Vũ nam – CHƯƠNG 1-7

0
11

Điều Thiên Vũ ghét không phải việc A Hạo có bạn gái mà điệu bộ lúc cậu và bạn gái nhìn hắn. Có lẽ biết rõ quan điểm của hắn đối với chuyện này mà lại cố tình nói với hắn là không được. Nếu không đồng ý thì cứ nói rõ, Lý Thiên Vũ tôi ép cậu dù thế nào vẫn phải là cậu. Lý Thiên Vũ rất không thích người khác giở trò trước mặt hắn, liếc mắt một cái là nhìn ra thủ đoạn nhỏ, làm hắn thấy nỗi lo lắng kia chẳng có ý nghĩa gì.

Với hắn mà nói quên một ý muốn cũng chẳng khó gì. Vì thế Thiên Vũ nhanh chóng quên A Hạo.

Một buổi tối hắn từ bên ngoài về nhà, đang lúc uống rượu lướt web thì nghe thấy tiếng chuông cửa.

Giờ này bình thường rất ít có người đến. Thiên Vũ ra cửa nhìn qua mắt mèo nhưng không nhìn rõ nên mở luôn cửa ra.

Một người mặc quần áo thể thao nhìn hắn.

“Là cậu à?”

“Sao lại đến lúc này?”

Thiên Vũ lấy một lon nước từ tủ lạnh, đưa cho A Hạo.

“… Xin lỗi anh. Tôi đến từ 7 giờ, anh … sếp vẫn chưa về. Tôi chờ.”

Thiên Vũ nhìn hắn.

“Không phải ý này. Cậu không đi làm à?”

A Hạo do dự một chút.

“Tôi xin phép rồi.”

Thiên Vũ ngồi xuống sofa nói chuyện với cậu, uống một ngụm rượu. Hắn quan sát A Hạo, nhiều ngày không gặp thần sắc kém đi rất nhiều, có lẽ thức đêm thức hôm nhiều, sắc mặt tối sầm, nét mặt tiều tụy, tóc buộc rối ở phía sau, trên mặt lún phún không biết mấy ngày rồi chưa cạo.

Hoàn toàn không chỉn chu như lần đầu gặp mặt, thế nhưng hiện giờ Thiên Vũ không có hứng thú với chuyện này. Hắn chỉ muốn biết cậu đợi ở dưới nhà gần 5 tiếng rốt cục là có chuyện gì.

“Sao thế? Tìm tôi có việc gì à?”

A Hạo nhìn hắn, ánh mắt hơi né tránh.

“Tôi cũng rất ngại. Đi tận đến đây, tôi xin lỗi. Tôi định gọi điện thoại nhưng sợ quấy rầy sếp … Tôi có một chuyện gấp …”

Thiên Vũ nhớ lại gần đây A Hạo gọi điện cho hắn, cũng nhắn tin, hắn cũng không để ý.

Tay A Hạo đều đặt trên đùi, cúi đầu, muốn nói lại lưỡng lự một chút. Thiên Vũ nhìn nét mặt cậu, trong lòng đại khái cũng đoán được.

“Không sao, có gì cứ nói thẳng.”

A Hạo ngẩng đầu, dường như được tiếp thêm dũng khí.

“Tôi muốn vay tiền của sếp.”

Thiên Vũ không bất ngờ chút nào.

“Ồ … Có gì cần gấp à?”

Hắn bình tĩnh hỏi. A Hạo cúi đầu.

“… Người nhà tôi bị bệnh, phải phẫu thuật.”

Trong lòng Lý Thiên Vũ cười như điên.

Chẳng khác một lời nào trong đầu hắn.

“Người nhà nào của cậu?”

Hắn cố ý dài giọng. A Hạo cúi đầu.

“Là bố tôi.”

“Ồ … Bị bệnh gì? Có nghiêm trọng không?”

A Hạo không lên tiếng, như thể không muốn trả lời.

“Ở bệnh viện nào?”

“Bệnh viện nhân dân của tỉnh.”

“Vậy … Cậu muốn vay bao nhiêu tiền?”

A Hạo giật mình, ngẩng đầu nhìn Thiên Vũ.

” … Một trăm nghìn.”

Thiên Vũ suy nghĩ một chút, A Hạo không chờ hắn lên tiếng, hơi sốt ruột mà nói luôn.

“Rất xin lỗi sếp Lý, tôi biết đáng nhẽ tôi không nên mở miệng hỏi chuyện, cũng không có tư cách này. Nhưng … tôi.. thật sự không còn cách nào khác, cũng không có ai khác để tìm … Tôi sẽ không mượn không của sếp, sếp có thể tính lãi, tôi nhất định sẽ sớm trả lại.”

A Hạo cúi đầu mở túi, lấy từ trong túi ra một đống đồ để trên bàn.

“Đây là chứng minh thư, thẻ ngân hàng của tôi, địa chỉ của bố mẹ tôi, nơi bố mẹ tôi đang làm việc … đều giao cho sếp, nếu anh không tin thì có thể gọi điện …”

Thiên Vũ nghếch cằm lên.

“Cầm lại đi. Tôi tin cậu.”

Trong mắt A Hạo sáng lên hi vọng.

Thiên Vũ chậm rãi uống rượu.

“A Hạo, chúng ta biết nhau chưa lâu nhưng tôi rất vừa lòng với cậu. Chúng ta cũng coi như có duyên phận. Đừng nói lời khách sáo. Nói thật là một trăm ngàn này không phải tôi không cho cậu vay được. Nhưng trước mắt thật sự rất khó.”

Mắt A Hạo tối sầm lại.

“Không phải tôi không tin cậu, cậu cũng biết bên ngoài rất hỗn tạp, quen biết nhiều người, nhiều bạn bè, việc cũng nhiều. Hơn nữa có quen biết không nhiều không ít, mỗi người mở miệng đều có cái khó, muốn nghe cũng không biết nên nghe ai. Ai chả có lúc khó khăn, cái này tôi hiểu. Nhưng việc này gặp nhiều, hôm nay cậu nói, ngày mai người khác nói, tôi không dễ giải quyết. Chuyện này không đáng để làm tổn hại tình cảm bạn bè.”

Thiên Vũ nói vòng vo đều đều, cũng không rõ A Hạo nghe xong có hiểu không.

Giai trẻ như vậy hắn gặp nhiều lắm.

Sau đó hắn có nói gì đó mà chính mình cũng không nhớ rõ. Chỉ nhớ A Hạo im lặng nghe, không hề ngẩng đầu lên. Cuối cùng cậu đứng lên giải thích mà không biết Thiên Vũ có nghe hay không, rồi hơi khom người đi ra ngoài.

Khoảnh khắc tiếng cửa nặng nề đóng lại Lý Thiên Vũ hơi hối hận, sau đó ngẫm lại cũng không thấy gì.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 1-6
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 1-8

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI