Vũ nam – CHƯƠNG 1-1

0
15

Lúc Thiên Vũ đi vào “Destiny”, tất cả mọi người nhìn hắn.

Không có khuôn mặt nào khiến hắn thấy mới mẻ. Lý Thiên Vũ bắt đầu cảm thấy sự nhàm chán của tối nay. Lướt qua khuôn mặt và thân thể những cậu trai trẻ đang lần lượt được dẫn vào chỗ hắn ngồi thì càng cảm thấy thất vọng hơn.

Điều hắn muốn là gặp một người đẹp. Chắc lại thất vọng lần nữa rồi.

Cho dù hắn là kẻ nổi tiếng nhất câu lạc bộ này. Người nổi danh nhất ở nơi đầy rẫy trai gọi không phải là kẻ đứng đầu bảng, mà là hắn khách làng chơi.

Thiên Vũ chưa bao giờ từ chối từ khách làng chơi này. Có lẽ hắn cũng không bài xích rất nhiều khách làng chơi giống hắn, lần đầu tiên bước vào Destiny chỉ đích danh hắn “Tôi muốn cậu ta.”

So với tất cả những trai nhảy ở đây, Lý Thiên Vũ trông còn giống trai gọi hơn. Vẻ ngoài của hắn đẹp đến nỗi nhìn lần đầu đã bị coi là 0, nhưng sự thật hắn là 1 không hơn không kém. Hắn thích lấy sự trái ngược này đùa giỡn lên đùi và lòng bàn tay, hưởng thụ ánh mắt chịu khuất phục của bọn họ khi đè từng gã đàn ông dưới thân, dạy cho bọn họ sự khác biệt giữa 0 và 1 không phải là khuôn mặt, mà là thân thể.

Hắn 25 tuổi chính là truyền thuyết của Destiny. Nhưng điều này cũng không thể đảm bảo hắn có thể tìm được con mồi ở nơi này. Trai gọi tô son trát phấn lẫn đám giai nhảy gần như lột sạch đồ trên sân khấu đều không làm hắn hứng thú. Lý Thiên Vũ thở dài giữa đông đảo ánh mắt nóng bỏng. Chối từ những gương mặt muốn vui vẻ đang nhìn về phía này, lắc đầu với quản lý.

Lý do hắn chưa đứng lên luôn, chính là một bài nhạc múa. Đó là nguyên nhân hắn nhìn lướt lên sân khấu.

Một vũ công nam bước lên sân khấu, bắt đầu nhảy múa.

So với trai nhảy ở vùng này, cậu ta mặc nhiều quá. Cái mọi người muốn xem chính là xác thịt trần trụi, cậu ta lại chỉ để lộ hai cánh tay. Cậu ta bắt đầu nhảy múa, áo chẽn màu vàng ôm sát lấy thân thể, trên cánh tay có đường cong cơ thể quyến rũ, đôi chân thon dài bọc trong chiếc quần dài, lúc nhảy múa mạnh mẽ sẽ lộ eo dưới áo chẽn, một chiếc dây xích kim loại đung đưa là đồ trang trí duy nhất trên cả người.

Lý Thiên Vũ từng xem qua vô số trai nhảy. Bọn họ nhảy múa tựa như rắn dính dớp bẩn thỉu. Còn người thanh niên này lại giống một con sư tử đực bạo ngược.

Cậu nhảy điệu múa đẹp đẽ hắn chưa từng xem, vẻ đẹp tràn trề sức mạnh lẫn sự dẻo dai. Khi cứng rắn mãnh liệt xương cốt toàn thân dường như đều rung chuyển đổ vỡ, từng lỗ chân lông đều gào thét sự mãnh liệt của giống đực khi mềm mại eo tựa con đỉa, mông như điện giật, một cú lắc eo vặn hông tựa như yết hầu của kẻ đang ghìm cương. Mái tóc dài màu vàng che mặt cậu, chỉ có sợi dây buộc tóc loang loáng lướt nhanh theo động tác thay đổi liên tục, tỏa ra một khoảng chói lóa trước mặt Lý Thiên Vũ.

Mãi cho đến âm tiết cuối cùng của điệu nhảy cậu đột nhiên ngẩng mặt, cánh tay vẫy cong cong, âm thanh đột ngột ngừng lại.

Ánh đèn rọi sáng khuôn mặt cậu.

Khóe miệng cong lên.

Nụ cười của một vị vua.

Sau đó một giây Lý Thiên Vũ mở miệng.

“Tôi muốn cậu ta.”

Khi cậu bị dẫn vào chỗ ghế ngồi, cả người đầy mồ hôi.

Lý Thiên Vũ ngồi trên sô pha, để bản thân chìm trong bóng tối, ngẩng đầu tỉ mỉ đánh giá.

Không có lý do gì để hắn không hài lòng. Không có.

Tất cả đều nằm trong dự đoán của Lý Thiên Vũ, kể cả biểu cảm mơ màng khi cậu trai nhảy kia lau trán đầy mồ hôi, lẫn sự giận dữ sau khi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mặc dù tức giận cũng chỉ là khuôn mặt căng thẳng, nét mặt đầy biểu cảm say sưa mà lâu lắm rồi Thiên Vũ chưa từng nhìn thấy.

“Rất xin lỗi ông chủ. Tôi tới chỉ để nhảy múa thôi.”

Nhẹ nhàng lách người, cứ như thế quay người rời đi. Thiên Vũ ra hiệu cho quản lý.

Kết quả là mùi vị cốc rượu đầu tiên của Lý Thiên Vũ trong buổi tối này và cục đá trong cốc ngấm hết cả lên bộ đồ hàng hiệu.

Trong phòng, Thiên Vũ cầm chiếc áo sơ mi bị rượu đỏ ngấm ướt, nhấm nháp từng ngụm rượu.

“Tôi mặc kệ! Được chưa hả?”

Thật không ngờ cậu trai trẻ giữ gìn danh dự như thế. Bóng dáng khi quay đầu bước đi cũng đẹp như nghệ thuật, điều bất ngờ duy nhất với Thiên Vũ là cậu ta còn cao hơn mình. 184 … không, 185. Một con sư tử trẻ, hoặc báo săn. Tỏa ra mùi vị của giống đực.

Nếu để cậu ta nhìn rõ mặt mình liệu cậu ta có bị quyến rũ không? Miễn là cậu ta cũng giống … Lý Thiên Vũ rất muốn biết câu trả lời.

Hắn ngẩng mặt phát hiện đã uống xong giọt rượu cuối cùng. Lấy đại một chiếc áo sơ mi rồi đi xuống tầng dưới. Cầm theo mấy chai rượu đi qua vườn hoa nhỏ của cửa hàng bên cạnh thì nhìn thấy một người ngồi trên ghế. Bóng dáng cô đơn, ngửa đầu uống đồ uống. Áo khoác màu đen, bên cạnh để một cái túi.

“Anh bạn, xin tí lửa.”

Lý Thiên Vũ đi tới nói. Người nọ ngẩng đầu nhìn hắn, lấy bật lửa trong ngực ra. Thiên Vũ châm thuốc, nhả một ngụm khói.

“Cám ơn. Cậu lạc đường à?”

Lắc đầu. Đuôi tóc buộc dây phát sáng.

“Xin hỏi gần đây có khách sạn nào không?”

“Góc phố có một cái, bốn sao.”

“Có cái nào rẻ không?”

“Cậu có thể ở bao nhiêu?”

Chàng trai trẻ lưỡng lự một chút.

“… 30. Liệu có không?”

Lý Thiên Vũ đưa điếu thuốc lên miệng, hơi nheo mắt lại.

“Được.”

Để túi đồ xuống, chàng trai tóc vàng quan sát căn phòng, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Phòng này to thật đó.”

“Cũng không tệ. Cậu tên gì?”

“…”

“Tôi họ Lý, Lý Thiên Vũ.”

“Tôi là A Hạo.”

“Này … A Hạo, cậu đang làm gì?”

“Chưa có, tôi đang tìm việc.”

“Bây giờ không dễ tìm việc.” Thiên Vũ đưa một điếu thuốc. Đối phương lắc đầu từ chối. Thiên Vũ chỉ phòng tắm.

“Kia là phòng tắm, đồ cứ thoải mái dùng. Cậu ra mồ hôi à? Đi tắm đi.”

Chàng trai vội đưa cánh tay lên mũi ngửi, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi anh. Hơi có mùi nhỉ.”

“Mùi đàn ông.”

Thiên Vũ cười nói. Chàng trai cũng cười lễ độ, đi vào phòng tắm.

Cùng với tiếng nước rào rào, trong đầu Thiên Vũ vẽ ra thân thể trần truồng trẻ trung. Eo vặn vẹo và cơ thể đẹp đẽ. Thân thể như vậy bọc lại trong áo ngắn tay thật là phí của giời. Nếu vừa rồi cậu ta mặc chiếc áo chẽn màu vàng kia, bên hông ánh lên sợi xích kim loại kia, lúc đưa cậu ta vào cửa sẽ đè ra hôn.

Lý Thiên Vũ khá là tự tin vào khả năng của bản thân. Cho dù dáng người hắn gầy nhỏ hơn so với cậu vũ công nam kia. Lúc ở vườn hoa, khi người kia ngẩng đôi mắt nhỏ dài lên chăm chú quan sát hắn, Thiên Vũ còn tưởng mình bị nhận ra rồi, may mắn là hắn không ép buộc. Ở trong phòng tối là muốn xem cậu chống lại ông chủ, không mở miệng là đúng đắn. Rất cứng rắn, lại có cá tính. Vô cùng tuyệt vời.

Đẹp phát sợ + từ chối + tình cờ gặp lại + ép buộc. Không có tình một đêm nào hoàn hảo hơn thế này.

Ngày mai ra khỏi cửa này chẳng ai biết ai nữa. Dù một đêm này có bị làm bẽ mặt, ra ngoài cũng không mở miệng được.

Thiên Vũ hoàn toàn không lo lắng ai sẽ chiếm ưu thế lúc chống cự.

Hắn thật sự rất tự tin.

Chàng trai mặc quần đùi đi ra. Cánh tay lực lưỡng, chân dài với đường nét đẹp đẽ. Tóc ướt rỏ nước xuống mặt. Chàng trai thoải mái lắc đầu, trong nháy mắt nhắm mắt lại.

Thiên Vũ nhìn không rời mắt.

Chàng trai hoàn toàn không phát hiện ra ánh mắt truy đuổi sau lưng, đi đến cạnh sô pha, lục lọi trong túi, sau đó lấy ví tiền ra.

“Đưa anh này.”

Động tác đưa tiền rất nghiêm túc, Thiên Vũ đẩy tay cậu lại.

“Quên đi. Coi như kết bạn.”

“Như vậy không được, giá của anh đã thấp lắm rồi.”

“Không phải cậu chưa tìm được việc sao? Có tiền thì trả lại tôi.”

Đối phương khăng khăng.

“Thế không được. Tôi rất muốn cảm ơn anh, sao có thể không trả tiền chứ.”

Cậu ngẩng đầu, mù mờ nhìn Thiên Vũ cười thành tiếng.

“Anh cười gì vậy?”

“Cậu nói chuyện đều nghiêm túc thế à? Cậu bao nhiêu tuổi?”

“22.”

“Trẻ nhỉ.”

“Anh lớn tuổi hơn tôi à?”

“Đương nhiên, cậu nghĩ tôi bao tuổi?”

“20.”

“Ha ha!” Thiên Vũ cười đến phát ho. “Không phải cậu trêu tôi đấy chứ? Tôi hơn cậu ba tuổi đó.”

A Hạo không dùng biểu cảm tỏ vẻ bất ngờ nhìn Thiên Vũ. Lý Thiên Vũ đã nhìn vô số người nhưng rất ít khi nhìn thấy đôi mắt thắng thắn vô tư trong sáng như thế này. Hắn mỉm cười, A Hạo lại đứng lên, đặt tiền ở trên bàn.

“Cảm ơn anh. Gửi anh tiền. Không vấn đề gì đâu … À cho hỏi, tôi ngủ ở đâu?”

“Ngủ cùng một chỗ cũng không sao. Tôi chỉ có một cái giường thôi.”

Thiên Vũ vô tội nói.

“Tôi trải chăn ra sàn là được.”

“Tôi chỉ có một bộ chăn đệm thôi. Cậu không quen ngủ cùng người khác à?”

“Không phải, tôi sợ anh ngủ không ngon.”

“Không sao đâu.”

Có sao chính là cậu. Không phải tôi.

Nhìn thấy thân thể thon dài đẹp đẽ kia nằm xuống chăn, cánh tay để trần, Thiên Vũ cảm thấy phía dưới căng lên hơn một chút. Hắn hơi vội vã. Vào phòng tắm vội vàng tắm rửa xong thì người trên giường đã ngủ rồi. Thiên Vũ nhẹ nhàng nằm xuống giường, xốc chăn lên, kề sát thân thể đang quay lưng về phía mình.

Thân thể tỏa hào quang bốn phía trên sân khấu, đang ở ngay trong tay mình. Thiên Vũ không chút do dự đặt tay lên eo cậu.

Rắn chắc, dẻo dai lại rất có lực. Thường xuyên rèn luyện đúng là khác. Hai tiếng trước eo này liên tục xoay lắc, lắc cho hắn bùng cháy ham muốn mãnh liệt. Thiên Vũ mải mê từ phía sau lần đến phía trước, qua chiếc áo ba lỗ màu đen, liên tục sờ mó bờ ngực cậu.

Thớ ngực rắn chắc lại dẻo dai, qua lớp vải cũng có thể cảm nhận được điều đó. Ngực rộng nhưng không có một chút sẹo nào.

Lý Thiên Vũ biết mình thật sự gặp được hàng thượng hạng.

Vì thế hắn không còn lý do gì để do dự nữa. Hắn vuốt ve tư thế, cúi đầu hôn lên gáy cậu. Mái tóc ướt sũng tỏa ra mùi xà phòng hắn thích nhất. Hôn hôn cọ cọ gáy rồi đến vành tai, Thiên Vũ vươn đầu lưỡi liếm bông hoa tai lóng lánh trên vành tai mềm mại.

Cảm xúc cưng cứng làm máu hắn sôi lên. Hắn ngậm cả vành tai kia vào miệng, thân thể cũng đè xuống phía dưới, miệng dời sang hôn sườn mặt vô cùng đẹp trai đang ngủ say kia.

Đột nhiên, đôi mắt kia mở ra.

Tuy đã chuẩn bị sớm nhưng Thiên Vũ vẫn hoảng sợ, Trong nháy mắt hắn dừng lại, tay ngừng sờ mó trên ngực đối phương, hoàn toàn không nhúc nhích.

Đôi mắt nhỏ dài quay về phía hắn, mở thật to.

Lý Thiên Vũ đã nghĩ phải đối phó với loại tình huống này như thế nào. Hắn đang định hành động thì đối phương bỗng nhiên mở miệng nói:

“Có nước à?”

“Nước?”

Lý Thiên Vũ sửng sốt.

“Nước gì?”

A Hạo ngồi dậy một chút như thể hoàn toàn không để ý Lý Thiên Vũ đang chồm nửa người phía trên mình. Cậu nghi ngờ sờ sờ mặt, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

“Có giọt nước trên mặt tôi.”

“Sao cơ?”

Thiên Vũ vô thức sờ bên miệng. Chắc không phải là …

A Hạo bật đèn bên giường. Vẻ mặt cậu bỗng trở nên rất kì quái, chỉ trần nhà cho Thiên Vũ xem.

Lý Thiên Vũ ngẩng đầu.

“Á!!!!!”

SHARE
Previous articleTu chân không bằng ba ba ba
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 1-2

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI