[YunJae fanfic] – Thế thân rối (Con rối thế thân)

0
408

Thế thân “rối”

Tựa đề: Thế thân “rối” hay Thế thân ngoạn mẫu

Tác giả: Ức Ngưng Mai

Thể loại: cường cường, bá đạo công, mỹ cường thụ, ngược luyến tàn tâm, little SM, HE

Tình trạng tác phẩm: hoàn chính văn + 100 câu hỏi phu phu tương tính

Edit: MinRan “muội muội” (jungminran.wordpress.com)

.

Văn Án

(by Sam – NamelessW)

 “Tại sao lại thả Hi Triệt đi?!”

 “Tại sao phải phản bội ta?!”

 “Nếu như ngươi đã thả Hi Triệt đi, những thứ huynh ấy nợ ta, sẽ do ngươi trả!”

Tại Trung hồi thần lại.

Lại là mơ, một giấc mơ kéo dài ba năm, quá chân thật nên quá đau đớn. Cảnh trong mơ cũng như ba năm trước, ngày mà y thả Hi Triệt ca đi, cũng chính là ngày ác mộng thật sự của y bắt đầu.

Cơn ác mộng dường như không bao giờ chấm dứt đó mang tên Trịnh  Duẫn  Hạo…

Và mình xin tự trích một sốđoạn để mọi người biết chút đỉnh về mức độ ngược của truyện!!!

Thiệt làđau đầu đi!!!

“’Quỳnh quỳnh bạch thỏ

Tả phán hữu cố

Y bất như tân

Nhân bất như cố”

“Kim Tại Trung! Ngươi mơ tưởng mình có thể ly khai ta sao! Ta đã nói, ngươi chính là công cụđể ta phát tiết! Là cái bóng của Hi Triệt ca! Là con rối của riêng ta! Ngươi chỉ có thể sống ở trong thế giới của ta, mặc cho ta khi dễ! Ngươi vĩnh viễn chỉ có thể là của ta!

Kim Tại Trung! Ngươi lại một lần nữa khiến ta thất vọng. Ngươi cư nhiên vọng tưởng có thể trốn thoát khỏi tay ta, cư nhiên một lần nữa phản bội ta! Sớm biết có chuyện này, đêm qua ta không nên thương tiếc ngươi! Ngươi không xứng! Ngươi chỉđáng làm một con rối mặc cho ta chàđạp! Chân trời góc biển ta cũng sẽđem ngươi bắt vềđây, ngươi vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình Trịnh Duẫn Hạo ta mà thôi!

“Ta sẽ không quay lại để làm cái bóng của người khác thêm nữa, cũng không làm thế thân, làm một con rối nữa!”

“Trịnh Duẫn Hạo, sai lầm lớn nhất cuộc đời Kim Tại Trung ta chính là đã yêu ngươi”

“Ngươi yên tâm đi, ta một khi đã cưới ngươi, sẽ không bao giờđuổi ngươi đi!”

Huynh thật sự sẽ không đuổi ta đi, nhưng chỉ biết đem ta vứt sang một bên, cóđúng hay không?

Năm đó ta căn bản không nên theo huynh đến Yên Vũ các, trở thành hòn đá ngáng đường…

“Nếu luyến tiếc thì phải đi mang huynh ấy trở về, đem chuyện của chúng ta giải thích rõ ràng, nói cho huynh ấy biết, người huynh yêu chính ca ấy, khiến Tại Trung ca quay lại?”

“Tại Trung, sau này đừng đu dây lên quá cao, nếu không đệ sẽ ngã mất!”

“Tại Trung, đệ có biết ta rất quan tâm đến đệ không? Nếu như không cóđệ, Trịnh Duẫn Hạo chẳng thể tồn tại.”

“Tại Trung, ta yêu đệ, thực sự rất yêu đệ.”

“Tại Trung, đừng rời xa ta nữa cóđược không, gả cho ta cóđược không?”

“Nếu nhưđệ còn giận ta, thì mọi đau khổđệđã gánh chịu ta nguyện ý chịu trăm ngàn lần, chỉ cần đệ tha thứ cho ta!”

“Tại Trung, đệ trả lời ta a, có thể tha thứ cho ta không?”

“Vì sao không nói lời nào? Vẫn còn căm ghét ta sao?”

“Vẫn còn sợ ta sao?”

“Tại Trung…”

Minh trang Trang chủ Trịnh Duẫn Hạo chi mộ.

Không! Không! Mình nhất định làđang nằm mơ, nhất định là vậy! Nhanh lên tỉnh lại, mau mau tỉnh lại!

Là do bản thân huynh không biết quý trọng, hiện tại, huynh hãy ôm một đống hoàng thổ mà khóc than đi!

KHÔNG ~ KHÔNG~~!!!!!


 

CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 2

CHƯƠNG 3

CHƯƠNG 4

CHƯƠNG 5

CHƯƠNG 6

CHƯƠNG 7

CHƯƠNG 8

CHƯƠNG 9

CHƯƠNG 10

CHƯƠNG 11

CHƯƠNG 12

CHƯƠNG 13

CHƯƠNG 14

CHƯƠNG 15

CHƯƠNG 16

CHƯƠNG 17

CHƯƠNG 18

CHƯƠNG 19

CHƯƠNG 20

CHƯƠNG 21

CHƯƠNG 22

CHƯƠNG 23

CHƯƠNG 24

CHƯƠNG 25

CHƯƠNG 26

CHƯƠNG 27

CHƯƠNG 28

CHƯƠNG 29

CHƯƠNG 30

CHƯƠNG 31

CHƯƠNG 32

CHƯƠNG 33

CHƯƠNG 34

CHƯƠNG 35

CHƯƠNG 36

CHƯƠNG 37

CHƯƠNG 38

CHƯƠNG 39

CHƯƠNG 40

CHƯƠNG 41

CHƯƠNG 42

CHƯƠNG 43

CHƯƠNG 44

CHƯƠNG 45

CHƯƠNG 46

CHƯƠNG 47

CHƯƠNG 48

CHƯƠNG 49

CHƯƠNG 50

CHƯƠNG 51

CHƯƠNG 52

CHƯƠNG 53

CHƯƠNG 54

CHƯƠNG 55

CHƯƠNG 56

CHƯƠNG 57

CHƯƠNG 58

CHƯƠNG 59

CHƯƠNG 60

CHƯƠNG 61

CHƯƠNG 62

CHƯƠNG 63

CHƯƠNG 64

CHƯƠNG 65

CHƯƠNG 66

CHƯƠNG 67

CHƯƠNG 68

CHƯƠNG 69

CHƯƠNG 70

CHƯƠNG 71

CHƯƠNG 72

CHƯƠNG 73

CHƯƠNG 74

CHƯƠNG 75

CHƯƠNG 76

CHƯƠNG 77

CHƯƠNG 78

CHƯƠNG 79

CHƯƠNG 80

CHƯƠNG 81

CHƯƠNG 82

CHƯƠNG 83

CHƯƠNG 84

CHƯƠNG 85

CHƯƠNG 86

CHƯƠNG 87

CHƯƠNG 88

CHƯƠNG 89

CHƯƠNG 90

CHƯƠNG 91

CHƯƠNG 92

CHƯƠNG 93

CHƯƠNG 94

CHƯƠNG 95

CHƯƠNG 96

CHƯƠNG 97

CHƯƠNG 98

CHƯƠNG 99

CHƯƠNG 100

CHƯƠNG 101

CHƯƠNG 102

CHƯƠNG 103

CHƯƠNG 104

CHƯƠNG 105

CHƯƠNG 106

CHƯƠNG 107

CHƯƠNG 108

CHƯƠNG 109

CHƯƠNG 110

CHƯƠNG 111

CHƯƠNG 112

CHƯƠNG 113

CHƯƠNG 114

CHƯƠNG 115

CHƯƠNG 116

CHƯƠNG 117

CHƯƠNG 118: PHU PHU TƯƠNG TÍNH 100 CÂU HỎI (1)

CHƯƠNG 119: PHU PHU TƯƠNG TÍNH 100 CÂU HỎI (2)

CHƯƠNG 120: PHU PHU TƯƠNG TÍNH 100 CÂU HỎI (3)

CHƯƠNG 121: PHU PHU TƯƠNG TÍNH 100 CÂU HỎI (4)

 

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here