Vũ nam – CHƯƠNG 9-4

0
7

Biển sao xảy ra chuyện.

Thông tin nhanh chóng lan truyền trong giới làm ăn ở Hán Thành. Nghe bảo hải quan Hán Thành đã mời ông tổng Biển sao đến “uống trà”, rất nhanh sau đó tất cả vụ làm ăn với nước ngoài mà Biển sao đang tiến hành đều bị dừng lại, có tin tức nội bố nói tài khoản của Biển sao đã bị đóng băng, mà ông tổng Biển sao là Lý Thiên Vũ bị cảnh sát đưa đi vì bị nghi ngờ về vấn đề kinh tế, sau đó lại mời luật sư riêng dùng số tiền lớn bảo lãnh tại ngoại, còn cụ thể vấn đề thế nào thì không rõ lắm, nhưng tóm lại hình như lần này Biển sao gặp chuyện lớn.

Mấy tin tức truyền qua truyền lại, phiên bản càng lúc càng nhiều, cái thì bảo Lý Thiên Vũ vẫn ở trong cục cảnh sát chưa ra ngoài, cái lại bảo anh ta đã chạy ra nước ngoài tị nạn, tuy bề ngoài Biển sao vẫn đang vận hành nhưng nhân viên bên trong cũng công nhận lâu lắm rồi không thấy mặt mũi sếp Lý vui vẻ tẹo nào, giờ người điều hành công việc là phó tổng, hơn nữa chỉ duy trì hoạt động làm ăn cơ bản nhất, toàn bộ các đơn hàng đều đã dừng. Còn công ty biểu diễn nghệ thuật Lý Thiên Vũ xây dựng riêng tuy bề ngoài không ảnh hưởng gì nhưng khi các công ty truyền thông đến phỏng vấn đều bị khách sáo mời đi với các lý do khác nhau, chung quy vẫn là đưa đẩy, chưa thể hiện thái độ công khai, vì thế truyền thông đều ồn ào, báo tài chính kinh tế và báo giải trí đều xào xáo chủ đề thêm mấy lượt nhưng cũng không có thông tin chính xác.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì vẫn khẳng định được một chuyện, Biển sao quả thật đã có chuyện.

Người trong nghề nhanh nhạy đã đánh hơi ra. Quan hệ của Lý Thiên Vũ và quan chức cao cấp, tuy không phải ai cũng rõ nhưng lăn lộn trong giới này thì ít nhiều vẫn có quan hệ. Hoàng Long thế lực ngầm là rõ rồi, mà ở Hoàng Long vị trí của hắn là gì thì vẫn chưa rõ. Vì thế lần này Biển sao gặp chuyện, đám sếp to bắt đầu cảm thấy lo sợ, chỉ sợ lan đến mình, nhận ra có chuyện xảy ra thì nhất định là chuyện lớn.

Thiên Vũ bị hạ bệ trong tay báo chí.

Dưới sự sắp xếp của Chu Tiểu Châu, tất cả đều tiến hành theo ý Thiên Vũ. Tin tức Biển sao vừa lộ ra, tin tức cảnh sát tham gia điều tra nhanh chóng truyền đi, Thiên Vũ vào cục cảnh sát là chuyện vô số người tận mắt thấy. Giới làm ăn Hán Thành không ai không biết Biển sao đang bị điều tra.

Thiên Vũ lật tờ báo, nhìn các thể loại tin tức thì bắt đầu suy nghĩ.

Trong lúc hắn dưỡng thương, A Hạo hiếm khi để hắn rời khỏi tầm mắt.

Thiên Vũ cảm thấy như mình đang gặp trọng bệnh, bị A Hạo quản lý rất chặt. Thật ra phần lớn là ngoại thương, tĩnh dưỡng là được rồi, A Hạo lại nghiêm khắc trông coi, mấy giờ mấy giờ uống thuốc ngủ nghê đều quản lý hết. Lúc trước A Hạo rất chiều hắn, nhân nhượng hắn, Thiên Vũ không chỉ không vui mà còn tức giận, giờ ngược lại, A Hạo không chiều theo tính cách hắn nữa, thái độ với hắn cũng cứng rắn hơn, bảo không được là không được, bản mặt dọa người đôi mắt trừng người cũng dùng hết. A Hạo bảo trước kia nuông chiều anh quá mới nuôi anh thành thói hư tật xấu thích làm theo ý mình nên mới xảy ra chuyện vừa rồi, lừa gã để một mình làm việc nguy hiểm thế, suýt chút nữa thì tèo trong tay Tiêu Nam. Vì thế sau này gã sẽ không nuông chiều hắn nữa, A Hạo bảo với Thiên Vũ anh có phục hay không thì cũng sẽ bị quản lý.

“Cậu thành độc tài phát xít đấy à?”

Thiên Vũ ầm ĩ.

“Không mạnh tay thì không biết khả năng của anh đây.”

Thiên Vũ bật cười.

“Tôi mới là anh cậu!”

A Hạo vươn tay giữ cằm hắn.

“Anh như thế mà muốn làm anh à?”

“Lần sau tôi không thế nữa.”

Thiên Vũ quay mặt đi, hắn tự biết mình đuối lý.

“Lần sau?” Thiên Vũ lạnh lùng, “Anh còn muốn lần sau nữa hả?”

Thiên Vũ thật sự cảm thấy mình đã nhìn nhầm, A Hạo ngày xưa khéo léo đến quéo người, giờ mới biết tất cả đều là giả hết, giờ chỉ cần A Hạo sầm mặt một cái là chẳng hiểu sao Thiên Vũ lại chột dạ, hắn còn nhận ra lúc A Hạo giận tím mặt còn rất đáng sợ, lúc trước hiếm khi thể hiện mặt này trước mặt hắn nên Thiên Vũ không cảm nhận được, giờ mới biết anh Hạo của Tân Đông không phải cọp giấy, lúc sầm mặt còn lạnh lẽo cương quyết hơn sắt thép, Thiên Vũ trước giờ không kiêng dè gì mà cứ như thế phải nhận tội nhận lỗi, thành thật nghe lời.

Thiên Vũ nghĩ thầm đây có phải báo ứng cho hắn không, trước giờ hắn ghét nhất là bị người khác quản lý, vậy mà kẻ hắn đặt trong lòng nhất lại là người quản lý hắn ghê nhất.

Buổi tối, A Hạo kiểm tra vết thương của Thiên Vũ.

Sau khi điều trị cẩn thận thì vết thương đã khép miệng. Cái chữ Tiêu Nam khắc trên lưng Thiên Vũ, lúc vào viện hắn đã bảo bác sĩ dùng thuốc thật mạnh vào, thà khoét hết đám máu thịt lẫn lộn ấy còn hơn để lại sẹo hình chữ, mọc hẳn ra một lớp mới luôn. Giờ chỗ đó không thấy sẹo như thế, bác sĩ bảo sau này có thể vẫn còn sẹo, không thể hoàn toàn khôi phục làn da nhẵn nhụi ban đầu nhưng hắn bảo không sao cả, chỉ cần diệt được cái mảng đó thì hắn cũng chẳng quan tâm để lại sẹo.

Tay A Hạo từ từ vuốt ve chỗ kia, dưới những ngón tay là cảm giác gồ ghề, bình thường người khác nhìn thấy sẽ thấy kinh hãi. Thiên Vũ cảm nhận ngón tay A Hạo đang chậm rãi xoa nhẹ chỗ kia, không nghe được gã nói gì, quay đầu nhìn biểu cảm của gã, biết gã nghĩ gì, hắn cười bảo đừng sờ lung tung, có giỏi thì sờ xuống dưới ý.

A Hạo biết hắn không muốn mình khó chịu nên cố tình trêu, vừa đau lòng vừa nuông chiều vỗ nhẹ một cái lên mông hắn.

Cái đêm A Hạo ôm Thiên Vũ đến bệnh viện, thấy vết thương và cái chữ kia trên người hắn, Chu Tiểu Châu canh bên cạnh A Hạo không rời một bước, cả một đêm không dám rời đi. Cậu ta sợ mình vừa đi thì sẽ không thấy A Hạo đâu, sẽ gây nên hậu quả nghiêm trọng.

Trong những ngày dưỡng thương, Thiên Vũ liên tục nghe được đồn đại về Tiêu Nam. Chút tin tức nói Tiêu Nam chắc chắn đắc tội với xã hội đen, không hiểu tại sao liên tục bị thiệt hại cháy nổ ở Tân Cảng, số Kim Mậu cũng mạt rệp, danh sách hàng hóa số lượng lớn liên tục gặp chuyện không may, chỗ rửa tiền ngầm còn dính đến kiện tụng từ chỗ khác, giờ hồ sơ đã đặt ở hai viện, ngừng một ngày là tổn thất hơn chục triệu. Ngay cả Đầu báo xã hội đen có máu mặt ở Hán Thành cũng không ra mặt vì Tiêu Nam, xem ra lần này Tiêu Nam đắc tội với xã hội đen mà ngay cả băng nhóm địa phương cũng không muốn dây vào.

Thiên Vũ chưa từng hỏi A Hạo. Hắn biết có một số việc không cần phải hỏi.

SHARE
Previous articleVũ nam - CHƯƠNG 9-3
Next articleVũ nam - CHƯƠNG 9-5: THIẾU

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI