Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 5

0
27

Edit: Thỏ

Ở nhà dưỡng bệnh một tuần, rốt cuộc Cao Dung cũng đi học. Lúc cậu vào lớp, mấy bạn nhỏ đều vây quanh cậu, liếng thoắng hỏi han. “Dung Dung, đầu cậu còn đau không?” “Dung Dung, cô mình ở nước ngoài có đem chocolate về, cậu ăn một thỏi đầu sẽ hết đau.” “Dung Dung…”

Cao Dung thấy ấm áp trong lòng, cậu được một đám trẻ con hồn nhiên quan tâm như vậy, cậu thấy thật ấm áp. Quả nhiên, trẻ con là những sinh vật thiện lương.

“Dung Dung, ngồi đây.” Nhóc mập Hùng Hùng vẫy tay với Cao Dung. Bởi vì lần đầu tiên sống lại, đến trường còn chưa kịp vào lớp đã bị Phùng Tầm Kha ném đá nhập viện, thực tình cậu không nhớ rõ chỗ ngồi. May mà có nhóc mập nhắc nhở, thì ra bọn họ là bạn cùng bàn.

Cao Dung vừa nhét cặp vào hộc bàn, Hùng Hùng đã nhanh nhảu hỏi: “Dung Dung, đầu cậu còn chảy máu không?”

Cao Dung cười lắc đầu: “Không sao đâu, Hùng Hùng.” Rồi cậu sực nhớ mình đã hứa đem xe mới cho Hùng Hùng, nhưng xe đã hỏng. “Hùng Hùng, xin lỗi cậu, xe mình muốn tặng cho cậu đã hư rồi.”

Nét mặt Hùng Hùng lộ ra thất vọng, nó cụp mắt, thoạt trông khiến người khác không nỡ lòng. Cao Dung đang chuẩn bị an ủi nó thì nó đã xua tay: “Không sao đâu, đầu cậu chảy máu mới đáng thương nhất.” Nó lấy từ túi áo ra một ít thẻ bài, bên trên có in hình Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới còn có Tiểu Hồ Lô gì đó. “Dung Dung, chốc nữa mình cùng chơi nhé.”

Cao Dung gật đầu: “Được thôi.” Dường như hai chữ ‘Dung Dung’ lại vang lên, nhưng từ ngoài cửa lớp vọng vào.

Đeo cặp trên lưng, bé trai tóc gợn vàng giống như một tay thẩm phán lạnh lùng giương to đôi mắt xanh lam tràn đầy ác ý nhìn chòng chọc từng đứa trẻ trong lớp. Thẳng đến khi bắt gặp Cao Dung, nét mặt hắn mới lộ ra một nụ cười thuần khiết tung tăng, vui vẻ đi đến chỗ của Cao Dung.

Phùng Tầm Kha kéo tay Cao Dung: “Dung Dung, sang ngồi với tôi.” Hắn ngồi sau lưng cậu. Cao Dung sực nhớ Phùng Tầm Kha bởi vì tính cách không tốt, thường đánh khóc bạn cùng bàn nên giáo viên mới xếp chỗ cho hắn ngồi một mình ở bàn cuối. (Bàn hai người ngồi.)

Thật muốn cảm ơn ngoại hình của Phùng Tầm Kha quá nổi bật, gặp rất khó quên nên những ký ức cũ kỹ ngày xưa cũng ùa về không ít. Trước khi sống lại, thời điểm Cao Dung ở nhà trẻ thì bọn họ một trước một sau, mối quan hệ cũng nhạt như nước ốc. Chỉ có một lần Cao Dung sơ ý kéo ghế đụng phải bàn của Phùng Tầm Kha, kết quả Phùng Tầm Kha trừng cậu bằng đôi mắt xanh lam, kéo tay cậu ngoạm vào một phát. A, hồi ức đáng sợ…

“Mình ngồi đây… được rồi.” Cao Dung nhẹ nhàng từ chối.

Phùng Tầm Kha cau mày: “Ngồi với tôi được hơn, cậu qua đây.” Hắn vừa nói vừa kéo Cao Dung.

Sâu thẳm trong Cao Dung vẫn luôn sợ hãi Phùng Tầm Kha, chỉ cần hắn tới gần cậu đã không kiểm soát được cảm xúc sợ hãi trong tim. Cậu trốn bên cạnh Hùng Hùng nói: “Mình không đi, mình ngồi đây à.”

Hùng Hùng ngồi cạnh muốn nói gì đó rồi thôi, chỉ hừ hừ, “Dung Dung là bạn cùng bàn của mình, cậu không có.” Nó lén lút kéo vạt áo Cao Dung.

“Cậu khó ưa!” Khi Phùng Tầm Kha dùng ngữ điệu mắng chiếc xe đồ chơi là ‘vật khó ưa’ cũng lạnh băng như vậy. Hắn vươn tay, để lộ vết thương đã được băng bó kỹ. “Dung Dung làm tôi bị thương, chảy rất nhiều máu.” ‘Xoẹt’ một tiếng, hắn kéo băng bải ra, lộ ra vết thương thật dài chưa lành da non, lần nữa cao giọng: “Là Dung Dung làm tôi bị thương.”

Mấy đứa trẻ xung quanh đang đợi giáo viên vào lớp, trên mặt tràn đầy sợ hãi, còn có đứa vừa gọi mẹ vừa khóc lên. Ngay cả nhóc mập đang há hốc mồm nhìn Cao Dung cũng thả vạt áo cậu ra. Nó nhích ra ngoài, muốn giữ khoảng cách với Cao Dung.

Đối với thế giới quan của bọn trẻ, có vết thương lớn chắc chắn rất đau, hoặc đau đến chết. Nếu vết thương chảy máu thì càng nghiêm trọng nên không có đứa trẻ nào tự phá hoại bản thân. Cha mẹ, thầy cô thường dạy chúng rằng – không nên làm tổn thương người khác. Phùng Tầm Kha là đứa bé hư, thầy cô và người lớn đều dặn đừng chơi với hắn. Nay Phùng Tầm Kha nói Dung Dung khiến hắn bị thương như vậy, chắc chắn Dung Dung cũng không ngoan ngoãn gì.

Nhưng mấy đứa nhóc không thể nào biết, có kẻ tình nguyện làm đau bản thân cũng muốn lôi kéo người khác vào địa ngục với hắn. Đợi khi chúng biết hẳn là đã lăn lộn với đời, trải qua mưa gió, trở thành những con người khôn khéo hoặc gian manh.

Cao Dung thấy bạn bè hoảng sợ lắc đầu, có nằm mơ cũng không nghĩ tới mình giống như nữ chính phim truyền hình, vừa đáng thương vừa bất đắc dĩ thề thốt: “Không phải mình, là hắn làm, thật sự không phải mình.”

Thế giới trẻ thơ như tờ giấy trắng nên rất khó thuyết phục chúng. Dường như chúng tuyệt đối không tin có người tự cắt tay mình bị thương như vậy.

Phùng Tầm Kha mở to đôi con ngươi màu xanh nhìn chăm chú Hùng Hùng: “Đau lắm đấy. Máu chảy thật nhiều, nhiều hơn cả nước tắm. Sau này Dung Dung cũng sẽ cắt tay cậu.” Giọng điệu dẫn dắt mang theo đe dọa, nét mặt nghiêm túc và câu chữ cũng nghiêm túc như đứa trẻ bị nguyền rủa trong cuốn phim ma quái của phương Tây.

“Oa oa a!” Hùng Hùng đột nhiên khóc lớn. Cao Dung muốn xem nó thế nào nhưng vừa đưa tay sờ vai nó thì nó càng sợ hãi huơ tay, khóc càng dữ dội.

Tiếng khóc của nó ảnh hưởng đến mấy đứa trẻ khác. Vì thế vừa rồi còn đang ríu rít vui đùa, nay bọn chúng trở nên nhốn nháo. “Mẹ ơi, mẹ ơi!” “Mình phải về nhà…” “Mình muốn bà nội…” Trong lớp vô cùng hỗn độn.

“Ha ha ha” Phùng Tầm Kha vui vẻ cười rộ lên, hắn hớn hở nói với Cao Dung rằng: “Dung Dung, bọn nó là đồ ngốc.” Hắn huơ tay múa chân, đôi mắt xanh biếc ngời sáng tựa sao trời. Nếu không biết hắn là ai, chỉ dựa vào nét mặt đơn sơ vô tội ấy, bất kể người nào cũng sẽ cảm thấy đây là một đứa bé hoạt bát và xinh đẹp, ai gặp cũng thương.

Mà Cao Dung không biết làm thế nào mới phải. Đối với thân thể bé trai năm tuổi, cậu không biết nên làm gì. Cậu thấy bất lực, dù rằng linh hồn của cậu đã hai mươi sáu. Cứ như vậy, cậu không kìm được rưng rưng nước mắt, chẳng biết do tủi thân hay sốt ruột.

“Sao lại thế? Sao lại thế? Tại sao các em lại khóc, về chỗ ngồi đi.” Tiếng chuông ngoài cửa vang lên cũng là lúc cô giáo nghiêm trang cầm thước kẻ đi vào lớp.

Nhưng trong lớp vẫn ồn ào như cũ, muốn dùng cách giải quyết ôn hòa đúng là không có khả năng. Cô giáo cầm thước vụt vào bàn giáo viên, nghiêm túc nói: “Còn khóc nữa sẽ ăn đòn!”

Chiêu này vẫn luôn công hiệu, bọn trẻ vừa rồi còn gọi ‘cha, mẹ, ông, bà’ xen lẫn tiếng khóc than đã trở nên im ắng.

Nhưng ngoại trừ một đứa, đó chính là bạn cùng bàn của Cao Dung, tức Hùng Hùng, vừa khóc vừa gào ầm ĩ: “Cô ơi, cô, em không muốn…” Bởi vì khóc nức nở nên một câu cũng không nói thành lời.

Cô giáo có chút lo lắng, còn nghĩ rằng nó không thoải mái ở chỗ nào, liền chạy từ bục giảng xuống bàn của nó. Nàng khom người lau nước mắt cho đứa học sinh: “Sao vậy? Nói cô nghe xem.”

Hùng Hùng nghẹn ngào trả lời: “Em không muốn ngồi với Dung Dung… Em không muốn ngồi với Dung Dung.”

“Có chuyện gì? Tại sao vậy Dung Dung?” Cô giáo hỏi cậu bé bàn bên vẫn luôn cúi đầu im lặng.

Cao Dung lần nữa lắc đầu, nhẹ giọng đáp: “Không chuyện gì, thưa cô.”

Cô giáo cho rằng hai đứa trẻ đùa giỡn nhau rồi nảy sinh mâu thuẫn nhỏ, vì thế bèn an ủi nhóc mập: “Bạn bè nên hòa thuận với nhau, sao em lại đòi đổi chỗ? Làm vậy Dung Dung sẽ buồn đấy, Hùng Hùng ngoan ngoãn ngồi với Dung Dung đi.”

Nhưng nào biết Hùng Hùng ôm chặt lấy đùi cô giáo không buông, dường như sắp quỳ luôn xuống đất. “Em không cần, không cần ngồi với Dung Dung, em…” Tiếng khóc thảm thiết, thậm chí gương mặt nó đã đỏ bừng, tình trạng như thế làm người ta lo lắng không biết nó có ngất xỉu hay không.

Cao Dung cũng không đành lòng nhìn nó khóc, cậu vội vàng đề nghị: “Cô, đổi chỗ em đi.”

Cô giáo thấy bộ dạng thê thảm của Hùng Hùng, đành thở dài gật đầu rồi quay sang hỏi những đứa trẻ khác: “Ai tình nguyện ngồi cùng Dung Dung?”

Nàng vốn nghĩ rằng sẽ giải quyết chuyện này thật dễ, nhưng nàng không ngờ một bé trai có nhiều bạn bè trong lớp như Cao Dung giờ phút này lại bị bọn chúng đồng loạt từ chối. “Em không muốn!” “Em không muốn ngồi với Dung Dung.” “Cậu ấy sẽ dùng dao cắt tay, em không muốn…”

Sắc mặt Cao Dung trắng bệch. Nước mắt cậu tuôn rơi. Đây là lần đầu tiên một người vốn luôn được bạn bè yêu thương như cậu lại bị kỳ thị hoàn toàn, tất cả đều gây ra bởi một đứa bé năm tuổi.

Mà khi đó, Phùng Tầm Kha đã sớm ngoan ngoãn yên vị ở bàn cuối – nơi chỉ có một mình hắn ngồi. Không, chốc nữa Cao Dung sẽ ngồi cùng hắn. Phùng Tầm Kha chống cằm, mở to đôi mắt xanh, im lặng nhìn trò vui trước mặt.

Hắn giống như một kẻ gian xảo, làm mưa làm gió rồi lại ngụy trang thành quần chúng vô can, thưởng thức sự trừng phạt và tội lỗi của người khác.

Hắn đắc ý ngấm ngầm.

Hậu quả của việc bị kỳ thị chính là Cao Dung đành ngồi chung với đứa trẻ mà cô giáo đã chịu thua, thường được bạn bè và người lớn gọi là cậu bé hư.

Phùng Tầm Kha dùng phương pháp đó, khiến Cao Dung và hắn trở thành bạn cùng bàn.

“Lại đây, cô dắt em đi rửa mặt.” Hùng Hùng nín khóc bị nàng dắt ra ngoài.

“Ngốc – – ghê.” Phùng Tầm Kha dõi theo bóng dáng của hai người nọ, làm khẩu hình miệng như thế. Sau đó hắn quay đầu, cười tủm tỉm nhìn Cao Dung: “Chúng ta là bạn cùng bàn.”

Nhưng thấy hốc mắt cậu ướt át, đỏ hoe, biểu cảm của hắn chợt biến thành nghi hoặc, rồi khó hiểu. Hắn đưa tay lau nước mắt cho Cao Dung, thì thào: “Tại sao khóc? Có phải Hùng Hùng xem thường cậu không? Sau này tôi trả thù cho cậu nhé?” Hết thảy đều đổ tội cho Hùng Hùng, còn hắn vẫn là đứa bé năm tuổi – vì bạn bè trong lớp tẩy chay Cao Dung nên hắn đã tốt bụng ngồi chung. Và bạn phải tin rằng, hắn-đơn-sơ-lắm.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI