Vũ nam – CHƯƠNG 8-2

0
9

Thiên Vũ được A Hạo đưa về một căn hộ trong thành phố. Đẩy cửa ra, phòng rất đơn giản, giản dị, hoàn toàn chẳng giống chỗ mà Long Hạo hiện giờ đáng nhẽ nên ở.

A Hạo lấy một cái khăn lớn quấn quanh Thiên Vũ, lại vào phòng trong lấy quần áo sạch nhét vào tay hắn.

“Nhanh đi tắm đi, đừng để bị cảm. Người anh ướt hết rồi.”

A Hạo đi vào phòng tắm, vội vàng điều chỉnh nhiệt độ nước. Đi về phía Thiên Vũ đang đứng bất động, gã đi đến, nhẹ nhàng ôm lấy vai hắn.

“Đừng nghĩ gì hết. Cứ tắm một cái, ngủ một giấc đã. Cởi quần áo ướt ra.”

A Hạo cởi áo khoác ướt đẫm của Thiên Vũ, lộ ra áo sơ mi.

Gã ngừng lại một chút, Thiên Vũ vẫn đứng im nên gã vươn tay cởi cúc áo sơ mi cho hắn.

Thiên Vũ im lặng nhìn từng động tác của gã. Khi A Hạo cởi đến cúc áo cuối cùng, hắn túm lấy tay gã.

A Hạo ngẩng đầu. Bốn mắt nhìn nhau.

Thiên Vũ dừng lại ở đôi mắt luôn trầm tĩnh lại sâu xa kia, sống mũi thẳng, đôi môi vững vàng. Hắn di chuyển ánh mắt, nhìn hai bên gò má nhô cao đẹp đẽ, vươn tay, xoa vết sẹo kia.

A Hạo cứng người, hơi nghiêng mặt tránh đi. Thiên Vũ giữ chặt mặt gã.

“… Sao lại không nói cho tôi biết?”

“…”

A Hạo quay về phía sau, giấu mặt trong bóng tối.

“… Không sao. Đã nhạt đi rồi.”

A Hạo cười, né tránh ánh mắt của Thiên Vũ.

Thiên Vũ lấy ngón tay vuốt ve vết sẹo kia. Đầu ngón tay rơi xuống bề mặt gồ ghề như một con dao đè vào trái tim hắn.

“… Nếu Chu Tiểu Châu không nói thì cậu còn muốn giấu đến khi nào?”

Thiên Vũ hỏi, giọng khản đặc.

“Lúc ấy, lúc tôi ép cậu đi … Sao cậu lại không nói???”

Biết tâm trạng hiện giờ của hắn là gì không???

“… Cậu làm nhiều việc cho tôi như thế, có hỏi tôi có muốn hay không không?”

Khi nhìn tấm màn kia, khi Tiêu Nam vẻ mặt cười cợt cầm dao, khi Chu Tiểu Châu nói ra những lời kia, khi Tiêu Nam nói y lợi dụng hắn để buôn thuốc phiện … Thiên Vũ đã hiểu hết. Hắn hiểu được ánh mắt A Hạo nhìn hắn, khi hắn bắt gặp gã và Chu Tiểu Châu ở khách sạn kia, ở trong phòng Hoàng Long tra hỏi gã về quan hệ với Chu Tiểu Châu, ở công trường đầy cát, trong lán trại cũ kỹ tối tăm, khi hắn kề sát tai gã, nói với gã chỉ cần nhìn thấy vết sẹo của mày là tao đã buồn nôn rồi …

“… Mẹ kiếp tôi là thằng khốn nạn! Không đáng để cậu vì tôi nhiều thế đâu! A Hạo …”

Thiên Vũ ra sức ôm cổ A Hạo, kéo hắn lại gần mình. Hắn nhìn ánh mắt gã, đôi môi gã, đôi gò má của gã, gương mặt này đã xuất hiện vô số lần trong tâm trí hắn, lại không biết đối mặt với gã có thể khiến hắn đau lòng đến thế!

“Sao … cậu lại ngu thế chứ?!”

A Hạo cầm bàn tay Thiên Vũ đang xoa mặt gã, nhiệt độ của bàn tay truyền đến mu bàn tay Thiên Vũ. Gã thậm chí còn có thể cảm nhận được mạch đập truyền đến từ nơi đó.

“Tôi không ngốc.”

A Hạo nhỏ giọng nói.

“Tôi nói rồi, mỗi người đều muốn cái gì đó.”

Thiên Vũ ngẩng đầu lên. A Hạo ở rất gần hắn, ánh mắt kinh sâu xa, kiên quyết, dịu dàng tình cảm.

“Tôi cũng có.”

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 8-1
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 8-3

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI