Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 46

0
26

Edit: Thỏ

Cao Dung đã về nhà ba ngày. Ba ngày nay cậu đều ở trong phòng, không có bước ra. Lưu Quế Lệ muốn chủ động nói chuyện với con trai nhưng lại thôi, hai mẹ con tương đối trầm mặc ngày xưa thân thiết ra sao, bây giờ ở cùng một mái nhà nhưng tĩnh lặng đến nỗi hơi thở cũng nghe thấy.

Chắc Dung Dung hận mình lắm.

Lưu Quế Lệ ngồi yên trên sofa xem phim truyền hình tẻ nhạt.

Cốc cốc! Cốc cốc!

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Lưu Quế Lệ bừng tỉnh bước tới mở cửa. Sắc mặt của cô hơi biến đổi khi nhìn thấy cậu thiếu niên tóc vàng. Hai người nhìn nhau một lúc sau, cuối cùng Lưu Quế Lệ đành thỏa hiệp: “Dung Dung ở trong phòng.” Nói xong cũng lách mình cho qua.

Cao Dung ngồi trên giường, thơ thẩn nhớ về giấc mộng đêm qua. Đêm qua cậu mơ thấy kiếp trước, sau khi cậu qua đời, mẹ cậu vô cùng bất ổn. Thần trí mẹ nửa tỉnh nửa mê, mẹ thường xuyên chạy ra đường, khi gặp được một thanh niên trẻ tuổi mẹ sẽ tóm lấy họ, không ngừng gọi hắn: “Dung Dung, con đi đâu? Mẹ nhớ con, mẹ nhớ con lắm.”

Trong giấc mơ, người mẹ đầu bù tóc rối từng bước từng bước thất thểu gõ cửa từng nhà tìm con có lúc trong màn đêm tối tăm, mẹ sẽ ngồi trên đường cái gào khóc.

Cậu đứng đó, nhìn mẹ đau khổ dằn vặt nhưng không thể làm gì, khi tỉnh lại nước mắt đã đẫm gối. Cao Dung thừa nhận việc mẹ đưa cậu đến nơi đó đã khiến cậu căm hận, nhưng giấc mộng vừa qua đã thổi bay những ý nghĩ hận thù ấy.

Kiếp trước cậu nên xin lỗi mẹ, để người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh khiến mẹ lẻ loi hiu quạnh sống một mình ở quê. Kiếp này, nỗi hận của cậu cũng chỉ là hạt cát.

Sống lại lần nữa, điều đó có ý nghĩa gì?

“Dung Dung.” Thanh âm quen thuộc của thiếu niên tóc vàng cắt ngang dòng suy nghĩ Cao Dung.

Cậu ngẩng đầu lên, Phùng Tầm Kha đã đưa tay nâng mặt cậu, sau đó cúi người hôn lên đôi môi người yêu. Cao Dung vươn tay ôm ổ Phùng Tầm Kha, hai thân thể dán vào nhau, cậu hôn trả hắn.

Đột nhiên cậu cảm thấy ý nghĩa của tái sinh chính là gặp một thay đổi nhỏ, mà kiếp này cậu đã cứu vớt được đường đi lối rẽ của Phùng Tầm Kha, cũng như đổi lấy từ hắn một tình yêu bất tận.

Cao Dung khép mắt cảm thụ bờ môi ấm áp, miên man nghĩ có phải đời này quá dài, cậu và thay đổi nhỏ còn con đường rất dài phải đi nhưng dù là ai cũng không thể chia cắt bọn họ.

Cậu không thể hận mẹ, mà mẹ cũng không thể ngăn cấm cậu nữa.

“Bảo bảo, anh muốn giấu em đi, sẽ không còn ai chia cách chúng ta.” Phùng Tầm Kha gặm cắn vành tai đang ửng đỏ của Cao Dung, nhẹ nhàng nói.

Anh thương em, thương đến ngớ ngẩn. Em phải đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh anh, bằng không anh sẽ phát điên, chuyện gì cũng dám làm.

Phùng Tầm Kha chôn mặt trong hõm cổ Cao Dung, không ngừng lẩm bẩm: “Dung Dung bảo bối, anh yêu em, bảo bối…”

Từ lần đầu tiên gặp mặt, đã sớm thích em.

Ở phòng khách đột nhiên đổ chuông điện thoại, ngay sau đó —

“Này A Lệ, cô… cô đón Dung Dung về nhà đi. Thằng cháu họ hôm qua vừa nhảy lầu tự sát, nó viết một bức thư tuyệt mệnh cho gia đình. Trong thư nó nói bị bắt vào đó chữa bệnh rồi kết hôn sinh con, nó vẫn không quên đi. Đồng tính không chữa khỏi, mẹ nó khóc lên khóc xuống, vẫn luôn nói hối hận rồi. Con cô còn khỏe mạnh là đủ, đừng để mất đi mới biết tiếc.”

Lưu Quế Lệ trầm ngâm gác máy thím Tưởng, cô ngồi trên ghế salon. Từ khi Phùng Tầm Kha đưa Dung Dung về, cô nhìn thấy bụng Dung Dung có nhiều vết thương do bị đánh, cô đột nhiên suy nghĩ những ngày qua mình đã làm gì, mình điên dại đến mức nào mới đẩy Dung Dung vào nơi ăn thịt người đó. Cô vẫn luôn muốn tốt cho Dung Dung, sợ con đi lầm đường lạc bước, lo con sống cuộc sống không bình thường, nhưng rồi thì sao? Lưu Quế Lệ xoa trán, suy cho cùng cô chỉ sợ miệng đời gièm pha, sợ con trai mình bị cười nhạo là đồng tính. Cô sống một đời thanh thản nên không muốn bị bọn họ nói ra nói vào cho nên mới ép Dung Dung vào ngõ cụt.

Là sai lầm, là tội lỗi. Kỳ thực chỉ cần Dung Dung vui vẻ, khỏe mạnh, người làm mẹ đã thấy vui lây. Dù rằng sâu trong đáy lòng cô không chấp nhận được Phùng Tầm Kha nhưng cô nguyện ý thử chấp nhận hắn. Cô đành thừa nhận, ở phương diện khác thì tình cảm của hắn dành cho Dung Dung đã vượt qua chính mình.

Lưu Quế Lệ đứng lên, đi tới gõ cửa phòng Cao Dung. Người mở cửa là Phùng Tầm Kha.

Lưu Quế Lệ bước vào trong, nhìn Cao Dung ở sau Phùng Tầm Kha, gọi một tiếng ‘Dung Dung’, sau đó nhìn sang chàng thiếu niên, gọi ‘Tiểu Kha’ một tiếng. Giống như mọi thứ trở về thời thơ ấu, một Lưu Quế Lệ tràn đầy tình yêu thương đón Phùng Tầm Kha từ tay Phùng Tây, mỉm cười gọi ‘Tiểu Kha’ năm nào.

Cao Dung mở to đôi mắt.

“Mẹ.”

Mà Phùng Tầm Kha cũng có chút bất ngờ, đôi con ngươi thẳm xanh nhìn chăm chú vào Lưu Quế Lệ. Hắn lưỡng lự vài giây rồi nhẹ nhàng nói: “Dì.”

“Trưa hôm nay hai đứa muốn ăn gì, mẹ nấu cho? Tiểu Kha thích ăn món gì nhất?” Tay Lưu Quế Lệ đặt trên vai Phùng Tầm Kha. “Dì mong cháu đối xử tốt với Dung Dung của chúng ta hơn, nhé!”

Hết.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI