Vũ nam – CHƯƠNG 1-3

0
12

Lúc Lý Thiên Vũ dẫn A Hạo vào Hoàng Long, Lục Thành niềm nhở đón chào gọi “Sếp Lý”. A Hạo nghe thấy cách gọi kia thì kinh ngạc nhìn Lý Thiên Vũ một cái. Lục Thành dẫn cậu đi thu xếp ổn thỏa ở kí túc xá cho nhân viên, nói với cậu tối hôm nay đi làm luôn. Lý Thiên Vũ lắc đầu với Lục Thành: “Đừng phá quy tắc, kiểm tra xem có được không?” Lục Thành nghiêm mặt nói đùa người sếp Lý mang đến nào có thể không được chứ? Lý Thiên Vũ cười nói đây là anh trách tôi, tôi cũng là lần đầu nhưng đừng phá bỏ quy định của các anh, cứ kiểm tra đi. Hắn quay đầu nói với A Hạo: “Cậu đi thay đồ đi.”

A Hạo thay quần áo, lên sân khấu nhảy một lúc.

Lý Thiên Vũ hiểu rất rõ cảm giác trong ánh mắt chăm chú của mọi người. Bởi vì một ngày trước hắn cũng có ý nghĩ như thế.

“Trời ơi sếp Lý, anh tìm từ học viện múa đấy à?”

Lục Thành thán phục một cách cường điệu. Lý Thiên Vũ cười không ra tiếng.

Lí do duy nhất để giữ lại là chưa chiếm được cậu. Còn chưa nếm được mùi vị thì làm sao có thể để cậu chạy trốn. Lúc bắt đầu đuổi theo cũng không nghĩ nhiều lắm, sau đó Thiên Vũ tổng kết là vậy.

A Hạo nghe thấy có công việc giới thiệu cho chính mình thì dường như khá biết ơn.

“Cậu có sở trường gì?”

Biết rồi còn hỏi.

“Nhảy múa.”

“Có học đại học không?”

Khuôn mặt ưa nhìn hơi tối đi một chút.

“Không có.”

“À …”

Lý Thiên Vũ làm bộ nghĩ ngợi.

“Tôi có quen một câu lạc bộ đêm, hay là cứ đi nhảy múa đi, cậu đồng ý không?”

“Tôi đi.”

Nụ cười phấn chấn thỏa mãn nở rộ trên gương mặt trẻ tuổi.

Lý Thiên Vũ dẫn A Hạo đến Hoàng Long, ngày hôm sau thì đi công tác ở Bắc Kinh. Ở Bắc Kinh sẽ họp hành dài dòng, hắn ở lại một tuần.

Một ngày nọ nhận được điện thoại của một thanh niên.

“Là vị nào vậy?”

Thiên Vũ thật sự không nghe ra giọng nói ấy của ai.

Đối phương chần chứ một chút, gọi một tiếng “Sếp Lý, tôi là A Hạo.”

Thiên Vũ hơi ngẩn người. Mấy ngày nay thật sự không nhớ tới người này.

“Là cậu hả, sao cậu lại gọi tôi thế? Tôi cũng chưa phản ứng kịp.”

“Không phải mấy vị như quản lý Lục vẫn gọi anh vậy sao?”

“Đấy là bọn họ. Cậu gọi tên tôi hoặc gọi anh Thiên đi.”

“…”

Vẻ mặt không thốt nên lời, A Hạo đành nói:

“Tôi vẫn muốn cảm ơn anh, nghe nói anh đi công tác, vậy khi nào sẽ về?”

Thiên Vũ đầy hứng thú cầm di động đổi qua bên kia.

“Ở đó thế nào? Đã quen chưa?”

“Rất tốt, tôi quen rồi.”

“Đối xử có tốt không? Bọn họ đối với cậu thế nào? Nếu có người bắt nạt cậu thì phải nói cho tôi biết luôn.”

A Hạo vội vàng nói “Các quản lí đều rất quan tâm tôi”, Thiên Vũ có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cậu vội vàng lắc đầu.

“Thật sự rất tốt, tôi ngại lắm, vì thế muốn chờ anh về mời anh một bữa cơm …”

Giọng nói hơi lo lắng, thật chẳng giống buổi tối hôm ấy.

Thiên Vũ cười.

“Đi. Vài ngày nữa tôi sẽ về, đến lúc đó sẽ gọi điện cho cậu.”

“Nhất định nhé, anh nói rồi đấy.”

Sau khi xuống máy bay, Thiên Vũ không về nhà mà đi Duy Cảnh luôn.

Rời giường, hắn có thói quen đi lấy thuốc lá. Sau lưng một cánh tay thò ra lấy thuốc lá của hắn, đầu đặt trên vai hắn mà cười.

“Vẫn hút à? Hút chết anh đó.”

Một mùi nước hoa nam giới. Cũng không khó ngửi, mùi hương sạch sẽ mát mẻ. Mái tóc màu nâu đậm dường như ngửi ngửi cái gì đó trên cổ Thiên Vũ, sau đó gặm gặm tai trái của hắn.

Thiên Vũ quay mặt đi.

“Đừng đùa.”

Bàn tay xoay mặt hắn lại, ép người kia quay về phía mình.

“Anh … đẹp thật đó.”

Miệng Trình Phong tiến lại muốn hôn, Thiên Vũ không hề nể mặt mà quay đi …

“Đã nói là đừng làm ồn mà.”

Trình Phong nới tay ra, vẻ mặt hơi đau lòng.

“Anh làm gì thế, sướng xong thì cau có à?”

Thiên Vũ lấy lại điếu thuốc từ tay cậu ta, bật lửa hút thuốc, liếc Trình Phong một cái.

“Mặc quần vào đi.”

Trình Phong cười cười nhìn lướt phía dưới, ôm dính lấy vai Thiên Vũ, tiến đến bên tai hắn.

“Làm sao bây giờ … Lại lớn …”

Thiên Vũ không lên tiếng cũng không nhìn cậu ta, ra sức rít hai lần rồi dụi thuốc vào gạt tàn, đẩy vòng tay ôm ấp của Trình Phong ra rồi đứng lên.

“Tôi đi đây, cậu muốn ngủ thì cứ ngủ tiếp. Tiền thuê phòng tôi trả.”

Hắn đứng lên mặc quần rồi mặc sơ mi. Trình Phong vẫn ngồi trên giường, chăm chú nhìn bóng lưng hắn.

“Làm xong thì đi hả? Anh năng suất quá đấy.”

“Xuống máy bay là tôi đến đây luôn. Phải về công ty xem sao đã.”

“Vẫn còn thời gian mà. Nói chuyện tiếp với tôi thì đã làm sao?”

Thiên Vũ ngoái đầu nhìn Trình Phong một cái.

“Sao giờ cậu quấn người vậy? Trước kia có thế đâu.”

Trình Phong đột nhiên bật khỏi giường, giọng nói như bão tố vút cao:

“Anh nghĩ là vì sao? Đừng có vờ vịt!”

Thiên Vũ không để ý, nhanh chóng thắt cà vạt.

“Lý Thiên Vũ rút cục anh có thích em không?”

Trình Phong đứng ở cạnh giường trừng mắt hét to. Thiên Vũ ngoái đầu nhìn hắn một cái.

“Cậu bị bệnh à?”

Hắn đi ra ngoài, mở cửa.

Phía sau cửa kêu rầm một tiếng.

“Anh là thằng khốn!”

Thiên Vũ không đổi sắc mặt, ấn thang máy đi xuống …

Trước khi về Hoàng Long, Thiên Vũ gọi điện thoại cho Tiêu Nam.

Hắn từng có rất nhiều bạn, y là người duy nhất duy trì quan hệ nhiều năm như vậy.

Chuyện này cũng không có nghĩa là bọn họ thân tình không thể phân chia, mà là hai người có quan hệ lợi ích bí mật không thể phân chia. Tiêu Nam từng là người hợp tác, bạn hàng lớn. Hơn nữa còn có gia thế người thường không với tới được.

Hoàng Long là câu lạc bộ đêm lớn nhất thành phố này. Bề ngoài là do một ông chủ Hongkong đầu tư ban đầu, nhưng người trong nghề đều biết ông chủ nơi hậu trường của hắn là con trai của bí thư Tiêu. Đây là một bí mật công khai không được lộ ra. Mỗi đêm chỗ này tập trung rất nhiều quan chức quý nhân, công tử phú nhị đại, nhóm thái tử đảng ăn chơi phóng đãng không hợp thói thường cũng không có vấn đề gì cả. Vì thế việc làm ăn của Hoàng Long rất phát đạt. Buổi biểu diễn tối, trung tâm spa, nhà tắm hơi, sòng bạc tư nhân, đều nằm trong tay Tiêu Nam.

Lúc biết Tiêu Nam, Lý Thiên Vũ chỉ mới 21 tuổi, vừa mới tiếp nhận công ty của cha mình. Khi dồn hết tâm trí để quen biết Tiêu Nam trên bàn rượu, mục đích duy nhất là để Lý Thiên Vũ bám víu được vào cái cây phú quý này.

Khi ấy Lý Thiên Vũ còn rất non nớt. Hắn suy nghĩ rất nhiều cách thức làm sao lấy lòng Tiêu Nam để có thể lôi kéo quan hệ này. Thế nhưng trên bàn rượu Tiêu Nam lướt qua mọi người, tự mình cầm ly rượu đến trước mặt Lý Thiên Vũ mời hắn, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người Lý Thiên Vũ nhanh chóng hiểu ra cái đường tắt kia.

Ánh mắt Tiêu Nam khiến Lý Thiên Vũ không có lí do gì để từ chối.

Tiêu Nam nhanh chóng lấy lí do mở rộng thị trường, đưa riêng Lý Thiên Vũ đến Macao. Trong một tuần ở Macao, Lý Thiên Vũ không rời giường của Tiêu Nam.

Hắn không thể không thừa nhận, tính theo góc độ bạn tình thì biểu hiện của Tiêu Nam vô cùng hoàn hảo.

Y vì Lý Thiên Vũ mà tự nguyện nằm dưới.

“Không sao hết. Tôi thế nào cũng được.”

Tiêu Nam cười như vậy, hoàn toàn không kiêu ngạo như bình thường.

Khi nằm trên người Tiêu Nam, Lý Thiên Vũ hơn một lần nghĩ con trai bí thư tỉnh ủy cũng chỉ như thế. Khách quan mà nói Tiêu Nam ưa nhìn, lớn hơn Lý Thiên Vũ gần mười tuổi nhưng trên giường lại mặc hắn điều khiển. Thiên Vũ thậm chí cảm thấy người đàn ông này bên trong có khuynh hướng thích bị ngược, đặc biệt là người ngược đãi thích khuôn mặt hắn như vậy. Hắn tình cờ nhìn thấy Tiêu Nam đang làm người khác, khá dũng mãnh, có thể thấy y không nói dối. Y thật sự có thể biểu cảm thế kia.

Ban đầu Lý Thiên Vũ còn muốn Tiêu Nam chiều theo hắn như thế, chẳng qua là vừa lưu loát lại mới mẻ, lâu rồi khó tránh có chuyện đổi trên dưới. Đến bây giờ Lý Thiên Vũ chưa từng làm 0, nhưng hắn biết nếu Tiêu Nam mở miệng hắn không thể nói được chữ không.

Nhưng Tiêu Nam vẫn chưa nói lần nào, ngược lại còn hưởng thụ sự điều khiển của Lý Thiên Vũ.

Có lần y vuốt ve mặt Lý Thiên Vũ rồi thở dài: “Tôi thích dáng vẻ mỹ nhân của cậu khi làm.”

Đương nhiên Lý Thiên Vũ sẽ không nói cho y rằng lời này khiến hắn buồn nôn.

Tiêu Nam đối xử với hắn không tệ, nhiều năm như vậy cần cho sẽ cho, cần giúp sẽ giúp. Công ty hai lần gặp phải bước hiểm đều qua được là nhờ Tiêu Nam ra tay. Thật sự mà nói, Thiên Vũ biết ơn Tiêu Nam. Lúc trước không có y, “Biển sao” của hắn không được như ngày nay. Từ ngày đó quan hệ của hai người từ dựa dẫm bị dựa dẫm biến thành bạn bè ngang hàng, khi không có người yêu nếu có hứng thú với nhau thì vẫn tiếp tục chơi đùa.

“Sao vậy, muốn tôi à?”

Ở bên ngoài Tiêu Nam hiếm khi dùng giọng điệu này, lúc nói như thế là tâm trạng tương đối tốt. Thiên Vũ cười.

“Ở chỗ nào đấy, bố khỉ sao ồn thế.”

“Đừng nói tục, Đảng và nhân dân giáo dục chúng ta, nói gì cũng không được nói tục.”

Tâm trạng Tiêu Nam rất tốt nên nhiều lời với hắn.

“Nói nhảm ít thôi, tờ khai còn chưa ký, công ty tôi vào sổ làm sao được.”

“Cậu đừng sốt ruột! Trương Truyền Hải rời “Tâm hướng” rồi, kẻ đứng sau rất vững, tôi đang giúp cậu đổ thêm dầu vào lửa, chờ hai ngày nữa nhé?”

“Có lần nào anh nói phải chờ đâu? Không phải bất lực không sung sướng nổi đấy chứ? Bớt ngâm hai viên bi đi thì có thời gian ngay!” Thiên Vũ chẳng chút nể nang, nói rất thô tục.

“Được được, tôi sẽ làm. Ngày mai! Cậu chờ tin của tôi.”

Bất kể việc khó đến đâu, chỉ cần Lý Thiên Vũ mở miệng là Tiêu Nam đều nửa giả nửa thật để tâm. Đây cũng là điểm Thiên Vũ biết ơn Tiêu Nam.

Lúc đang gọi điện cho Tiêu Nam, Thiên Vũ đột nhiên nhớ đến một chuyện.

“A, từ từ đã. Mấy hôm trước tôi có dẫn một cậu nhóc đến câu lạc bộ đêm, để nhảy múa đó.”

“Việc nhỏ như thế không cần nói với tôi, dặn Lục Thành đi.”

“Anh nói Lục Thành phóng khoáng chút, đừng có kẹt xỉ. Cậu nhóc lúc trước nghèo lắm, ở trọ có 30 đồng, thật không dễ dàng gì.”

“Ha ha, thương hoa tiếc ngọc à? Cậu lại muốn chiếm đoạt hả? Buổi tối đi xem một chút vậy.”

“Đừng nói bậy bạ, là bạn bè của tôi đó. Anh đừng làm càn đấy.”

“Được, cẳng thẳng thế, tôi không có hứng thú với thiếu niên. Cậu tự đi vui vẻ đi!”

Cúp điện thoại.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 1-2
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 1-4

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI