Ác nam nhân – CHƯƠNG 10

0
89

Jaejoong vẫn mãi mê man ngủ cho nên lúc tỉnh dậy cậu đã rất ngạc nhiên khi phát hiện mình đang ở trong nhà của Jung Yunho. Cái giường lớn không thể quen thuộc hơn nữa, trên đó vẫn còn vương vấn mùi hương của hắn, hai người bọn họ đã lâu rồi không gặp nhau, không ngờ cậu vẫn còn nhớ rõ mùi vị này.

Lúc này, Jaejoong nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, cậu vội vã nằm xuống.

Jung Yunho đi đến cạnh giường, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Xem ra em quả thực rất mệt mỏi, gọi thế nào cũng không dậy, muốn cho em ăn gì đó cũng không biết làm thế nào…”

Nghe đến đó, Jaejoong theo bản năng mở to mắt, hai gò má của cậu vẫn còn đau rát, cậu khàn giọng gọi: “Chủ tịch..”

“Tỉnh rồi, ngồi dậy đi, anh đã nấu cháo cho em, xuống ăn thôi.” Biểu cảm của hắn không có gì đặc biệt, chỉ là giọng nói trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Jaejoong gật đầu, từ trên giường đi xuống, chỉ là mới đi được hai bước đột nhiên cơ thể mất trọng tâm suýt chút nữa ngã xuống, Yunho đứng bên cạnh thấy vậy vội vã đưa tay ra ôm lấy cậu.

Jaejoong ngẩng đầu nhìn khuôn mặt như tạc tượng của hắn, khẽ đỏ mặt, phải biết rằng cậu chỉ là bị cảm nắng mà thôi, chân căn bản vẫn có thể bước đi, chỉ là ở thời điểm này nếu không diễn một chút làm sao lấy được sự đồng tình của Yunho, còn có phúc lợi là một cái ôm nữa chứ.

Jung Yunho cũng không khó để nhìn ra ý đồ của cậu, hắn khẽ nhếch miệng cười, ôm ngang Jaejoong lên: “Nằm lâu vậy chân chắc đã bị tê rần rồi phải không? Để anh bế em xuống.”

“Cảm ơn chủ tịch…” Jaejoong lại càng đỏ mặt, trong lòng vẫn có chút bối rối vì đã lừa hắn, nhưng mà được nhìn thấy khuôn mặt mình ngày nhớ đêm mong ở khoảng cách gần như vậy, cái gì cũng không còn quan trọng nữa.

Jung Yunho ôm cậu xuống dưới, JaeJoong cũng thực sự ôm chặt lấy cổ hắn. Đến phòng khách, Jung Yunho đặt cậu lên ghế trước bàn ăn, lại bưng cháo đến đặt trước mặt cậu, cười nói: “Ăn đi, chắc em đói bụng lắm rồi đúng không?”

“Vâng.” JaeJoong mỉm cười với hắn rồi vùi đầu vào ăn. Trong lòng cậu lúc này đang nghĩ về sau phải bị ốm nhiều một chút, vậy mới có thể gặp được chủ tịch, còn được hắn ôm. Nghĩ tới đây, cậu đột nhiên nhớ tới công việc của mình, vội quay sang hỏi hắn:

“Chủ tịch, em bị như vậy, bên đoàn làm phim làm sao bây giờ? Lúc đó em còn chưa diễn xong..”

“Em đã mệt đến mức hôn mê rồi còn muốn diễn tiếp?” Jung Yunho thu hồi khuôn mặt tươi cười, tức giận hỏi cậu.

“Nhưng mà, nhưng mà…” Giọng nói của Jaejoong càng lúc càng nhỏ, bởi vì ánh mắt của Jung Yunho giống như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy.

“Tôi đã nói với Hee Yeon rồi, sáng sớm mai em sẽ quay lại đó.” Yunho bất chợt cao giọng giáo huấn cậu, “Em cũng quá hiền lành rồi đó, nếu là đạo diễn thì thôi, coi như là ông ấy cũng là vì muốn tốt cho em. Nhưng Lee Chul Hyun là ai chứ, hắn cũng dám bắt nạt người của YJM? Em lúc đó tội gì mà không đánh lại?”

“Chỉ là ngộ thương thôi mà, Lee tiền bối cũng không phải cố ý….” Jaejoong ngượng ngùng trả lời, tuy rằng vẫn bị Yunho mắng mỏ như trước đây, nhưng mà hiện tại cậu đã không còn cảm giác sợ hãi và khẩn trương như lúc trước, ngược lại trong lòng lại thấy hạnh phúc, bỏi vì điều này không phải là thể hiện rõ hắn vẫn luôn quan tâm đến cậu sao?

“Cái gì chỉ là ngộ thương, tôi đã xem đoạn video bên đó gửi tới rồi, quyền thứ nhất nói là ngộ thương còn có thể lý giải, nhưng còn quyền thứ hai thì giải thích thế nào?” Yunho càng nói càng tức giận, “Nếu không phải người đại diện của tên đó trực tiếp tới gặp tôi xin lỗi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!”

“Hả?” Jaejoong mở to hai mắt, “Vì sao người đại diện của Chul Hyun sunbae lại phải xin lỗi chủ tịch? Người bị đánh là tôi mà…”

“Em là nghệ sĩ trong công ty của tôi, đương nhiên người ta phải nói xin lỗi tôi rồi!” Jung Yunho sẽ không nói cho cậu biết hắn lúc đó vì quá tức giận đã trực tiếp gọi thẳng tới công ty của Lee Chul Hyun để hỏi tội.

“À.” Jaejoong gật đầu, tiếp tục uống cháo.

“Còn em nữa, những người có ác ý với em, em tuyệt đối không được tha thứ cho bọn họ, tôi đã nghe Hee Yeon kể lại, đây cũng không phải là lần đầu tiên…” Jung Yunho dạy bảo, “Nếu lần sau tên đó còn gây khó khăn, em nhất định phải phản kháng lại, cho hắn biết thế nào là lễ độ, thế mới giống người của YJM, biết không?”

“A, tôi biết rồi.” Jaejoong mím môi mỉm cười.

“Em cười cái gì?” Jung Yunho nhướn mày.

“Chủ tịch giống hệt ba tôi… trước đây ba cũng hay nói với tôi, ‘Jaejoong con là đàn ông, khi đánh nhau phải dũng cảm mà giơ nắm đấm’, ‘Jaejoong à, tên kia rất xấu xa, con nhất định phải dạy cho hắn một bài học, vậy mới giống con trai của ba’…” Jaejoong càng nói, thanh âm càng dần dần xuống thấp, nụ cười trên mặt cũng dần phai nhạt đi, trong giọng nói còn có chút nghẹn ngào.

Jung Yunho biết là cậu nhớ nhà, liền ôm Jaejoong vào lòng, tự tay lau nước mắt cho cậu.

Jaejoong đang suy nghĩ bỗng nhiên lại bật cười: “Thực sự là quá mất mặt a, để cho chủ tịch nhìn thấy tôi như vậy…”

Có thể ở trước mắt một người thoải mái mà khóc, không phải là yêu thì còn có lý do nào khác nữa chứ. Yunho không lên tiếng, chỉ lẳng lặng ôm Jaejoong.

“Tôi sẽ cố gắng, không chỉ vì chủ tịch, mà còn vì ba mẹ tôi nữa, tôi muốn làm cho sự tồn tại của mình trở nên có giá trị, càng thêm xứng đôi với chủ tịch…” Jaejoong ngẩng đầu nhìn Yunho, ánh mắt của cậu trong veo và thuần khiết, “Cảm ơn chủ tịch đã giúp tôi hiểu ra nhiều điều…. Cũng rất cảm kích, người khiến cho tôi biết trên thế giới này cũng có loại giao dịch dơ bẩn cùng trần trụi như vậy, là chủ tịch… trước đây cảm thấy thật chán ghét, nhưng mà bây giờ lại thấy, đó là bài học đầu tiên mà chủ tịch dành cho một tên nhóc vừa ngây thơ lại không hiểu chuyện như tôi…”

Jung Yunho biết cậu vẫn luôn để tâm lần đầu tiên hai người gặp nhau, thế nhưng không biết cậu lại để ý đến chuyện đó như vậy, hắn mặt không cảm xúc nhìn Jaejoong, ý bảo cậu tiếp tục nói.

“Nhưng mà, sau tất cả tôi rất biết ơn,vì người đó là chủ tịch….” Mặt Jaejoong đỏ bừng, cậu đã mắc cỡ đến mức không dám nhìn hắn.

Biểu tình của Jung Yunho trong nhất thời từ mây mù chuyển sang trời quang, hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Jaejoong, lập tức động tình, khoảng cách giữa cả hai gần như vậy, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cậu, ngửi được mùi hương ngọt ngào trên người cậu. Hắn chậm rãi cúi người, nắm lấy cằm của Jaejoong, cúi đầu hôn xuống đôi môi đỏ mọng kia.

Jaejoong cũng đã sớm chuẩn bị kỹ càng, cậu nhắm mắt lại, chủ động ôm Jung Yunho.

Lúc trước hôn môi đều là Jaejoong không tự nguyện, cho nên cậu chưa từng được hưởng qua hứng thú của việc hôn, lúc này đây lại là cậu chủ động hé mở hai cánh môi đỏ mọng, để mặc Yunho tùy ý xâm lược. Cậu không biết thế nào mới gọi là hôn, nhưng Yunho một tay nâng sau gáy của Jaejoong, để cho hai người dựa vào gần nhau hơn, sau đó hung hăng hấp thu mật ngọt trong miệng cậu.

Tay còn lại của hắn cũng không hề nhàn rỗi, hiện tại đã thăm dò vào trong quần jean.

“A…”. Kim Jaejoong lúc này sắp không thở nổi, cậu rên rỉ một tiếng để bày tỏ kháng nghị, Yunho đành buông tha cho cậu, nhưng môi của hắn lại chuyển xuống hôn lên cần cổ trắng nõn cùng xương quai xanh gợi cảm của cậu. “A… chủ, chủ tịch…”

Khuôn mặt Jaejoong nóng hừng hực, nhưng thân thể lại không tự chủ được mà nghiêng người áp sát vào người Yunho, không biết vì sao, cậu hiện tại thực sự khao khát hắn cởi bỏ quần áo giùm mình, ý nghĩ này vừa mới nảy ra trong đầu cũng khiến Jaejoong giật mình, nhưng sự khiêu khích của Yunho cũng không để cậu có nhiều thời gian suy nghĩ, Jaejoong đã đắm chìm trong d*c v*ng của chính bản thân.

Jung Yunho cởi bỏ áo sơ mi của cậu, đầu tựa vào trước ngực của cậu, sau đó di chuyển dần xuống dưới, rồi đến bụng.

“A…Chủ tịch…” Jaejoong không nhịn được run rẩy, d*c v*ng của cậu đã đứng thẳng rồi.

Jung Yunho nghe được Jaejoong gọi mình, càng khó nhịn được, hắn ôm cậu để Jaejoong ngồi lên bàn cơm, tháo mở quần dài của cậu, hắn vừa thở hổn hển vừa cởi quần lót của Jaejoong: “Chỉ một lần thôi, Jaejoong, ngày mai em còn phải làm việc…”

Giọng nói khàn khàn mà gợi cảm, Jaejoong cũng không nhịn được mở rộng hai chân, cũng khàn giọng nói: “Không sao, chủ tịch…”

Jung Yunho kìm nén d*c v*ng đã sớm sưng đỏ, từ một bên lấy tinh dầu đổ vào tay, thoa lên d*c v*ng của mình, sau đó khẽ nói với Jaejoong: “Nếu đau phải nói…”

Nói xong, hắn đem d*c v*ng của mình chôn vào trong thân thể của cậu.

Jaejoong trong nháy mắt cảm thấy đau đớn, nhưng cũng rất nhanh cảm nhận được kho*i c*m Yunho mang tới, cậu toàn thân đều là mồ hôi, tóc đen dán bên hai gò má, trên mặt tràn đầy xuân ý, mắt to nửa khép nửa mở, thực sự vô cùng quyến rũ.

Hai người dây dưa cho tới khi chén cháo trên bàn đã sớm nguội lạnh, hiện tại toàn thân Jaejoong đều ướt đẫm mồ hôi, thân thể trần như nhộng ôm lấy cổ Yunho.

Thân trên của Yunho vẫn còn mặc áo sơ mi, thân dưới cũng trần như nhộng. Hắn cưng chiều nói bên tai Jaejoong: “Tôi ôm em đi tắm, có được không?”

“Được.” Jaejoong tham lam nhìn đôi môi của Yunho, dọc theo đường đi không hề chớp mắt lấy một lần.

“Em cứ nhìn tôi như vậy cẩn thận ngày mai lại không xuống giường được…” Jung Yunho đem cậu đặt lên bồn rửa tay, cười nói.

“Chủ tịch, anh lại hôn em một lần có được không?” Jaejoong mở to hai mắt khát vọng nhìn Yunho, “Để em hôn chủ tịch cũng được, nếu chủ tịch cảm thấy bị em chiếm tiện nghi, có thể chiếm lại quyền chủ động…”

Jung Yunho bị phương thức đòi hôn vừa trực tiếp lại vừa đáng yêu như vậy chọc cười, nói: “Hôn tới hôn lui muốn hôn tới khi nào?”

“Đến khi nào chủ tịch không muốn hôn em nữa…” Jaejoong mỉm cười.

“Cho em hôn một lần là đủ rồi, em tưởng đối với chủ tịch của YJM nói muốn hôn là hôn được sao?” Jung Yunho giả vờ tức giận, “Lúc trước hôn một cái cũng khiến em sống dở chết dở, hiện tại cả người trần truồng ở trước mặt tôi còn mặt dày nói muốn hôn tôi…”

Jaejoong rốt cục cũng xấu hổ, cậu đem đầu chôn chặt vào lòng Yunho không chịu ngẩng lên: “Chủ tịch, không cho anh nói em như vậy…. là chủ tịch sai khi không chịu tới gặp em, làm hại em phải nhớ nhung chủ tịch… Nếu lại giống như mấy tháng vừa rồi không được gặp nhau, em bây giờ muốn hôn nhiều một chút để bù lại có gì sai….”

“Sẽ không như vậy nữa.” Yunho ôm cậu nói, “Tôi vài ngày nữa sẽ tới trường quay thăm em.”

“Thật sao?” Jaejoong mừng rỡ nhô đầu ra, nhưng mà cậu đột nhiên lại cảm giác được phía sau có một ngón tay đang trêu đùa nơi tư mật của cậu, lại đỏ mặt hỏi, “Chủ tịch, anh đang làm gì…”

“Nếu đã làm, phải làm tới khi thỏa mãn mới được. Em ngày kia hãy quay lại trường quay, dù sao nếu có bất kì tổn thất gì đều có Lee Chul Hyun chịu trách nhiệm.” Yunho vừa nói vừa ôm lấy Jaejoong, tiếp tục xâm nhập nơi mềm mại của cậu.

“Tôi cũng phải bù đắp lại những thiếu thốn trước đó…”

Hết chương 10

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here