Vũ nam – CHƯƠNG 8-8

0
8

Thiên Vũ không muốn nổi giận nhưng không kiềm chế nổi. Hắn không rõ mình đau lòng hay tức giận, hắn không chịu nổi khi nhìn vết thương trên người A Hạo, một vết sẹo trên mặt gã đã khiến hắn tổn thương lắm rồi, giờ hắn thật sự không chịu thêm được nữa. Hắn vất vả mệt mỏi vội vàng trở về, chẳng dừng lại ở chỗ khác giây nào phút nào, không phải để về nhìn thấy cái này!

“Sau này tôi sẽ cẩn thận. Đừng giận.”

Giọng điệu của A Hạo như dỗ trẻ con.

Thiên Vũ hỏi: “Ai làm?”

“Không rõ. Chắc không vừa mắt với tôi thôi.”

Thiên Vũ không hỏi nữa, nhìn đằng trước, nghĩ ngợi gì đó.

“Có phải Tiêu Nam không?”

Hắn bình tĩnh hỏi lại.

A Hạo nhìn hắn một cái, cười cười mà xoay vô lăng.

“Tôi đắc tội với nhiều người như thế, anh nghĩ có mỗi Tiêu Nam chắc.”

“Cậu đừng lừa tôi.”

“Thật sự không phải mà.”

Thiên Vũ cảm thấy A Hạo chưa nói thật. Nhưng hắn biết A Hạo không định nói thì có hỏi cũng vô ích.

A Hạo nhìn thấy vẻ mặt hắn thì cười trêu hắn.

“Sếp Lý, nếu anh đau lòng thì thưởng cho tôi một cái mặt cười đi.”

“Biến, còn để cái tính tình này nữa thì quay về giường đi.”

A Hạo bật cười.

“Quay về giường làm gì?”

“Úp mặt chổng mông!”

A Hạo bật cười rõ to.

Cười xong, hắn nhìn Thiên Vũ, một tay quẹo xe, tay kia duỗi lại, cầm tay Thiên Vũ.

“Đừng lo.”

A Hạo nói. Sườn mặt dịu dàng mà kiên định.

“Tôi đã nói rồi, tôi còn chưa làm được. Vì chuyện ấy tôi không thể có chuyện được. Yên tâm đi.”

Thiên Vũ không nói gì, hắn im lặng.

Lúc Thiên Vũ đi vào văn phòng, điện thoại reo. Hắn nhận điện.

“Tôi đoán cũng không sai mấy nhỉ.” Giọng Tiêu Nam uể oải. “Sao, có nghĩ về tôi không?”

“Nghĩ tại sao anh vẫn còn sống.” Thiên Vũ trả lời. Bên kia truyền đến tiếng cười.

“Tôi chết thì lấy ai nhớ đến sinh nhật cậu? Tiểu Vũ, mấy ngày nữa là đến ngày rồi, ngày nay hàng năm tôi đều không quên đâu, sao, có thấy cảm động không?”

Thiên Vũ nhìn lịch trên bàn. Quả thật hắn đã quên ngày tháng rồi.

“Tôi đưa quà sinh nhật rồi đấy, cậu có thích không?” Tiêu Nam kéo dài giọng, rất háo hức. “Tặng hơi sớm, ngại quá.”

Thiên Vũ giữ điện thoại một lúc. Giọng nói lạnh lẽo như băng.

“Là anh động đến cậu ấy đúng không?”

“Tôi đã nói trước rồi, cậu ta cho tôi không ít trò vui, một trò sao bằng nhiều trò được chứ. Bản lĩnh của cậu ta không tệ, xử lý tốt phết, cái mạng nhỏ của cậu, tôi tiếc lắm.”

“Tiêu Nam, tài ăn nói của anh chả thụt lùi tí nào. Nói thẳng ra đi, anh muốn gì.”

“Cậu muốn tôi biết gì mà.” Tiêu Nam ung dung nói. “Đừng mưu tính gì, tôi không kiên nhẫn được nhiều đâu. Tìm được người vừa ý đâu có dễ, chết rồi thì tôi phải đền A Miêu A Cẩu cho cậu, mất công lắm.”

Tiêu Nam cười, trước khi tắt điện thoại nói: “Chúc mừng sinh nhật!”

Thiên Vũ đoán được Tiêu Nam sẽ xuống tay, vừa nhìn thấy vết thương của A Hạo, trực giác đã nói cho hắn biết.

Tiêu Nam không phải là kẻ dễ bắt nạt. Cho đến giờ mục đích của hắn đều rất rõ ràng. Về điểm này, không ai rõ hơn Thiên Vũ cả.

Khi Thiên Vũ mang rất nhiều đồ vào bếp, A Hạo kinh ngạc nhìn hắn.

“Anh định làm gì thế?”

“Vỗ béo cho lợn.”

A Hạo dựa vào khung cửa, dáng vẻ dường như rất hưởng thụ nhìn Thiên Vũ nhanh nhẹn chuẩn bị, bày ra vô số thứ trên bếp. Bản lĩnh nấu ăn của Thiên Vũ được gây dựng từ hồi cấp hai, lúc ấy ba mẹ hắn ngày đêm đều không ở nhà, đồ ăn người giúp việc làm cũng khiến hắn chán ngán, sau đó hắn tự mình sắp xếp chuẩn bị, không biết có phải do thiên phú không mà mấy món cầu kỳ, đồ ăn canh súp phức tạp cũng không làm khó được hắn. Nhưng sau này hắn cũng ít khi tự mình động vào, mỗi lần nấu cơm lại khiến hắn nhớ đến gian phòng to lớn vắng vẻ.

Hắn biết A Hạo thích đồ hắn nấu, lần trước ở ký túc xá Hoàng Long A Hạo uống sạch canh đến mức không còn giọt nào.

Thiên Vũ đập trứng chim cút. Hắn không hề thấy có tẹo cảm giác mất tự nhiên nào, hơn nữa còn lấy bột mì bao xung quanh, đảo đảo sườn lợn trong nồi bên kia, vô cùng chuyên tâm nấu nướng.

Ráng chiều đỏ rực rơi xuống từ cửa sổ chiếu lên gương mặt hắn. A Hạo đứng ở cạnh cửa lẳng lặng nhìn, sau đó đi tới.

Khi Thiên Vũ đang cầm nước tương định đổ vào nồi thịt thì một đôi tay vòng quanh hắn từ phía sau.

“Đừng có nghịch.”

Tay Thiên Vũ bị chạm một cái, suýt nữa thì đổ thừa nước tương.

A Hạo kê đầu trên vai hắn, cười khẽ, kề sát tai hắn:

“Anh như vợ tôi vậy.”

Thiên Vũ nhấc chân định đạp, A Hạo cười mà né đi, vươn tay muốn cầm chai tương trong tay Thiên Vũ ra. Thiên Vũ nhớ đến lần nọ hắn cũng vươn tay ôm eo A Hạo như vậy. Thiên Vũ đột nhiên nói, lần trước ở ký túc xá tôi ôm cậu, cậu biết hết đúng không?

A Hạo cười mà không trả lời.

Thiên Vũ quay đầu lại, ra sức đổ tương vào nồi thịt.

“Á á, mặn!”

“Mặn chết cậu đi!”

Ăn cơm xong, A Hạo đòi rửa bát, Thiên Vũ bắt hắn qua về giường dưỡng thương, đi vào bận bịu trong bếp.

Bận rộn xong, hắn rửa tay đi vào phòng, A Hạo nằm trên giường cười với hắn.

“Cảm giác làm bệnh nhân thích thật.”

Thiên Vũ ngồi xuống bên giường.

“Được hầu hạ có thích không?”

“Thích.”

A Hạo chỉ vào lòng mình.

“Anh ngồi vào đây thì còn thích hơn.”

Thiên Vũ kinh ngạc, trước giờ A Hạo chưa bao giờ nói mấy lời thế này, giờ hắn dần thấy rõ bản chất của thằng nhóc này rồi.

Thiên Vũ quăng một quả táo vào ngực hắn coi như là câu trả lời thì thấy A Hạo hơi nhíu mày.

“Sao thế? Đụng vào vết thương à?”

“Không.” A Hạo nói xong, sắc mặt không ổn lắm.

Thiên Vũ cho rằng gã đang giả vờ thì thấy nét mặt gã bất thường, vội vàng đến trước mặt gã, kéo vạt áo lên.

“Đau chỗ nào? Lại vỡ ra à? Để tôi xem!”

A Hạo nhìn thấy hắn căng thẳng thì nhếch mép cười. Thiên Vũ ngẩng đầu thấy mặt gã, nét cười dịu dàng nào có chút bóng dáng đau đớn đâugì thì ném vạt áo lại.

“Giả vờ giả vịt, vờ vịt. Tôi mà mắc mưu cậu thì tôi làm con cháu cậu luôn.”

A Hạo giữ chặt hắn.

“Đừng mà, sếp Lý, Thiên Vũ, anh Thiên.”

Thiên Vũ ngạc nhiên nhìn gã, A Hạo lại bĩu môi, liếc mắt, giọng nũng nịu: “Anh không thương tôi thì không ai thương tôi đâu.”

Nói xong thì hai người đều im lặng, mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, không ai mở miệng.

A Hạo kiềm chế không nổi, cười rõ to, cười ngã cả xuống giường.

“Không được, buồn nôn quá thể!”

Thiên Vũ cũng cười, quay đầu nhìn gã. Hai người mỉm cười nhìn nhau rồi dần im lặng.

Thiên Vũ ngồi trên ghế cạnh giường, lấy thuốc lá từ trong người ra.

Hắn rút một điếu bỏ vào miệng, châm lửa. Nâng mắt lên, nhìn ngực A Hạo, nhìn một lúc.

“Còn đau không?”

Hắn nhẹ nhàng hỏi.

“Đã khá rồi. Tôi cũng tăng ối thịt nè.”

A Hạo lảm nhảm trấn an.

Thiên Vũ không hỏi nữa, chỉ hút thuốc. Căn phòng chìm vào im lặng.

“Mấy ngày nữa tôi muốn đi Bắc Kinh một chuyến.” A Hạo mở miệng.

“Là hội thảo đầu tư, làm ăn đứng đắn. Mấy thuộc hạ đều đi cùng, đừng lo.”

Thiên Vũ rít thuốc. Khói thuốc tràn khắp đôi mắt dưới hàng lông mi dài.

“Cậu từng đồng ý sẽ tự chăm sóc bản thân cho tốt. Tôi tin.”

Thiên Vũ bảo.

“Nhớ cẩn thận.”

A Hạo gật đầu.

“Anh cũng thế.”

Thiên Vũ gật đầu. Không nói thêm gì, chỉ hút thuốc.

A Hạo nhìn hắn bỏ đầu lọc vào gạt tàn, lại rút một điếu đưa lên miệng thì đứng dậy vào ngồi cạnh giương, vươn tay lấy điếu thuốc từ miệng hắn ra.

“Anh hút ít thôi. Nghiện thuốc lá nặng quá đấy.”

Thiên Vũ nheo mắt.

“Chê tôi mùi à?”

A Hạo nhướn mí mắt lên, cười mà không đáp.

Thiên Vũ nhìn gã, cầm điếu thuốc gã đang giữ trong tay về, châm lửa, nhét vào miệng, vẫy tay với A Hạo.

A Hạo cúi đầu xuống. Thiên Vũ rít mạnh một hơi, lấy điếu thuốc ra, ôm lấy cổ A Hạo, cầm điếu thuốc kia, hôn lên môi gã.

Khói thuốc quẩn quanh giữa hai môi lưỡi hai người dần tản ra. A Hạo ôm hắn vào lòng.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt, hòa cùng gió đêm nhẹ nhàng …

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 8-7
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 8-9

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI