Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 22

0
23

Edit: Thỏ

Tại trường cấp ba, lớp 11/6, một thiếu niên trắng trẻo, dễ nhìn đứng trên bục giảng giới thiệu về bản thân: “Mình tên Cao Dung, từ thành phố A chuyển về đây, rất mong được các bạn giúp đỡ.”

Bởi vì Cao Toàn Đức chuyển công tác nên cả nhà đều dọn đến thành phố mới, hôm nay là ngày đầu tiên Cao Dung nhập học.

Ngồi ở phía dưới không ít bạn bè bắt đầu bàn tán xôn xao ở độ tuổi mười tám bọn họ thường đối với người khác phái tràn ngập tò mò. Ví như, một giọng cười trong veo của nữ sinh vang lên khe khẽ: “Hình như là hot boy đó…”

Chủ nhiệm đầu hói mỉm cười nhìn Cao Dung, ông trỏ vào một bàn trống ở dãy ba, nói: “Trò ngồi cùng Tống Văn đi. Trò ấy là lớp phó học tập, có gì không hiểu cứ hỏi bạn bè.”

“Mình tên Tống Văn, sau này chúng ta là bạn cùng bàn!” Tống Văn có ngoại hình chính trực, mày rậm mắt to, lúc cười rộ lên lộ ra một hàm răng trắng tinh có vẻ rất bình dị, gần gũi.

Cao Dung nhìn y cười cười: “Sau này nhờ cậu nhé.”

“Được được. Chắc cậu không biết từ nhỏ tới lớn bạn cùng bàn của mình đều là con gái, cậu là bạn nam đầu tiên ngồi chung khiến mình rất kích động.” Tống Văn vỗ vỗ bàn.

Cao Dung bị y chọc cười to: “Nghĩa là cậu có diễm phúc, số hưởng đó.”

“A, không phải đâu…” Tống Văn còn định nói chuyện, giáo viên chủ nhiệm đã vỗ bàn, trừng y khiến y vội vàng im miệng.

Cao Dung ngoan ngoãn không dám hé răng, còn thầm nghĩ có một bạn nam thân thiện ngồi cùng bàn, khoảng thời gian sắp tới chắc cũng không tẻ nhạt.

20 phút của tiết một trôi qua, vì để tạo ấn tượng tốt cho bạn bè và giáo viên, Cao Dung ngồi thẳng lưng nghiêm túc nghe giảng nhưng sau 20 phút cậu đã cảm thấy buồn ngủ, còn đưa tay dụi dụi đôi mắt vừa rồi vẫn mở to. Chuyện này không thể trách Cao Dung, tất cả là do chuyển nhà quá vội, chuyển trường cũng vội nốt, gần như không kịp nghỉ ngơi. Thẳng đến khi buổi sáng thức giấc, hai mắt cậu đen như gấu mèo.

Vì thế Cao Dung một tay chống cằm, gục lên gục xuống y hệt gà mổ thóc qua đó cũng thể hiện rất rõ tư tưởng đấu tranh giữa việc nằm ngủ hay không nằm ngủ. Tống Văn ngồi cùng bàn liếc nhìn Cao Dung giây lát, chợt nở nụ cười.

Cuối lớp học phía tay trái có một thiếu niên tóc vàng đơn độc ngủ quên. Hàng mi cong dài khẽ rung, sau đó hắn chậm rãi mở mắt, đôi con ngươi xanh thẳm như càng thêm rực rỡ, lung linh. Dường như cảm nhận được cái gì, hắn nhìn về phía Cao Dung, tâm trạng nhất thời có hơi sửng sốt. Rồi hắn chống cằm, lẳng lặng quan sát bóng lưng Cao Dung. “Hệt như mơ, Dung Dung à…”

Reng! Reng!

Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ giải lao, Cao Dung uể oải nằm dài trên bàn, nặng nề chìm vào giấc ngủ. Hai cô em ngồi đằng trước bèn quay xuống làm quen, nhưng đã bị Tống Văn ‘suỵt’ một tiếng không cho làm phiền. Hai cô em chỉ tủm tỉm cười: “Trời ơi, cậu còn rất quan tâm bạn mới!” Bỗng một nữ sinh kéo tay nữ sinh còn lại, kinh ngạc nói: “Phùng Tầm Kha đang tới đây!”

Phùng Tầm Kha đứng đó, nghiêng đầu nhìn Cao Dung đang ngủ mê man. Hắn cong môi cười, cũng không đánh thức cậu, chỉ lẳng lặng đặt xuống bàn một chiếc bút màu xanh.

“Hai cậu biết…” Một nữ sinh dùng hết can đảm bắt chuyện với Phùng Tầm Kha.

Đáng trùng hợp là Phùng Tầm Kha cũng ‘suỵt’ một tiếng, lắc đầu ra hiệu ‘đừng làm ồn cậu ấy’ bằn khẩu hình sau đó tựa như chẳng chuyện gì xảy ra, hắn điềm nhiên quay về cuối lớp.

Nữ sinh đôi má hồng hồng, bạn cùng bàn của nhỏ mở miệng trách móc thay: “Phùng Tầm Kha đúng là kỳ quái!”

Tống Văn nhìn Cao Dung trắng nõn, lại quay đầu nhìn kẻ ngồi đơn độc đằng sau. Một Phùng Tầm Kha lạnh nhạt, thờ ơ quá đỗi, ấy thế mà quen biết Cao Dung?

Đối với bạn bè học ban sáu, Phùng Tầm Kha là một gã thiếu niên quái gở.

Hắn phảng phất cốt cách của một thiếu niên xinh đẹp bước ra từ truyện cổ phương Tây, mắt xanh tóc vàng nếu có thể dùng một vài từ ngữ để hình dung thì hắn chính là ‘kinh tâm động phách.’

Nhưng bằng diện mạo đẹp đẽ như thế, Phùng Tầm Kha vẫn như một ma cà rồng sống trong lâu đài âm u. Hắn không tới gần bạn, bạn cũng không tiếp cận được hắn.

Tuy rằng có kẻ thi thoảng trông thấy hắn đùa giỡn cùng với một vài người, hoặc lúc hắn thưa chuyện với giáo viên, vừa lễ phép vừa khiêm tốn. Thậm chí lớp có tổ chức dăm ba hoạt động, hắn đều sẽ hứng thú tham gia. Tuy nhiên hắn hay ngồi ở góc cuối cùng, hoặc ngủ quên, hoặc trầm mặc chỉ cần ai có ý định thân thiết, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng kia sẽ nhìn chằm chặp đối phương. Thoạt trông hắn không quá khác thường, thậm chí giống như một người bạn tốt, nhưng hắn cũng âm thầm vạch ra ranh giới cho bản thân, nếu người ngoài muốn đến gần thì thứ nhận được chỉ là sự hắt hủi.

Và rồi ‘tiếng lành đồn xa’, đâu đó trong trường sẽ xôn xao: Phùng Tầm Kha đúng là kỳ quái – Hình như cậu ấy không thích tôi, nhưng rõ ràng sáng còn nhìn tôi cười – Cậu ta vừa hoạt bát, vừa trầm tĩnh – Muốn nói chuyện với hắn cơ, nhưng hơi thẹn thùng, cũng hơi sợ hãi…

Vì thế, trong những câu chuyện không ăn nhập vào nhau, bạn bè cùng lớp sẽ không chủ động tìm hắn. Bọn họ cố ý lãng quên hắn, và đôi khi hắn ngẫu nhiên vỗ vai một bạn nam nào đó, đề nghị: “Chiều nay chơi bóng rổ đi.” Ban đầu đối phương sẽ vô cùng kinh ngạc, sau đó nói: “Được mà!” Cứ như thế, hắn không quá lạnh lùng, càng không nhiệt huyết.

Cao Dung bị Tống Văn đánh thức, lúc này đầu óc cậu vẫn còn đình công, chỉ ngơ ngác nhìn bàn học. Có một chiếc bút màu xanh đặt trên mặt bàn, “Là của cậu sao?” Cao Dung hỏi Tống Văn.

Tống Văn lắc đầu, ánh mắt y hướng về phía sau: “Là của Phùng Tầm Kha, hai cậu quen nhau à?”

“Phùng Tầm Kha?” Cao Dung cao giọng. Cậu quay đầu nhìn, phát hiện thiếu niên mắt xanh đang nghiêm túc chống cằm nhìn mình ngay khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, hắn cười khẽ gọi, “Dung Dung.”

Tựa như Phùng Tầm Kha trong ký ức.

Cao Dung hơi nghệch ra, sau đó mỉm cười với hắn, còn đáp lại bằng khẩu hình: “Phùng Tầm Kha.”

Thật tốt, lần nữa bọn họ lại tương phùng. Vào ngày định mệnh, ngày mà mẹ Phùng Tầm Kha qua đời, Cao Dung vẫn còn đang ngủ. Chờ đến khi biết chuyện thì Phùng Tầm Kha đã theo bà ngoại hắn chuyển trường, và khắp tiểu khu bàn tán xôn xao về việc Phùng Tầm Kha cõng xác người mẹ quá cố rời khỏi nhà trọ. Có kẻ nói Phùng Tây tạo nghiệt, có kẻ nói Phùng Tầm Kha đáng thương, cũng có kẻ cảm thán đây là số mạng, không thể trách ai. Mà sáng hôm ấy Cao Dung không còn gặp lại Phùng Tầm Kha, bằng những lời đồn đãi mà cậu nghe được và đôi mắt đỏ sậm đầy tơ máu của hắn, Cao Dung nhớ tới càng thêm đớn đau. Giá như cậu ở bên cạnh hắn, an ủi hắn nhiều hơn thì tốt rồi.

Bởi vì chuyển trường mà lần nữa gặp nhau, vẫn là bạn cùng lớp, Cao Dung thầm cảm thán duyên phận đúng là kỳ diệu.

Tống Văn nhìn Cao Dung bằng dáng vẻ ngạc nhiên: “Hai cậu thật sự biết nhau?”

Cao Dung cười đáp: “Đương nhiên, mình và cậu ấy có thể gọi là thanh mai trúc mã.”

Tống Văn cười cười, y sẽ rất khó tưởng tượng Cao Dung và Phùng Tầm Kha làm sao ở cùng nhau.

Vì thế Cao Dung cầm bút máy màu xanh, đi tới bàn của hắn.

“Phùng Tầm Kha, đã lâu không gặp.” Cao Dung khom người nhìn sâu vào đôi mắt thẳm xanh.

Phùng Tầm Kha ngồi tại chỗ. Hắn ngẩng lên, mắt xanh mỉm cười, sau đó như suy tư một chút: “Cao lên nhiều nhỉ.”

Cao Dung biết hắn đang nói về chiều cao của cậu. Giờ cậu đã 1m7, so với hồi cấp hai đúng là đột ngột từ mặt đất đâm chồi. “Còn cao nữa, cậu đừng quá ngạc nhiên.” Rồi Cao Dung lấy ra chiếc bút. “Quà gặp mặt à?”

Phùng Tầm Kha gật đầu với cậu: “Tặng quà gặp mặt cho Dung Dung.”

Cao Dung cười: “Nhưng mình chưa chuẩn bị quà nữa.”

“Ra là thế,” Phùng Tầm Kha đứng lên, ghé sát vào thân thể Cao Dung. “Trưa nay chờ mình, mình tự lấy, không được chạy.”

Bởi vì hắn bỗng đến quá gần khiến Cao Dung nhớ tới một vài hình ảnh, do đó cơ thể hơi lui về phía sau, một tay che miệng, vành tai cũng ửng hồng.

Phùng Tầm Kha sửng sốt vài giây, rồi hắn cười thành tiếng. “Dung Dung, suy nghĩ gì đấy?”

Cao Dung có hơi xấu hổ, may mắn tiếng chuông vào giờ đã giải cứu cậu. “Không nghĩ gì, vào học thôi.” Sau đó nhanh như chớp trở về bàn học.

Trưa tan trường, Cao Dung chậm rãi thu gom sách vào cặp. Lớp học trống hoác chỉ còn lại 7 bạn trực vệ sinh, mà Phùng Tầm Kha chính là một trong số đó. Nói rằng sẽ chờ hắn nên Cao Dung sẽ không nuốt lời, vì thế cậu cũng cầm chổi quét tiếp bọn họ.

Một nữ sinh mặt tròn cười vui vẻ với Cao Dung: “Bạn mới, mình tên Trần Nguyệt, chào mừng cậu đến lớp chúng ta!” Lúc này một nữ sinh khác cũng tiến lên tự giới thiệu. “Mình tên Triệu Lệ Lệ, rất mong được làm quen.”

“Cảm ơn mọi người, các cậu đều rất thân thiện.” Cao Dung không giỏi giao tiếp với nữ sinh, nhưng lời tán thưởng là tự đáy lòng.

Lúc này một nam sinh khác kêu lên: “Này hai cô mê trai, vừa nhìn thấy hot boy đã cầm lòng không đặng, bình thường hai cô dữ như cọp ấy.”

“Hồ Hàng, có phải cậu muốn ăn đòn không?” Triệu Lệ Lệ giơ cây chổi lên, bày ra tư thế chiến đấu.

Hồ Hàng vội gào to: “Bạn mới nhìn xem, đây mới là bộ mặt thật của cô ấy!”

Cao Dung đứng một bên ha hả cười, nhìn bọn họ cãi nhau ầm ĩ cũng rất vui, đúng là tuổi trẻ! Nghĩ vậy bèn nhìn sang Phùng Tầm Kha, hóa ra Phùng Tầm Kha cũng đang ngồi tựa ghế nhìn cậu. Dường như ngoại trừ Cao Dung, ai cũng không khiến Phùng Tầm Kha để mắt.

“Ai ra cuối cùng sẽ đổ rác, tôi về nhà!” Một nam sinh đeo cặp lao ra khỏi lớp học, mấy bạn khác thấy thế cũng nhanh chóng ném chổi, xách cặp trốn đi.

Lúc Trần Nguyệt chạy ngang qua Phùng Tầm Kha, sắc mặt ửng hồng, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi: “Cậu chạy nhanh đi…” Dứt lời đã ù bỏ chạy.

Theo sau Trần Nguyệt là một nam sinh khác, bấy giờ lớp học chỉ còn Cao Dung và Phùng Tầm Kha.

“Cậu đổ rác ư?” Cao Dung cười, khó mà tưởng tượng được hắn lại nhập vai kẻ hiền lành.

Phùng Tầm Kha lắc đầu, hắn nhìn Cao Dung: “Mình chờ quà của cậu.”

“Hả? Cậu muốn gì?”

Phùng Tầm Kha bỗng vươn tay kéo Cao Dung vào trong ngực, thì thào nói: “Muốn Dung Dung.”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI