Vũ nam – CHƯƠNG 2-12

0
10

A Hạo cầm bát cháo, từng thìa từng thìa đưa lên miệng Thiên Vũ.

Không mặn không nhạt, không nguội không nóng, rất đúng lúc. Thiên Vũ đánh giá hương vị cháo trong miệng. Cháo ấm dễ dàng ngấm vào dạ dày cả đêm không có đồ ăn gì trôi vào, thấm vào rất nhanh, dạ dày bắt đầu ấm lên.

“Sao anh nhìn tôi như thế?”

A Hạo kì quái nhìn Thiên Vũ, lấy khăn mặt lau mép cho hắn.

“… Tôi thấy cậu rất có mùi vị con gái.” Thiên Vũ nghiêm túc nói.

A Hạo không nói gì, cũng không biểu cảm gì, chỉ cúi đầu múc một thìa cháo đưa qua.

Thiên Vũ há miệng xong thì bị nghẹn, suýt nữa phun hết ra.

“Cậu muốn tôi chết à?” Cuống quýt nuốt thìa cháo nóng đầy ụ xuống, Thiên Vũ liên tục ho.

“Không phải anh muốn mùi vị con gái à?” A Hạo ung dung cười với hắn!

………

Lý Thiên Vũ nghĩ thằng nhóc A Hạo này đúng là giả yếu để lừa người!

Thiên Vũ ăn cháo, lại có thuốc A Hạo đem đến nên nhanh chóng thiếp đi, ngủ mê man. Đến khi hắn mở mắt lần nữa thì trời bên ngoài đã tối. Hắn không ngờ mình ngủ lâu thế, quay đầu nhìn căn phòng tối om thì nghĩ A Hạo đã đi rồi. Thiên Vũ ngồi dậy, phòng im ắng, đột nhiên hắn cảm thấy hơi trống rỗng.

Cửa không đóng chặt, chỉ khép hờ, từ khe hở có chút ánh sáng từ phòng khách chiếu sang. Trong phòng khách láng máng có tiếng TV.

Thiên Vũ thấy ánh sáng này thì khàn giọng gọi.

“A Hạo! A Hạo!”

Chính hắn còn không biết mình hét to như vậy để làm gì.

Có người vội vàng chạy tới.

“Anh sao thế? Có chỗ nào khó chịu à?”

A Hạo đẩy cửa rồi bước đến trước giường, vươn tay sờ trán Thiên Vũ.

Nhìn thấy khuôn mặt kia, cảm nhận hơi ấm ở trên trán, không hiểu sao Thiên Vũ thấy lòng mình thả lỏng, cả người thoải mái hơn.

“Sao cậu còn chưa đi?”

Thiên Vũ nói.

“Tôi đi rồi thì anh gọi ai?”

A Hạo cũng nhìn hắn.

“Cậu không đi làm à?”

“Sẽ đi.”

A Hạo sờ hắn một lúc rồi vỗ vỗ hắn.

“Anh hạ sốt rồi. Tôi để cháo ở bên ngoài, một lúc nữa anh ăn nhé. Ăn xong thì uống thuốc, ngủ một giấc, sáng mai sẽ khỏe. Tôi đi làm đây.”

Thiên Vũ thấy cậu vội vàng đóng cửa chuẩn bị đi thì gọi lại.

“A Hạo! Tối nay đừng đi, tôi xin nghỉ thay cậu. Cậu … ngủ cùng tôi, được không?”

A Hạo ngoảnh lại nhìn vào mắt hắn, hơi do dự. Trong thoáng chốc Thiên Vũ cảm thấy mình đã bị từ chối.

“Được.”

Rút cục A Hạo nói rất dễ chịu.

A Hạo nằm xuống giường, Thiên Vũ bèn vòng tay ôm cậu từ phía sau.

A Hạo quay đầu nhìn hắn một cái.

“Đừng cử động. Để tôi ôm một lát.”

A Hạo cũng không động đậy gì. Thiên Vũ tự đầu lên vai A Hạo, vùi đầu vào thân thể to lớn rắn chắc kia, siết chặt tay.

Hắn không nói gì, cũng không làm gì khác, cứ ôm như vậy. Được một tẹo A Hạo vỗ nhẹ lên bàn tay Thiên Vũ đang đặt trên lưng cậu.

“Anh sao thế? Có tâm sự à?”

“Không.”

Thiên Vũ khàn giọng nói.

“Thật thế không? Hình như anh … đang khó chịu.”

“Khó chịu chỗ nào?”

Thiên Vũ nghĩ tôi để cậu nhìn ra được chắc.

A Hạo nghĩ ngợi, dường như do dự có nên nói không. Cuối cùng cậu vẫn nói.

“Như kiểu … đang rất yếu đuối.”

Thiên Vũ không lên tiếng, sau đó nở nụ cười buồn bực, rồi lại buông cậu ra, nằm trên giường cười không dứt.

A Hạo xoay người lại bối rối nhìn hắn.

“Anh cười gì thế?”

Thiên Vũ nhìn trần nhà cười ha hả một lúc, vất vả lắm mới ngừng cười nổi.

“Tôi cười … bao năm rồi không có ai dùng từ này với tôi.”

“Vậy thì sao? Con người ai chả có lúc yếu đuối. Người tự cảm thấy mình cực kì mạnh mẽ thật ra trong lòng lại yếu đuối hơn mọi người.”

Thiên Vũ nghe xong lời này thì không lên tiếng. Hai người nằm song song, đều nhìn trần nhà, lẳng lặng nghe hơi thở của nhau.

“A Hạo.”

Một lúc sau Thiên Vũ gọi. A Hạo trả lời.

“Cậu cảm thấy … tôi là người thế nào?”

Thiên Vũ nói rõ từng chữ.

A Hạo xoay người nhìn hắn.

“Anh á? … Anh rất tốt.”

Thiên Vũ xoay người nhìn A Hạo.

“Tốt thế nào?”

A Hạo “Ồ” một tiếng, bật cười xấu hổ.

“Chúng ta đừng nói mấy lời như này được không, nghe kì quái lắm.”

“Tôi hỏi mỗi câu tôi tốt ở điểm nào mà cũng kì quái à? Tôi biết rồi, cậu chột dạ.”

“Tôi chột dạ gì được? Anh chột dạ còn ít chắc?” A Hạo bật cười.

Thiên Vũ nghe xong thì rướn người nhìn chòng chọc A Hạo.

“Tôi chột dạ? Chột dạ chuyện gì?”

A Hạo đột nhiên không nói gì.

“Nói đi.”

Thiên Vũ chăm chú nhìn đôi mắt do dự và cái mũi cao thẳng của A Hạo.

A Hạo từ từ lên tiếng.

“Anh … bên ngoài nhìn rất ồn ào. Thật ra lại rất cô đơn.”

Thiên Vũ hơi sững sờ.

“Thằng ranh này … cậu đổi đề tài thế à?”

Không biết Thiên Vũ lấy đâu ra sức mạnh như thế, đột nhiên xoay người cố sức đè lên thân thể A Hạo, tay giữ cằm cậu xoay về phía mình.

“Tôi cô đơn á? … Vậy cậu có giúp tôi không cô đơn nữa không?”

Thiên Vũ hung tợn nói, nhìn khuôn mặt đẹp trai của A Hạo trong bóng tối thì rút cục không kiềm chế được, bèn cúi đầu xuống đôi môi kia.

Đầu A Hạo nhanh chóng ngoảnh sang một bên, môi Thiên Vũ chệch sang, ra sức cắn gặm má A Hạo. A Hạo vươn tay đẩy hắn ra, cũng không cáu mà chỉ cười to: “Đừng làm loạn!”

Sức lực của A Hạo rất lớn, Thiên Vũ bị hắn đẩy sang bên giường, nhìn bộ dạng A Hạo cũng không biết cậu thật sự chẳng biết gì hay nửa giả bộ nửa dụ dỗ, cảm giác trong lòng không thể nói rõ, hắn vươn tay túm A Hạo lại muốn kéo cậu ngã xuống. Cánh tay A Hạo bị hắn túm được, nhưng để mình không ngã hai người ra sức giằng co, sức lực cứ gọi là kẻ tám lạng người nửa cân, thế nhưng Thiên Vũ thì dùng hết sức, nhìn bộ dạng A Hạo nhãn nhã đùa giỡn với hắn thì nổi giận, không tin chuyện này có thể xảy ra, luồn ra sau kẹp cổ A Hạo, ngả người về phía sau kéo A Hạo ngã xuống giường, A Hạo mất thăng bằng, lại sợ đè lên Thiên Vũ nên lúc ngã chống một tay lên đệm để bảo vệ hắn, sợ hắn bị đè đau. Lợi dụng chuyện này Thiên Vũ vươn tay giữ hõm vai A Hạo, A Hạo cười sẽ chẳng còn sức lực nên trốn sang bên cạnh, Thiên Vũ nghiêng người ôm, trong lòng bùng lửa ngồi trên người A Hạo. Thế nhưng không để hắn kịp làm gì, A Hạo phản ứng còn nhanh hơn hắn, cũng không biết cậu làm thế nào mà Thiên Vũ chưa ngồi vững đã bị cậu quăng xuống dưới. Giường to như vậy nhưng hai người vật lộn nên Thiên Vũ bị quăng đến mép giường, suýt nữa bị rơi khỏi giường thì được A Hạo nhanh tay túm lấy, cười to rồi từ từ kéo hắn lên, luôn miệng nói: “Đừng làm loạn đừng làm loạn, tôi đầu hàng!”

Thiên Vũ ướt mồ hôi cả người, lại thấy mất mặt, đành khoanh tay ngồi nhìn A Hạo mà nghĩ tôi không có cách túm được cậu chắc? Biểu cảm trong ánh mắt kia rất giống của trẻ con, A Hạo nhìn mà cảm thấy rất đáng yêu, không kiềm chế được sờ sờ đầu hắn, cười nói: “Còn đang ốm đấy, đừng dày vò bản thân.”

Thiên Vũ ngồi ở đó, đột nhiên có cảm giác mình bị đùa giỡn.

Hắn không hiểu ý tứ của A Hạo là gì. Nếu nói cậu không nhận ra vấn đề thì hắn đã cư xử rõ ràng như thế, ôm cũng ôm hôn cũng hôn, đàn ông bình thường mà không suy nghĩ gì thì có phần ngây thơ giả tạo. Thế nhưng nếu nhận ra mà vẫn dính lấy hắn nửa nghe theo nửa chống cự, lúc muốn lại nhất quyết không bằng lòng, cái này không phải là công khai chơi đùa người ta sao.

Thiên Vũ đột nhiên cảm thấy không chừng hắn gặp phải cao thủ. Hắn suy nghĩ, hóa ra từ đầu đến giờ bản thân mới là kẻ bị đùa giỡn.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 2-11
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 3-1

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI