Vũ nam – CHƯƠNG 3-17

0
8

A Hạo vào rồi, thư ký đóng cửa lại.

Thiên Vũ ngẩng đầu nhìn A Hạo. A Hạo mặc một chiếc áo khoác ngắn tay, đôi chân bọc trong một chiếc quần bò bình thường, tất cả tôn lên bờ vai rộng và eo vừa vặn, vẫn đẹp trai áp đảo. Thiên Vũ rất tự nhiên, chẳng có chút lãnh đạm nào của lúc trước, lên tiếng trước khi A Hạo kịp nói: “Đi. Cùng đi ăn cơm.”

A Hạo nói không đi được. Thiên Vũ từ từ tắt máy tính, nói không làm người yêu thì không làm bạn được nốt à? Ngay cả một bữa cơm tôi mời mà cậu cũng không dám đi.

A Hạo cười cười, vẻ mặt lại lộ ra sự cương quyết. Thiên Vũ nghĩ một chút, nói được, không ăn cơm cũng được. Đừng nói chuyện ở đây, đi theo tôi đến một nơi.

Thiên Vũ lái xe đến bờ sông. Trời đã sẩm tối, đèn đường sáng lên, ánh sáng trên cây cầu phía xa lập lòe, xung quanh không có tiếng nói của ai, chỉ có tiếng nước sông vỗ bờ, ca nô vận chuyển kêu xịch xịch.

Thiên Vũ ngồi trên sườn dốc đầy cỏ bên bờ sông, nhìn ca nô ở giữa sông, im lặng một lát rồi mở miệng nói với A Hạo.

“Hôm qua tôi nặng lời. Lúc ấy do tôi đang tức giận, cậu đừng để tâm.”

A Hạo nói, tôi biết.

Thiên Vũ không nhìn cậu, vẫn nhìn về phía trước.

“A Hạo, tôi biết trong lòng cậu có cách nhìn về tôi. Tôi không giải thích. Mỗi người đi một chặng đường đều có nguyên nhân, không thể nói ai đúng ai sai. Cậu không thích, tôi không ép buộc gì cậu. Chẳng qua nhìn sự việc cũng không thể dứt khoát quá. Quá dứt khoát, với mình, với người khác đều làm khó cả.”

Thiên Vũ không biết A Hạo có hiểu ý tứ của hắn không. Hắn vẫn muốn xoay chuyển tình thế. Từ việc A Hạo tìm đến hắn không phải bỏ lại thẻ chạy lấy người mà còn chuyện muốn nói với hắn, Thiên Vũ cảm thấy ngay là sự việc vẫn có thể xoay chuyển được.

Hắn tin là A Hạo thích hắn. Về loại chuyện này, trực giác của hắn rất ít khi sai. A Hạo chưa từng dùng ánh mắt có ý nghĩa sâu xa mà hắn vẫn thường gặp, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được. Vì thế dưới tàng cây ở hồ Kim Ngưu, khi Thiên Vũ chăm chú nhìn đôi mắt A Hạo ở khoảng cách rất gần, lần đầu tiên thấy được tình cảm bị che đậy trong đôi mắt cậu, Thiên Vũ ngay tức khắc không thể khống chế nổi.

Thiên Vũ ngắt mạch hồi tưởng, qua đầu nhìn về phía A Hạo.

“Không phải cậu có chuyện muốn nói với tôi à?”

A Hạo ngồi ở bờ sông, gió thổi qua tóc cậu, trong làn gió A Hạo hơi nheo mắt lại. Cậu không nói chuyện ngay, Thiên Vũ cảm nhận được cậu đang chỉnh sửa lại suy nghĩ, cũng cảm giác được A Hạo có rất nhiều chuyện muốn nói với hắn. Vì thế Thiên Vũ cũng không giục cậu, hắn quay đầu nhìn mặt sông, cảm nhận sự ấm áp thổi tới từ mặt sông, cảm nhận làn gió mang theo hơi nước, im lặng chờ đợi.

Sau đó hắn nghe được giọng nói bình tĩnh của A Hạo.

“Thiên Vũ, tôi có thói quen giữ phiền muộn trong lòng. Hôm qua tôi định nói với anh nhưng không biết nên diễn đạt thế nào.”

“Lúc mới biết anh, tôi nghĩ anh là người có tiền. Cùng là người có tiền thì giống nhau, có quyền, có thế. Anh giúp tôi, rất tốt với tôi, đại khái tôi cũng đoán được nguyên nhân. Những nơi tôi nhảy múa, đụng phải mấy người này tôi rất phản cảm. Nhưng anh không giống bọn họ. Anh không coi thường tôi, coi tôi là bạn bè, tôn trọng tôi.”

Thiên Vũ không lên tiếng, chờ A Hạo nói tiếp.

“Ở dưới quê, lúc nhìn anh bón cơm cho ông nội tôi, tôi đã nghĩ dù sao này thế nào tôi sẽ luôn ở bên cạnh anh. Lúc tôi khó khăn nhất anh có mặt bên tôi. Tôi nghĩ thời điểm kia ai có thể ở bên cạnh tôi, không nghĩ … lại là anh.”

Thiên Vũ im lặng. Hắn nhớ đến thời gian A Hạo trải qua, nhớ lại dáng vẻ A Hạo hôm ấy. Hắn khẽ ngăn cản A Hạo.

“Tôi có trách nhiệm trong truyện này … là tôi thiếu nợ cậu.”

Ánh mắt A Hạo bình tĩnh.

“Anh không nợ tôi. Chuyện bố tôi không thể trách bất kì ai cả. Không liên quan đến anh. Nếu nói thiếu nợ thì là tôi thiếu anh.”

Thiên Vũ không nói gì, sau đó cười ảm đạm.

“Vì thế cậu không từ chối ngay là vì muốn đền đáp tôi à?”

A Hạo nhìn mặt sông, không trả lời, lại như nghĩ đến chuyện gì, lát sau mới mở miệng.

“Hồi còn nhỏ tôi rất thích ô tô đồ chơi. Mỗi lần lên thị trấn đều chạy đến cửa hàng nhìn vào quầy. Tôi cầm tay bố tôi mẹ tôi đòi mua, bọn họ không có cách nào, chỉ có thể kéo tôi đang khóc lóc ăn vạ đi. Sau đó bố tôi nặn cho tôi một chiếc ô tô đồ chơi. Lúc đầu tôi không muốn, cầm rồi ném đi, bố tôi lại nặn lại lần nữa cho tôi. Dần dần tôi lại thích, không còn nghĩ đến chiếc ô tô trong cửa hàng nữa. Sau này lớn lên tôi hiểu ra, chiếc ô tô đồ chơi trong cửa hàng không phải của tôi. Chỉ có chiếc ô tô làm bằng bột mới thuộc về tôi.”

Thiên Vũ nhìn A Hạo.

A Hạo nói rõ từng chữ một.

“Thiên Vũ, anh chính là chiếc ô tô đồ chơi trong cửa hàng. Tôi muốn nhưng nó không thuộc về tôi.”

Thiên Vũ sửng sốt. Hắn nhìn A Hạo, hỏi thẳng:

“Sao lại không thuộc về cậu?”

A Hạo im lặng. Thiên Vũ nghi ngờ, lập tức hiểu ra, từ từ nói:

“… Nếu cậu để ý chuyện này thì không đáng đâu. Tôi nhìn người chứ không nhìn việc này, cậu cũng đừng quá tự trọng, hạ thấp bản thân …”

Hắn nghĩ hóa ra là do A Hạo tự ti, ngại hai người chênh lệch nhau quá nhiều, lại đang giữ cái gọi là tự ái, sĩ diện không chịu chấp nhận. Ý nghĩ này làm Thiên Vũ hơi vui vẻ, sự khó chịu về khoảng cách A Hạo vẽ ra mấy hôm trước bay đi không ít.

Thế nhưng A Hạo lại trả lời hắn.

“Không phải.”

“Không phải? Vậy là do cái gì?”

Thiên Vũ không nghe thấy câu trả lời của A Hạo, chỉ nghiêng đầu nhìn cậu. A Hạo im lặng một chút, cũng quay đầu lại nhìn Thiên Vũ.

Thiên Vũ nghi ngờ quan sát ánh mắt A Hạo. A Hạo bình tĩnh chăm chú nhìn hắn, ánh mắt không mập mờ, càng không né tránh. Trong bóng đêm Thiên Vũ nhìn xem đôi mắt sâu và đen kia ẩn chứa điều gì, tỏa ra cái gì. Trong ánh mắt kia có một cảm giác khiến Thiên Vũ vừa xa lạ vừa quen thuộc, Thiên Vũ lại không gọi được ra đó là gì, vừa cảm thấy có gì đó không giống thế.

Hai người im lặng đối diện nhau. Đột nhiên Thiên Vũ chợt hiểu ra,

Hắn cực kì kinh ngạc nhìn A Hạo lần nữa.

Hắn kinh ngạc vì ý nghĩ của bản thân, nhìn chằm chằm vào mặt A Hạo trong bóng đêm như thể muốn khẳng định ý nghĩ của bản thân.

Sau đó, hắn bất ngờ hỏi A Hạo với giọng điệu kinh ngạc, cường điệu:

“Không phải vì cậu … thật sự muốn theo tôi đấy chứ?”

Thiên Vũ kinh ngạc nói xong thì nhìn kĩ lại A Hạo. Hắn đột nhiên bật cười.

Hắn cười đến mức không kiềm chế được, càng cười càng thấy thoải mái.

“Mẹ kiếp!” Thiên Vũ cười mắng, suy nghĩ, đắc chí, niềm hân hoan trong lòng tuôn ra …

A Hạo lặng lẽ quay đầu, im lặng …

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 3-16
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 3-18

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI