Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 21

0
25

Edit: Thỏ

Ba ngày sau Cao Dung vẫn luôn tránh mặt Phùng Tầm Kha. Không biết vì xấu hổ hay vì nguyên nhân khác, tuy rằng Phùng Tầm Kha có khi sẽ đến lớp Cao Dung tìm, nhưng cậu vẫn nhanh chân trốn vào WC hoặc cố tình đùa giỡn cùng bạn bè trong lớp. Tan học đã có mẹ cậu đưa đón nên hai người không thể gặp nhau.

Tựa như đã biết thái độ của Cao Dung, mấy ngày kế tiếp Phùng Tầm Kha không đến tìm Cao Dung nữa, ngay cả lấy sách Toán cũng do người khác đi lấy cho hắn.

Tuy rằng trong lòng Cao Dung nhẹ nhõm, nhưng mất mát vẫn chiếm phần hơn. Cậu không hiểu nổi bản thân mình, chỉ muốn trốn tránh Phùng Tầm Kha. Cứ nghĩ tới chuyện xảy ra hôm đó, thậm chí cậu còn cảm nhận được độ ấm bao phủ cổ tay. Rõ ràng tay hắn vẫn luôn lạnh lẽo, nhưng xúc cảm truyền sang nóng rực như thiêu đốt Cao Dung.

Trời sụp tối rất nhanh. Cao Dung nằm ở trên giường, bất kể thế nào cũng không ngủ được. Chỉ cần nhắm mắt lại trong đầu sẽ hiện lên đôi mắt xanh thẳm phủ đầy sương khói của Phùng Tầm Kha, nhớ cả giọng điệu thì thào bên tai cậu: “Dung Dung.” Như là một thiếu niên phảng phất nét ưu thương, lại mang theo nghi hoặc và khó hiểu, bấy nhiêu đủ khiến người khác đau lòng.

Cao Dung càng ngày càng khó chịu, cậu nhổm dậy ngồi thừ. Cậu không biết đêm nay vì đâu mà trằn trọc, giống như có hòn đá đè nặng trong tim. Cậu phải làm cái gì đó để cân bằng cảm xúc. Để rồi ma đưa lối, quỷ đưa đường, Cao Dung bật đèn lên, nhẹ nhàng lẻn ra phòng khách, trong tay cầm theo đèn pin nhỏ. Cậu đi tới cửa chính, vươn tay mở chốt. ‘Lạch cạch’ hai tiếng, cửa mở.

Hành lang tối tăm ẩn hiện dưới ánh đèn, hắt vào mặt Cao Dung. Rồi men theo ánh sáng nhợt nhạt ngoài cửa, Cao Dung thấy chàng thiếu niên quen thuộc đang ngồi ở góc cầu thang, mái tóc ánh kim trong bóng tối trở nên mông lung hơn mọi ngày.

“Phùng Tầm Kha!” Cao Dung đi tới, bất giác gọi tên thiếu niên. Cao Dung dừng bước chân, lặng lẽ nhìn hắn.

Phùng Tầm Kha ngẩng đầu, đôi mắt xanh lam thoạt trông có phần mờ mịt dường như vành mắt hơi ửng hồng và toát nên sự lạnh giá. Hắn đứng dậy, từng chút chậm rãi đi về phía Cao Dung.

Cao Dung không lùi về sau. Không hiểu vì sao cậu thấy đôi mắt xanh của Phùng Tầm Kha như muốn khóc. Đôi mắt tơ máu giăng đầy, nghĩ vậy, Cao Dung vội vàng hỏi han: “Cậu sao thế?”

Phùng Tầm Kha chẳng nói chẳng rằng, hắn chỉ vươn tay ôm chặt cậu bằng hết sức bình sinh. Thậm chí chiếc ôm của Phùng Tầm Kha làm Cao Dung cảm thấy đau đớn, cả người cũng theo đó run rẩy. Phát hiện trên cổ một mảng ấm áp, cậu muốn đẩy Phùng Tầm Kha để nhìn rõ mặt hắn hơn, cậu biết bây giờ hắn đang khóc. Nhưng Phùng Tầm Kha chỉ càng chôn sâu mặt nơi hõm vai cậu, kiên cường không phát ra thanh âm.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Tay Cao Dung ôm lấy tay Phùng Tầm Kha. “Để mình nhìn cậu.”

Xiềng xích trên người Cao Dung biến mất, Phùng Tầm Kha đứng dậy để Cao Dung nhìn thấy mặt mình. Đôi mắt màu xanh vì nước mắt mà trở nên đỏ thẫm, giống như một chú sư tử đang che giấu vết thương. Cao Dung xoa xoa đôi mắt ấy: “Vì…” Lời chưa nói xong đã bị môi hôn của Phùng Tầm Kha nuốt vào trong miệng.

Cao Dung bị hắn đè ở trên tường, hắn bất ngờ ôm hôn khiến Cao Dung cảm thấy hơi chật vật. Cậu dùng sức đẩy Phùng Tầm Kha, lại phát hiện đẩy thế nào cũng không thể.

Càng cuống quýt, Cao Dung càng hung hăng cắn vào môi Phùng Tầm Kha. Nhưng mặc kệ Cao Dung cắn mạnh bạo thế nào, Phùng Tầm Kha vẫn hôn sâu như vậy. Một tia hoảng hốt xẹt ngang, lưỡi tràn vị máu, thời khắc ấy cậu biết mình cắn rách môi hắn rồi.

Cao Dung vô cùng sửng sốt, vội hé miệng ngược lại Phùng Tầm Kha không buông, hắn càng ngoan cố ép buộc đối phương bằng nụ hôn của máu.

“Dung Dung, nhớ kỹ mình, nhớ kỹ mình.” Hốc mắt Phùng Tầm Kha đỏ hoe, luôn thì thào như vậy, ngay cả đôi tay đang giữ chặt tay Cao Dung cũng buông lơi. “Đừng giống mẹ, đừng vứt bỏ mình như bà ấy…”

“Phùng Tầm Kha,…” Cao Dung vươn tay, muốn chạm vào đôi mắt đau thương ửng hồng, muốn hỏi hắn chuyện gì đã xảy ra…

Ngay sau đó, “Dung Dung, con đang làm gì?” Lưu Quế Lệ mặc áo ngủ đứng trước hiên, không đợi Cao Dung lên tiếng cô đã kéo con trai mình. “Muộn rồi không đi ngủ, tại sao còn đứng chơi với nó?” Lưu Quế Lệ đẩy Cao Dung vào nhà.

Câu hỏi chưa kịp thành hình đã bị chèn trong cổ họng, cửa cũng dần dần đóng.

Cao Dung quay đầu nhìn Phùng Tầm Kha dưới ánh đèn tối tăm, đôi mắt xanh ngấn lệ càng thêm u ám, giống như có gai đâm vào ***g ngực cậu, hóa thành một nỗi đau âm ỉ suốt mấy năm sau mỗi khi nhớ tới.

Nhưng Cao Dung nào hay, một Phùng Tầm Kha 12 tuổi sẽ khóc nấc, sẽ làm nũng, sẽ cười nói đã âm thầm lìa xa cậu trong một đêm tối mịt mùng để rồi lần nữa hai người gặp lại, đối diện Cao Dung vẫn là một Phùng Tầm Kha

trong veo, xinh đẹp nhưng lòng dạ đoán không ra.

Sáng hôm sau, trong tiểu khu đột nhiên bùng nổ. Bọn họ vây quanh lầu hai nhà Phùng Tây, giữa đám người ồn ào chính là Phùng Tầm Kha đứng đó. Hắn cao gầy, tinh xảo, cả gương mặt lạnh lẽo không sức sống.

Vợ chồng chủ nhà từ trong phòng Phùng Tây bước ra, nhẹ nhàng thông cáo với đám đông: “Chết rồi, thắt cổ chết, thi thể cứng đơ.”

Sau đó ông ta hỏi Phùng Tầm Kha: “Mày phát hiện mẹ tử vong lúc nào?”

“Hơn 0 giờ sáng.”

“Tại sao lúc đó không tri hô, hiện giờ thành thế này, ai lo chứ?” Ông chủ cảm thấy thật đen đủi, nàng đã chết ở đây còn mắc thêm bệnh AIDS, còn ai dám đem nàng kéo khỏi phòng? Nhà này vẫn phải cho thuê, nếu không mau chóng chuyển xác chết đi nhỡ lây bệnh thì biết làm sao?

Bỗng một người lên tiếng: “Nhanh chóng kéo thi thể ra ngoài, cảnh sát còn chưa tới đâu!”

“Cô ta nhiễm HIV, ai dám dọn?”

“Tôi không làm đâu, tôi sợ người chết lắm.”

“….”

Phùng Tầm Kha lãnh đạm nhìn bọn họ mồm năm miệng mười, sau đó quay gót vào trong. Lát sau, đám đông vây xem trước cửa tự động nhường ra một lối.

Phùng Tầm Kha cõng Phùng Tây da dẻ trắng bệch, miệng há to đi xuống dưới lầu. Cánh tay gầy xanh xao buông thõng trước ngực hắn, đôi mắt xanh vốn luôn tĩnh lặng nay đã ‘lộp bộp’ hai tiếng, một dòng nước mắt rơi trên cánh tay lạnh lẽo của Phùng Tây.

“Nhớ rõ lúc tao chết, mày nhất định phải khóc lên. Bởi vì nhìn mày càng chật vật, tao càng vui vẻ.” Đó là lời trước lúc tự sát nàng nói với Phùng Tầm Kha.

Con khổ sở lắm rồi, mẹ.

Mẹ vừa lòng chưa?

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI