park Hyo Yeon, “Đi tìm chủ tịch?”

“Ừ, sáng mai không có hoạt động, ăn cơm trưa xong tôi tới đón cậu.”

Park Hyo Yeon nói, lật sổ ghi chép lịch trình, nói, “Chiều nay đừng quên chụp quảng cáo thức uống.”

“Vâng, được.” Kim Jaejoong đáp lại, thế nhưng trong lòng đang nghĩ đến khi gặp Jung Yunho nên nói cái gì thì hơn. Lần trước Shim Changmin hỏi mình như vậy, thích hắn không? Nếu như không thích, tại sao lại nhớ hắn đến thế?

Cậu đang nghĩ ngợi, tựa như đã đến nơi, Park Hyo Yeon giúp cậu mở cửa xuống xe.

Lần này không phải đến trước khách sạn, là đến trước một biệt thự. Scandal tình ái của Jung Yunho đã tạm lắng xuống, mấy tay ký giả và paparazi đều sơ tán hết.

Cậu chưa kịp nhấn chuông thì cửa đã mở, Jung Yunho mặc đồ ở nhà ra mở cửa cho cậu, có lẽ là nghe được tiếng xe. Hắn nhìn thấy Kim Jaejoong cũng không cười, chỉ là mặt không biểu tình nói với cậu: “Vào đi.”

Trong lòng Jaejoong có chút hụt hẫng, đi theo Jung Yunho vào nhà.

“Đói không? Ở đây có đồ ăn.” Thanh âm của Jung Yunho trở nên ôn nhu đến lạ, tay cầm bánh quy và bánh gato nhìn Kim Jaejoong.

Jaejoong lắc đầu, mắt cũng không nhìn Jung Yunho. Bởi vì trong lòng cậu đang nghĩ nên nói với Jung Yunho những gì, có nên nói với hắn là mình nhớ hắn, rất muốn gặp hắn.

“Làm sao vậy? Không vui ư?” Jung Yunho nhìn chằm chằm cậu, dường như muốn nhìn xuyên qua cậu.

Kim Jaejoong lại lắc đầu, bất quá cậu đã quyết định, cậu là Hero, vốn dĩ phải giống như người anh hùng, dũng cảm hát, dũng cảm phấn đấu. Cậu ngẩng đầu, mày sít sao thắt chặt hỏi Jung Yunho: “Lẽ nào chủ tịch không có gì muốn giải thích với tôi sao?”

“Giải thích cái gì?” Đến phiên Jung Yunho bị cậu hỏi đến mờ mịt.

“Đã lâu như vậy không được gặp mặt, anh đi đâu, làm chuyện gì, ở với những ai… những chuyện đó, không muốn nói với tôi sao?” Kim Jaejoong lấy dũng khí nhìn thẳng vào Jung Yunho, chính miệng hỏi ra những vấn đề này.

Jung Yunho nghe xong, kinh ngạc nhìn Kim Jaejoong, cuối cùng mạc danh kỳ diệu nở nụ cười, “Nhớ tôi sao?”

Jaejoong tuy rằng mặt đỏ bừng nhưng vẫn thành thành thật thật gật đầu.

Jung Yunho quan sát cậu một lúc lâu, cuối cùng nói: “Tôi đi Mỹ, em hẳn cũng biết rồi. Gần đây lại phải giải quyết chuyện của các cổ đông cho nên vẫn luôn bận rộn, hơn nữa còn có một đám tiểu quỷ không để người ta bớt lo, cho nên không có thời gian tới gặp em. Mà tôi nghĩ em cũng bận rộn đến cả thời gian để gặp tôi cũng không có, vì vậy tôi không nghĩ quấy rầy em.”

Hắn nhìn Jaejoong, hỏi: “Em không có chuyện gì muốn hỏi tôi sao?”

“Có…” Jaejoong gật đầu, đôi mắt tham lam nhìn khuôn mặt điển trai và ánh mắt thâm thúy nóng bỏng của Jung Yunho, “Mặc dù biết là bản thân tôi không quá tự tin, cũng không biết chuyện này có đúng hay không, nhưng tình cảm này thực sự tồn tại trong trái tim của tôi… Vốn tôi phải cảm thấy chán ghét Chủ tịch, hận Chủ tịch đã ép buộc tôi làm chuyện đó, thế nhưng không biết vì sao mỗi khi không được nhìn thấy Chủ tịch tâm trạng tôi lại không được tốt lắm… Thấy ca từ Chủ tịch viết cho tôi nói, ‘Tôi sẽ rời xa em, vì em, tôi sẽ rời xa em’ ….Tôi cảm thấy rất không vui, rất không thích…”

Cậu ngừng lại một chút, nhìn vào mắt của Jung Yunho rồi lại nói tiếp, “Cho nên, dù Chủ tịch không thực sự là một người đàn ông tốt, nhưng đối với tôi là một sự tồn tại rất quan trọng, dù thế nào, tôi vẫn nhớ những lúc Chủ tịch mắng tôi, giận tôi, hay là lúc Chủ tịch dịu dàng nói với tôi phải biết dũng cảm, đều rất thích…”

Jung Yunho nghe xong, trông đôi mắt ánh lên sự vui sướng, thế nhưng chỉ là thoáng qua rồi lại biến mất trong chớp mắt, hắn không một lời nhìn Jaejoong, sau đó giơ tay vuốt ve hai gò má trắng nõn của cậu. Ngón tay của hắn vừa thon dài vừa ấm áp, sưởi ấm hai bên má đã hơi lạnh của Jaejoong.

“Chủ tịch….”

Sau cùng, Yunho thả tay xuống, xoay người thu dọn bánh bích quy và ga-tô trên bàn, cúi đầu nói: “Bây giờ còn chưa phải lúc… còn có, Chang Min có nói là tôi quá cưng chiều em, có lẽ đúng là như vậy. Jaejoong, sau đêm nay, chúng ta phải hạn chế gặp mặt nhau, tôi sẽ không giống như trước đây la mắng em, mọi chuyện, đều là em phải tự mình cố gắng.”

“Chủ tịch…” Sống mũi Jaejoong cảm thấy cay cay, trong hốc mắt đã tràn đầy nước mắt, cậu không biết tại sao lại như vậy, thật khó khăn mới có dũng khí để bày tỏ, lại bị cự tuyệt. “Chủ tịch nói như vậy là có ý gì…” Cậu đi tới cạnh bên, kéo lấy góc áo sơ mi của hắn hỏi, “Chủ tịch, không thể giống như trước đây sao… Nếu tôi làm sai anh sẽ mắng tôi, khi tôi phải diễn xuất trước mặt rất nhiều người… Nếu làm không tốt anh sẽ lại phạt tôi…. Không được sao?”

Jung Yunho rốt cuộc cũng xoay người lại, từ trên cao nhìn cậu, một tay đẩy ra bàn tay đang nắm lấy góc áo của hắn ra nói, “Em vẫn như vậy, vẫn giống như một đứa trẻ nắm góc áo của tôi… Cứ tiếp tục như vậy, em sẽ vĩnh viễn không thể trưởng thành…” Hắn vừa nói vừa xoa lên tóc cậu, “Em hôm nay làm rất tốt, rất có bản lĩnh. Chờ đến khi em trưởng thành hơn, có năng lực hơn… lúc đó lại nói với tôi những lời này, có được không?”

Nước mắt đã che mờ đôi mắt của Jaejoong, cậu mím môi, gật đầu. Trong đầu của cậu lại hiện lên lời ca từ của, “Tôi sẽ rời xa em, vì em, tôi sẽ rời xa..”, sẽ rời xa, là ám chỉ điều này sao?

Đã vậy, hãy cứ làm theo lời Chủ tịch nói. Hoàn thành kỳ vọng của Chủ tịch, tựa như một người anh hùng, dũng cảm tiến lên trên con đường ca hát, phấn đấu và nỗ lực.

Hết chương 7

SHARE
Previous articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 6 (H)
Next articleÁc nam nhân - CHƯƠNG 8

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI