Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 23

0
22

Edit: Thỏ

Bị ôm bất ngờ khiến Cao Dung hoảng sợ: “Đừng đùa!” Cậu đưa tay toan đẩy Phùng Tầm Kha.

Phùng Tầm Kha nắm tay Cao Dung, mười ngón tay đan chặt vào nhau, sau đó ép Cao Dung lùi vài bước, chặt chẽ áp cậu vào tường. “Dung Dung, mình đã lớn.” Phùng Tầm Kha nhẹ nhàng cười.

Cao Dung đỏ bừng mặt, cậu cố vùng lên nhưng không thể tránh thoát, bởi lẽ sức lực hai người hoàn toàn cách xa. “Cậu muốn xem ai khỏe hơn hả? Cậu buông mình ra đi!”

“Ha ha…” Phùng Tầm Kha tựa lên vai Cao Dung, cười thành tiếng. “Dung Dung quá đáng yêu.” Rồi hắn sờ sờ vành tai của cậu, “Nhớ mình không?”

Cao Dung bị hắn sờ đến rụt người: “Đừng táy máy tay chân, Phùng Tầm Kha buông mình ra đã, có gì từ từ nói!”

“Không buông. Mình nhớ Dung Dung lắm, nhớ mãi trong đầu, ngay cả hiện giờ vẫn còn nhung nhớ, không buông được.” Tay Phùng Tầm Kha siết lấy tay Cao Dung, thấp giọng lẩm bẩm. “Mình thích Dung Dung, Dung Dung thích mình chứ?”

Hơi thở nam tính càng gần khiến Cao Dung hoảng hốt không thôi, cậu trả lời theo bản năng: “Thích, thích! Tụi mình… là bạn bè tốt.” Lần nữa lại đẩy Phùng Tầm Kha, vì muốn thoát khỏi tình cảnh mờ ám nên cố tình pha trò. “Thời tiết nóng ghê, người anh em cũng đừng ôm quá chặt.”

“Sao cơ? Anh em tốt…” Phùng Tầm Kha suy tư lặp lại một lần, sau đó đột nhiên luồn tay vào trong áo Cao Dung, nhẹ nhàng mơn trớn eo của cậu, “Vậy cũng là anh em sao?”

Cao Dung sợ nhột, dường như muốn ngồi xổm xuống theo phản xạ có điều kiện nhưng cả người lại bị Phùng Tầm Kha đón lấy nên chỉ còn biết cong lưng. Nếu không phải do Phùng Tầm Kha chống đỡ cho thì cậu ngã lăn rồi. Đầu cậu tựa trên vai Phùng Tầm Kha, tinh tế thở hổn hển: “Đừng sờ, mình nhột lắm.”

“Chỗ này thì sao?” Ngón tay thon dài chậm rãi di chuyển trên eo Cao Dung, càng ngày càng hướng về phía trước, cho đến khi chạm vào ngực cậu, ấn nhẹ vào nụ hoa…

Da đầu cậu tê rần, cậu bèn đè lại bàn tay không vâng lời trên ngực, thở đứt quãng nói: “Tay cậu ở yên đi!!”

Đôi mắt xanh lẳng lặng nhìn Cao Dung đỏ mặt, cười cười: “Mình vẫn ở yên mà, thích hửm?”

Nói tới đây Cao Dung bỗng phát hiện, tay cậu đang giữ chặt tay hắn trên ngực mình, thoáng chốc mặt cậu lại đỏ lên, vội vàng buông bỏ: “Cậu mau lấy ra.”

Nét cười nơi đáy mắt Phùng Tầm Kha càng sâu, dường như đôi con ngươi ánh lên nhiều sắc màu rực rỡ. Tuy nhiên hắn cũng không làm khó Cao Dung, bàn tay chậm rãi rời khỏi người cậu, sau đó cúi xuống một chút: “Nếu liếm thử, có phải mặt Dung Dung càng hồng? Như vậy, chúng ta cũng là anh em tốt sao?”

“Phùng Tầm Kha, cậu rốt cuộc muốn gì? Cậu…”

Nhanh như chớp, những lời Cao Dung muốn nói đều bị nuốt vào môi lưỡi của Phùng Tầm Kha. Hắn nhắm mắt, đôi tay giữ lấy đầu Cao Dung, chiếc lưỡi linh hoạt tiến vào khoang miệng cậu, mang theo tiếng mút mát ái muội, vừa kịch liệt lại phóng đãng.

Cao Dung đẩy Phùng Tầm Kha sang một bên, thở hổn hển. Cậu cuống đến mức sắp rơi nước mắt, vừa tức vừa xấu hổ, cả người lúng túng không biết làm sao giờ phút này kiểu gì cũng không đẩy hắn ra được.

“Dung Dung, mình thích cậu.” Phùng Tầm Kha hơi nghiêng người, đôi tay mơn trớn gương mặt Cao Dung, trán tựa vào trán Cao Dung như thế. “Cùng bên nhau, mình thích cậu, Dung Dung…”

Phùng Tầm Kha không ngừng nỉ non bên tai Cao Dung. Sự tình đã phát triển thế này, cậu đương nhiên biết Phùng Tầm Kha thích mình như nam thích nữ. Nhưng hai đứa con trai thích nhau? Mặc kệ là kiếp trước hay kiếp này, Cao Dung không phải đồng tính luyến ái. Huống chi đối với Phùng Tầm Kha, Cao Dung không rõ tình cảm của cậu là gì. Nghĩ lại, từ đầu sợ hãi cho đến đau lòng, sau đó tiếc thương, kỳ vọng hắn trở thành người tốt. Rồi hạnh phúc, rồi nhớ thương hắn suốt mấy năm qua, lần nữa tương phùng cũng rất vui vẻ. Mọi chuyện cứ diễn ra như thế, Cao Dung không ngờ có một ngày bọn họ sẽ

như vậy với nhau—

Có thể ôm ấp và hôn môi thân mật…

Cao Dung cảm thấy rất loạn, cậu vội vàng lắc đầu: “Phùng Tầm Kha, nghe đây. Có lẽ cậu đang lầm tưởng tình cảm dành cho mình, trước hết cậu buông mình ra, chờ khi chúng ta bình tĩnh thì nói tiếp, được không?”

“Dung Dung.” Ánh mắt hắn thẳm sâu. Hắn kéo Cao Dung đến gần mình, rồi nhẹ nhàng bảo: “Mình muốn

làm cậu, bằng cách này cậu sẽ hiểu tình cảm là dành cho ai.” Hơi thở nóng rực phả vào tai Cao Dung, giờ phút này vành tai cậu đã đỏ bừng, nong nóng. Còn chưa đợi cậu trả lời, Phùng Tầm Kha đã vùi đầu liếm mút cần cổ mảnh khảnh của Cao Dung.

Bất giác Phùng Tầm Kha chen một chân vào đôi chân cậu, đem Cao Dung vây hãm nơi vách tường và ***g ngực của mình động tác giam cầm như vậy càng khiến Cao Dung chạy không thoát.

Lúc Cao Dung cuống lên muốn khóc, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động. Phùng Tầm Kha ngẩng đầu nhìn xem, phát hiện Tống Văn với sắc mặt kỳ quái nhìn chằm chằm bọn họ, sách rơi đầy mặt đất.

Thừa dịp Phùng Tầm Kha phân tâm, Cao Dung bèn đẩy Phùng Tầm Kha, gương mặt cậu ửng hồng như cà chua chín. Cao Dung vội vàng chạy ra cửa, lúc vừa ngang qua Tống Văn đã bị y bắt lấy cánh tay: “Cậu…”

Cao Dung liền nói: “Lâu rồi tụi mình không gặp nên đùa tí mà.” Sau đó hất tay Tống Văn ra, hai má hồng hồng ngượng ngùng bảo: “Mình đi trước.” Dường như muốn trốn khỏi lớp học.

Nhưng Cao Dung nào đâu biết rằng, khi ấy trên cổ cậu lộ ra một dấu hôn đầy ái muội, huống chi Tống Văn đã trông thấy hết.

Tống Văn nhìn bóng lưng của Cao Dung, bạn học trắng nõn khi đỏ mặt trông rất mê người. Y ngẩng đầu liếc Phùng Tầm Kha, sau đó dùng giọng điệu thành thật nhất nói chuyện: “Tôi đem sách tài liệu của ngày mai cất ở đây, cậu cứ đi trước, cửa để tôi khóa là được.” Nói xong bèn ngồi xổm xuống, nhặt từng quyển từng quyển lên, trong đầu y luôn nghĩ về gương mặt thẹn thùng muốn khóc của bạn mới.

Thật đẹp mắt, nếu mà…

Rầm!

Cửa đột nhiên bị đóng, ngay lúc Tống Văn quay lại thì Phùng Tầm Kha đã giơ chân đạp y ngã nhào trên đất. Còn không đợi Tống Văn chống trả, Phùng Tầm Kha cầm một chiếc ghế nện vào người cậu ta.

Bị Phùng Tầm Kha đột kích khiến Tống Văn đã ở thế kẹt ngay từ đầu, về sau càng vô lực phản kháng. Tống Văn ôm đầu cuộn tròn trên đất, ngay cả bò dậy cũng rất khó khăn.

Phùng Tầm Kha không có ý định buông tha. Hắn thít chặt cổ Tống Văn, cầm lấy cây thước góc cạnh trên bục giảng đặt ngay cổ y, đem y đẩy tới cửa sổ lớp học.

“Phùng Tầm Kha, mày muốn làm gì?” Tống Văn sợ đến mức quát lên.

Phùng Tầm Kha túm tóc y, ấn đầu y trượt ra ngoài cửa sổ. Đây là lầu 7, chỉ cần ngã xuống không chết cũng bại liệt.

“Mày nhìn Dung Dung bằng ánh mắt đáng ghê tởm.” Phùng Tầm Kha đè cây thước trên cổ Tống Văn. “Vì cậu ấy, chuyện gì tao cũng dám làm, kính thưa lớp phó học tập.” Gương mặt tinh xảo bấy giờ vô cùng tàn nhẫn, đôi mắt xanh như kết một tầng băng lạnh thấu xương.

Tống Văn nhìn ánh mắt ngoan độc của Phùng Tầm Kha, trong lòng phát rét. Y biết Phùng Tầm Kha sẽ không nói đùa, y cũng không có khả năng đem ‘pháp luật’ ra giảng giải, vì thế vô cùng khốn khổ gật đầu.

Phùng Tầm Kha buông tha Tống Văn, sau đó dường như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, nét mặt cũng bình thường như trước. “Tôi đi đây, phiền cậu khóa cửa.” Chẳng khác nào tạm biệt bạn bè.

Biểu cảm của Tống Văn trở nên thâm hiểm, y thù hận nhìn theo bóng dáng của Phùng Tầm Kha, thẳng đến khi giọng nói Phùng Tầm Kha vang lên rành mạch. “Thứ sáu tuần trước, Phương Hằng ban 5 đi khách sạn với cậu? Cho nên lớp phó học tập hẳn không đem chuyện hôm nay mách lẻo với người khác, đúng không?”

Tống Văn trợn trừng đôi mắt, sắc mặt y trở nên trắng toát như tro. Mối quan hệ giữa Phương Hằng và y làm thế nào Phùng Tầm Kha lại biết?

Trong lòng suy nghĩ nhưng ngoài miệng đã vội vàng nói ngay: “Tôi sẽ giữ bí mật, tôi hi vọng cậu cũng thế.”

“Được.” Phùng Tầm Kha cười lạnh lẽo. Cái thứ phế vật này cũng tơ tưởng đến Dung Dung? Quá buồn cười!

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI