Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 10

0
22

Edit: Thỏ

“Dung Dung, cậu thấy nó đẹp không?” Phùng Tầm Kha ôm một con mèo màu trắng, vừa nghịch tai nó, vừa quay đầu hỏi Cao Dung.

Cao Dung nhìn con mèo bụ bẫm nằm trong ***g ngực của Phùng Tầm Kha, tròn xoe như một quả bóng nhỏ. Đôi mắt nó khẽ híp, đúng là cực kỳ đáng yêu. “Ừ, đẹp.” Cậu vươn tay sờ lưng con mèo.

“Dung Dung, cậu ôm đi.” Phùng Tầm Kha vui vẻ nhét con mèo vào tay Cao Dung.

Cao Dung nhận lấy, cúi đầu ngắm nghía. Lúc cậu chuẩn bị sờ đầu con mèo thì mồ hôi chợt vã ra như tắm, cả người tái tê run rẩy. Nhìn xem, thứ cậu ôm trên tay không phải một con mèo, đó là một đầu người đầm đìa máu chảy. Cao Dung hoảng hốt ném nó ra xa.

“Dung Dung, không thích ‘bản thân’ ư?” Giọng nói trầm khàn của người thanh niên vang lên thật khẽ, thật thong dong, mang theo chút tao nhã kỳ dị. Hắn chậm rãi đi về phía đầu người bị Cao Dung ném trên mặt đất.

Cao Dung mở to mắt, bởi vì sợ hãi nên đôi đồng tử giãn nở tối đa. Cậu lùi về sau vài bước, trong cổ họng phát ra ba chữ: “Phùng Tầm Kha.”

Không biết từ khi nào, Phùng Tầm Kha năm tuổi đã trở thành người lớn. Hắn mặc trang phục màu đen, đội mũ đen, thân thể cao gầy. Nước da trắng như tuyết, mắt xanh diễm lệ sáng ngời như đá Saphire. “Dung Dung, cậu sợ hãi đầu mình?” Tựa như rất khó hiểu, hắn dùng ngón tay thon dài chạm đến vật thể máu chảy đầm đìa kia. “Rõ ràng đáng yêu như vậy, tôi rất thích.” Dứt lời còn hôn lên một cái.

Cao Dung khó mà tưởng tượng được chuyện gì đang xảy ra. Chiếc đầu trong ***g ngực hắn trắng toát, khóe môi tuôn rỉ máu tươi đã chuyển màu, là… chính cậu.

“Tôi…” Cao Dung như nghĩ đến điều gì đó, lập tức sờ lên cổ. Phù, vẫn còn ở đây. Nhưng chiếc đầu kia đúng là của cậu, sao mọi thứ lại trở nên thế này? Rốt cuộc là vì sao?

Trên tay một mảnh trơn trượt, Cao Dung nhìn xuống chỉ thấy máu. Máu tràn ngập tay cậu, lần nữa Cao Dung lại vuốt ve cổ mình, nào ngờ chạm đến vết dao thật sâu. Từ vết cắt đó chảy ra thật nhiều máu mang theo mùi tanh nồng đáng sợ.

“Dung Dung, đừng nhìn.” Bàn tay lạnh lẽo vòng từ phía sau che khuất đôi mắt Cao Dung, sau đó mũ đen rơi xuống, lộ ra sườn mặt hao gầy của thanh niên. Hắn hơi nghiêng người, hôn lấy đôi môi tái nhợt của cậu. Nụ hôn trôi qua, hắn nhẹ nhàng thì thầm bên tai cậu rằng, “Sẽ sợ đấy.”

Cổ họng Cao Dung khô khốc, giống như ngay thời khắc lìa đời ở kiếp trước. Cậu há mồm thở dốc, nhưng thế nào cũng không thể kêu lên. Không gian gieo rắc đầy mùi máu và người đằng sau càng lúc càng siết chặt khiến Cao Dung không tài nào hít thở. Khó chịu quá, ai cứu tôi đi…

“Dung Dung, Dung Dung.” Là ai gọi cậu?

Cao Dung mở mắt, thấy trên cao là trần nhà trắng lóa… Thì ra mọi chuyện chỉ là một giấc mơ.

“Dung Dung, cậu gặp ác mộng?” Tiếng nói trẻ con trong trẻo vang lên, Phùng Tầm Kha bước đến gần cậu, vừa định đưa tay giúp cậu lau mồ hôi trên trán thì Cao Dung đã đẩy hắn ra.

“Phùng Tầm Kha.” Chất giọng như vừa từ cõi chết trở về của Cao Dung đầy run rẩy.

Phùng Tầm Kha nghi hoặc bị cậu đẩy ra: “Dung Dung?”

Cao Dung lẳng lặng nhìn hắn. Đúng vậy, Phùng Tầm Kha chỉ mới là đứa bé năm tuổi, vừa rồi nằm mộng là Phùng Tầm Kha lúc trưởng thành, thời điểm sau khi cậu bị Phùng Tầm Kha giết chết… Nghĩ đến việc lúc lớn lên, cậu lại chết dưới tay hắn lần nữa, cơn tuyệt vọng và sợ hãi trong giấc mơ vừa rồi bất giác bủa vây. Cao Dung không muốn chết, cậu chỉ muốn sống thật yên bình.

“Dung Dung, rời giường thôi.” Phùng Tầm Kha kéo tay Cao Dung, nhưng vừa mới chạm vào tay cậu thì cậu lùi về phía sau, kinh hoảng nói: “Đừng tới đây.”

Lời thốt khỏi miệng, Cao Dung cảm thấy ngữ điệu của mình cũng nghiêm trọng hơn. Ngay lúc nghĩ ngợi định nói cái gì thì Phùng Tầm Kha đã hỏi: “Vì sao Dung Dung sợ mình?” Gương mặt ngây thơ tràn đầy khó hiểu. Hắn vươn tay muốn sờ mặt cậu, nhưng bỗng dừng lại giữa không trung, có vẻ hắn đang suy xét chuyện gì. Cao Dung vẫn sợ sệt như cũ. Bởi vì giấc mộng kia quá chân thực, chân thực đến mức cậu thấy cổ mình đau đớn không thôi.

Rốt cuộc thời khắc mà Phùng Tầm Kha sắp chạm vào cậu, Cao Dung mạnh bạo đẩy Phùng Tầm Kha như một phản xạ tự nhiên. Không may lần này sức lực rất lớn, cậu đã thẳng tay đẩy hắn xuống giường.

Rầm, đầu Phùng Tầm Kha va trên mặt đất, tiếng vang rất lớn lọt vào tai Cao Dung. Phùng Tầm Kha ngã bị nhưng cũng không quấy khóc, ngược lại bình tĩnh bò lên.

Cao Dung sợ hãi, hô to một tiếng: “Phùng Tầm Kha!” Cậu phi xuống giường, muốn kiểm tra đầu của hắn thì hắn đã lùi về sau về bước, mở to đôi mắt vô tội nhìn người đối diện, cũng như cố tình giữ khoảng cách với Cao Dung.

Như là mờ mịt, thâm trầm, như là tối tăm nhưng lại không toát nên biểu cảm vui hay buồn.

Lúc Phùng Tầm Kha và Cao Dung im lặng, Lưu Quế Lệ nghe được tiếng vang nên đã chạy vào phòng: “Sao đấy, hai đứa đánh nhau sao?”

Cao Dung lúng túng trả lời: “Con đẩy cậu ấy ngã.”

Lưu Quế Lệ vội vàng đi đến chỗ Phùng Tầm Kha, thấy trán hắn một mảnh hồng hồng, xoa xoa rồi hỏi: “Dung Dung, sao con nghịch ngợm thế? Đã ở cùng nhau phải biết nhường nhịn lẫn nhau.” Nói xong toan đi lấy một ít dầu hoa hồng.

Mà Phùng Tầm Kha vẫn luôn đứng lặng thinh bỗng đưa tay giữ chặt Lưu Quế Lệ: “Dì, hôm nay cháu muốn đến trường.” Sau đó hắn chủ động tới gần Cao Dung, nụ cười đẹp tươi quen thuộc lại nở trên môi. “Dung Dung, chúng ta đi học.”

Tựa như chuyện gì ban nãy cũng chưa xảy ra…

Lưu Quế Lệ đạp xe đạp, trước yên nhỏ (xe đạp kiểu cũ) là Cao Dung, sau yên xe là Phùng Tầm Kha. Cô nói đùa, “Đem hai con đi bán, nha.” Dọc đường Lưu Quế Lệ còn luôn khuyên nhủ, nói bọn trẻ không được cãi nhau, phải hòa thuận chung sống. Cao Dung thành thật gật đầu: “Con biết rồi thưa mẹ.” Phùng Tầm Kha ngồi sau cũng ngoan ngoãn đồng ý. “Cháu thích Dung Dung nhất, cháu sẽ không gây gổ với Dung Dung.”

Cao Dung nghe Phùng Tầm Kha ngây thơ nói vậy, trong lòng cậu cũng áy náy vô ngần. Rõ ràng hắn chẳng có tội tình chi, cậu không nên cư xử cộc cằn với hắn.

Lưu Quế Lệ đưa bọn trẻ đến trường học, lần nữa căn dặn không nên đánh nhau buổi chiều sẽ đón chúng về, không nên nghe lời người lạ mặt dụ dỗ.

Phùng Tầm Kha kéo tay Cao Dung tung tăng chạy vào trường học, bị nhốt mấy hôm ở nhà làm hắn thật buồn chán.

Trong lớp, một lần nữa hắn nắm cay Cao Dung: “Dung Dung, mình biết sáng nay cậu gặp ác mộng, mình cũng thế.”

“Xin lỗi.” Bởi vì giấc mơ đó Cao Dung đã trút giận lên Phùng Tầm Kha, còn đẩy hắn ngã xuống giường, nay trán hắn vẫn hồng hồng như cũ.

“Vì sao nói xin lỗi? Mình cũng muốn xin lỗi Dung Dung.”

“Cái gì?”

Phùng Tầm Kha im lặng, chỉ cầm lấy một cây bút đặt trên cuốn vở, nghiêm túc vẽ lên.

Cao Dung không rõ nguyên do, lại thấy Phùng Tầm Kha không đáp lời mình, thầm nghĩ trẻ con thường nói năng vô nghĩa.

Nhưng sau đó, “Xong rồi, Dung Dung nhìn đi, đây là giấc mơ buổi sáng.” Phùng Tầm Kha chuyển quyển tập cho Cao Dung.

Cao Dung cảm thấy băng giá toàn thân. Bức tranh vẽ một người cầm dao, một người sợ hãi nép trong góc tường. Ngoài ra có năm người khác nữa, không, năm xác chết, đầu một nơi thân một nơi. Xung quanh dùng bút chì miêu tả những con sông tràn đầy chất lỏng, ấy vậy Cao Dung biết đó là máu tươi.

“Dung Dung, đừng sợ. Mình sẽ không làm hại Dung Dung, mình muốn đám cưới với Dung Dung.” Phùng Tầm Kha ghé mặt trên bàn, mở to đôi con ngươi biếc xanh, nghiêm túc nói với Cao Dung như vậy.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI