Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 43

0
16

Edit: Thỏ

Lưu Quế Lệ lấy lý do Cao Dung chữa bệnh mà xin cho cậu nghỉ học nửa năm để phẫu thuật. Cô đi ra từ cổng trường, quan sát đám thiếu niên đang đùa giỡn nhau, đôi mắt lại bắt đầu đau xót. Những đứa trẻ đồng trang lứa với Dung Dung, bọn chúng tràn đầy tuổi trẻ, nụ cười hăng hái, còn Dung Dung nhà cô phải ở trong bệnh viện đón nhận trị liệu khổ sở. Nhưng cô đã hết cách, cô không muốn Dung Dung chịu khổ, càng không muốn cuộc đời con mình rẽ sang hướng khác.

Lưu Quế Lệ cúi đầu lau nước mắt, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy một thiếu niên tóc vàng cách đó không xa đang đi về phía cô.

Tuy rằng trên mặt hắn mang theo nét cười ấm áp, nhưng đôi con ngươi màu xanh lại lạnh lùng như giá rét, hơi lạnh thấu xương. Hắn từng bước đến gần Lưu Quế Lệ, phong thái bức người càng khiến Lưu Quế Lệ bất giác lùi về sau.

“Chào dì.” Phùng Tầm Kha lễ phép hỏi thăm, ngay tức khắc đi vào chủ đề chính. “Dung Dung ở bệnh viện nào? Cậu ấy không có ở nhà.”

Lưu Quế Lệ lãng tránh ánh mắt lạnh băng của hắn, giọng cũng lạc đi: “Con tôi ở đâu không phiền cậu để ý, cậu để nó yên tâm nghỉ ngơi, nó sẽ… sẽ… quay về.” Đúng, Dung Dung sẽ bình thường quay về.

Nét cười trên mặt Phùng Tầm Kha dần dần tan biến: “Phải không?” Hắn càng bước gần hơn một bước. “Tôi nhớ cậu ấy, tôi muốn gặp cậu ấy, tôi nên làm sao?”

“Làm sao gì chứ?” Lưu Quế Lệ đột nhiên tằng hắng. Đúng, Dung Dung chịu khổ là do thằng nhóc này, đều là vì cái thứ ma quỷ đang đứng trước mặt cô. Ngày xưa nó còn nhỏ, cô không nên thương hại nó, không nên mang ma quỷ về nhà, làm cho nó quấn lấy Dung Dung. Đều do Phùng Tầm Kha, nếu không phải do nó Dung Dung tuyệt đối sẽ không chịu khổ, đều do nó! Đúng! Tất cả là lỗi của nó!

Như là tìm được một cái cớ để trút sạch sự áy náy và nặng nề, Lưu Quế Lệ quát lên với Phùng Tầm Kha: “Đều do mày cả đó! Là mày hại Dung Dung, mày hại tao! Mày là đồ ma quỷ, mau cách xa con tao! Cách xa Dung Dung ra!”

Rất nhanh tiếng quát đã thu hút sự chú ý của nhiều người, bọn họ đều kỳ quái nhìn cô. Lưu Quế Lệ đột nhiên ý thức được mình đã nói cái gì nên vội vàng thảng thốt che miệng. Đầu óc cô rối rắm, cũng không biết vừa rồi mình đã nói gì? Cô lo lắng có phải mình nhỡ lời khiến cho mọi người đều biết con trai cô là một thằng biến thái yêu thích đàn ông, sau đó…

Sau đó cô sẽ không ngóc đầu lên nổi, dù là Dung Dung hay cô đều bị người đời nhạo báng.

Nói như thế, nói như thế… Bọn họ sẽ vĩnh viễn sống trong ánh mắt kỳ thị của mọi người.

Không thể, giá nào cũng không thể. Lưu Quế Lệ càng nghĩ càng thêm lo lắng, cô cúi đầu, bước chân ngổn ngang lẫn vào dòng người đông đúc, bỏ lại sau lưng những ánh nhìn dò xét kia. Mà Phùng Tầm Kha bình tĩnh đứng đó, lạnh lùng dõi theo Lưu Quế Lệ.

Sau khi về nhà, Lưu Quế Lệ thần trí không yên. Trong đầu nàng luôn hiện lên cảnh tượng Dung Dung gào khóc bị bác sĩ đem đi, bộ dạng tuyệt vọng cầu xin của cậu. Cậu nói: “Mẹ, con van mẹ, con muốn về nhà.” Cậu còn nói: “Mẹ, đừng đối xử với con như vậy.” Dung Dung chưa bao giờ nói những lời ấy với cô, con trai cô đã rất sợ hãi…

Nhưng… Nhưng…

Cô thật sự quá nhớ Dung Dung. Cô chưa từng đem chuyện này nói với Cao Toàn Đức, y lại đang công tác xa nhà. Bất giác, cô không biết mình làm vậy là đúng hay sai, cô chỉ biết mình rất muốn gặp Dung Dung…

Lưu Quế Lệ thầm nghĩ, sau đó cầm lấy ví tiền ra cửa. Cô hoảng loạn bắt một chiếc taxi, nhưng cũng không biết đằng sau có một chiếc xe khác theo đuôi. Người ngồi trong xe là thiếu niên tóc vàng, sắc mặt hắn càng ngày càng lạnh.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI