Vũ nam – CHƯƠNG 4-1

0
7

Đại hội văn hóa thành phố ở Hán Thành được tổ chức, trong tháng này công ty của Thiên Vũ bận tối mắt tối mũi. Thiên Vũ đảm nhiệm tuyên truyền sản phẩm và quảng bá ngoài trời cho đại hội thành phố, đây là sự kiện lớn trước kia thuộc về bộ phận tuyên truyền của ủy ban thành phố. Miếng bánh này có thể rơi vào khay của Thiên Vũ, Tiêu Nam đương nhiên gây ảnh hưởng, Thiên Vũ cũng bỏ không ít công sức ở phía sau. Buổi tối liên tục đi xã giao, cùng ăn cùng đi chơi, lôi kéo mấy người về phía mình, cũng nhân cơ hội này kết bạn với mấy người. Không chỉ vì đại hội văn hóa thành phố, Thiên Vũ muốn sau này Biển sao có thể phát triển.

Vèo cái đã đến giữa tháng, uống rượu với mấy người bạn, một đám người trong giới làm ăn đều cười Thiên Vũ giờ đã thành thương nghiệp quốc doanh. Thiên Vũ cười cười bảo, hiện giờ tôi đã biết không làm quan thì sao làm ăn được.

Sau đó uống rượu có người hỏi, hí hí Thiên Vũ, gần đây không thấy anh dẫn ai theo à? Hết hứng rồi à?

Thiên Vũ nốc một ngụm rượu, nói mấy người muốn nhìn tôi mang theo trai hay gái, hay là nửa nam nửa nữ? Anh chọn, tôi mang.

Mọi người bật cười. Sau đó bỏ của chạy lấy người, Thiên Vũ lái xe thẳng đến Destiny.

Những người ở Destiny biết hắn là ai cũng không nhiều lắm. Mỗi lần Thiên Vũ cũng không ở đây lâu, để ý ai thì mang đi, thấy khó chịu thì đi luôn. Quản lý Tony của Destiny thấy Thiên Vũ thì rất giận vì lâu rồi chẳng thấy hắn đến, bọn họ đổi cả một nhóm “công tử” rồi cũng chả biết.

Tony nói chuyện phiếm, hỏi hắn: “Nghe bảo cậu với A Hạo trước đây từng ở chỗ chúng tôi quan hệ tốt lắm à?”

Thiên Vũ hỏi, anh nghe ai nói.

Tony cười rất mờ ám.

“Hán Thành lớn như thế cơ mà. Hai người ở chung à?”

Thiên Vũ nheo mắt.

“Không có chuyện đó đâu.”

“Thảo nào.” Tony mở chai rượu. “Mấy hôm trước A Hạo có qua đây, nhờ tôi tìm việc trong nhà hàng cho bạn gái cậu ta. Tôi tưởng anh chơi chán người ta rồi mà còn trách móc tiếc nuối. Anh nói thằng nhóc này có phải có vấn đề không, cô bạn gái kia của cậu ta lúc trước chạy theo ông chủ người Đài Loan, đến lúc bụng ễnh ra thì ông chủ người Đài quất ngựa truy phong, cô ta bỏ thai, hết cách lại dám quay về tìm A Hạo, ấy thế mà A Hạo còn giúp đỡ cô ta!”

Lần đầu tiên Thiên Vũ được nghe chuyện này. Hắn rít hơi thuốc, nghiêm túc nói:

“Cậu ta định làm xúc động cả nước Trung Quốc chắc?”

Tony lắc đầu.

“Không hiểu nổi. Nhưng cô gái kia thật sự rất xinh, không phải đẹp bình thường. Nếu là tôi có khi cũng mê mệt ấy …”

Thiên Vũ không hỏi gì nữa.

Hôm đó hắn dẫn một “công tử” ra ngoài, thư giãn thoải mái một lúc. Lần sau hắn đến Destiny thì vẫn cùng với một người, trong lòng Tony hiểu ngay, hỏi Thiên Vũ muốn bao riêng không, Thiên Vũ nghĩ rồi nói không cần đâu, chán rồi, sẽ không gặp nữa.

Thiên Vũ đến Hoàng Long, hắn thấy A Hạo không giống lúc trước, ăn vận cũng không giống. Ở Hoàng Long, dưới Lục Thành có mấy phó quản lý, làm chức vụ này cũng mặc đồng phục thống nhất. Mỗi lần Thiên Vũ đến Lục Thành vẫn để riêng A Hạo đón tiếp. Hai người uống ít rượu, nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng Thiên Vũ mang bạn đến, gọi A Hạo cùng chơi bài, tự quây thành một bàn chơi bài hay gì đó, A Hạo cũng chơi cùng. Lúc nhiều người, Thiên Vũ để A Hạo đi làm việc, không cần ở trước mặt hắn.

Thiên Vũ đưa một đám quan chức đến Hoàng Long giải trí, A Hạo bố trí hợp lý, mấy lần sau đó quan chức quận, thành phố tự đến Hoàng Long thì chỉ đích danh A Hạo sắp xếp. Về sau Thiên Vũ biết thì trêu a Hạo, nói hiện giờ có lí do để tuyển cậu vào công ty, đến bộ phận đối ngoại chuyên giao thiệp với quan chức chính phủ.

A Hạo nói tôi không phải mấy cục vật liệu xây dựng.

Thiên Vũ nheo mắt lại, cười.

“Sợ cái gì? Tôi ăn thịt cậu chắc?”

A Hạo nói, chờ anh mở phòng nhảy thì quay lại đưa tôi đi.

Thiên Vũ thấy câu trả lời này của A Hạo chả thú vị tí nào. Hắn nhớ lúc trước mình cũng từng nói lời như thế, khi ấy A Hạo trả lời hắn, tôi sợ ăn rồi không tiêu hóa nổi.

Một lần nọ Lục Thành nói với Thiên Vũ, khả năng quản lý của A Hạo không tệ nhưng người lại quá bận, anh ta không muốn cậu khiêu vũ nữa mà chuyên tâm vào công việc quản lý, tăng tiền lương cho cậu.

Thiên Vũ nói: “Việc này anh cứ thương lượng với cậu ấy, hỏi tôi làm gì?”

Lục Thành hơi bối rối, thế nhưng cũng hiểu rất nhanh.

Thiên Vũ cảm thấy hai người không làm người yêu vẫn có thể làm bạn bè, chuyện này rất dễ dàng.

Đêm đó sau khi trở về từ bờ sông, Thiên Vũ nhớ đến cậu bạn đại diện lớp thể học thời trung học, người kia bị hắn hôn thì trốn tránh hắn, lên giường hắn rồi lại trốn tránh. Thiên Vũ đột nhiên cảm thấy thật sự chả có nghĩa lý gì, giống hệt như nhiều năm trước hắn cảm thấy chả có ý nghĩa gì hết.

Thiên Vũ chưa bao giờ ép buộc. Hắn cảm thấy tình cảm mãnh liệt của con người chỉ có giới hạn, ép buộc cũng không gợi lên được, kéo dài cũng không khơi lên được. Sau khi nghe A Hạo nói tên Đình Đình thì Thiên Vũ hiểu rõ. Hắn rất cảm ơn Đình Đình đã khiến một luồng sức mạnh của hắn đột nhiên biến thành vô nghĩa. Vì thế hắn buông tay là buông luôn, kiên quyết vứt bỏ, rất đàn ông.

Ngày hôm sau Trương Thư Thần tìm hắn, mang giấy tờ của Tiêu Nam cho hắn. Thiên Vũ đưa Trương Thư Thần về nhà. Lúc ở trên giường Thiên Vũ rất sảng khoái, vừa dễ chịu vừa nghĩ thật ra chuyện vẫn thế thôi, hôm nay có là A Hạo thì cũng là người nằm úp sấp dưới thân thể mình, nào có gì khác nhau đâu, đều là làm thôi mà.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 3-18
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 4-2

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI