Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 17

0
20

Edit: Thỏ

Sắc trời tối đen, đèn đường nhợt nhạt, dòng người thưa dần.

Chương Trình chậm chạp men theo con đường nhỏ về nhà. Buổi chiều tan học sau khi cùng ‘anh em’ dạy dỗ Phùng Tầm Kha một trận, nó lại chạy đi đánh bóng bàn. Đây là việc nó hay làm, nhưng hôm nay nó đã gây nhau với một thằng tóc vàng khác, đánh một trận mới chịu thôi.

Nó rẽ ngang, băng qua một rừng cây nhỏ, phía sau rừng cây chính là nhà nó. Lúc này trên đường chỉ còn mỗi nó, xung quanh lặng ngắt như tờ, ven đường là những bóng cây u ám. Đâu đó râm ran vài tiếng dế kêu càng khiến không khí thêm quỷ dị.

Nhưng chuyện này vốn không thành vấn đề với nó. Nó thường xuyên về nhà ban đêm, đi ngang qua con đường nhỏ hàng trăm lần cũng chưa gặp chuyện gì có biến.

Chỉ là không biết từ lúc nào, khoảnh khắc mà Chương Trình đang lảm nhảm hát, bỗng có vài tiếng bước chân ‘lộp bộp’ vang lên. Ngay lập tức nó nhận ra có điều gì không ổn, bèn thôi hát, đột ngột xoay người. Nó quan sát phía sau nhưng không thấy ai cả.

Nó nhấc chân bước vài bước, nghiêm túc lắng nghe động tĩnh xung quanh. Rồi nó phát hiện hóa ra âm thanh kia xuất phát từ bước chân của mình. “Ông đây chứ còn ai nữa.” Nó nói.

Nhưng tiếp đó, thanh âm ‘lộp bộp’ lại bắt đầu vang lên, mà lúc này nó còn chẳng bước đi nữa kìa. Chương Trình sợ hãi quay đầu lại, nó còn chưa kịp thấy rõ mặt mũi người phía sau thì trước mắt tối đen, đầu bị bao trùm.

Nhanh như cắt, từng gậy liên tiếp nện vào người nó. Do bị bao bố tròng đầu nên nó không thấy gì cả, dường như không có sức lực chống trả.

Nó kêu to: “Cứu tôi! Cứu tôi với!”

Kẻ nọ nghe thấy Chương Trình tri hô thì trở nên luống cuống, đòn đánh trên tay cũng dừng lại, tựa hồ chuẩn bị chạy đi. Tại giờ phút này, Chương Trình cố gắng kéo bao bố trên đầu xuống. Nó nhìn thấy một thằng áo đen đang hoảng loạn bỏ trốn, đúng là thằng nhãi kia, Chương Trình vội vàng đuổi theo.

Dưới ánh trăng, Chương Trình thấy rõ mặt kẻ nọ: “Đệch, quả nhiên là mày!” Hôm nay Chương Trình chơi bóng bàn với Tóc Vàng đã xảy ra cãi vã, sau đó bọn chúng đánh nhau ai ngờ Tóc Vàng dám theo đuôi nó tới đây.

Tóc Vàng bò dậy từ mặt đất, vừa chạy vừa mắng: “Sớm muộn tao cũng giết chết mày!”

Chương Trình cũng mạnh mồm chửi lại: “Xem ai giết chết ai!”

Nói xong nó phủi phủi bụi trên quần áo, toan bước đi, còn định bụng ngày mai sẽ cùng đám anh em đến dằn mặt Tóc Vàng.

Nhưng còn chưa đi được một mét, trên cổ đột nhiên bị một chiếc gậy cứng đập vào khiến Chương Trình không kịp kêu rên một tiếng, tiếp theo nó bị người đằng sau lôi xềnh xệch trên đất.

Người nọ kéo Chương Trình đến một hồ nước ven rừng cây. Vừa thoát khỏi sự chèn họng của gậy, nó muốn la lên nhưng người đằng sau biết nó định làm gì, hắn đưa tay tóm cổ nó nhấn xuống nước. Chương Trình thục mạng ngẩng đầu, nhưng bị ăn một đá vào hông. Nó đau xót rên rỉ, lần nữa bị người nọ trấn nước…

Dưới bóng tối mông lung, người nọ lộ ra sườn mặt tinh xảo, thon gầy còn có tóc vàng gợn sóng…

“Dung Dung, cậu biết không? Chương Trình học cùng trường tụi mình ấy, đêm qua suýt nữa chết toi. May là cha mẹ nó phát hiện kịp thời.” Một sớm tinh mơ, Trương Hạo gấp gáp kể cho Cao Dung nghe một tin đầy sốt dẻo.

“Chương Trình ban 5?” Cao Dung có ấn tượng với cái tên này. Nó và anh em nó ở trường học hỗn hào có tiếng, thường xuyên bắt nạt bạn đồng trang lứa.

Trương Hạo liên tục gật đầu: “Hôm qua nó cũng tham gia đánh Phùng Tầm Kha đó! Không ngờ ăn quả báo ngay. Mẹ mình và mẹ nó là đồng nghiệp, nghe mẹ mình kể khi ấy cha mẹ nó đang ngồi phòng khách xem TV, đột nhiên nghe tiếng chó sủa ầm ĩ. Lúc chạy ra ngoài đã thấy Chương Trình cả người ướt như chuột lột nằm run rẩy trên đất, miệng còn nói mê sảng gì kia. Trên người có thương tích bị gậy đánh, giờ nó còn đang nằm viện. Tuy rằng tính mạng không gặp nguy hiểm nhưng nó phát sốt luôn, nói năng cũng có chút lộn xộn, xem ra nó khủng hoảng không nhẹ đâu.”

Cao Dung đột ngột dâng lên một dự cảm chẳng lành. Ngày hôm qua nó đánh Phùng Tầm Kha, tối hôm đó liền gặp nạn. Cậu không dám nghĩ nhiều, vậy nên vội hỏi: “Biết ai làm chưa?”

“Chương Trình tỉnh dậy nói là Triệu Thành Thành. Cảnh sát đã tới trường chúng ta tìm Triệu Thành Thành, cậu ta sợ tới mức nhận tội.”

Chẳng rõ vì sao khi nghe câu trả lời ấy, trong lòng Cao Dung giống như vừa trút được một gánh nặng. Không phải Phùng Tầm Kha thì tốt rồi, hắn vẫn còn nhỏ, hắn sẽ không làm chuyện xấu. Có lẽ đời này và kiếp trước của hắn hoàn toàn khác nhau, rõ ràng Phùng Tầm Kha còn bị bắt nạt, cậu không nên suy đoán lung tung.

Trong văn phòng hiệu trưởng, một người đàn bà trỏ vào Phùng Tầm Kha sắc mặt tái mét, mắng ầm ĩ: “Mày đập đầu con tao chảy máu, mẹ mày lại không đến đây? Mày có cha sinh không có mẹ dạy à?”

Hiệu trưởng tóc hoa râm bước ra hòa giải: “Vị phụ huynh này bình tĩnh, cô hãy nên tìm hiểu nguyên do.” Sau đó ông hỏi Phùng Tầm Kha, “Vì sao trò muốn tổn thương bạn học?”

Phùng Tầm Kha vén áo của mình: “Thầy ơi, là bốn người bọn họ vây đánh em vô cớ, em nhất thời sốt ruột mới đánh vào đầu cậu ta, nếu không làm thế em sẽ bị đánh chết.”

Hiệu trưởng và người đàn bà còn đang nổi giận đùng đùng kia bỗng ngẩn người tại chỗ, chỉ thấy bụng Phùng Tầm Kha xanh xanh tím tím do bị đá mà nên. Tiếp theo Phùng Tầm Kha vén tay áo lên, cánh tay cũng bị gậy đánh cho bầm tím. Bấy giờ bà ta bèn im lặng. Tuy rằng con trai bà ta bị đập chảy máu đầu, nhưng chỉ cần băng bó, xử lý vết thương vài ngày sẽ ổn mà ngược lại, trên người đứa trẻ này lại dày đặc vết thương. Tuy rằng nóng ruột vì con trai nhưng tình huống này cũng rơi vào đuối lý, bà ta chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Hiệu trưởng nhìn điệu bộ của bà ta, biết rằng không muốn làm lớn chuyện nữa nên ông mới nói với Phùng Tầm Kha rằng: “Trò về lớp đi, không sao đâu.”

Phùng Tầm Kha ngoan ngoãn gật đầu, sau đó hắn xoay người bỏ đi. Hắn cong môi cười lạnh giá, nụ cười thủ đoạn đến tận cùng.

Buổi trưa tan học, một học sinh ban 5, tức Dương Húc nhảy lên ngồi trước bàn học của Triệu Hưng, chất vấn: “Này thằng lùn, chìa khóa xe đạp mày đâu?”

Triệu Hưng không vui nói: “Xe tôi hôm nay không thể mượn, nó bị hư rồi.” Cả lớp chỉ có Triệu Hưng là sở hữu một chiếc xe đạp đời mới, người ở phía sau chỉ có thể đứng cho nên khiến rất nhiều người chú ý. Mà bọn học sinh vào tuổi dậy thì, thứ mong muốn nhất chính là sự chú ý đơn giản kia.

Vì vậy Dương Húc, Hà Gia Bảo, Chương Trình, Bành Văn Đào (4 tên đầu gấu đánh Phùng Tầm Kha) thường xuyên đến mượn xe đạp của Triệu Hưng, hơn nữa một lần mượn cả mấy ngày. Nếu Triệu Hưng không đạp xe đi học hoặc từ chối cho mượn, bọn chúng sẽ dùng vũ lực đè bẹp Triệu Hưng.

Nay Chương Trình nhập viện, Bành Văn Đào bị đánh vỡ đầu, chỉ còn Dương Húc và Hà Gia Bảo cảm thấy buồn chán nên tới mượn xe cậu ta, chuẩn bị đạp sang trường cấp hai lân cận để nhập hội với anh em.

“Đệch, ông mượn tí trả ngay cho mày. Hôm qua chẳng phải tao đã nói cần dùng sao?” Hà Gia Bảo vô cùng khó chịu nhấn đầu Triệu Hưng. Nó vung tay, uy hiếp: “Đừng tự chuốc phiền.”

Triệu Hưng tuy rằng tức muốn khóc nhưng ngoài việc bất lực móc chìa khóa ra thì không biết làm gì nữa. Vừa cầm lấy chìa khóa, bọn nó hi hi ha ha ra ngoài Triệu Hưng oán giận thầm nghĩ, phen này tụi mày sẽ ngã chết tươi!

Phùng Tầm Kha ngồi ở đằng sau lẳng lặng quan sát một màn vừa phát sinh trước mắt. Đôi mắt xanh thăm thẳm tựa như đang suy nghĩ điều gì, rồi hắn nhanh chóng cúi xuống, ngón tay thon gầy lật sách, hệt như người ngoài cuộc.

Hoàn toàn không có thái độ đáng nghi.

Chiều tiết một của ban 5, chủ nhiệm vốn luôn đến phòng học sớm hơn 10 phút đã không đến, ngoài ra trong lớp còn vắng hai chỗ ngồi.

Bạn bè đang bàn tán sôi nổi, Triệu Hưng căng thẳng siết chặt tay mình. Cậu ta căng thẳng nhìn về ghế trống của Dương Húc và Hà Gia Bảo, trong lòng hối hận không thôi. Nếu chuyện này không xảy ra thì tốt rồi, nếu cậu đừng làm vậy thì tốt rồi, bọn chúng có gặp chuyện hay không, mình có phạm pháp hay không?

Đang lúc cậu ta miên man suy nghĩ, giáo viên chủ nhiệm đột nhiên từ ngoài cửa đi vào: “Triệu Hưng ra đây một chút.”

Sắc mặt Triệu Hưng trắng bệch. Cậu ta đứng lên, cũng biết bọn họ đã gặp chuyện.

Triệu Hưng đi rồi, tiết hai có tin sốt dẻo – rằng Hà Gia Bảo và Dương Húc lúc đạp xe xuống sườn núi đã trực tiếp tông phải taxi, bọn chúng đã được xe cứu thương đưa đi nhập viện khẩn cấp. Có bạn học lớp khác tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, nó nói rằng bọn chúng bị xe tông văng mấy mét, mặt đất đầy máu, thật sự rất rùng rợn.

Phùng Tầm Kha ngồi yên, thản nhiên nghe bạn bè thảo luận. Hai tay hắn chống cằm, chỉ cười khẽ rồi thì thào nói: “Thật biết nghe lời.”

Tiếng chuông tan học vang lên, Cao Dung vừa ra khỏi cửa lớp đã bị một người giữ chặt. Cao Dung ngước mắt: “Phùng Tầm Kha.”

Phùng Tầm Kha cười hì hì với cậu: “Ban mình tan học trước nên cố ý tới đây chờ.” Sau đó không chờ Cao Dung phản ứng bèn kéo tay cậu ngay. “Đi, hôm nay mình đưa cậu về.”

Cao Dung bị hắn túm đi. Nhìn hắn cười như gió xuân, vừa thanh khiết vừa xinh đẹp, trong lòng cậu thầm nghĩ: Tâm trạng Phùng Tầm Kha đang rất tốt.

“Dung Dung, lên đây này.” Phùng Tầm Kha ngồi đằng trước nói với Cao Dung như vậy.

Cao Dung ngồi vào yên sau: “Cậu mới mua xe?”

“Xe của bạn.” Phùng Tầm Kha bóp bóp thắng. Xác nhận xe tuyệt đối an toàn, rồi hắn mới bảo với Cao Dung: “Dung Dung, ôm eo mình.”

“Không phải con gái thì ôm eo làm chi?” Cao Dung nhớ lại trước kia từng xem phim truyền hình thần tượng vườn trường, nam chính đạp xe chở nữ chính, nữ chính vòng tay ôm eo anh ta… Trời ơi, không thể tưởng tượng.

Phùng Tầm Kha bèn kéo đôi tay Cao Dung, đem tay cậu ôm chặt lấy hông mình, sau đó nói: “Dung Dung, giữ chặt.”

Cao Dung chuẩn bị rụt tay thì Phùng Tầm Kha đã đè tay cậu lại. Hắn dùng một tay cố định đầu xe, tiếp theo đạp đi trong xiêu vẹo. Cao Dung sợ tới mức hai tay ôm chặt hắn, bấy giờ Phùng Tầm Kha mới có thể cầm lái vững vàng.

Phùng Tầm Kha đột nhiên vui vẻ bởi vì hắn nhớ tới một chuyện ly kỳ buổi sáng. Càng nghĩ càng thấy thú vị, rồi hắn bật cười thành tiếng.

“Dường như hôm nay cậu rất vui.” Cao Dung nhận xét.

Phùng Tầm Kha gật đầu: “Nhưng giờ đây mình càng vui vẻ, bởi vì mình chở cô dâu về nhà, nha ” [1]

“Này, đừng nói nhảm!”

“Tôi chở vợ Dung Dung của tôi về nhà, nha…” Thanh âm trong trẻo của Phùng Tầm Kha vang lên, ở trong gió không ngừng bay vào lỗ tai Cao Dung.

“Nàyyy, người khác sẽ nghe thấy…”

[1] Nha: Từ đệm vô nghĩa cho câu nói / câu hát. Phùng Tầm Kha học theo Lưu Quế Lệ lúc hắn còn nhỏ, Lưu Quế Lệ đèo 2 đứa trẻ về nhà, cũng đã từng hát: Hôm nay mẹ đưa 2 con đi bán, nha.

Mà ở bên kia, bị thầy giáo chất vấn nhưng Triệu Hưng vẫn luôn cúi đầu, luôn mồm nói không biết. Xe cậu ta rõ ràng bình thường nhưng chẳng hiểu vì sao phanh lại không ăn, cậu ta cái gì cũng không biết.

Triệu Hưng không thể nói, một chút cũng không thể.

Sự tình của buổi sáng hôm nay là lúc Triệu Hưng dắt xe vào trường học đã gặp phải Phùng Tầm Kha. Phùng Tầm Kha chủ động chào hỏi với cậu, sau đó tán thưởng chiếc xe bằng ánh mắt thẳm xanh: “Xe cậu đẹp quá.”

Phùng Tầm Kha lớn lên sắc sảo, đôi mắt xanh kia lúc nhìn đối phương nghiêm túc sẽ tạo nên một loại cảm giác tha thiết, chân thành. Vì thế Triệu Hưng được thỏa mãn hư vinh, cậu ta cười đáp: “Đương nhiên, hiện giờ không có bạn nào xe đẹp bằng xe tôi đâu.”

“Đạp xe này chắc tuyệt lắm, nhưng cậu nên chú ý thắng xe.” Phùng Tầm Kha tốt bụng khuyên nhủ. “Con trai của dì mình bởi vì thắng xe đột nhiên bị hỏng mà tông vào thân cây, khiến nửa người dưới đều bại liệt.”

Triệu Hưng vỗ vỗ xe của mình: “Chuyện muỗi, thắng xe tôi rất nhạy đó!”

Phùng Tầm Kha cười cười, thế thì tốt, sau đó giống như hỏi vu vơ một câu: “Bọn Dương Húc có phải thường cưỡi xe cậu không?”

Sắc mặt Triệu Hưng liền thay đổi, cậu ta vô cùng giận dữ nói: “Thật mong chúng nó ngã chết tươi!”

Phùng Tầm Kha cười: “Xe cậu tốt như thế, phanh tốt như thế, ai cũng chẳng ngã được.” Sau đó hắn chuyển đề tài, “Chúng ta vào học thôi, muộn rồi.”

Ngay thời điểm ấy, trong lòng Triệu Hưng bỗng cuồn cuộn sóng biển. Ngã chết chúng ư? Tầm mắt Triệu Hưng rơi xuống thắng xe, sau đó một ý tưởng thật đáng sợ len lỏi vào tâm trí.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI