Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 7

0
24

Edit: Thỏ

Bởi vì sự việc của Hùng Hùng, cô giáo đã mời phụ huynh của Phùng Tầm Kha và nó. Mẹ Hùng Hùng ở trường học ầm ĩ một hồi, bà ta cao lớn, so với Phùng Tây thì nàng có vẻ nhỏ xinh và yếu thế hơn.

Mẹ Hùng Hùng trỏ tay vào Phùng Tây, trước mặt rất nhiều giáo viên chửi đổng: “Cô dạy con cô kiểu gì hả? Mới năm tuổi nhưng chính là tội phạm giết người! Có sinh không có dạy, thằng súc sinh này sớm muộn cũng phạm tội tày đình!” – “Chẳng lẽ con không cha đều như thế, không biết đúng sai?” – “Hùng Hùng nhà tôi có chuyện gì tôi sẽ lột da nó!” – “… ….” Bà ta kích động sấn tới chỗ Phùng Tây, kéo tóc nàng đấm đá.

Phùng Tây nào phải đối thủ của người đàn bà cơ bắp như mẹ Hùng Hùng, giằng co đôi ba lần đã bị ấn ngã lăn trên đất, tóc bị cào lộn xộn. May mắn có mấy giáo viên gần đó nhanh chóng kéo mẹ Hùng Hùng ra, lúc này Phùng Tây mới chật vật đứng lên. Ngoại hình nàng xinh đẹp, giờ phút này dáng vẻ đầy sững sờ không biết làm sao. Cho dù phía Phùng Tây đuối lý nhưng các giáo viên đều trò chuyện, an ủi Phùng Tây.

Mà Phùng Tầm Kha vẫn luôn đứng một bên, lẳng lặng nhìn. Trên mặt hắn không hề sợ hãi hoặc kinh khiếp, đôi mắt màu xanh chỉ nhìn đăm đăm, không hiện lên chút tình cảm dư thừa, dường như hắn không liên quan đến việc hai người phụ nữ kia gây hấn với nhau.

Thẳng đến lúc các giáo viên khuyên Phùng Tây đưa Phùng Tầm Kha về nhà, nàng mới yếu ớt gật đầu vài cái. Nhưng khoảnh khắc nàng nhìn Phùng Tầm Kha, đáy mắt nàng tràn lan hận thù và ác độc.

Phùng Tầm Kha trừng mắt với nàng, sau đó xoay người bỏ chạy.

Buổi tối, gia đình Cao Dung quây quần dùng cơm. Cao Dung nhìn cha mẹ còn tươi trẻ và khỏe mạnh trước mắt, những chuyện không vui ở trường học đã tan thành mây khói. Thật tuyệt vì cha mẹ cậu vẫn còn đây, không còn điều gì tuyệt diệu hơn nữa. Kiếp trước, sau khi Cao Dung có việc làm thì cậu dọn ra ngoài ở. Bởi vì bận rộn công việc hoặc tình thân qua tháng năm cũng phai nhạt nên cậu không về thăm người nhà thường xuyên, thậm chí lúc cha cậu qua đời cũng không kịp đến bệnh viện nhìn mặt cha lần cuối.

Nghĩ vậy, trong lòng Cao Dung cảm thấy xót xa. Cậu vội vàng nói: “Cha, cha ăn thịt thêm này.” Nói xong đã gắp một miếng bỏ vào bát của Cao Toàn Đức.

Cao Toàn Đức vui vẻ sờ đầu Cao Dung: “Dung Dung ngoan quá.” Rồi y khen, “Ngon thật.”

Lưu Quế Lệ ngồi một bên cười phụ họa: “Trời ơi, cha con hai người tình thương mến thương, Dung Dung chắc không biết mẹ đau lòng.”

Cao Dung nghe xong bèn ngoan ngoãn gắp cho cô thêm một miếng: “Mẹ cũng ăn nhiều đi, cả cha và mẹ con đều đau lòng hết.”

Lời này làm cha mẹ cậu cười ha ha, trên bàn cơm không khí êm đềm và ấm áp.

Rầm! Rầm! “A —!” Đột nhiên nhà đối diện vang lên tiếng thét điên cuồng của phụ nữ cùng với tiếng đổ vỡ của bàn ghế.

“Cái gì vậy?” Lưu Quế Lệ buông đũa, rời khỏi bàn cơm, đứng dựa vào hành lang trước cửa nghe ngóng. “Tiếng ồn kia hình như phát ra từ nhà thằng nhóc mắt xanh.”

“A! A!” Tiếng gào thét của người phụ nữ ngày càng dữ dội, ngay sau đó một trận ‘loảng xoảng’ lại vang lên.

Thân là cảnh sát, Cao Toàn Đức vội nhăn mày đứng dậy: “Mau qua xem, đừng để xảy ra bất trắc!”

Vì thế y vội vàng mở cửa, chạy đến nhà đối diện của Phùng Tây, mà bấy giờ tiếng hét bên trong lại càng ầm ĩ. “Vì sao mày muốn tra tấn tao?” “Mày là đồ ma quỷ!” “Sao mày còn chưa chết?!”

Thanh âm sắc lẻm khiến người bên ngoài chói hết cả tai.

“Hai mẹ con đứng xa một chút.” Cao Toàn Đức nói với Cao Dung và Lưu Quế Lệ, tiếp theo dặn dò, “Dung Dung về nhà đi.” Mặc kệ làm chuyện gì, an toàn của người thân luôn là trên hết.

Lưu Quế Lệ ôm Dung Dung đứng trước cửa nhà mình, dõi theo chồng.

“Mở cửa, có chuyện gì vậy?” Cao Toàn Đức dùng tay đập vào cửa tạo thành tiếng vang.

Tiếng động bên trong bỗng nhiên ngưng bặt, Cao Toàn Đức lại gầm thêm một tiếng: “Mau mở cửa!”

Mọi thứ vẫn im ắng như cũ. Nhưng làm cảnh sát nhiều năm, trực giác nói cho y biết bên trong chắc chắn có vấn đề. Y chờ thêm giây lát, xác nhận người trong nhà không muốn mở cửa, vì thế giơ chân chuẩn bị tông cửa vào.

‘Rầm’ một tiếng, dường như có thứ gì va phải cửa, tiếp theo ‘lách cách’ hai tiếng, cửa mở.

Cao Toàn Đức vội vàng vào trong, cảnh tượng trước mắt làm y sửng sốt. Y thấy một phụ nữ tóc tai hỗn loạn đang đè trên người một bé trai. Tay nàng cầm dao phay, một tay khác chặn miệng đứa bé, trên mặt đất còn loang lổ vết máu. Cao Toàn Đức vội đánh về phía người phụ nữ, cướp con dao trên tay nàng ta rồi ấn nàng xuống sàn nhà.

“Trời ơi, chuyện gì thế!” Lưu Quế Lệ đứng trước cửa thấy một màn thất kinh như vậy, cô bèn chạy vào nhà Phùng Tây, bế Phùng Tầm Kha đầy máu lên.

Phùng Tầm Kha vẫn tỉnh táo, nhưng vì mất máu quá nhiều nên sắc mặt hắn tái nhợt. Hắn không quấy khóc, chỉ ngoan ngoãn dựa vào ngực cô. Lưu Quế Lệ kiểm tra cơ thể hắn xem bị thương ở đâu mới phát hiện trên bụng hắn là một vết thương rất to, máu tuôn ra thấm đẫm một góc quần áo.

“Đưa nó nhập viện!” Cao Toàn Đức vội nói, Lưu Quế Lệ lập tức hành động, cô ôm Phùng Tầm Kha chạy về nhà lấy tiền.

Cao Dung đứng trước cửa nhìn thấy mọi chuyện, cậu hoảng hốt chạy theo cô, sau đó hai mẹ con cùng chạy xuống dưới lầu.

Lưu Quế Lệ vẫy bừa một chiếc Taxi, Cao Dung cũng hấp tấp chui vào, ba người ngồi ở ghế sau một loạt. Phùng Tầm Kha được mẹ cậu ôm lấy, còn cậu lo lắng nhìn gương mặt trắng bệch của Phùng Tầm Kha. Cậu vươn tay nắm bàn tay lạnh băng nhỏ bé, điều này khiến một Phùng Tầm Kha vốn đang bình tĩnh lại tuôn trào nước mắt, bật khóc tu tu. “Dung Dung, mình đau quá, bụng đau quá…”

Cao Dung liên tục vuốt ve mặt hắn, an ủi: “Không sao đâu, không sao đâu. Đến bệnh viện sẽ hết đau, hết ngay thôi.”

Giờ phút này, Cao Dung rất xót xa vì đứa trẻ…

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI