Chia tay – Ngũ Quân

0
279

Chia tay

Tác giả : Ngũ Quân

Thể loại : Tra công biến trung khuyển (không đổi công), cẩu huyết văn, 1V1, HE .

Độ dài : 60 chương.

Editor : Lâm Duệ Nghi (mjsujaejoong.wordpress.com)

Văn án

Cố Ngôn Đình nằm mộng thấy Đường Dịch mang theo đao đến tìm hắn, còn nói với hắn :” Ngôn Đình, hoặc là anh đem Lâm Duệ trong lòng anh đào ra, hoặc là đem anh trong tâm tôi đào ra. Chọn một trong hai, anh quyết định đi ”

Hắn sợ đến mức mồ hôi đầm đìa mà giật mình tỉnh lại, trong vô thức sờ vào chỗ bên cạnh.

Trống không

——- hắn đã quên, Đường Dịch và hắn đã chia tay.

Review Tấn Giang: Cố Ngôn Đình cùng Đường Dịch yêu nhau ba năm, bởi vì mối tình đầu về nước mà giận dỗi chia tay. Một là đơn thuần, tự ti cùng ngu xuẩn công. Một là nghiêm khắc, cường thế, bá đạo thụ. Chia tay dễ dàng, hợp lại khó càng thêm khó. Tác giả hành văn tinh tế tỉ mỉ, trôi chảy. Chi tiết tình cảm xử lý tốt. Nhân vật công thụ trong quá trình gương vỡ lại lành từ từ hoàn thiện tính cách, thiên về hướng hiện thực, ấm áp, hơi ngược, có ý nghĩa.

NHẢY THẲNG ĐẾN MỤC LỤC

REVIEW: (blmd132.com)

Review – er: Seven Oxox.

Văn không hay chữ không tốt, lại còn là trí nhớ của mấy tháng trước, có sai lệch thỉnh đừng ném đá TvT

Lâm Duệ là giấc mơ tươi đẹp mà Cố Ngôn Đình đã theo đuổi suốt thời niên thiếu.

Nhưng hiện tại của hắn, tương lai của hắn, lại là Đường Dịch.

Tiếc là hắn lại không phân rõ vị trí của hai người này, hoặc có lẽ đã hiểu, nhưng sự ấm áp dịu dàng mà Đường Dịch cho hắn lại đương nhiên quá, đến nỗi hắn cứ ngỡ rằng mình có làm gì thì nó cũng không mất đi.

Nhưng, từ khi bắt đầu, câu chuyện của hắn và Đường Dịch đã định trước là phải đi đến kết cục này.

Ba năm trước, Lâm Duệ xuất ngoại tu nghiệp, cũng là lúc Đường Dịch hỏi Cố Ngôn Đình:

“Anh có muốn thử với tôi không? Không được thì chúng ta chia tay, không mất gì cả.”

“Được.”

Có lẽ hắn không biết được – để thốt nên câu này, y đã phải cân nhắc bao lâu. Từ lần đầu thấy hắn trong vẻ nhếch nhác nhưng lại có nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời trên đầu cầu ngày ấy, y đã bị cuốn theo. Lên Đại học vô tình gặp lại, y mừng lắm, nhưng đối phương hình như chẳng nhớ y, hơn nữa còn đang điên cuồng theo đuổi một đóa bạch liên hoa – Thẩm Duệ. Tiếc là đóa bạch liên hoa này lại là một trà xanh* đích thực, đã sớm trai trên gái dưới với vô số đại gia để đổi lấy vật chất từ lâu rồi.

*Trà xanh: giả tạo.

Thẩm Duệ thì không từ chối nhưng cũng không đồng ý, chỉ lẳng lặng hưởng thụ sự lấy lòng ngốc nghếch của Cố Ngôn Đình, khi bị bạn trai đá thì lại về tìm hắn khóc lóc, hiểu đơn giản thì hắn là một “anh trai quốc dân” vậy.

Đường Dịch nhìn mối quan hệ giữa hai người họ cứ như vậy suốt ba năm đại học, mãi đến khi Lâm Duệ đi xa, nhìn dáng vẻ ủ rũ của Cố Ngôn Đình lúc ấy, cùng lời hứa sẽ sát cánh bên Lâm Duệ khi cậu trở về của hắn, nên y đã quyết định – thử một lần xem sao.

Và hắn đồng ý.

Họ ở bên nhau những ngày tháng mới ra trường khốn khó, có khi nghèo đến độ chung tiền vào chỉ đủ mua một quả xoài – mà y ăn thịt còn hắn gặm vỏ. Cùng nhau mua nhà, mua tủ, mua giường… tạo nên căn nhà của riêng họ.

Tất cả dường như rất hạnh phúc, mãi đến khi… Lâm Duệ về.

Thốt nhiên, Đường Dịch thấy mọi thứ thật mỉa mai.

Trong khi y bụng rỗng cản rượu thay hắn đến nỗi đau dạ dày phải nhập viện, thì hắn lại tự thân đưa Lâm Duệ về nhà với lý do “cậu ấy mới đi lại mệt mỏi”, còn ở lại đó qua đêm để chăm sóc.

Thậm chí còn ngỏ ý muốn cho cậu ở lại nhà của hai người, vì “giao thông bất tiện”.

Y chỉ đáp: “Bảo cậu ta là, chui là từ chỗ nào thì xéo về chỗ đó đi!”

Công ty của y và Lâm Duệ đi công tác, giữa đường xảy ra tai nạn. Y may mắn không sao, lại ở hành lang bệnh viện nghe người ta đồn rằng – Lâm Duệ thế mà có phúc, bị thương có tí mà người nhà đã tất tả từ xa chạy về đấy, sắp đến nơi rồi kìa.

Ồ, Cố Ngôn Đình thành người nhà cậu ta từ bao giờ thế.

Đường Dịch đứng chờ hắn ở cầu thang bệnh viện, khi hắn vừa đến, thì tát ngay cho hắn một phát.

Y chưa bao giờ thất vọng về hắn đến vậy.

“Cố Ngôn Đình, anh chỉ lo cho Lâm Duệ, cậu ta vừa gọi một cái là đã cúp đuôi chạy đến đây. Anh không nghĩ rằng trên cái xe đó cũng có tôi à? Anh đặt tôi ở đâu? Vạn nhất tôi có bị làm sao phải phẫu thuật, thì ngay cả người ký tên tiền phẫu cũng không có.”

Đường Dịch là cô nhi.

Một đứa trẻ không cha không mẹ, để lớn lên đến từng tuổi này cần phải cố gắng biết bao nhiêu. Tình cảm của y không nhiều, vì hoàn cảnh hun đúc, y chỉ có thể cảnh giác nơi nơi, không dám đặt tình cảm của mình vào đâu quá nhiều. Tất cả nhiệt tình của y đã trút hết vào một người, tiếc là người đó lại chẳng coi nó ra cái thá gì.

Y lại nhớ đến bức ảnh Lâm Duệ trong ví Cố Ngôn Đình, đặt ở vị trí trang trọng nhất; lại nhớ đến bức thư hắn gửi cho cậu, lời lẽ phiến tình không tả nối:

“Đường Dịch ấy à, phiền chết đi được. Tại cậu ta cứ quấn lấy anh ấy chứ, chứ anh có thích cậu ta đâu! Đá đi còn không được ấy!”

Ngày gửi mail đó là ngay sau ngày họ chụp ảnh cưới.

….Y mệt rồi. Nên y nói chia tay.

Mà từ đầu đến cuối, Cố Ngôn Đình cứ đứng đực ra đó, không thốt lên được lời nào.

—-

Spoil nữa mất hay =)))) Đại để là sau này có một hoàn hảo công theo đuổi thụ nữa, anh này cái gì cũng tốt chỉ tội là giống thụ quá, đều cò kè mặc cả với đối phương, nên dù ảnh rất tốt nhưng tác giả rất tiếc. Giữa hai người này còn có 1 nhóc con công làm cầu nối, cùng hiểu chuyện lắm, đôi khi tôi cũng muốn tác giả đổi công cho rồi.

Công chính – Cố Ngôn Đình – thực chất không tra, phải nói là ngu quá hóa tra, nhưng sau này ảnh khôn ra thì cũng đỡ tức. Có đoạn Lâm Duệ hỏi sao đêm anh đưa em về nhà ấy lại không ngủ với em, anh có muốn thì em cũng chiều thôi, thì ảnh đáp: “Vì anh sợ nhiễm HIV” =)))))))))))))))

Xong còn vô cùng nghiêm túc vô cùng ngây thơ nói tiếp: “Không phải anh chê em bẩn đâu, mà là em ngủ với đầy thằng rồi, ai biết được….” =)))))

Làm bạch liên hoa tức đến cạn lời =))))))

Ngược công ngược bạch liên hoa khá ổn. Tôi thích tính cách thụ lắm – lúc chia tay vẫn thương công, nhưng biết tiếp tục cũng không để làm gì, nên là chia. Để hai năm sau, một người đã dằn bớt được cái tôi xuống, một người đỡ ngu hơn, thì ta tiếp tục =))))


CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 2 : ĐẾN TỪ ĐÂU THÌ CÚT VỀ ĐÓ ĐI

CHƯƠNG 3 : CHÚNG TA CHIA TAY ĐI.

CHƯƠNG 4 : CHUYỆN NÀY THẬT SỰ LÀ LOẠN ! KHI TRỞ LẠI LÃO TỬ NHẤT ĐỊNH PHẢI CHỈNH LẠI ! 

CHƯƠNG 5 : SỐNG TRONG CHUỒNG HEO CÒN KHÓC MÌNH MỘT THÂN HÔI THỐI

CHƯƠNG 6 + 7

CHƯƠNG 8 : ĐƯỜNG DỊCH ĐƯA TAY CHO NGƯỜI NỌ MỘT CÁI TÁT

CHƯƠNG 9 : THẬT SỰ TRÙNG HỢP THÌ CŨNG CÓ THỂ GẶP QUỶ

CHƯƠNG 10 : CẬU ẤY CHO DÙ DO DỰ, CŨNG SẼ KHÔNG ĐỂ TÔI NHÌN RA

CHƯƠNG 11 : ” LÀ CON CỦA TÔI ĐẤY “

CHƯƠNG 12 : KHÔNG SAO, CHÚNG TA CÙNG NHAU CHỜ CŨNG KHÔNG SAO.

CHƯƠNG 13 : TAO BÀN TRÊN MẶT LÀ VẺ ĐỒNG CẢM LIẾC NHÌN CỐ NGÔN ĐÌNH. THAY HẮN CẢM NHẬN TIỀN ĐỒ VÔ VỌNG

CHƯƠNG 14 : LOẠI CẢM GIÁC NÀY KHÔNG MẤY DỄ CHỊU. NHƯ BẢN THÂN ĐANG BỊ THẾ GIỚI NÀY RUỒNG BỎ

CHƯƠNG 15 : AI PHỤ AI CŨNG KHÔNG BÊN NÀO DỄ CHỊU

CHƯƠNG 16 : CẬU CÙNG CỐ NGÔN ĐÌNH, KHÔNG NÊN Ở CÙNG NHAU

CHƯƠNG 17 : ĐƯỜNG DỊCH LẦN NÀY ÁNH MẮT KHÔNG PHẢI LÀ NGHI NGỜ NỮA MÀ LÀ CHẮC CHẮN ĐANG NHÌN THẤY BỆNH NHÂN TÂM THẦN.

CHƯƠNG 18 : ” TIỂU DỊCH, TRUNG THU ! TRUNG THU TRỞ VỀ CÙNG TA TÁI CHIẾN “

CHƯƠNG 19 : HẮN TẠI SAO LẠI KHÔNG THEO ĐUỔI LÂM DUỆ  

CHƯƠNG 20 : CỐ NGÔN ĐÌNH SUY NGHĨ MỘT LÁT MỚI NHỎ GIỌNG NÓI :” NẾU LÀ VÌ CHUYỆN NÀY, TÔI CÓ THỂ ÍT GẶP CẬU ẤY “

CHƯƠNG 21 : QUÁ NHIỀU THỨ KHÁC BIỆT, CHÚNG TA CŨNG CHỈ LÀ NHỮNG KẺ THẤP HÈN

CHƯƠNG 22 : ” CÓ THỂ ” ĐƯỜNG DỊCH HO NHẸ MỘT CÁI, NÓI :” CHÚC ANH MAY MẮN “

CHƯƠNG 23 : ANH Ở ĐÂY UỐNG SAY NHƯ MỘT CON CHÓ, NGƯỜI TA LẠI KHÔNG BIẾT Ở ĐÂU VUI VẺ.

CHƯƠNG 24 :” TAO BÀN, CHUYỆN NÀY KHÔNG THỂ THA THỨ ĐƯỢC “

CHƯƠNG 25 :” NƠI NÀY ! CON NGHĨ ĐẾN THÚC SẼ RẤT ĐAU ! “

CHƯƠNG 26 : ” CHÚNG TA CÒN TRẺ. CÓ MỘT SỐ VIỆC, CHỈ LÀ SỚM HAY MUỘN MÀ THÔI “

CHƯƠNG 27 : NỬA CHAI RƯỢU ĐÃ VÀO BỤNG, Ý THỨC LẠI CÀNG THANH TỈNH.

CHƯƠNG 28 : ” EM ĐANG GỌI ĐIỆN CHO AI VẬY ”

CHƯƠNG 29 : HUYẾT MẠCH CHU GIA TỰA HỒ TRỜI SINH ĐÃ CÓ BẢN LĨNH NẮM BẮT THỜI CƠ.

CHƯƠNG 30 : KHÔNG NÊN TRỞ VỀ CŨNG ĐÃ VỀ, LẠI KHÔNG NỠ ĐI NỮA.

CHƯƠNG 31 : KHOẢNH KHẮC BỐN MẮT NHÌN NHAU.

CHƯƠNG 32 : ĐƯA TÔI VỀ NHÀ ĐƯỢC KHÔNG

CHƯƠNG 33 : TÔI TỪ CHỐI CÙNG CẶN BÃ LÀM BẠN BÈ

CHƯƠNG 34 : CÓ LẼ LÚC TRƯỚC CHIA TAY CŨNG KHÔNG NGHĨ VIỆC CHIA TAY

CHƯƠNG 35 : PHÀM PHÀM ĐẶC BIỆT CHUẨN BỊ

CHƯƠNG 36 : ÍT NHẤT CŨNG PHẢI ĐỂ TÔI BIẾT ĐƯỢC TIN TỨC CỦA EM, BIẾT EM SỐNG TỐT HAY KHÔNG

CHƯƠNG 37 : ” LÃO ĐƯỜNG, XẢY RA CHUYỆN RỒI ! “

CHƯƠNG 38 : ” LÃO NINH, TÔI QUẢ THỰC ĐÃ SAI RỒI “

CHƯƠNG 39 : ” NHA, TÔI LẠNH QUÁ “

CHƯƠNG 40 : “ TÔI HÌNH NHƯ CÓ CHÚT VUI VẺ “

CHƯƠNG 41 : HÔM NAY NHÌN THẤY MỘT NGƯỜI, CẢM THẤY RẤT THÍCH

CHƯƠNG 42 : CÚT, CÚT, CÚT ĐI ! CỐ NGÔN ĐÌNH, ANH CÚT ĐI CHO TÔI

CHƯƠNG 43 : EM COI NHƯ GẶP ÁC MỘNG, BỊ CHÓ CẮN MỘT CÁI THÔI ĐƯỢC KHÔNG

CHƯƠNG 44 : ” … SẼ KHÔNG “

CHƯƠNG 45 : KHỔ NHỤC KẾ CÁI GÌ CHỨ 

CHƯƠNG 46 : ” MUỐN CHUỐI ĐỂ LÀM GÌ “

CHƯƠNG 47 : ” ANH ĐÃ BIẾT CHUYỆN GÌ “

CHƯƠNG 48 :” NHƯNG TRỰC GIÁC CỦA TÔI NÓI CÓ NGƯỜI RẤT KHẢ NGHI “

CHƯƠNG 49 : ĐƯỜNG DỊCH, EM ĐỐI VỚI CỐ NGÔN ĐÌNH CÓ BAO NHIÊU TIN TƯỞNG

CHƯƠNG 50 :” TÔI QUAN TRỌNG HAY LÂM DUỆ QUAN TRỌNG “

CHƯƠNG 51 :” NHƯNG MÀ RẤT KHÓ HẦU HẠ “

CHƯƠNG 52 : TÔI CHỈ MUỐN HỎI, MẤY LỜI TRƯỚC KIA ANH NÓI CÓ ĐƯỢC TÍNH KHÔNG

CHƯƠNG 53 : “ CHỈ CẦN ANH NÓI, TÔI SẼ TIN “

CHƯƠNG 54 : ” TỐT, KHÔNG SAO LÀ TỐT RỒI “

CHƯƠNG 55 : THẬT ĐÚNG LÀ THÂN TÀN CHÍ KIÊN !

CHƯƠNG 56 : TÔI CÒN MUỐN ĐI LẤY HÓA ĐƠN XEM THỬ NỮA … THẬT SỰ KHÔNG PHẢI

CHƯƠNG 57 : MẶC KỆ HẮN THẾ NÀO, TÔI CŨNG SẼ KHÔNG BUÔNG HẮN RA.

CHƯƠNG 58 : CÁ NHỎ VÀ MẶT TRỜI NHỎ LÀ GÌ

CHƯƠNG 59 : CHỈ MONG CẬU ẤY SUỐT ĐỜI TRẢI QUA SUÔNG SẺ BÌNH AN. ( KẾT THÚC THƯỢNG )

CHƯƠNG 60 : HẮN NHỚ ĐẾN BỘ DÁNG ĐƯỜNG DỊCH MỈM CƯỜI HỎI HẮN :” CHÚNG TA THỬ MỘT LẦN ĐI ” ( KẾT THÚC HẠ )

 

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here