Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 41

0
19

Edit: Thỏ

Cao Dung đổ bệnh. Không biết là tâm trạng khó chịu hay thời tiết thay đổi thất thường, nói chung là cậu bệnh không nhẹ, cả người đều uể oải, nặng nề, trán nóng như thiêu.

Mặc dù ốm nhưng Cao Dung không xin nghỉ học, không phải vì quá yêu thích học hành mà do không khí trong nhà quá lạnh lẽo khiến cậu chẳng biết làm sao.

Tuy rằng Cao Toàn Đức từng nói chuyện với cậu, nhưng trong mắt y thất vọng rõ ràng. “Con chắc là mình yêu thích nó sao? Con muốn sống cả đời chứ? Con vẫn còn nhỏ như vậy…” Trong giọng nói của y tràn đầy lo lắng, nhưng không ngăn cản. Dường như y đang kiêng kị điều gì, mà Cao Dung cũng trả lời thành thật: “Con ở bên cậu ấy rất vui vẻ, con rất yêu cậu ấy.”

Cao Toàn Đức nhíu nhíu mày, rốt cuộc chỉ sờ đầu Cao Dung, thở dài một tiếng: “Con đó…” Lời muốn nói như đã nuốt trở về.

Mẹ cậu cũng không điên cuồng như trước nhưng cũng không muốn nói với cậu một câu. Ánh mắt hiền hòa ngày xưa không còn nhìn cậu nữa, giống như giữa hai mẹ con có một bức tường vô hình rất dày, không thể băng qua, không thể chạy thoát. Trong một bầu không khí ngột ngạt như vậy, Cao Dung chỉ muốn tới trường để tránh khỏi việc làm mẹ giận dữ hơn.

Lúc này Cao Dung gục đầu trên bàn, nằm nhoài nghe cô giáo giảng. Phùng Tầm Kha nhìn hai má Cao Dung ửng đỏ, hắn bèn nắm tay Cao Dung dưới bàn: “Dung Dung, mình đưa cậu đi nằm nghỉ.”

Cao Dung mơ màng lắc đầu theo bản năng, nhưng Phùng Tầm Kha đã ra hiệu với cô giáo, sau đó cô giáo đi xuống bục giảng. Cao Dung không nghe rõ bọn họ đang nói gì, chỉ cảm giác bàn tay cô giáo chạm vào trán cậu: “Ừ, em đưa bạn về cẩn thận nhé.”

Phùng Tầm Kha không đưa Cao Dung về nhà mà đưa cậu đến nhà nghỉ gần đó. Bởi vì lúc rời khỏi trường Cao Dung luôn miệng nỉ non: “Mình không muốn về nhà.”

Phùng Tầm Kha sờ sờ mặt Cao Dung, trán hắn áp lên vầng trán nóng hôi hổi, trong tim như bị gai đâm rỉ máu, khiến người khác đau đến nghẹt thở. “Là mình bảo vệ Dung Dung không tốt.”

Lỗi tại hắn, hắn còn chưa đủ mạnh mẽ để vì Dung Dung ngăn tất cả gió mưa.

Cao Dung nằm trên chiếc giường xa lạ, bởi vì quá đau đầu nên chỉ chốc lát đã ngủ, cậu mơ hồ biết Phùng Tầm Kha dường như đã ra ngoài.

Không biết qua bao lâu, Phùng Tầm Kha khẽ thì thầm bên tai cậu: “Dung Dung, uống thuốc.”

Cao Dung mơ màng hé mắt ra, cậu thấy gương mặt đẹp đẽ của Phùng Tầm Kha đang gần kề trước mắt mình. Cậu đưa tay sờ hai má hắn, có lẽ vì sinh bệnh nên tính tình cũng ủy mị hơn, hoặc giả là phần dày vò bất an trong gia đình đã không áp chế nổi, Cao Dung vòng tay quanh cổ hắn, đầu cọ trên cằm Phùng Tầm Kha, nỉ non: “Phùng Tầm Kha, mình khó chịu lắm…”

Phùng Tầm Kha ôm Cao Dung vào trong ngực, hôn lên trán Cao Dung: “Khó chịu chỗ nào? Uống thuốc xong là tốt, chúng ta uống thuốc có được không?”

Cao Dung dường như không nghe hắn nói chuyện, chỉ liên tục cọ đầu vào cằm hắn: “Tâm lý, thân thể đều khó chịu…”

Phùng Tầm Kha nghe cậu bảo thế càng ôm chặt cậu hơn, hắn lẩm bẩm: “Dung Dung ốm mình cũng rất khó chịu, khó chịu muốn chết, Dung Dung phải mau khỏe lên.” Hắn múc một thìa thuốc nước đưa tới bên môi cậu. “Dung Dung uống thuốc này.”

Cao Dung uống một hớp, còn chưa kịp nuốt xuống đã nôn ra, toàn bộ đều phun trên áo khoác của Phùng Tầm Kha. “Đắng lắm à?” Phùng Tầm Kha bởi vì cuống quýt nên liền dùng áo mình giúp Cao Dung lau miệng. Cao Dung đẩy hắn ra, vừa mệt rã lại vừa buồn cười. “Cậu lôi thôi ghê.” Rồi nói thêm, “Đắng lắm.” Cao Dung vừa nói vừa sà vào ***g ngực Phùng Tầm Kha, nhắm nghiền mắt như muốn ngủ.

Thấy Cao Dung không uống thuốc, Phùng Tầm Kha trực tiếp bưng thuốc dốc vào miệng mình, sau đó hôn lên môi Cao Dung. Hắn đem thuốc nước đẩy vào miệng Cao Dung, hai người cứ thế dây dưa môi lưỡi. Cao Dung không ngờ Phùng Tầm Kha sẽ làm như vậy, thẳng đến khi thuốc đã uống xong một nửa, cậu nhẹ nhàng cắn lên môi Phùng Tầm Kha: “Cậu thật hư.”

Phùng Tầm Kha vùi đầu vào hõm cổ Cao Dung, hôn mấy cái sau đó ngẩng đầu, nghiêm nghị bảo: “Dung Dung phải uống hết thuốc.”

Cao Dung nhìn đôi con ngươi nghiêm nghị màu xanh, khẽ rên một tiếng: “Cậu tha cho mình đi, mình muốn ngủ.”

Phùng Tầm Kha đương nhiên không thỏa hiệp chuyện này, hắn uống thêm lần nữa rồi hôn vào miệng Cao Dung. Cao Dung mở to mắt nhìn gương mặt Phùng Tầm Kha rất gần, bỗng mơ màng nghĩ: Sao người này lại đẹp như vậy…

Vì vậy dây dưa một hồi, Cao Dung cũng đã uống xong thuốc. Có lẽ do tác dụng của thuốc mà đôi mắt Cao Dung nặng trĩu, Phùng Tầm Kha ôm cậu vào lòng, thi thoảng sẽ hôn lên gò má kia. Tay Phùng Tầm Kha ôm eo Cao Dung, nói thầm một tiếng: “Thật gầy.” Sau đó chỉ nghe tiếng thở đều đặn.

Phùng Tầm Kha ngắm gương mặt ửng hồng của Cao Dung, so với lúc ở trường đã đỡ hơn rất nhiều. Chân mày nhíu chặt cũng giãn ra, ngón tay thon dài của Phùng Tầm Kha luồn vào vạt áo Cao Dung, vuốt ve ngực cậu. Gương mặt hắn nhợt nhạt nét cười, tựa như đóa tường vi. “Anh yêu em sắp điên rồi, cho nên mau hết bệnh, bảo bối của anh.”

Phùng Tầm Kha đặt Cao Dung lên giường, hai tay chống bên người cậu. Hắn chậm rãi cởi áo Cao Dung, bởi vì da thịt không thường xuyên lộ dưới ánh mặt trời nên vô cùng trắng trẻo.

Thiếu niên tóc vàng cúi đầu hôn lên ngực người yêu, môi lưỡi tựa lông chim, nhẹ nhàng dao động, dần dần dời xuống phía dưới, cuối cùng quyến luyến bên eo Cao Dung. Hắn thầm nghĩ, cậu béo hơn một chút mới tốt…

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI