Vũ nam – CHƯƠNG 5-3

0
9

Thiên Vũ nằm trên giường, Tiêu Nam đè lên người hắn.

Tiêu Nam lười biếng nhàn nhã hôn lên tấm ngực trần của Thiên Vũ. Thiên Vũ nhìn trần nhà, kệ y vùi đầu vào ngực mình, trong đầu đang suy nghĩ.

Hắn nghĩ Tiêu Nam đưa thiếu niên người nước ngoài kia về thì ít nhất bản thân sẽ không phải ứng phó với hắn một thời gian, không ngờ chưa được bao lâu mà Tiêu Nam đã lại hẹn hắn đi khách sạn.

Tiêu Nam vẫn như trước đây, mỗi lần đi nước ngoài về, bất kể đi lâu hay chóng đều phải lên giường với hắn một lần. Chuyện này gần như đã thành thói quen của hai người. Nhất là lần này Tiêu Nam đi nước ngoài rất lâu, phản ứng trên giường có vẻ rất mạnh. Thiên Vũ trào phúng nghĩ không lẽ Tiêu Nam chưa bị người nước ngoài làm đủ à, hoặc chưa làm người nước ngoài đủ hay sao, ăn đủ thứ tươi ngon mới mẻ xong lại quay về nếm mấy món địa phương.

Lâu rồi Thiên Vũ không đến Hoàng Long, cũng không tìm ai nên làm với Tiêu Nam cũng đúng lúc muốn giải tỏa. Hai người làm điên cuồng một lần, làm xong Tiêu Nam vẫn còn hứng thú, Thiên Vũ thì không muốn nhìn mặt y nữa, chờ Tiêu Nam hết hăng hái thì đi tắm.

Tiêu Nam vừa hôn vừa liếm bằng đầu lưỡi. Cảm giác ướt át kia làm Thiên Vũ không thoải mái. Hắn không chịu được nên đẩy y ra một chút.

“Đừng nghịch.”

Tiêu Nam vẫn chưa hết hứng thú, cảm thán với hắn.

“Người da vàng vẫn là tuyệt nhất. Người nước ngoài nhìn xa không sao, lên giường rồi thì không bật đèn nổi, như kiểu khỉ chưa tiến hóa hết vậy.”

Tiêu Nam cười ha ha rồi ghé vào bên tai Thiên Vũ:

“Thế nhưng cái kia thì to thật, mẹ kiếp cậu có muốn thử không?”

“Vậy anh tiếp tục thử đi, đến tìm tôi làm gì.”

Thiên Vũ nói luôn. Tiêu Nam nghe xong lời này thì hơi ngớ ra. Y giữ cầm Thiên Vũ, bắt Thiên Vũ phải hướng mắt ra nhìn mình. Tiêu Nam quan sát khuôn mặt của Thiên Vũ, lấy tay từ từ vuốt ve hai má, cằm của hắn.

“Biết tôi thích nhất cậu ở điểm nào không?”

Tiêu Nam nhìn Thiên Vũ.

“Làn da.”

Ngón tay Tiêu Nam cong xuống, trượt từ cổ Thiên Vũ xuống phía dưới, ánh mắt cũng chuyển động theo ngón tay.

“Trắng như sứ, cắn một chút là có dấu đỏ …”

Thiên Vũ thấy cổ tay bị đau, hắn tránh mấy ngón tay đang giữ chặt của Tiêu Nam.

“Lên cơn gì thế.”

Tiêu Nam lần nữa xoay mặt Thiên Vũ lại đây. Tiêu Nam hiếm khi mạnh tay với hắn như thế lúc ở trên giường, Thiên Vũ không động đậy được một lúc.

Tiêu Nam giữ chặt cằm hắn, cũng không nói gì mà chỉ vuốt ve hắn như thế, thân thể cũng đè lên cả người Thiên Vũ. Hắn cúi đầu dừng mắt trên gương mặt Thiên Vũ, ánh mắt quét qua từng chỗ trên khuôn mặt hắn.

Một lát sau Tiêu Nam mới nói:

“Tiểu Vũ. Cậu đẹp thật đấy.”

Thiên Vũ ghét nhất người khác bảo mình đẹp. Hắn kiềm chế dù rất ghét.

Tiêu Nam vẫn giữ chặt cằm hắn, Thiên Vũ cảm thấy cằm mình đau. Hắn bị Tiêu Nam bắt phải quay mặt lên, đối diện với ánh mắt y.

Tiêu Nam nhìn Thiên Vũ, nhìn một lúc.

“Tôi muốn làm cậu.”

Tiêu Nam nói rõ từng chữ.

Thiên Vũ hơi cứng người lại.

Hắn giật mình nhìn Tiêu Nam.

Tiêu Nam chưa từng yêu cầu để y tiến vào bên trong hắn. Thiên Vũ đương nhiên không nghĩ Tiêu Nam làm thế vì y không muốn, mà vì hắn biết Tiêu Nam có sở thích cố định. Hắn thích làm một kiểu nào đó, lại vừa thích bị một kiểu khác làm. Dù ở trên giường hắn chơi đa dạng đủ kiểu nhưng về mặt này gu của hắn ít thay đổi, vì chỉ kiểu này mới làm hắn hưng phấn lên được.

Lúc ở bên cạnh bạn tình Thiên Vũ cùng từng có ý nghĩ này một lần, nhưng ý nghĩ trong đầu bị vứt bỏ ngay. Hắn cảm thấy so với trải nghiệm lạ lẫm là bị tiến vào thì sự khó chịu khi nằm úp bụng dưới thân thể người khác sẽ làm tụt hết hứng thú trên giường. Điều hắn thích là điều khiển, chinh phục chứ không phải khuất phục.

Nhưng hắn không thể từ chối Tiêu Nam.

Thiên Vũ cười.

“Sao thế, vẫn chưa chơi đủ à?”

Hắn muốn nói chuyện để dập tắt ý nghĩ trong đầu Tiêu Nam, thế nhưng nhìn ánh mắt y thì hắn không nói gì nữa. Tiêu Nam ấn vai hắn, môi hạ xuống.

Thiên Vũ chịu đựng trận hôn của y. Tiêu Nam vừa hôn hắn vừa xoay người hắn lại. Chiếc chăn đang che phía dưới bị kéo xuống khiến phía dưới của Thiên Vũ lộ hết cả. Tiêu Nam áp người vào lưng Thiên Vũ, nhiệt độ của phía dưới đang sưng lên cọ giữa hai đùi trong của hắn.

Thiên Vũ kiềm chế cảm giác nhục nhã, vùi đầu xuống gối.

Hắn im lặng, lặng lẽ chấp nhận.

Tiêu Nam kề sát vào sau lưng hắn, đột nhiên mở miệng.

“Lưu Cường bên Thiên Thành vừa ý với cậu, đề nghị tôi nhường cậu một đêm. Cậu vui vẻ với người ta một lần đi.”

Thiên Vũ nghĩ mình nghe nhầm. Hắn quay đầu lại.

“Gì cơ?”

“Hắn thuần 1, hai người đều muốn nằm trên, tôi xem ai làm được ai.”

Hình như Tiêu Nam cảm thấy thú vị, khi nói lại hơi cười cười, tiếp tục hôn Thiên Vũ.

“Tôi nói với anh ta tôi còn chưa chịch cậu … Nếu anh ta muốn chịch thì chỉ ăn thừa của tôi thôi …”

Thiên Vũ xoay mạnh người, xốc Tiêu Nam từ trên người mình xuống. Hắn nhìn Tiêu Nam.

Tiêu Nam cũng không cáu giận, ngồi trần truồng trên giường, hơi không tự nhiên lắm mà nhìn hắn.

“Cậu không muốn à?”

Tiêu Nam từ từ hỏi.

“Người ta không chơi miễn phí đâu, năm sau sẽ cấp dự án cho Biển sau, số thế này này.”

Tiêu Nam giơ 8 ngón tay lên quơ quơ, cân nhắc trong lúc nhìn Thiên Vũ.

“Vì cậu nên tôi mới đồng ý. Cậu nói xem, tôi đối với cậu thế nào?”

Thiên Vũ không nói lời nào, xuống giường mặc quần áo. Hắn mặc xong thì đứng ở đầu giường.

“Đệt mẹ anh!”

Hắn buông ba chữ này cho Tiêu Nam rồi đi ra cửa.

Hắn nghe thấy Tiêu Nam đột nhiên bật cười rõ to ở phía sau. Tiêu Nam cười vô cùng hớn hở, cười to, sau đó Tiêu Nam đuổi theo ôm cổ Thiên Vũ, đẩy hắn vào tường rồi đột nhiên vừa điên cuồng hôn hắn vừa nói tôi thích cậu lắm Tiểu Vũ chết tiệt, sau đó tiếp tục hứng thú dâng trào mà nằm trên giường như thể quên sạch chuyện lúc trước, để Thiên Vũ làm hắn …

Thiên Vũ cảm thấy Tiêu Nam là một kẻ điên. Mãi mãi là kẻ điên không hiểu nổi.

Người của công ty giải trí Hàn Quốc tới, Thiên Vũ tiếp đón bọn họ, trong bữa tiệc công ty giải trí nói lần này đến Trung Quốc còn có kế hoạch tuyển người, nếu Thiên Vũ chọn được người thích hợp thì cứ đề cử, nếu được thì công ty kinh doanh của Thiên Vũ và công ty Hàn Quốc có thể hợp tác đào tạo nghệ sĩ.

Về mặt này Thiên Vũ cũng có chuẩn bị, đưa cho phía Hàn Quốc xem ảnh chụp một số nam thanh nữ tú đều từ đợt tìm kiếm ngôi sao lần trước trong thành phố. Bên Hàn Quốc không hài lòng mấy, nói yêu cầu rất đầy đủ rõ ràng, đặc biệt nhấn mạnh mặt mũi và tài năng. Sếp bên kia nhìn đi nhìn lại Thiên Vũ, nói thật đáng tiếc Thiên Vũ là ông chủ, nếu không thì thật sự phù hợp.

Thiên Vũ nói đùa vài câu, xong nghĩ ngợi rồi nói: “Tôi có chọn được một người, vẻ ngoài không tệ lại biết nhảy múa.” Bên kia thấy hứng thú, Thiên Vũ bèn dặn dò trợ lý dẫn bọn họ đi Hoàng Long gặp Trương Thư Thần, còn mình có cuộc họp khác nên không đi cùng.

Người Hàn Quốc đi khỏi, Thiên Vũ gọi điện cho Lục Thành kể lại sự việc, bảo anh ta nói Trương Thư Thần chuẩn bị một chút. Sau khi trả lời Lục Thành cố tình hỏi thêm một câu: “Sếp Lý, cậu không đến à?”

“Tôi không đến được. Cũng đừng nói cho Trương Thư Thần, cẳng thẳng quá không nhảy múa tốt được đâu.”

Thiên Vũ hết cuộc họp, trợ lý gọi điện cho hắn bảo phía Hàn Quốc không vừa ý với Trương Thư Thần nhưng ở Hoàng Long lại nhìn thấy ảnh chụp Long Hạo đang nhảy múa dán trên cửa, liếc mắt một cái là vừa ý luôn, đang đi tìm người.

Thiên Vũ kinh ngạc.

“Lâu rồi Long Hạo không còn ở Hoàng Long nữa, sao vẫn còn ảnh chụp của cậu ta?”

“Nghe bảo do có vị khách thích xem cậu ấy biểu diễn yêu cầu, trước đây Long Hạo ăn khách lắm.”

Ngắt điện thoại, người Hàn Quốc kia cũng đến đây, phàn nàn Thiên Vũ không đem người tốt nhất cho bọn họ, còn hỏi “trai đẹp nhảy múa” kia giờ đang ở đâu, bọn họ muốn sớm tìm gặp người đó. Thiên Vũ đành phải từ chối, nói người này đã nghỉ việc lâu rồi, bọn họ cũng không tìm được.

Người Hàn Quốc nghe xong nói luôn, tôi nói ngày sếp Lý, chúng tôi nghe nói người này và anh rất quen thuộc với nhau nên anh nhất định có thể tìm được cậu ấy, còn nếu sếp Lý giữ người thì tức là có dự định khác.

Thiên Vũ không kiềm chế được.

“Các vị nhất định muốn người này sao?”

“Chúng tôi đã xem băng ghi hình cậu ấy nhảy múa, hiện giờ là người xuất sắc nhất.”

Thiên Vũ không nói gì thêm nữa. Hắn không muốn làm mất lòng phía Hàn Quốc nên đồng ý sẽ thử tìm “trai đẹp nhảy múa” kia.

Xoay người lại Thiên Vũ hỏi trợ lý nhóm người Hàn này xem Long Hạo nhảy múa ở đâu, trợ lý nói quản lý Lục cho xem băng ghi hình, còn giới thiệu cho người Hàn lúc trước Long Hạo được chính sếp Lý giới thiệu.

Thiên Vũ nghe xong thì hơi bất ngờ, lạnh lùng cười.

Lục Thành này đúng là cũng có tình có nghĩa.

Thiên Vũ quăng cho trợ lý một địa chỉ, dặn dò sau khi gặp Long Hạo thì không nên tự giới thiệu bên này, chỉ nói Lục Thành bảo cậu đến, nói nói rõ ý định của nhóm người Hàn Quốc kia với Long Hạo.

Trợ lý vâng dạ chuẩn bị đi, Thiên Vũ lại thêm một câu, bất kể cậu ta có hứng thú không thì nói với cậu ta đây là một cơ hội.

Trợ lý gật đầu rồi đi. Sau đó trở lại rất nhanh, bối rối nói sếp Lý ơi không có ai, hàng xóm nói đã dọn đi được một tuần rồi.

Thiên Vũ ngẩng phắt lên.

“Dọn đi đâu? Dọn đi đâu thế?

“Không biết được nữa, một tuần trước đã dọn đi rồi.”

Thiên Vũ ngồi thừ ra một chút rồi nói, tìm cho tôi.

Trợ lý rất bối rối: “Chuyện này khó lắm, Hán Thành lớn như thế, tìm người như mò kim đáy bể vậy. Vả lại cũng là người ngoại tỉnh, không tra được hộ tịch đâu anh.”

Thiên Vũ cáu lên:

“Dùng cách gì tôi cũng không quan tâm, túm lại tìm người đến cho tôi! Tìm không thấy thì đến hỏi ông nội cậu ta!”

Trợ lý không ngờ Thiên Vũ sẽ cáu lên, đành vội vàng vâng lời.

Thiên Vũ nhìn trợ lý đóng cửa lại, giơ tay ném bộp đống tài liệu đang cầm xuống bàn.

Hắn nhìn chòng chọc bức tường đối diện như thể đang nhìn chính A Hạo, mãi đến lúc bực dọc mới mắng:

“Long Hạo! Cậu đến mức này cơ à?”

Thiên Vũ trừng mắt với trần nhà …

Mấy ngày trôi qua, thật sự không tìm thấy A Hạo.

Người Hàn Quốc không kịp chờ nên về nước trước, lúc sắp đi để lại một thư mời, dặn dò sau khi tìm được A Hạo thì có thể mời cậu trực tiếp đến Hàn Quốc phỏng vấn, bọn họ sẽ trả chi phí đi lại.

Thiên Vũ bảo người tiếp tục tìm. Trợ lý nói với Thiên Vũ, Đình Đình làm vài ngày ở tiệm bánh mỳ rồi đi mất, giờ không biết đi đâu, Thiên Vũ bảo trợ lý đi tìm Chu Tiểu Châu, hắn tin chỉ cần Chu Tiểu Châu còn ở Hán Thành thì A Hạo sẽ không rời đi. Trợ lý rất nhanh tìm hiểu được nơi Chu Tiểu Châu ở nhưng lại quay về trả lời Thiên Vũ Chu Tiểu Châu này hình như không phải người họ muốn tìm.

“Nghe nói người đó lăn lộn xã hội đen.”

Thiên Vũ nghi ngờ nhưng cũng không hỏi nhiều.

Hắn không tin mình không tìm ra Long Hạo. Lúc hắn muốn cậu phải đi thì cậu không rời Hán Thành. Giờ hắn muốn tìm cậu thì đừng hòng cậu chạy được!

Thiên Vũ nghĩ hắn có cách tìm ra Long Hạo. Cho dù Long Hạo có thật sự biến mất, thật sự rời khỏi Hán Thành thì hắn vẫn có thể túm trong tay bất kì lúc nào như lúc trước, chỉ cần hắn muốn, hắn mong muốn.

Thiên Vũ không tin mình không có cách nào tóm được vũ công nam này.

Buổi tối Thiên Vũ quay về nhà, một người ngồi trên cầu thang. Đèn xe lướt qua mặt người đó, cậu ta ngẩng đầu nhìn thấy xe Thiên Vũ thì đứng lên.

Thiên Vũ nhìn rõ mặt cậu ta.

“Sao cậu lại đến đây?”

Thiên Vũ vào nhà, để chìa khóa xe lên bàn. Trương Thư Thần đi theo hắn, im lặng đi vào phòng. Thiên Vũ mệt mỏi ngồi lên sô pha, nâng mắt lên nhìn Trương Thư Thần, chờ một lúc mà Trương Thư Thần cũng không nói gì.

“Có việc gì không?”

Trương Thư Thần cúi đầu, khẽ nói:

“Anh Thiên. Lâu lắm rồi anh không đến Hoàng Long.”

Thiên Vũ tựa đầu vào sô pha.

“Gần đây tôi nhiều việc.”

Trương Thư Thần không nói gì, một lúc sau mới từ từ lên tiếng.

“Anh chán tôi rồi đúng không? Nếu anh chán rồi thì cứ nói thẳng với tôi. Tôi sẽ không quấy rầy anh nữa.”

Thiên Vũ thật sự rất mệt. Ban ngày phải xử lý một vụ kiện còn sót lại của công ty đã khiến hắn tinh thần mệt mỏi sức lực cạn kiệt, thật sự không muốn gương mặt oán giận này của Trương Thư Thần. Hắn kiềm chế sự khó chịu.

“Hai ngày nữa có thời gian tôi sẽ tìm cậu. Tôi rất mệt, cậu cũng về đi, đừng suy nghĩ nhiều.”

Thiên Vũ nói xong thì đứng lên lấy quần áo đi tắm. Trương Thư Thần bất động.

“Tôi ở lại được không?”

“Hôm nay tôi không có tâm trạng đâu.”

“Không phải tôi muốn làm. Tôi muốn ngủ cùng anh. Tôi sẽ không gây ầm ĩ gì cho anh đâu.”

Thiên Vũ cầm quần áo rồi lại để xuống, nhìn cậu ta.

“Về đi.”

Thiên Vũ nói rồi đi vào phòng tắm, đóng cửa lại.

Lúc hắn đi ra, Trương Thư Thần vẫn ngồi trên sô pha ở phòng khách, cúi đầu bất động. Thiên Vũ ngồi đối diện cậu ta, nhìn cậu ta một lúc rồi mặc áo khoác vào, lấy chìa khóa xe.

Trương Thư Thần đột nhiên đứng bật dậy, cướp lấy chìa khóa xe của Thiên Vũ quẳng ra ngoài.

Tiếng chìa khóa rơi giòn tan, Thiên Vũ sửng sốt, cáu lên:

“Cậu gan quá nhỉ?”

“Lý Thiên Vũ! Anh chơi tôi chán rồi phải không? Tôi là người! Không phải chó cưng của anh!”

Trương Thư Thần hơi sụt sịt, bùng nổ như gọi trời gọi đất. Thiên Vũ lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng như mắc bệnh cuồng loạn như thế của cậu ta thì ngạc nhiên nhìn cậu ta.

“Trương Thư Thần, cậu đừng có giống những người khác vậy chứ? Không hay đâu.”

“Không hay? Vậy với anh thế nào mới là hay? Hỏi anh chuyện tình cảm là không hay? Tôi chịu đựng đủ rồi, tôi không muốn ngày nào cũng chờ, chờ anh đến tìm tôi, thương hại tôi!”

Thiên Vũ mất kiên nhẫn.

“Đừng nói chuyện tình cảm, từ đầu tôi đã nói rồi còn gì.”

“Không nói chuyện tình cảm thì tôi có thể nói gì đây?”

Thiên Vũ cười khẩy.

“Cậu cũng đừng nói việc này. Tiêu Nam bảo cậu tới hỏi tôi, cái ấy là tình cảm hả?”

Trương Thư Thần im lặng, đôi mắt đỏ bừng, sau đó nói rõ từng chữ:

“Đúng, lúc trước là sếp Tiêu bảo tôi đi theo anh, kể cho anh ấy tình hình của anh. Nhưng tôi không làm gì có lỗi với anh cả, tình cảm của tôi với anh đều là thật!”

Thiên Vũ không phản bác nữa. Hắn thấy phiền phức với tình huống này.

“Được rồi. Với ai tôi cũng giống nhau cả. Cậu còn muốn ở bên tôi thì đừng càm ràm mấy chuyện này nữa.”

Trương Thư Thần im lặng một chút rồi thình lình chạy vào phòng ngủ của Thiên Vũ. Thiên Vũ không rõ cậu ta muốn làm gì thì Trương Thư Thần đã kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy một thứ ở trong đó ra.

“Vậy đây là cái gì?”

Một vòng trang sức màu mè rẻ tiền bị Trương Thư Thần nắm chặt trong tay.

“Cái thứ đồ chơi này mà giờ anh giữ như của báu, vậy là vì sao?”

Thiên Vũ nhìn rõ thứ trong tay cậu ta thì mặt lạnh đi.

“Bỏ xuống.”

Trương Thư Thần cầm cái vòng trang sức kia hình như định giật đứt.

“Là vì anh ta đúng không?”

“Bỏ xuống!”

Thiên Vũ quát lên!

Trương Thư Thần giật mình vì tiếng quát của Thiên Vũ, sau đó rất căm hận:

“Với ai cũng giống nhau? Anh định lừa ai chứ?”

Cậu ta đột nhiên cầm vòng trang sức, quay về phía cửa sổ.

Thiên Vũ lao về phía trước giữ chặt Trương Thư Thần, tay kia giật vòng trang sức từ trong tay cậu ta. Trương Thư Thần loạng choạng, lùi về sau mấy bước, lưng đập vào tường.

Thiên Vũ cúi đầu xem xét chiếc vòng, xác nhận không hư hại gì thì đem chiếc vòng nhét vào trong túi.

Hắn ngẩng đầu nhìn Trương Thư Thần.

Trương Thư Thần nhìn hắn, mặt đã ngập tràn nước mắt.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 5-2
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 5-4

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI