Trùng sinh không cưng chiều em thì cưng chiều ai – (CHƯƠNG 6) TRÙNG SINH KHÔNG CƯNG CHIỀU EM THÌ CƯNG CHIỀU AI – MỘC DỤC DƯƠNG QUANG SONG TỬ

0
366

Trùng sinh không cưng chiều em thì cưng chiều ai

(Trùng sinh chi Kiều Tuyên)

Tác giả: Mộc Dục Dương Quang Song Tử

Thể loại: hiện đại, trùng sinh, d*c v*ng chiếm hữu cường công x dính người thụ, công sủng thụ, HE…

Editor: Camellia W. (aka Bạch Trà)

—–•••♥•••—–

Chương 6

Kiều Tuyên nằm trên giường ba ngày, Đường Nham đã ở nhà theo cậu ba ngày, cậu biết cậu trùng sinh về bảy năm trước, lúc này cậu chỉ mới hai mươi mốt tuổi, mà Đường Nham thì hai mươi sáu, đã tiếp quản nhà họ Đường hai năm rồi.

Tuy không biết có phải ông chủ khác cũng không cần đến công ty hay không, nhưng Đường Nham không nói, cậu cũng không để ý, ngược lại cậu cũng muốn Đường Nham ở bên cạnh cậu.

“Không phải chỗ đó! Cánh, cánh trên!” Kiều Tuyền bĩu môi trần trụi nằm lỳ trên giường gấp đến mức đập giường, vừa nghĩ tới một thứ mấy triệu bị Đường Nham quăng hỏng đã cảm thấy nhức nhối, tuy cậu bị Đường Nham cầm tù nên không có khái niệm về tiền bạc, vẫn hầm hừ tức giận mắng: “Ngu ngốc, tên ngu si, não tàn! Kẻ phá của, phần tử bạo lực!”

Đường Nham bị cậu mắng cũng không tức giận, tâm trạng rất tốt hôn lên môi Kiều Tuyên một cái, ai có thể ngờ rằng người đàn ông khoanh chân ngồi dưới đất dán mô hình này là người nắm quyền nhà họ Đường chứ!

“Bảo bối thật thông minh. Không thì bảo bối giúp anh đi?” Đường Nham cong môi, ánh mắt dừng tren đôi chân nhỏ lắc lư của Kiều Tuyên, cặp mông vểnh lên, còn cả cái lưng mảnh mai trơn nuột trắng trẻo kéo dài, ánh mắt tối sầm một cái.

Kiều Tuyên vô cùng may mắn vì thời điểm sống lại đủ sớm, lúc này bọn họ vẫn chưa dày vò lẫn nhau, lúc này Đường Nham vẫn cười, thuyết phục cậu không rời khỏi, Đường Nham sẽ không trưng gương mặt lạnh với cậu.

Kiều Tuyên hầm hừ một tiếng tức giận, nằm xuống giường, Đường Nham đưa tay ôm người vào lòng, Kiều Tuyên không khách sáo dựa vào ngực của anh rồi ngồi xếp bằng xuống, trong miệng lẩm bẩm: “Khốn nạn, ném đồ của em còn không biết dán lại!”

Cả người Đường Nham dán lên, đặt cằm trên vai cậu, cánh tay quấn lấy eo thon của Kiều Tuyên, trên mặt lộ ra ý cười, không có chút nào để ý chuyện Kiều Tuyên quên thứ mà cậu nói tới là do anh mua.

“Cái này là cánh, cái này là đầu máy, hai cái này với nhau. Keo đâu?”

Đường Nham đưa tới.

Kiều Tuyên nhận lấy, cẩn thận dán hai mảnh nhỏ với nhau, trong lòng tự nhủ, đây đều là tiền đó.

Đường Nham có chút bất mãn nhìn dáng vẻ nghiêm túc cậu, anh không thích những thứ có thể thu hút sự chú ý của Kiều Tuyên ngoại trừ anh ra, nhưng anh không thể hiện ra ngoài. Kiều Tuyên vừa đồng ý ở bên cạnh anh, tất cả mọi thứ hiện tại quá tốt đẹp, anh không muốn vì chút chuyện nhỏ này khiến Kiều Tuyên không vui. Ít ra hiện tại Kiều Tuyên ở trong ngực anh, nghĩ như vậy, Đường Nham chôn mặt trong cổ Kiều Tuyên hít sâu một hơi.

“Anh xem em dán được một phần rồi nè, lợi hại không!” Vẻ mặt Kiều Tuyên đắc ý quay lại nhìn Đường Nham, giống như một đứa trẻ đợi khen ngợi vậy.

Đường Nham thích nhất chính là phần quật cường nho nhỏ và một chút kiêu ngạo trên người Kiều Tuyên, cò cả đôi mắt to lóe sáng này nữa, trong nháy mắt, hồn nhiên như lần đầu gặp gỡ.

“Ừa, bảo bối thật lợi hại, anh cũng không làm được!” Đường Nham rất nể mặt khích lệ, còn hôn lên môi cậu một cái giống như phần thưởng.

Kiều Tuyên giống như một con gà trống chiến thắng, đắc ý nâng cằm, không cảm thấy một người hai tám hai chín tuổi làm loại động tác này mất mặt chút nào, bởi vì mặt cậu vốn non nớt như mặt con nít, trong mười năm từ mười tám tuổi đến hai mươi tám tuổi gần như được Đường Nham nuôi như trẻ con, được Đường Nham bảo vệ cẩn thận, tính tình căn bản dừng lại ở thiếu niên mười tám tuổi ngang ngược kiêu ngạo, bây giờ sống lại một đời trở lại bên cạnh Đường Nham, dường như cậu còn nhỏ hơn! Không phải, cậu chỉ càng hưởng thụ che chở của Đường Nham hơn mà thôi.

Cảm nhận được bàn tay trên người lộn xộn, Kiều Tuyên vốn không để ý tới, sau đó lại nắm chắc trực tiếp trượt thẳng xuống vật mềm phía dưới của cậu. Bởi vì phía sau bị thương, Kiều Tuyên căn bản không mặc quần áo, cậu và Đường Nham có chuyện gì chưa từng làm, Đường Nham cũng sẽ không cho phép có người đi lên, vậy nên cậu trắng trợn k**a t**n, hiện tại bàn tay cũng dễ dàng đốt lửa trên người cậu.

“Ưm…”

Phía dưới bị Đường Nham đùa giỡn nhanh chóng đứng lên, đậu đỏ trên ngực bị tay kia chọc ghẹo, Kiều Tuyên không nhịn được lên tiếng rên rỉ, mảnh nhỏ mô hình trên tay không cầm được rớt xuống.

“Bảo bối…” Thành âm Đường Nham màng theo t**h d*c trầm thấp vang lên bên tai, phía sau bị một vật cứng chỉa vào.

Thân thể Kiều Tuyên bị xoay đến đối diện Đường Nham, môi Đường Nham hạ xuống.

“Ưm… Em đau…” Không Tuyên không phải là bài xích chuyện l*m t*̀nh với Đường Nham, chỉ là chỗ đó của cậu vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, nếu như hiện tại Đường Nham tiến lên, Kiều Tuyên sẽ cảm thấy Đường Nham không thương cậu.

Mắt Kiều Tuyên hiện lên hơi nước yếu ớt liếc mắt trừng Đường Nham một cái, không sai, quả thật cậu đang quyến rũ đó!

Đường Nham nắm tay cậu vói vào trong quần, đặt lên vật cứng đã sớm có phản ứng, giọng nói khàn khàn: “Ngoan, không làm đến cuối cùng. Bảo bối, giúp anh.”

Kiều Tuyên được Đường Nham ôm lên giường, hơi thở hòa vào nhau.

Đường Nham đang ở độ thanh niên khí thịnh, mấy ngày nay vì cậu bị thương nên mỗi ngày ôm cậu ngủ cũng không chạm vào cậu.

Thấy khuôn mặt tuấn mỹ kìm nén của Đường Nham tràn đầy t**h d*c và ánh mắt thâm trầm mang theo xâm lược nhìn vào mặt cậu, Kiều Tuyên cảm thấy tim đập nhanh hơn.

Đúng vậy, cậu không tin Đường Nham yêu cậu, một ngyên nhân khác là bởi vì Đường Nham ưu tú như vậy, người đẹp trai, gia cảnh tốt, sao lại thích cậu một người không có gì tốt, học sinh nghèo không có gì cả được? Vậy nên cậu cho rằng Đường Nham chỉ coi cậu là sủng vật do con nhà giàu chợt nổi hứng giam cầm mà thôi.

“Bảo bối, nhanh lên một chút!”

Thanh âm Đường Nham tràn đầy kìm nén, lại đè nén không muốn thương tổn Kiều Tuyên.

Kiều Tuyên có chút không nỡ, dường như vẫn luôn như vậy, ngoại trừ cậu cố ý khiêu khích, từ trước tới nay Đường Nham chưa từng làm tổn thương cậu. Mặc dù khoảng thời gian đó cậu bị nhốt lại, Đường Nham cũng đuổi việc nữ giúp việc trong nhà, tự mình nấu cơm, mỗi bữa đều cưỡng ép đút cậu ăn, thậm chí một khoảng thời gian rất dài chưa từng đến công ty, cùng cậu ở lại trong căn phòng âm u, còn phải chịu cậu chửi bới.

Rõ ràng cả trai lẫn gái trên thế giới tốt hơn cậu, thích Đường Nham nhiều như vậy, nhưng Đường Nham vẫn cùng cậu dày vò lẫn nhau, vì sao nhiều năm như vậy, cậu luôn cảm thấy đó không phải là yêu?

Kiều Tuyên thả vật cứng của anh ra, đầy ngực Đường Nham ra, khi Đường Nham nhíu mày xoay người đè lên người anh.

“Bảo bối…”

“Không được nhúc nhích!” Kiều Tuyên đỏ mặt vỗ lên cơ bụng tinh xảo tráng kiện của anh một cái, ánh mắt chợt lóe, cắn răng quyết định, cúi đầu thử thăm dò l**m vật cứng của Đường Nham một cái.

“Kiều Tuyên!” Đường Nham quát một tiếng, cố nén d*c v*ng bị động tác của cậu kích thích vỡ đê, hít một hơi, “Bảo bối, không cần làm vậy!”

Kiều Tuyên không thích như vậy, Đường Nham chưa từng miễn cưỡng cậu.

Kiều Tuyên mất hứng hừ hừ, cậu thương hại anh, rất vất vả lấy can đảm làm việc này, anh lại không cảm kích!

(Kiều Tuyên, cậu là một kẻ không biết điều, đây là Đường Nham thương tiếc cậu đó!)

Kiều Tuyên trả thù kéo bộ lông xung quanh vật cứng của Đường Nham một cái, trong tiếng hít hơi của Đường Nham mở miệng ngậm vật cực đại.

“Bảo bối!”

Kiều Tuyên đẩy tay Đường Nham giữ cậu ra, nhúc nhích miệng nghiêm phạt nặng nề hút một cái.

“Kiều Tuyên!” Kích thích mãnh liệt khiến Đường Nham gần như tan vỡ, hai tay chặt chẽ siết lại kiềm chế d*c v*ng muốn ngược đãi Kiều Tuyên.

Động tác Kiều Tuyên rất lạ lẫm, đụng đụng chạm chạm khiến Đường Nham hít vài ngụm khí lạnh, hít sâu một hơi ngồi dậy xoa đỉnh đầu Kiều Tuyên đang ghé vào giữa hai chân anh, “Bảo bối, l**m l**m nó, nhẹ một chút.”

Kiều Tuyên hừ một tiếng, thử nghe theo dặn dò của Đường Nham, lè lưỡi.

“Đúng vậy, bảo bối giỏi quá. Di chuyển miệng lên xuống một chút.” Tay Đường Nham vuốt nhẹ xuôi theo tóc Kiều Tuyên, cưng chiều nhìn tình nhân nhỏ đang cố gắng hầu hạ thứ của anh, nếu như không phải vào giây phút này vành mắt của anh hiện lên đỏ ửng để lộ nhẫn nại, căn bản không nhìn ra lúc này anh khó chịu bao nhiêu.

Thứ gì đó của Đường Nham quá lớn, Kiều Tuyên phồng hết cả má cũng không thể ngậm hết, khó chịu chống đỡ thứ phình to trong miệng lại không định nhả ra. Nhớ đến trước đây Đường Nham luôn lấy lòng cậu như vậy, Kiều Tuyên cảm thấy, chuyện cậu làm cho Đường Nham thật sự quá ít.

Ra sức phun ra nuốt vào thứ gì đó của Đường Nham, Kiều Tuyên cảm thấy miệng sắp bị căng đến hỏng.

Bỗng nhiên, Kiều Tuyên mất hứng, bởi vì cậu nhớ đến trước đây Đường Nham thường làm như vậy cho cậu, chưa từng thấy anh khó chịu, lẽ nào thứ của cậu thật sự quá nhỏ sao!

Tuy thứ kia từ khi cậu theo Đường Nham đã trở thành đồ trang trí, nhưng thân là đàn ông, nói cậu nhỏ không phải là làm tổn thương lòng tự trọng của cậu hay sao? Đặc biệt là người lòng tự trọng cao như Kiều tuyên!

Hừ hừ! Cậu muốn phản công!

Kiều Tuyên tự mình hạ quyết tâm, cậu nhất định phải để Đường Nham biết cậu cũng rất lớn!

Đường Nham đắm chìm trong sự sung sướng bị Kiều Tuyên mạnh mẽ hút một hơi không phòng bị bắn ra.

Kiều Tuyên không kịp tránh, một nửa bắn vào miệng cậu một nửa bắn lên mặt, bị sặc đến ho khan kịch liệt.

Đường Nham vội vàng kéo người lên vỗ lưng, không biết hoa cúc của mình đã bị người ta nhớ thương chút nào.

Kiều Tuyên ho đến nước mắt tràn ra, lên án trừng mắt nhìn Đường Nham, Đương Nham đáng ghét lại để cậu nuốt toàn bộ thứ của anh vào, nhất định là anh cố ý!

Đường Nham xé giấy giúp cậu lau thứ gì đó dính trên mặt, hơi tiếc nuối vứt vào thùng rác, thật ra anh muốn đút toàn bộ vào miệng của bảo bối hơn, chẳng qua bây giờ vẫn không thể nóng vội, nếu không Kiều Tuyên biết được sẽ xù lông.

“Bảo bối!”

Đường Nham ôm người vào lòng, lần đầu tiên thâm tình vui sướng trong mắt không giữ lại chút nào phơi bày trước mặt Kiều Tuyên.

Tố cáo của Kiều Tuyên bị thỏa mãn sâu đậm thay thế, cậu có thể cảm nhận được sự vui vẻ của Đường Nham, Đường Nham vui vẻ, cũng là cậu vui vẻ. Dưới cái nhìn chăm chú của Đường Nham trái tim tràn đầy một chút, đây chính là hạnh phúc sao? Thì ra hạnh phúc đơn giản như vậy!

Vẻ lên án ban đầu biến thành đòi dỗ dành, Kiều Tuyên ôm hông Đường Nham, phồng má giả bộ đáng thương nhìn anh, “Đường Nham, miệng đau.”

Động tác không khác gì làm nũng kết hợp với khuôn mặt trẻ con của Kiều Tuyên khiến lòng Đường Nham tan thành một vũng, anh cực kỳ yêu hồn nhiên kiêu ngạo ngang ngược của Kiều Tuyên, càng yêu làm nũng không muốn rời xa hôm nay của cậu muốn chết, như vậy khiến anh nhận ra Kiều Tuyên quan tâm anh!

“Bảo bối vất vả rồi! Ngoan, anh xoa xoa.” Đường Nham cúi đầu đau lòng mổ hôn cái miệng nhỏ bé mủm mỉm của cậu, vừa nhẹ xoa hai má cậu.

Kiều Tuyên thoải mái dựa vào ngực anh, giống như con mèo ăn no uống đủ.

Đường Nham cười khẽ, nhớ lại lúc mới quen nhau.

Khi đó Kiều Tuyên chỉ mới mười tám tuổi, giúp cậu giải vây đúng là nổi hứng trong chốc lát, chỉ cảm thấy nam sinh nhỏ này đơn thuần đáng yêu. Anh ở nước ngoài mấy năm, bên cạnh không bao giờ thiếu người, nữ có nam có, khi đó cố ý đùa giỡn cậu cũng không còn tâm tư khác.

Sau đó bọn họ lại cùng đến quán bar mấy lần, lần nào cũng thấy bóng dáng bận rộn cả tối của vật nhỏ này, trốn trong góc phòng dọn dẹp khay chén dĩa khó chịu trên vai, cười đên mức khiến gương mặt cứng đờ, trợn trắng mắt mũi ương nghạnh với bóng lưng của đốc công, mỗi động tác đều mang theo linh khí và đáng yêu, khiến anh không nhịn cười được, ánh mắt càng thường xuyên dõi theo cậu.

Sau đó bạn thân đi cùng phát hiện ánh mắt của anh, chế giễu anh, còn bảo đại thiếu gia nhà họ Đường không bắt được người.

Anh không phản ứng lại, cười cười cầm ly rượu lên, đúng lúc đó bên cạnh anh không có ai, nhưng lại nổi lên chút tâm tư với thằng nhóc kia. Nhưng trực giác nói cho anh biết thằng nhóc đó không phải cong, nhưng vậy thì sao, anh không tin có người anh không bắt được.

Vậy nên khi bạn thân cố ý gọi Kiều Tuyên vào phòng riêng phục vụ anh cũng không phản đối.

Kiều Tuyên vẫn nhớ rõ anh, vừa vào cửa liền trừng đôi mắt to, kinh ngạc nhìn anh, trong miệng phẫn nộ phun ra hai chữ: “Ông chú!”

Lại khiến bạn tốt đi cùng cười nhạo một trận.

Khi đó anh cũng không tức giận, ngược lại vì Kiều Tuyên nhớ kỹ mình mà có chút vui vẻ mơ hồ, càng muốn chiếm lấy Kiều Tuyên hơn.

Chẳng qua anh giả bộ giận tái mặt, nhíu mày nhìn Kiều Tuyên.

Kiều Tuyên bĩu môi, trong miệng lẩm bẩm: “Thật nhỏ mọn!” Buông mâm trái cây rồi rời khỏi.

Bị anh gọi lại, “Đứng lại, xúc phạm khách, không sợ tôi khiếu nại cậu sao?”

Kiều Tuyên quay đầu, buồn bực trừng anh, “Anh nói thật vô lý? Tôi xúc phạm anh lúc nào!”

Anh cong môi, “Em gọi tôi là ông chú, tôi nhớ tôi đã từng nói nếu gọi tôi là ông chú nữa phải bị đánh đòn.”

Kiều Tuyên tức giận hai má phồng lên như cái trống, giống như chưa từng gặp người vô lý như vậy, nặng nề hừ một tiếng, xoay người tiếp tục đi.

“Thái độ của tên phục vụ này quá tệ, kêu ông chủ tới, tôi muốn khiếu nại! Mẹ kiếp, ông xài nhiều tiền như vậy là tới thả lỏng!”

Quả nhiên Kiều Tuyên dừng lại, xoay người căn răng nhìn anh và bạn tốt chằm chằm, “Các người cố ý tới quấy rối! Rốt cuộc muốn thế nào!”

Cho bạn thân ánh mắt làm rất tốt, anh ho khan một tiếng, nói, “Không muốn tôi khiếu nại cũng được, giống như tôi nói, để tôi đánh đòn.”

“Anh! Tên thần kinh!”

Nhíu mày, nói với bạn thân: “Có nhân viên mắng chửi khách, gọi ông chủ của bọn họ tới.”

Bạn thân phối hợp đứng dậy.

“Được!” Kiều Tuyên hung hăng liếc mắt nhìn anh, “Tôi để anh đánh là được!”

Anh nhướng mày, ý bảo bạn thân ra ngoài, bạn thân làm vẻ mặt cười xấu xa với anh, anh cong môi cười.

Trong phòng riêng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Anh cầm ly rượu, chỉ chỉ sô pha, ý bảo cậu nằm úp sấp lên trên.

Mặt Kiều Tuyên đỏ bừng, “Đánh thật à?”

“Không thì sao? Trước giờ tôi nói chuyện rất giữ lời.” Uống một hớp rượu, vẫn ung dung nhìn vẻ mặt nhăn nhó của cậu.

“Khốn nạn, mẹ tôi cũng chưa từng đánh mông tôi! Anh đánh chỗ khác, đánh mặt cũng được!” Kiều Tuyên trừng anh.

Anh cười tà lắc đầu, “Không được, hôm nay sẽ đánh mông. Nhanh chút đi, nếu không xin mời ông chủ của các cậu tới.”

Kiều Tuyên nặng nề hừ một tiếng, không ưỡn ẹo nằm úp sấp lên ghế sô pha, chôn mặt trong cánh tay, kêu rên nói: “Anh nhanh chút đi!”

Người kia cố nén cười từng bước đi về phía cậu, nghĩ thầm, sao lại có người ngốc như vậy, đáng yêu như vậy.

Cả người Kiều Tuyên cứng đờ nằm trên ghế sô pha, chết sớm siêu sinh sớm giục anh: “Anh nhanh lên chút đi! Chậm rề rề có phải là đàn ông không vậy!”

Ánh mắt anh tối sầm lại, anh sẽ cho cậu biết anh có phải là đàn ông hay không.

Ngồi xuống sô pha, xảm thấy thân thể cậu căng thẳng trong nháy mắt, cong môi cười, tay để trên mông cậu, nhẹ nhàng xoa vài cái, Kiều Tuyên giống như con mèo xù lông nhảy dựng lên trừng anh, “Anh làm gì thế?”

Anh làm như không có chuyện gì xảy ra nhướng mày, “Tôi làm vì tốt cho cậu thôi, trực tiếp đánh sẽ đau, tôi có lòng tốt xoa xoa cho cậu.”

“Lòng tốt cái rắm!” Kiều Tuyên lầm bầm, lại hừ một tiếng hung ác trừng mắt nói: “Không cần anh nhào nặn, muốn đánh thì đánh thẳng đi!”

“Tôi đánh thật đây?”

“Hừ! Đánh đi! Anh làm gì thế!” Kiều Tuyên đột nhiên bị đặt trên đùi anh tay chân cùng nhau giãy dụa, bị anh đè lại.

“Đừng nhúc nhích! Không phải em bảo tôi đánh nhanh một chút hay sao? Tôi sợ chưa đánh em đã chạy mất nên phải đè em xuống.”

“Tôi không chạy trốn!” Tư thế như vậy khi còn bé cũng chưa từng có, khiến Kiều Tuyên vừa thẹn vừa giận, khuôn mặt đỏ bừng lên.

“Tôi không yên tâm! Đừng nhúc nhích, em có muốn làm việc tiếp hay không.” Anh uy hiếp.

Kiều Tuyên không đếm xỉa đến, cắn răng: “Anh nhanh chút đi!”

“Được.” Anh cười, tay đặt lên cái mông vểnh lên của Kiều Tuyên.

“Đừng bóp!” Kiều Tuyên xấu hổ ghé lên đùi anh mở miệng.

“Nghe em hay nghe tôi?”

Kiều Tuyên cắn răng, cậu chịu đựng!

Cong môi, dưới tay là cái mông vừa mềm vừa vửa vểnh, đầy đặn rất thoải mái, không có chút nào thích hợp với vóc người gầy mảnh mai của thằng nhóc này, khiến anh lưu luyến. Mà chân thì cố ý nhẹ nhàng di chuyển phía dưới, ma sát phân thân của cậu.

“Đến cuối cùng anh có đánh hay không? Bụng tôi nằm sấp khó chịu!”

Anh bất đắc dĩ thở dài, thằng nhóc này không có phản ứng, d*c v*ng của anh đã sắp trổi dậy rồi. Thôi đi, tha cho cậu một lần.

Tự tay cởi quần Kiều Tuyên ra.

“Anh làm gì thế!” Kiều Tuyên vùng vẫy thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cậu có dự kiến trước đè lại.

“Tôi nói muốn đánh mông, cũng không phải muốn đánh quần, đương nhiên là phải cởi quần ra đánh!”

“Không được! Tôi không muốn! Anh khốn nạn, anh cứ tìm ông chủ khiếu nại đi! Ông đây mặc kệ!” Kiều Tuyên giãy dụa kịch liệt, quá xấu hổ và giận dữ rồi, coi cậu là gì chứ!

Bốp, một tiếng vang thanh thúy khiến Kiều Tuyên sửng sốt, sau đó bắt đầu mắng to: “Khốn nạn, tên thần kinh, biến thái, anh buông ông ra, ai cho anh đánh mông của ông!”

Anh vây người vào giữa hai chân, hai chân kẹp lấy chân đá lung tung của cậu, một tay đè cánh tay vùng vẫy của cậu, một tay đặt lên cái mông trắng bóng của Kiều Tuyên, anh ra tay không nặng, tiếng lại cực kỳ vang, cười nói: “Là em bảo để tôi đánh mông em, nói không giữ lời, em có phải là đàn ông hay không? Không phải là nữ sinh chứ?!” Tay cố ý vươn về phía trước nắm lấy phân thân mềm nhũn của cậu.

Kiều Tuyên hét lên một tiếng, “Biến thái, anh buông ra!”

“Thật sự là nam sinh à! Vậy thì nói phải giữ lời. Để cho tôi đánh mông vài cái.” Bốp bốp bốp lại nhẹ nhàng đánh vài cái, cảm xúc mềm mại trơn nhẵn dưới tay khiến anh yêu thích không buông tay.

“Khốn nạn, biến thái…” Kiều Tuyên đâu chịu nổi loại chuyện như vậy, mắng chửi ủy khuất bật khóc.

Anh nhíu máy, đỡ người dậy, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lê hoa đái vũ của cậu thì có chút không đành lòng, ý định ban đầu của anh cũng không phải là muốn cậu khóc. (hoa lê dính mưa)

“Sao lại khóc? Tôi đánh cũng đâu quá đau đâu?!” Vừa nói vừa nhẹ nhàng giúp cậu xoa mông.

Người đột nhiên không kịp chuẩn bị bị Kiều Tuyên đẩy ngã lên ghế sô pha.

Kiều Tuyên vội vàng nhấc quần lên chạy ra ngoài.

Anh nghĩ hôm nay tạm tha cậu rồi mà, nhìn cậu khóc, anh cũng có chút không dễ chịu, loại cảm giác này hơi xa lạ.

Ai ngờ Kiều Tuyên chạy đến của rồi lại quay về, dưới tình huống anh không có chút phòng bị nào tát anh một cái, trừng mắt nhìn anh, mắng câu: “Khốn nạn!” lại vội vã chạy ra.

Anh lần đầu tiên bị người vả vào mặt ngồi trên ghế sô pha sửng sốt một lúc lâu mới hoàn hồn, nghiêng vẹo trên ghế sô pha cười ha hả, bạn thân đẩy cửa tiến vào càng hoảng sợ hơn, hỏi làm sao vậy.

Anh chỉ vào khuôn mặt của mình nhún nhún vai, “Tớ bị tát.”

Bạn thân dùng ánh mắt giống như nhìn kẻ điên nhìn cậu, chế giễu, “Bị đánh mà còn cười, không phải cậu bị thằng nhóc kia làm trúng tà rồi chứ!!”

Anh cười, e rằng kể từ lúc đó anh thật sự trúng một loại tà gọi là Kiều Tuyên.

Camellia W: tiết lộ quá khứ vô sỉ, dê xồm của công quân, Kiều Tuyên có tiềm chất dụ thụ và ước muốn phản công của mọi tiểu thụ. Cưng không có cửa đâu Tiểu Kiều à ( ´ ` )

——— Chương 5

Chương 7 ———

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here