Vũ nam – CHƯƠNG 2-1

0
11

Xe Thiên Vũ xóc liên tục trên con đường lầy lội. Hắn nắm vô lăng, phân biệt đường nông thôn.

Trong tay là tờ giấy đang mở ra, trên đường đi đã nhìn rất nhiều lần nhưng mãi vẫn chưa tới.

Thiên Vũ đi về phía một người phụ nữ làm nông đang đi trên đường, dừng xe lại.

“Dì ơi, có phải thôn Ngọa Long thị trấn Long Vương đi hướng này phải không?”

Người phụ nữ nói với hắn quẹo ở phía trước, Thiên Vũ lái xe vào một đường nhỏ không rộng hơn luống cày là bao, một đống bùn lớn bết vào xe, dính thành một cục. Thiên Vũ nắm chặt vô lăng, lái về phía ngôi làng ở xa.

7 giờ sáng ra khỏi nhà, giờ đã đi được sáu tiếng rồi. Thiên Vũ chưa bao giờ đến thị trấn này, dựa vào GPS chỉ đường, đến đây chẳng thuận lợi gì.

Buổi sáng mới ra khỏi khu nhà ở, một chiếc xe đột nhiên phanh gấp ở phía trước, suýt nữa Thiên Vũ tông vào đuôi xe. Hắn đạp phanh, lớn tiếng mắng chửi: “Mẹ kiếp!”

Nếu bây giờ Tiêu Nam ở bên cạnh, y sẽ dùng một biểu cảm cực kì xem thường mà cười hắn “Nhân từ giả dối làm gì.”

Cứ cho là vậy đi! Thiên Vũ nghĩ. Hắn lái xe trên đường xấu, thầm mong mau chóng tìm được chỗ kia.

Đi qua đoạn luống cày đó, xe rung lắc, trượt vào đám bùn. Thiên Vũ đạp ga, bánh xe quay xoèn xoẹt nhưng không thoát ra được. Thiên Vũ xuống xe, giày da dẫm lên mặt đất, một chân dính bùn. Hắn cau mày nhìn thấy bánh xe dừng trong bùn lầy.

Hắn tìm đến mấy nhà gần đó, cho mỗi người 50 tệ. Xe được đẩy ra khỏi vũng bùn, người cũng cầm tiền giải tán luôn. Thiên Vũ để ví tiền vào lại trong xe, lái xe vào thôn Ngọa Long.

Thôn này trông còn lụp xụp hơn hắn tưởng tượng nhiều. Có thể nhìn thấy nhà gạch vuông lẫn cây cối xung quanh. Thiên Vũ vốn nhìn quen nông thôn phía Nam nên giật mình. Trên đường bất kể người lớn trẻ nhỏ đều vây quanh nhìn con xe BMW của hắn, vẻ mặt rất ngạc nhiên. Nghe thấy Thiên Vũ hỏi thăm người tên “Long Hạo”, có người chỉ đường cho hắn, vẻ mặt kinh ngạc.

Thiên Vũ gắng lái xe vào con đường nhỏ ở thôn đó, mấy lần nghĩ sẽ trượt xuống khỏi bờ đê mới lái được đến ngôi nhà gần đích đến.

Ngôi nhà màu xám như thể bị một tầng bụi phủ. Nóc và mái nhà cũ nát, tường nhà bạc màu đầy vết nước ngấm, phía trước là một cái sân nhỏ.

Có mấy người đang đi lại, thấy xe Thiên Vũ đến gần đều đứng sững lại, ánh mắt sợ sệt.

Thiên Vũ dừng xe bên tường, đẩy cửa xe ra ngoài. Hắn đi về phía mấy người kia. Mọi người đều nhìn hắn.

“Xin hỏi đây có phải là nhà Long Hạo không ạ?”

Mấy người nhìn hắn từ trên xuống dưới. Có người đàn ông ăn mặc như dân công quay về phía ngôi nhà, hô bằng tiếng địa phương một câu gì đó Thiên Vũ nghe không hiểu. Trong nhà có động tĩnh, có người từ từ đi ra. Thiên Vũ chăm chú nhìn người đi ra từ bóng tối.

Là một ông cụ chống gậy, tóc bạc trắng, run run rẩy rẩy bước qua cửa, đôi mắt mờ nhìn về phía Thiên Vũ.

Thiên Vũ vội vàng bước đến đỡ ông.

Người đàn ông giống dân công nói gì đó với ông cụ rồi quay sang Thiên Vũ, chuyển sang dùng tiếng phổ thông phát âm không chính xác.

“Ông cụ là ông nội của Long Hạo.”

Ông cụ nhìn Thiên Vũ, nói câu bằng tiếng địa phương mà hắn nghe không hiểu. Người đàn ông phía trước nói: “Ông cụ hỏi cậu là ai?”

Thiên Vũ vội vàng trả lời:

“Cháu là bạn của Long Hạo ở Hán Thành, nghe nói trong nhà cậu ấy có chuyện nên đến thăm … Ông ơi, A Hạo có ở nhà không?”

Ông cụ và người đàn ông kia nói vài câu, người đàn ông dẫn Thiên Vũ về sau xóm.

“A Hạo ở phòng chứa củi, chú đưa cháu đi.”

Thiên Vũ theo ông ấy đi qua con đường đầy bùn, người đàn ông quay đầu lại cười nịnh nọt.

“Ông chủ, xe của cháu có khí thế lắm. Chắc đắt lắm nhỉ?”

Thiên Vũ nói qua quýt.

“A Hạo quen biết bạn bè là ông chủ nhiều tiền như vậy. Còn đến thăm nó. May mắn thật.”

Thiên Vũ chẳng có lòng dạ nào để trả lời, không lên tiếng.

Đi tới một căn nhà gạch vuông tối tăm bên rừng trúc, người đàn ông tới cửa gào to một tiếng “A Hạo! Có người tìm cháu!” Thiên Vũ nghe thấy có tiếng đáp lại từ bên trong. Sau đó là một bóng dáng cúi đầu chui qua cái cửa thấp bé, đi ra.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trái tim Thiên Vũ dường như bị bóp nghẹt một chút, căng thẳng.

Khó mà nhận ra là cậu được.

A Hạo gầy sọp đi. Hai má hõm rất sâu, xương gò má trồi lên. Râu ria lỉa chỉa quanh mép, tóc rối bù, dính rơm rạ. Cậu hơi khom người, vành mắt đen xì, bộ quần áo đầy vết bẩn nhìn không ra màu sắc.

A Hạo đứng ở đó, nhìn Thiên Vũ.

“Đừng vội, tôi không đói.”

Thiên Vũ nói.

A Hạo ngồi trên chiếc ghế cũ kĩ, nhét củi vào cái bếp bé tí, lấy đũa đảo đảo. Ánh lửa soi rõ khuôn mặt mệt mỏi của cậu.

“Rất xin lỗi. Thật sự chẳng có gì cả.”

Bưng một bát cơm và hai bát đồ ăn nhìn không ra là món gì đặt trên bàn trước mặt Thiên Vũ, A Hạo xin lỗi.

“Giữa trưa để sếp chịu khổ thế này, sếp ráng chịu vậy. Trên thị trấn có một khách sạn, đồ ăn chấp nhận được. Buổi tối mời sếp đi.”

Thiên Vũ im lặng một lúc.

“Tôi đến không phải để ăn cơm.”

Hắn ngẩng đầu nhìn A Hạo.

“Tôi nghe Lục Thành nói rồi.”

Thiên Vũ lựa chọn từ ngữ, nhìn A Hạo.

“… Cậu có ổn không?”

Nói ra lời này, Lý Thiên Vũ cảm thấy bản thân thật giả nhân giả nghĩa.

Bất kể người nào cũng có thể nhìn ra là không ổn. A Hạo ngồi trên ghế bên cạnh, cúi đầu.

“… Tôi không sao.”

“Xin lỗi cậu.”

Sau khi thoáng im lặng, Thiên Vũ liền nói ra ba chữ này.

Hình như hắn lặn lội hơn sáu tiếng, đi đến nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này, chỉ là để nói được ba chữ này.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 1-8
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 2-2

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI