Vũ nam – CHƯƠNG 3-12

0
8

Thiên Vũ bị y kéo một cái, không nhúc nhích gì.

“Tiêu Nam,” giọng nói Thiên Vũ dịu xuống. Hắn kìm cơn giận, vừa rồi trước mặt A Hạo mà Tiêu Nam không nể mặt hắn một chút xíu nào khiến hắn không kiềm chế nổi, lúc này tỉnh táo lại mới biết làm căng với Tiêu Nam là vô dụng, bèn nhẹ nhàng nói.

“Không phải tôi làm anh cụt hứng. Thằng nhóc này chết đứng còn hơn sống quỳ. Lúc trước tôi muốn mua cậu ấy, cậu ấy nghỉ việc cũng không chịu. Tốt nhất là đừng tính cậu ấy vào, đừng để đến lúc lên giường khóc lóc ồn ào làm mọi người mất hứng.”

Thiên Vũ tự thấy đã nói nhẹ nhàng lắm rồi, cũng để một lối đi cho Tiêu Nam. Tiêu Nam cũng nên nhượng bộ chút. Chẳng nghĩ nghe đến lời này Tiêu Nam lại lạnh mặt.

“Đừng nhiều lời. Đi vào.”

“Anh …”

“Thiên Vũ,” Tiêu Nam từ tốn nói. “Tôi nể mặt cậu rồi. Nếu người khác dám chống đối tôi như vừa rồi thì cậu biết sẽ thế nào rồi đấy. Tiêu Nam tôi muốn làm gì thì không muốn nghe người khác lảm nhảm. Sợ cậu ta cụt hứng à, cậu đừng làm cho cậu ta cụt hứng. Lưu Phi đến tình cảnh kia, nông dân vào phố chẳng dễ dàng gì, tàn phế rồi khiến nhà thêm gánh nặng.”

Thiên Vũ nhìn Tiêu Nam, không lên tiếng nữa.

Lưu Phi là một người Tiêu Nam vừa ý trước đây, cũng là người duy nhất không chịu nghe lời. Tiêu Nam lái xe đón cậu ta đi, ngày hôm sau thì cho người đưa về. Người về rồi thì không còn hình dạng người.

Từ đó về sau không có bạn tình nào dám nói không với Tiêu Nam.

Thiên Vũ thấy Tiêu Nam vào phòng thì từ từ vào theo, lòng cũng nặng trĩu.

Đêm nay sợ là A Hạo không tránh nổi rồi. Điều hắn lo lắng là tính tình A Hạo, người cương trực như vậy nếu khiến Tiêu Nam khó chịu ngay tại chỗ, giống như đã làm với hắn ở Destiny ngày trước thì số mạng lần này không tốt như lần trước.

Thiên Vũ cau mày. Giờ cũng chỉ có thể đưa A Hạo lên theo cùng mình trước, chờ đến lúc Tiêu Nam chơi không quan tâm nữa thì lén để cho cậu đi. Lúc này Tiêu Nam đang hứng thú, sang ngày mai có lẽ người tên gì hắn cũng không nhớ nổi. Trước mắt cứ thuận theo hắn rồi nói sau. Thế nhưng có lẽ quá nửa A Hạo không thể bước ra sạch sẽ. Nghĩ đến chuyện này Thiên Vũ lại bắt đầu điên tiết với Tiêu Nam, điên tiết với chính mình chỉ có thể để Tiêu Nam chi phối.

Vào phòng, A Hạo vẫn đứng tại chỗ, Lục Thành đứng trông bên trong. Tiêu Nam nhìn lướt qua mấy người, uể oải nói: “Đi thôi nhỉ?”

Thiên Vũ đi đến bên A Hạo, nói vào tai cậu.

“Cứ lên trước đã.”

Hắn nói rất nhỏ. A Hạo nghe xong thì quay sang nhìn hắn.

“Anh bảo tôi đi lên sao?”

A Hạo giống như sợ mình nghe nhầm, xác định thêm một lần nữa.

Trong ánh sáng lờ mờ Thiên Vũ không nhìn rõ nét mặt cậu, cũng không có thời gian giải thích với cậu. Hắn thấy ánh mắt Tiêu Nam đảo đến, mặt không biểu cảm gì, chỉ động đậy miệng.

“Trước mắt đừng làm gì. Cứ lên rồi nói sau.”

Tiêu Nam nghiêng đầu, Lục Thành dẫn đường ở phía trước, Trương Thư Thần và Tiểu Siêu cũng cùng đi. Tiêu Nam ra khỏi phòng, liếc về phía A Hạo, A Hạo vẫn không nhúc nhích.

Thiên Vũ kéo A Hạo một chút. Tiêu Nam cũng dừng lại theo, không nói gì, nhìn A Hạo.

Trong lòng Thiên Vũ thịch một cái, đang định mở miệng thì A Hạo đột nhiên lên tiếng.

“Sếp Tiêu. Tôi có bệnh.”

Tiêu Nam như thể vừa nghe xong chuyện cười rất hài hước, cười một chút.

“Bệnh gì, HIV à?”

“Tôi đã từng ở Hải Lang.”

A Hạo nói không hề hồi hộp.

Tất cả mọi người ngây ra.

Thiên Vũ vụt ngẩng đầu nhìn A Hạo!

Trương Thư Thần chưa từng nghe đến nơi này, Tiểu Siêu nhìn nét mặt A Hạo đã thay đổi.

Vẻ mặt Tiêu Nam ngạc nhiên, ngừng một tẹo rồi cười ha hả.

“Cái này mới ghê! Hải Lang …” Hắn quay sang Thiên Vũ. “Xem ra cậu không bỏ tiền được rồi, người ta không phải không bán mà là không chịu bán cho cậu!”

Tiêu Nam vừa cười vừa quay sang Lục Thành.

“Được, Hoàng Long hiện giờ ngay cả người ở Hải Lang cũng nhận vào được. Cậu ta từng làm với ai rồi?”

Nét mặt Lục Thành rất cẳng thẳng và vội vàng.

“Rất xin lỗi sếp Tiêu, là tôi không hỏi thăm kỹ. Cậu ấy chỉ nhảy múa, không nằm trong danh sách đi khách, chưa từng tiếp xúc với khách. Ngài cứ yên tâm.”

Tiêu Nam gật đầu.

“Hải Lang là chỗ bẩn thỉu hèn hạ. A Hạo, đầu óc không tệ đâu. Cậu nói Hải Lang, tôi còn hơi sợ đấy.” Tiêu Nam vẫn đang cười, xoay người ngồi về sô pha, vắt chéo chân.”

“Vậy nói chuyện Hải Lang đi. Cậu bị bệnh gì?”

“Sếp Tiêu, tình hình Hải Lang ngài cũng biết. Tôi ở đó một năm.”

Sắc mặt Tiêu Nam xấu đi. Sau đó chậm rãi cười.

“Được, một năm. Thế này bệnh đủ nhiều rồi.”

Mắt Tiêu Nam khẽ đảo. “Vì sao tôi phải tin cậu?”

A Hạo vẫn đứng đó, vẻ mặt bình tĩnh.

“Ngài có thể đưa tôi đến bệnh viện để kiểm tra.”

“Một giờ sáng hả? A … Cậu cố ý hả?”

“Nếu giờ tôi không nói, nhỡ có chuyện gì sợ không gánh nổi trách nhiệm. Sếp Tiêu, ngài để mắt đến tôi, tôi không dám không biết điều, càng không thể giấu diếm. Điều tôi muốn nói chính là cái này. Ngài có dặn dò gì tôi sẽ làm.”

Nói xong A Hạo khoanh tay đứng sang một bên.

Tất cả mọi người đều nhìn sắc mặt của Tiêu Nam.

Tiêu Nam ngồi tại chỗ, không hỏi lại gì cả. Ánh mắt như đèn pha dò xét chòng chọc khuôn mặt A Hạo, như thể muốn tìm chút sơ hở trên gương mặt kia.

Thiên Vũ không nhìn Tiêu Nam. Ánh mắt hắn thẳng tắp nhìn A Hạo, không thốt nên lời.

Tiêu Nam nhìn chòng chọc khuôn mặt A Hạo rất lâu. nhìn thật lâu. Mãi đến khi y dần nheo mắt lại, ánh mắt lướt qua khe hở, khóe miệng bỗng nhiên từ từ tươi cười kì quái.

Buổi đêm hôm đó, Tiêu Nam muốn bày trò bắt A Hạo uống một chai rượu trắng, sau đó để cậu đi.

Rượu là Trương Thư Thần lấy đến, A Hạo uống xong thì loạng choạng đi ra ngoài.

Thiên Vũ không biết A Hạo nói thật hay không. Thế nhưng dù thế nào Thiên Vũ biết A Hạo dùng trúng của báu.

Tiêu Nam có một tử huyệt, đó chính là cái mạng của y. Kẻ này không sợ trời không sợ đất, nhưng vô cùng yêu quý thân thể của chính mình, bạn tình của hắn phải thường xuyên cung cấp giấy kiểm tra sức khỏe mới có thể ở lâu bên cạnh hắn.

Thiên Vũ không tin lời A Hạo. Có lẽ hắn cũng biết Tiêu Nam cũng nhất định không tin.

Thế nhưng Tiêu Nam vẫn thả A Hạo đi. Sau này Thiên Vũ từng hỏi tại sao Tiêu Nam lại làm thế, ấy thế mà Tiêu Nam cười to nhìn Thiên Vũ mà nói: “Vì cậu ta là trai bao đầu tiên dám chơi chiến tranh tâm lý với tôi.”

Tiêu Nam nhất định không tin A Hạo. Thế nhưng căn cứ vào tính cách đa nghi của Tiêu Nam thì chính y cũng chả dám mạo hiểm thế. Dù hắn không chạm đến A Hạo nhưng nếu bắt A Hạo đụng chạm với người khác, vạn nhất thật sự bị bệnh, tức giận mà tức nước vỡ bờ rồi làm điều gì đó ngoài ý muốn trên giường cũng có thể xảy ra.

Lúc Thiên Vũ nhận ra mấy lời của A Hạo Tiêu Nam nhất định không tin nhưng lại thật sự có thể buộc chặt tay chân Tiêu Nam thì không khỏi kinh ngạc vì A Hạo có thể đánh trúng chỗ hiểm trong tâm lý Tiêu Nam.

Đương nhiên lúc ấy Thiên Vũ không nghĩ được nhiều như vậy. Trước mắt hắn là A Hạo một mình uống hết một chai rượu trắng không chừa một giọt nào, bóng dáng khi đi ra giống như hồi trước, trong cái đêm tại Destiny, cậu để lại cho hắn bóng dáng kia.

Thiên Vũ muốn ra ngoài đuổi theo nhưng hắn biết ánh mắt Tiêu Nam dán vào sau lưng mình. Mãi đến khi Trương Thư Thần lặng lẽ đi đến bên cạnh hắn, viết hai chữ vào lòng bàn tay hắn: nước trắng.

Thiên Vũ ngạc nhiên nhìn Trương Thư Thần. Thế nhưng Trương Thư Thần không biểu cảm gì mà đi qua người hắn.

Những chuyện làm Thiên Vũ kinh ngạc luôn xuất hiện vào lúc hắn không đoán trước được. Đến ngày hôm sau, khi hắn nghĩ từ nay sẽ không còn A Hạo ở Hoàng Long thì được biết phó quản lý mới được đề bạt của Hoàng Long, Long Hạo.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 3-11
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 3-13

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI