Vũ nam – CHƯƠNG 8-3

0
9

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không ai nói gì, chỉ yên lặng chăm chú nhìn người kia, cuối cùng rơi vào im lặng.

Một lúc sau, Thiên Vũ đẩy A Hạo ra, nhặt chiếc áo khoác ướt trên nền nhà.

“Tiêu Nam sẽ không buông tha cho tôi.” Thiên Vũ nói, giọng bình tĩnh. “Tôi không muốn liên lụy đến cậu. Nhân lúc còn chưa lún sâu vào, cậu dừng lại đi, đừng nhúng tay vào nữa. Chuyện của tôi và Tiêu Nam, tự tôi sẽ giải quyết. A Hạo, hôm nay tôi nói rõ ở đây rồi, sau này cậu càng rời xa tôi càng tốt. Nếu cậu tiếp tục dính dáng đến chuyện của tôi, tôi sẽ cho cậu chịu khổ trước.”

Thiên Vũ nói xong, im lặng đi ra ngoài.

Khi tay hắn chạm lên cửa phòng thì bị nắm lại, bị ra sức kéo lại.

“Buông ra!”

Thiên Vũ giẫy mạnh nhưng lại bị Long Hạo đẩy vào tường.

“Đến lúc này mà anh còn nói dính dáng à?”

“Chuyện gì Tiêu Nam cũng làm được hết! Tôi không muốn hủy hoại cậu!”

“Tôi không quan tâm!”

“Cậu …”

Thiên Vũ tức giận:

“Việc này vốn có liên quan gì đến cậu hết! Cậu tự lôi mình vào làm gì!

“Không liên quan? Thế như thế này thì có liên quan không?”

A Hạo đột nhiên túm tóc Thiên Vũ, nâng cằm hắn, hôn lên môi hắn.

Thiên Vũ ngừng một giây, áo khoác trong tay rơi xuống nền nhà. Hắn đè mạnh gáy A Hạo, ôm chặt cổ gã, điên cuồng đáp trả.

Cái lưỡi nóng như lửa cong lên tiến vào miệng Thiên Vũ, tiến vào mà không cho kháng cự, đòi hỏi, dây dưa thật sâu. Hơi thở nồng nhiệt, tiếng thở hổn hển dày đặc hòa lẫn với nhau. Bờ môi vừa tách xong lại dán lại luôn, đầu lưỡi quấn lấy uốn lượn điên cuồng, hai người dựa vào tường, điên cuồng hôn nhau, mãi đến khi sắp không thở nổi nữa Long Hạo mới buông hắn ra.

Hai người thở hổn hển, nhìn nhau.

Ngực Long Hạo phập phồng, gã chăm chú xoa khuôn mặt Thiên Vũ, giọng khàn đi.

“Tôi sẽ không để anh đi nữa đâu.”

“…”

Thiên Vũ nhìn chằm chằm gã, sau đó ôm chặt lấy gã, đẩy gã lên giường.

Hắn nằm phía trên Long Hạo, hôn từng ly từng tý một, gần như là điên cuồng.

Hắn hôn tóc gã, mí mắt gã, cổ gã, chiếc cằm làm hắn say mê, cắn cắn gặm gặm phía trên, nhìn gã nhăn mi vì đau, nhìn ánh mắt gã rơi xuống người mình trong bóng tối vừa kiềm chế lại vừa muốn bùng nổ, giống như một tia chớp đánh trúng tay tim Thiên Vũ! Chỉ ngửi mùi của gã thôi là hắn đã điên cuồng không dứt, hắn cảm thấy mình đã phát điên vì người này rồi!

“… Cái tên ngốc này!”

Thiên Vũ ghé sát vào tai A Hạo, đau khổ thì thầm. Hắn vén tóc A Hạo, nâng mặt gã lên, dùng môi hôn lên vết sẹo kia, lặp đi lặp lại, hôn từng lần từng lần một, vươn lưỡi cẩn thận vượt qua từng cen-ti-met của vết sẹo kia như thể làm vậy là có thể xoa nhẵn nó, khiến nó biến mất khỏi khuôn mặt A Hạo, biến mất khỏi tim hắn!

Đây là vết thương của hắn, là của riêng hắn, không ai có thể chạm vào nó. Hắn phải lưu dấu của mình, đây là dấu hiệu thuộc về một mình hắn, chỉ thuộc về hắn!

Hắn nâng người lên, giữ cằm A Hạo, nhìn xuống gã, giọng hắn hơi run rẩy.

“… Chỗ này là của tôi, chỉ tôi mới được chạm đến!”

Ngực A Hạo phập phồng, nhìn hắn mà không lên tiếng, ánh mắt kia khiến máu trong cả người Thiên Vũ chảy xuống phía dưới.

Chưa bao giờ làm tình lại khiến Thiên Vũ bị kích thích đến mức trước mắt đều biến thành màu đen. Hắn cởi quần áo của mình lẫn A Hạo mà tay run run. Hắn kéo hết áo sơ mi, thắt lưng của A Hạo ra, túm lấy khóa quần, vừa tham lam lại thô lỗ vuốt ve gã, da thịt cường tráng, mềm dẻo của gã, đường cong bắp thịt đầy sức mạnh ẩn chứa sự hoàn mỹ của gã, bả vai, ***g ngực lẫn vòng eo trần trụi của gã … Thiên Vũ nhìn xuống khuôn mặt cương nghị tuấn tú kia, nghe thấy chính mình thở hổn hển, hắn giống như một gã trai trẻ chưa từng lăn lộn qua cuộc vui nào nên cách thức rối loạn, chẳng có tí tiết tấu nào, chỉ biết vội vàng chôn xuống dưới, hôn xuống ***g ngực đẹp đẽ trần trụi kia, hôn, ngậm, xoa nắn, lấy lòng gã, nhích xuống từng chút từng chút một …

Hơi thở này, mùi vị này đều thuộc về hắn, chiếc dây buộc tóc nhiều màu tung bay, thân hình màu vàng chuyển động dưới ánh đèn rực rỡ, người nhảy với hắn bên hồ Kim Ngưu, người thanh niên nồng nhiệt hôn hắn, ở bên bờ sông yên lặng nhìn hắn chăm chú, trong mắt mang theo nỗi buồn thương sâu sắc … là A Hạo …

“… A Hạo … A Hạo …!”

Giọng Thiên Vũ run run, gọi tên gã.

Hắn cảm thấy thân thể A Hạo cứng lại, có một sức mạnh ngầm chưa bùng phát. Sức mạnh của giống đực kia làm Thiên Vũ say mê, hắn tiếp tục xuống phía dưới, hôn lên eo A Hạo, kéo mép quần lót của gã … chỗ ấy kích cỡ kinh người làm Thiên Vũ kinh hãi, hắn choáng váng hết cả đầu óc …

Đột nhiên tay hắn bị giữ lấy. A Hạo xoay người một cái thật mạnh, đặt Thiên Vũ xuống phía dưới.

Sức lực kia quá lớn, Thiên Vũ không phản ứng lại nổi thì đã bị A Hạo đè xuống, không động đậy nổi. Hắn nhìn lên A Hạo. Ngực A Hạo phập phồng, hơi thở nóng hổi rối loạn mà gấp gáp phả lên mặt Thiên Vũ, mang theo khí thế tấn công, giữ chặt hắn, cúi đầu nhìn hắn.

Ánh mắt kia sâu xa nồng đậm lại có cả sự nôn nóng, có dịu dàng tình cảm, cũng có dục vọng bị kiềm chế.

Cách tay Thiên Vũ bị túm chặt, đẩy xa nhau ra, giữ chặt trên gối, sau đó A Hạo cúi đầu xuống.

… Đó là một nụ hôn như thế nào chứ! A Hạo tựa như cuồng phong dữ dội, lại triền miên giống như mưa Giang Nam, nụ hôn vừa sâu vừa dày, đầu lưỡi quấn quít, đẩy, gạt, cuốn, tiếng thở gấp gáp liên tục. Thiên Vũ chưa bao giờ bị một người hôn như thế, đầy sự thương tiếc lẫn vỗ về, trong thế giới của cảm giác chỉ còn môi lưỡi vương vấn bên nhau, khoái cảm và kích thích tuôn trào khắp hướng vào lòng, rút sạch không khí trong phổi hắn, khiến trái tim hắn hoảng sợ, khiến hắn không thở nổi …

Thiên Vũ mở mắt ra, thấy A Hạo đang nhắm chặt mắt hôn hắn. Bóng lông mi rơi xuống khuôn mặt tuấn tú khiến hắn đắm chìm, vẻ mặt của gã tập trung như thế, mê mệt như thế … A Hạo buông môi Thiên Vũ ra, gã lấy một bàn tay đè hắn xuống, một đường từ trên xuống hôn thân thể Thiên Vũ, hôn hạt đậu của hắn, gã kéo quần Thiên Vũ xuống, kể cả quần lót, ném xuống bên giường …

Thiên Vũ muốn nhổm người lên nhưng lại bị A Hạo đẩy về trên giường. Tay A Hạo bao phủ phía dưới nóng như lửa của hắn, gã không chút do dự cúi đầu xuống …

Thiên Vũ cong lưng về phía sau.

Hắn nhắm mắt lại, ngực điên cuồng phập phồng, thở dồn dập … Tay hắn luồn vào trong tóc A Hạo, túm thật chặt, cảm giác được gã đang di chuyển lên xuống.

Cách an ủi thiếu kỹ thuật đúng là không quen chút nào, nhưng chưa có lần khẩu giao nào có thể khiến Thiên Vũ ngập chìm trong khoái cảm như thế. Chỉ nghĩ đến việc người làm việc này cho hắn là A Hạo thì gần như đã muốn bắn ra rồi … Thiên Vũ rên rỉ, một cách thỏa mãn, một cách say mê … Hắn nhìn A Hạo ở phía dưới, nhìn gã ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt giống như một con sư tử đực trẻ tuổi, tỏa ra sự chinh phục của giống đực, ở trong lãnh địa thuộc về mình …

Cả người Thiên Vũ như bắt lửa, khó có thể tự điều khiển nổi … Hắn ngồi mạnh xuống, thô lỗ đẩy A Hạo ra, túm lấy gã, xoay người định nằm lên trên.

Thế nhưng, hắn lại bị đẩy xuống giường. Thiên Vũ sửng sốt, A Hạo đã lấn át hắn, đè lên người hắn.

Vật cứng nóng như lửa, to lớn nhô lên giữa chân Thiên Vũ. Hắn cứng cả người, kinh ngạc nâng mí mắt lên.

A Hạo nhìn từ trên xuống, nhăn mi lại, thở hổn hển nhìn hắn, trong mắt tràn đầy khao khát khó kiềm chế nổi.

Hai người trao nhau hơi thở ánh mắt trong cự ly rất gần. Thiên Vũ đã hiểu được cái gì trong ánh mắt gã.

“… Thiên Vũ … Cho tôi đi!…”

A Hạo ôm chặt hắn, kiên nhẫn gầm nhẹ, giọng nói khẩn thiết, khàn khàn.

Thiên Vũ chưa bao giờ nhìn thấy A Hạo như vậy, từng lỗ chân lông đều kêu gào dã tính đàn ông, ngón tay A Hạo lún vào da thịt hắn, thân hình cường tráng dán chặt lên người hắn, vẻ mặt ra sức kiềm chế, mồ hôi nhễ nhại trên xương quai xanh, gợi cảm, quyến rũ …

Ánh mắt Thiên Vũ dừng lại ở vết thương trên mặt gã, bị mồ hôi làm ướt đẫm trong bóng tối … Hắn vươn tay vuốt ve mặt gã, song lại bị A Hạo túm lấy, hôn lên tay.

Thiên Vũ im lặng chăm chú nhìn gã, từ từ vươn tay, vòng qua lưng gã.

Hắn thả lỏng cơ thể, nằm xuống giường. Lặng lẽ ngầm đồng ý …

A Hạo hôn hắn, điên cuồng mà yêu thương …

Cơn đau buốt người lần đầu khiến Thiên Vũ có cảm giác bị rách ra, cơn đau chưa bao giờ trải qua kia làm hắn đau vô cùng. Thân thể lắc lư theo chuyển động của A Hạo, hắn cảm nhận được đau đớn chưa bao giờ gặp phải, cũng cảm nhận sâu sắc được sức mạnh lẫn sự to lớn của A Hạo …

Hắn không biết đau đớn này có thể thấm sâu như vậy, sâu đến tận xương, không biết là đau hay là thích …

Lần đầu tiên Lý Thiên Vũ biết ngoài việc phát tiết về thể xác thì hóa ra làm tình còn có cảm giác thứ hai, một thứ mà hắn chưa từng cảm nhận thấy. Không chỉ là hành vi mập hợp thân thể, không phải là kích thích giác quan, không có sự trống rỗng sau khi xả ra, mà là đến cả từ trái tim, khiến hắn có thể chịu được sự khổ sở này, tiếp nhận tất cả những thứ không thể chấp nhận, chỉ muốn theo ý người khác, cho đi tình cảm, làm cho thỏa mãn … Lần đầu tiên hắn cảm giác trọn vẹn việc có được một người nào đó, cũng được người nào đó chiếm hữu mình, hắn đột nhiên hiểu được nếu trong lòng có ai đó thì dù ở trên hay ở dưới, dù dẫn dắt hay được dẫn dắt, dù tư thế nào dáng vẻ nào cũng không quan trọng, càng không liên quan đến danh dự, chinh phục hay bị chiếm giữ, chỉ muốn bay lên cùng người kia, cùng nhau đặt chân lên đỉnh cao nhất … Đó là sự thỏa mãn rất lớn, nâng hắn lên trời …

Mùi vị nam tính hòa vào nhau, thân thể quấn chặt lấy nhau, tiết tấu không thể khống chế, tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ, tiếng kêu cuồng loạn …

Mười ngón tay ***g vào nhau, cọ sát, va chạm rất sâu …

Trong khoảnh khắc chuẩn bị cao trào, A Hạo ngẩng cao đầu, Thiên Vũ say sưa nhìn biểu cảm gợi tình không gì sánh bằng của gã, dốc hết ra …

“… Thiên Vũ …!”

Khi A Hạo bắn ra, Thiên Vũ nghe thấy hắn gọi tên mình, từ sâu trong cổ họng gã …

Thiên Vũ mơ mơ màng màng tỉnh dậy.

Ánh mặt trời rực rỡ, đã là giữa trưa rồi. Thiên Vũ mở mắt, thấy có bóng người chuyển động ở phòng khách bên ngoài. Hắn ngồi dậy, vừa mới cử động thì một cơn đau tê tái làm hắn hít một hơi.

“Tỉnh rồi à?”

A Hạo đẩy cửa phòng ra, đi đến đầu giường. Gã mặc áo may ô màu đen, quần bò, tóc mới gội xong còn chưa lau khô, ướt sũng xuống mặt, cả người hớn hở sảng khoái.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Thiên Vũ không kiềm chế được mà nhìn sang hướng khác. Hắn chưa từng có cảm giác xấu hổ vào ngày kế tiếp sau khi làm tình.

Nét mặt A Hạo cũng hơi mất tự nhiên.

“Tôi mua cháo rồi, dễ tiêu hóa … Anh ăn chút nhé?”

Thiên Vũ nhớ đến buổi sáng sau khi bọn họ gặp nhau lần dầu, A Hạo cũng đứng trước giường như thế, nói với hắn là gã đã mua cơm, để trên bàn …

Nhìn thấy bộ dạng hớn hở sảng khoái của A Hạo, Thiên Vũ thấy hơi tức.

A Hạo thấy sắc mặt hắn không tốt lắm thì ngồi bên giường kéo hắn vào lòng, nhỏ giọng ngượng ngùng kề sát tai hắn.

“… Vẫn còn đau à?”

Thiên Vũ bắt đầu khó lên tiếng, bị làm phiền thì khàn giọng quát:

“Cậu thử đi!”

A Hạo kinh ngạc, áy náy ôm chặt hắn, nhỏ giọng nói:

“Do tôi không tốt, tối hôm qua … tôi dùng nhiều sức quá …”

Dù Lý Thiên Vũ đã lăn lộn qua vô số cuộc vui, nghe nói như thế trên mặt cũng không nén giận được. Hắn còn chưa thích ứng được với việc mình bị người khác đè xuống làm, mà người đó là A Hạo mà hắn luôn mồm đòi “chịch”. Hắn nghĩ lúc trước nhìn A Hạo chính trực như vậy, rất biết kiềm chế, hóa ra đều là bề ngoài thôi, đến lúc lên giường thật thì …

Thiên Vũ nghiêng đầu, liếc A Hạo một cái.

“Trước đây chưa làm lần nào à?”

Hắn cảm thấy hình như A Hạo không có kinh nghiệm với người cùng giới.

A Hạo hơi chật vật.

“… Với nam, chưa có.”

Chẳng hiểu sao trong lòng Thiên Vũ lại vui vẻ. Tuy hắn chưa bao giờ để ý chuyện này, nhưng A Hạo thì khác. Hắn có lòng chiếm hữu với A Hạo, chỉ nghĩ mình là người đàn ông duy nhất từng quan hệ với A Hạo thì đã cảm thấy đắc chí không thể diễn tả được.

A Hạo đột nhiên giữ chặt cằm Thiên Vũ, quay về phía mình, ngừng một chút, bộ dạng vất vả lắm mới nói ra nổi, “… Anh thấy thế nào …?”

Thiên Vũ nhìn thấy nét mặt mới mẻ, hiếm có khó gặp của A Hạo, hiểu gã có ý gì thì không nhịn cười được. A Hạo giữ chặt cằm hắn. Thiên Vũ nhìn thấy cổ gã đỏ hết cả lên, không nghĩ A Hạo lại có lúc ngây thơ như thế, cảm thấy gã đáng yêu không chịu nổi nên định trêu chọc, cố ý liếc A Hạo, giả vờ như đang tự hỏi.

“Tạm được.”

Thiên Vũ cố ý nói, lông mày hơi nhướn lên.

A Hạo nhìn hắn, cúi người xuống, ghé vào tai hắn.

“Tạm được? Tạm được mà sao anh ra nhiều quá vậy …”

Thiên Vũ đờ ra, A Hạo cúi đầu cười rất xấu xa. Thiên Vũ nhấc mạnh chân lên, muốn đá gã.

A Hạo cười lấy lòng, sau đó lại ôm Thiên Vũ, hai người nửa tán gẫu nửa tán tỉnh trên giường một lúc, A Hạo mới buông hắn ra.

“Anh …”

A Hạo hơi do dự, ánh mắt cũng tối xuống.

“… là lần đầu như thế à?”

Thiên Vũ biết gã hỏi cái gì.

“… Lúc trước anh … chưa …”

Thiên Vũ bắt đầu bực mình. Hắn nghĩ lúc trước tám phần là A Hạo nghĩ mình từng đã nằm dưới người khác rất nhiều lần, nhất là với Tiêu Nam. Đột nhiên một cơn giận dữ vô cớ bùng lên, hắn chịu đau, hung hăng xoay người, lấy hết sức lực lôi A Hạo lên giường, giữ chặt gã.

“Lúc trước? Lúc trước chỉ có chuyện tôi đè người khác thôi nhé! Cả Tiêu Nam cũng nằm dưới tôi luôn đấy! Thế mà cậu …” Thiên Vũ hung dữ giữ cằm A Hạo. “Nếu không phải tôi để cậu làm thì cậu mới là úp mặt chổng mông lên nhé! Nói, cậu định trả lại tôi thế nào?”

A Hạo không hề cười đùa, im lặng nhìn Thiên Vũ.

Vẻ mặt hắn mang theo một cảm giác không thể diễn tả thành lời, khiến Thiên Vũ bị hút chặt vào đó. Thiên Vũ đã quên luôn cái khí thế vừa rồi, không kiềm chế được mà nhìn A Hạo đến ngây người.

A Hạo vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên mặt hắn.

Ánh mắt gã di chuyển trên gương mặt hắn, trong mắt có cái gì đó rất sâu sắc, Thiên Vũ cảm nhận được A Hạo chưa từng dùng ánh mắt như vậy mà chăm chú nhìn hắn.

“… Thiên Vũ…”

A Hạo gọi hắn một tiếng, lại không nói gì nữa.

Thiên Vũ nhìn hắn, cũng không lên tiếng.

Như thể rất ăn ý, tuy rằng đều im lặng nhưng đều hiểu được nhau.

Thiên Vũ từ từ cúi đầu, môi hai người cứ tự nhiên như vậy mà chạm nhau. A Hạo nâng tay giữ cổ Thiên Vũ, nhẹ nhàng hôn hắn, yêu thương, dịu dàng …

Ánh nắng mặt trời xuyên vào qua tấm kính cửa sổ lớn, cả phòng đều sáng bừng

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 8-2
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 8-4

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI