Vũ nam – CHƯƠNG 4-6

0
9

Lưu Lục đang móc “của quý” ra ngoài thì Thiên Vũ đi qua, đặt tay lên vai hắn. Lưu Lục quay đầu nhìn thấy Thiên Vũ thì giật mình, lập tức đổi sang bộ mặt tươi cười. “Ôi, sếp Lý! …”

Thiên Vũ giễu cợt nhìn phía dưới đang tênh hênh của gã. Lưu Lục vội vàng kéo khóa quần lên cười lấy lòng: “Sếp Lý, để cậu chê cười rồi …” Vội vội vàng vàng chỉnh trang lại quần áo.

Thiên Vũ từ từ nở nụ cười.

“Ông chủ Lưu, nóng giận như thế có phải do người của tôi làm mất lòng anh không? Tôi giúp anh hết giận.”

Lưu Lục sửng sốt.

“Người của cậu?”

Thiên Vũ quay sang A Hạo.

“A Hạo, tôi dặn dò cậu thế nào nhỉ. Ông chủ Lưu là bạn bè tôi, cậu không phục vụ ông ấy cho tốt chính là không phục vụ tôi tốt đấy.”

Lưu Lục nghe lời này xong thì ngẩn người, đổi luôn sang vẻ mặt tươi cười.

“Hóa ra là người của sếp Lý, hiểu lầm hiểu lầm thôi …”

Thiên Vũ cũng cười.

Thiên Vũ để A Hạo và Chu Tiểu Châu cùng mời Lưu Lục một chén, Lưu Lục uống cạn rồi còn nói mấy lời khách sáo. Chờ đưa người ra ngoài rồi, Thiên Vũ bảo Trương Thư Thần về phòng trước, Trương Thư Thần liếc A Hạo một cái rồi đi. Đến hành lang, Chu Tiểu Châu vội vàng đến thành khẩn cảm ơn, Thiên Vũ để cậu quay lại làm việc, Chu Tiểu Châu nhìn A Hạo, A Hạo gật đầu thì cậu mới đi.

A Hạo nhìn Thiên Vũ đứng đây thì cười xấu hổ. Thiên Vũ lấy thuốc lá từ ví ra, đưa một điếu cho A Hạo. A Hạo nhận lấy, lấy bật lửa vội vàng châm thuốc cho Thiên Vũ, cũng châm cho chính mình. Hai người đi vào chỗ cầu thang không có người ở bên cạnh, hút thuốc.

Thiên Vũ hút một lúc, nhìn A Hạo qua làn khói mờ mịt.

“Lần sau đừng làm chuyện dại dột. Không đáng đâu.”

A Hạo cũng hút, cau mày.

“Quá sức biến thái.”

“Về sau gặp chuyện thế này đừng có làm cứng. Bảo người gọi Lục Thành đến. Anh ta là người của Tiêu Nam, cũng được nể mặt hơn.”

“Không có gì. Cũng không thể không tìm cách đối phó sự việc.”

Thiên Vũ không lên tiếng, rút điếu thuốc ra, hình như nhớ ra một việc.

“Người vừa rồi tên Chu Tiểu Châu à? Cậu bảo vệ cậu ta ghê nhỉ.”

A Hạo giật mình một tẹo, lại cười không nói gì.

“Bạn à?”

A Hạo gật đầu.

“Cậu mang đến à?”

“Có chỗ không thuê cậu ấy nữa, không biết đi đâu. Tôi xin quản lý Lục chiếu cố.”

“Cậu vì bạn bè mà dám chịu nhục …”

Sau đó Thiên Vũ quay về phòng, Trương Thư Thần sắp xếp rất nhiều đồ điểm tâm, cười nói bộ dạng trừng trị biến thái của Thiên Vũ vừa rồi rất đẹp trai. Thiên Vũ nghe xong thì buồn cười, nhìn thấy trong mắt Trương Thư Thần toàn là tôn kính và tình cảm thì không khỏi động lòng, ôm Trương Thư Thần hôn một lúc.

Sau khi Trương Thư Thần làm ầm ĩ vào ngày nọ thì ngoan ngoãn hơn trước. Thiên Vũ thể hiện rất rõ ràng hắn không thích người gây khó chịu, Trương Thư Thần rất thông minh, không hề nhắc đến A Hạo nữa. Có một lần trên giường Thiên Vũ cười hỏi cậu ta tại sao giờ không đề cập đến A Hạo nữa, Trương Thư Thần thành thật trả lời vì cậu ta biết A Hạo với Thiên Vũ không lên giường với nhau nữa, cậu ta không lo lắng nữa. Thiên Vũ nghe xong thì thấy Trương Thư Thần cực kì đáng yêu, giữ chặt cậu ta làm thêm một lượt nữa.

Trương Thư Thần nghe lời Thiên Vũ, nhuộm tóc màu vàng. Thiên Vũ thích túm chặt mái tóc dài màu vàng kia lúc ở trên giường, cắm vào thân thể Trương Thư Thần mà đóng cọc từng phát từng phát một. Mỗi lần nhìn mái tóc vàng rối tung kia là Thiên Vũ đều dễ dàng bị kích thích. Hắn cảm thấy mình có bệnh rồi.

Thiên Vũ đút cho Trương Thư Thần mấy miếng điểm tâm, hai người lại tình cảm một lúc, Thiên Vũ đứng dậy đi vệ sinh.

Nhà vệ sinh tầng này có người nôn mưa, Thiên Vũ đẩy cửa vào thì bị đống bầy nhầy trên sàn làm cho ngạt thở phải ra ngoài, quay người đi phòng vệ sinh riêng ở tầng trên. Chỗ đó chỉ có người nội bộ mới dùng, người khác không dùng được.

Thiên Vũ lười chờ thang máy nên đi bộ lên hai tầng, lúc ra ngoài thì thấy điện trong phòng bên cạnh sáng, có người đang nói chuyện bên trong.

Thiên Vũ nghe thấy giọng nói kia thì khựng lại. Tiếng nói chuyện bên trong đột nhiên ngừng lại. Thiên Vũ đứng gần lại, liếc qua.

Vẻ mặt Chu Tiểu Châu rất uất ức, A Hạo thì đang giữ mặt cậu, cẩn thận nhìn dưới đèn.

“Đánh những chỗ nào rồi?”

Chu Tiểu Châu kêu oai oái, chỉ vết tích còn lại trên cả hai má. Ngón tay A Hạo lướt qua, xoa cho cậu.

“Thằng cha chết tiệt, tôi rủa cả nhà ông ta chết đi … Ui …”

Chu Tiểu Châu kêu đau, lại uất ức nói:

“Anh … nhẹ tay thôi …”

A Hạo lấy lòng bàn tay xoa cho cậu.

“Cậu đó … Lần sau làm việc cẩn thận chút …”

Chu Tiểu Châu cười, hai má lúm đồng tiền rất sâu.

“Không phải có anh rồi sao …”

“Lúc nào tôi cũng che chở cho cậu được hả?”

“Anh không muốn à?”

“Đừng cử động …”

Ánh đèn rọi sáng khuôn mặt dịu dàng, yêu thương của A Hạo.

Thiên Vũ yên lặng đứng nhìn ở cửa.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 4-5
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 4-7

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI