Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 20

0
26

Edit: Thỏ

“Dung Dung, mẹ đi mua đồ ăn đây.” Lưu Quế Lệ hướng về phòng Cao Dung hô to. Cậu ‘vâng’ một tiếng, sau đó nghe thấy cửa chính bị đóng lại.

Cao Dung ngồi ngẩn ra một hồi, sau đó đứng lên. Cậu mở cửa, chốt chặt rồi chạy qua nhà hắn gõ cửa.

Cửa mở, là Phùng Tầm Kha ra đón. “Dung Dung.” Phùng Tầm Kha mỉm cười kéo tay Cao Dung, “Mình đã chờ lâu lắm.”

Đây là lần đầu tiên Cao Dung ghé nhà Phùng Tầm Kha. Cậu cảm thấy nơi này rất tối, so với nhà cậu thì tối hơn rất nhiều.

Phùng Tầm Kha thoạt trông rất vui vẻ, hắn đang nắm tay Cao Dung vào phòng thì gặp Phùng Tây bước ra từ gian khác. Nàng nhìn Cao Dung từ trên xuống dưới, sau đó cười hỏi: “Mày không sợ chết à? Mẹ mày không nói cho mày biết tới đây sẽ bị lây bệnh sao?”

Không đợi Cao Dung trả lời, Phùng Tầm Kha lập tức ôm lấy Cao Dung, ngăn trở tầm mắt của Phùng Tây. Hắn thì thào với cậu: “Dung Dung, chúng ta về phòng.”

Cao Dung chỉ có thể vội vàng gọi Phùng Tây một tiếng ‘dì’ xem như chào hỏi, sau đó đã bị Phùng Tầm Kha kéo đi.

Phùng Tây cười lạnh: “Hay là chê mệnh dài?”

Truyện được đăng tại: tho97.wordpress.com

Cao Dung vào phòng hắn, nơi đây có một chiếc giường, một bàn học. Trên mặt bàn có mấy quyển sách, bên cạnh là tủ quần áo, trông rất đơn điệu nhưng cũng rất tinh tươm. Đang lúc Cao Dung muốn khen phòng hắn sạch sẽ thì bị Phùng Tầm Kha đột ngột ôm lấy từ phía sau, đầu hắn dựa vào vài Cao Dung, cười khẽ: “Mình biết Dung Dung sẽ đến, mình thật vui.”

Cao Dung bỗng thấy buồn cười: “Cậu lấy sách Toán của mình, mình không đến thì lấy gì đi học?” Cậu ngọ nguậy cơ thể. “Mình nóng lắm, đừng ôm.”

Phùng Tầm Kha cọ cọ đầu trên vai Cao Dung: “Muốn ôm.” Nhưng cũng buông lơi vòng tay, “Nào ngờ cậu nóng.”

Cao Dung ngồi trước bàn học của Phùng Tầm Kha, cậu nhìn những quyển vở trên bàn, tất cả đều được viết hai chữ ‘Cao Dung’ thẳng thớm. “Suýt chút mình nghĩ rằng đây là vở mình cơ.”

“Mỗi lần nhớ Dung Dung, mình đều viết tên Dung Dung.” Phùng Tầm Kha cầm lấy cây bút, khom người viết ra hai chữ ‘Cao Dung’ dưới ánh nhìn chăm chú của cậu. Sau đó hắn ngẩng đầu, mỉm cười hỏi Cao Dung: “Này, viết rất đẹp đúng không?”

Đôi mắt cong cong, mắt xanh trong suốt, không mang theo nửa phần tạp chất vừa sạch sẽ vừa thuần khiết, giống như một suối nguồn tươi đẹp.

Cao Dung đối diện với nụ cười ấy bỗng có chút sửng sờ. Thẳng đến khi Phùng Tầm Kha ghé sát vào cậu: “Dung Dung đọc thư tình chưa?”

Cao Dung định né tránh theo bản năng, nhưng Phùng Tầm Kha đã đưa tay xoa xoa mặt cậu, không để cậu lùi về phía sau. “Dung Dung, đọc rồi chứ?”

“Chỉ có tên hai đứa sao gọi là thư tình.” Cao Dung nghiêng mặt lãng tránh.

Phùng Tầm Kha lại vô cùng nghiêm túc: “Thư tình đấy. Bởi vì có quá nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu nên mình chỉ viết tên chúng ta. Ừm, Phùng Tầm Kha hi vọng Cao Dung mãi mãi hạnh phúc, Phùng Tầm Kha muốn đối xử tốt với Cao Dung, Phùng Tầm Kha muốn cưới Cao Dung về nhà, Phùng Tầm Kha muốn ở bên Cao Dung vĩnh viễn… Còn rất nhiều, rất nhiều, nếu phải viết thì không thể viết xong…”

Lần nữa hắn dán sát Cao Dung, thì thào nói: “Dung Dung, mình thật tâm thích cậu.”

Mặt Cao Dung đỏ ửng như cà chua, đây là thổ lộ à? Cậu cảm thấy tâm trí rối như mớ bòng bong, đã đến nước này cậu hết cách nghĩ rằng đó chỉ là những lời đùa giỡn không mục đích. Cậu được một học sinh tỏ tình, hơn nữa là một học sinh đồng giới? Cao Dung không biết nên trả lời ra sao, dưới tình huống cấp bách chỉ biết đẩy đẩy Phùng Tầm Kha, ấp a ấp úng: “Cậu… Gần quá, đừng gần mình như vậy.”

Bởi vì quá gần nên cả gương mặt và thân thể đều nóng lên.

“Gần cậu là vì muốn hôn môi.” Dứt lời, Phùng Tầm Kha đột nhiên nắm lấy cổ tay Cao Dung, đẩy cậu ngã trên giường, sau đó lưu loát đè lên người cậu. Môi hắn tìm môi Cao Dung, hơi thở thiếu niên tươi mát, sạch sẽ của gã trai quẩn quanh bên chóp mũi người bên dưới. Cao Dung cong chân, muốn né tránh nhưng lại bị Phùng Tầm Kha chèn ép gắt gao. Thân thể hai người quấn quýt, thậm chí tay Cao Dung cũng bị Phùng Tầm Kha nắm lấy, ấn chặt trên giường – khiến cậu không thể phản kháng dù là một tẹo.

Cao Dung thấp thỏm không thôi, cậu có thể cảm nhận sự ướt át trên đôi môi ấy. Dưới tình huống đầy nguy hiểm, Cao Dung đành cắn vào môi Phùng Tầm Kha. Đột nhiên bị cắn, Phùng Tầm Kha biết đau nên nghiêng đầu tránh sang một bên, đôi mắt mê mang nhìn Cao Dung, tựa như tràn ngập sương mù lại vừa đơn sơ tốt đẹp. “Dung Dung?”

“Cậu đứng lên…” Cao Dung thở dốc nói. Chắc chắn Cao Dung đang rất sợ hãi, trong đầu cậu trống rỗng, giờ phút này chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Phùng Tầm Kha đưa tay muốn sờ mặt Cao Dung nhưng ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, theo sau là âm thanh của Lưu Quế Lệ. “Dung Dung, có trong đó không? Mau về nhà!” Phùng Tầm Kha giương mắt nhìn phía trước.

Cao Dung thừa dịp hắn lơ đễnh đã vội vàng đẩy hắn, bò dậy từ trên giường. Dáng vẻ cậu giống như bỏ trốn, đẩy cửa, chạy ra khỏi phòng.

Phùng Tầm Kha ngồi trên giường như cũ. Thẳng đến khi bóng lưng Cao Dung hoàn toàn biến mất, hắn mới nhìn chằm chặp đôi tay. Vừa rồi đôi tay này đã cảm nhận được sự ấm áp và thân mình run lên của cậu…

“Sợ lắm sao? Dung Dung…”

Nhưng, cũng thật thích…

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI