Ác nam nhân – CHƯƠNG 2

0
113

Chạng vạng tối, nơi đầu đường mới lên đèn, gió thu xào xạc thổi qua góc áo sơ mi đơn bạc.

Kim JaeJoong chà xát hai bàn tay của mình, cầm trong tay tiền lương làm công của ngày hôm nay. Đúng lúc này, điện thoại di động của cậu vang lên:

“Alo?”

“Alo, Jaejoong à, làm sao bây giờ, hình như anh lại bị lạc đường, em đến tìm anh có được không?”

Giọng nói bên kia điện thoại khiến cho Jaejoong không khỏi mỉm cười: “Đồ ngốc… Được rồi, anh đang ở chỗ nào?”

“Anh ở….. số 12 Heukseok-dong, đang không biết làm sao để quay về ký túc xá nữa.”

“Được, vậy anh ở đó chờ em, em lập tức tới ngay.” Jaejoong cúp điện thoại, leo lên một chiếc xe buýt.

Người vừa gọi điện tới là bạn cùng phòng của cậu, họ là Mộ Dung, là một thanh niên người Trung Quốc, đồng thời cũng là thực tập sinh của YJM. Mộ Dung so với cậu lớn hơn một tuổi, vì vậy cậu liền gọi y một tiếng “hyung”, nhưng mà tiếng Hàn của y không được tốt, bình thường cũng hay bị lạc đường, rất nhiều lần sau khi luyện tập xong ở công ty thì không về được, mỗi lần như vậy y đều gọi Jaejoong tới đón. Nhưng mà Jaejoong vẫn là rất yêu quý người bạn Trung Quốc này, tính cách cả hai đều tương đối hướng nội, ở chung rất hòa hợp.

Cậu chạy đến Heukseok-dong, đã thấy Mộ Dung đang đứng dưới ngọn đèn đường chờ cậu, thấy Jaejoong tới liền vội vã vẫy tay gọi cậu: “Jaejoong! Ở đây!”

“Hyung!” Jaejoong vội chạy tới, vừa cười vừa trách: “Anh biết rõ khả năng nhận biết phương hướng của mình không tốt còn đi lung tung, đợi em ở cửa công ty không phải tốt hơn sao !”

Mộ Dung cũng cười đáp: “Cũng đã trễ thế này, anh sợ em đã về ký túc xá rồi, cũng không tiện gọi em ra… Ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa, em vừa mới đi làm thêm về, chúng ta đi đâu ăn đi?” Kim Jaejoong thường xuyên cùng Mộ Dung lượn lờ tới các quán ăn ở khắp các hang cùng ngỏ hẻm của thủ đô Seoul, có đôi khi thì mua về ký túc xá cùng nhau ăn.

“Anh biết ở bên Myeong-dong có một hàng bán bánh gạo chiên rất ngon, có vị bánh gạo chiên của vùng đông bắc Trung Quốc…. Có muốn đi thử không?” Mộ Dung hưng phấn đề nghị.

“Thật không?” Kim Jaejoong mở to hai mắt, nhưng mà rất nhanh lại nghi ngờ: “Myeong-dong cách chỗ này rất xa, chúng ta đi bộ qua đó sao?”

“Tùy em, em không đi được anh sẽ cõng em, được không?” Mộ Dung ôn nhu nhìn Kim Jaejoong, “Buổi tối khi về chúng ta có thể dạo mát… Cũng đã lâu rồi chúng ta không ra ngoài đi dạo.”

Kim Jaejoong mỉm cười vui vẻ, hai mắt đều cong: “Đươc, liền nghe theo anh…. Chúng ta trước tiên bắt tàu điện ngầm, sau đó thì đi bộ tới Myeong-dong.”

“Ừ, em có lạnh không?” Mộ Dung đem hai tay của Jaejoong đặt ở ngực mình: “Seoul thật lạnh, cũng giống như ở Đông Bắc, nhưng mà con gái ở Seoul hình như lại không sợ lạnh…”

“Đó là vì con gái Seoul tương đối HOT… “

“Ha ha ha ….. đùa gì muốn ớn lạnh…”

“Thế nhưng không phải anh vẫn cười sao…”

Hai người tay nắm tay vừa nói cười vừa đi bộ tới bến tàu điện ngầm, nhưng cả hai đều không biết cách đó không xa, cửa sổ một chiếc Mercedes đen chậm rãi hạ xuống. Người đàn ông trong xe đang cầm điện thoại gọi tới một số.

Jaejoong cùng Mộ Dung đang đứng đợi ở bến tàu điện ngầm, đột nhiên điện thoại của Jaejoong vang lên, cậu nhìn qua, là một số lạ, tuy nhiên Jaejoong vẫn bắt máy trả lời: “A lô?”

“Kim Jaejoong, tôi là Jung Yunho, cậu bây giờ tới công ty.”

“Bây giờ?” Jaejoong nhìn thoáng qua Mộ Dung, cau mày nói, “Tôi còn chưa kịp ăn tối, có thể để sáng sớm mai tới được không?”

“Ừ, sáng sớm mai tới cũng được, chuyện debut cũng có thể nhường lại cho người khác…” vừa nói xong liền cúp điện thoại.

Jaejoong nhìn màn hình điện thoại hiển thị kết thúc cuộc gọi, khẽ nhíu mày.

“Làm sao vậy, Jaejoong?” Mộ Dung quan tâm hỏi cậu.

Jaejoong suy nghĩ một chút, sau đó ngẩng đầu nói với Mộ Dung: “Anh, thật xin lỗi, em bây giờ không cùng anh tới Myeong-dong được, hiện tại em có việc quan trọng phải đi… Chúng ta ngày mai lại đi ăn ha.”

“A, được, em đi đi.” Mộ Dung hiểu ý gật đầu.

“Anh ở đây đón xe số 3 là có thể quay về ký túc xá. Anh nhớ cẩn thận một chút, tối em sẽ trở về ký túc xá… Tạm biệt!” Kim Jaejoong nhắn nhủ, sau đó xoay người chạy đi như bay.

Cậu chạy đến cửa công ty, đang muốn chạy vào trong, lại bị bảo vệ ngăn lại.

“Chủ tịch mời cậu qua bên kia.”

Jaejoong nhìn theo hướng chỉ tay của bảo vệ, chỉ thấy ở phía Tây công ty chỗ góc quẹo có một chiếc Mercedes đen đang đậu, cậu điều chỉnh lại hô hấp, chậm rãi đi tới gần chiếc xe.

Rất nhiều fan hâm mộ đứng ở trước cửa công ty, thế nhưng họ không phải là fan của cậu mà là của các tiền bối, cho nên dù cậu công khai đứng ở cửa công ty, cũng sẽ không có ai chạy tới chỗ cậu. Chỉ là hiện tại Jaejoong cũng không chú ý tới điểm này, bởi vì cậu đang nghĩ tới chuyện lần trước.

Lần trước cậu chịu khuất phục, bị Jung Yunho chiếm đoạt, xế chiều trở lại ký túc xá, cậu đã tắm rất nhiều lần, bởi vì cậu cảm thấy mình rất bẩn, thật là ghê tởm.

Thế nhưng cũng không còn cách nào khác, cha mẹ đều nghèo khó, còn đang ở nơi xa xôi, nếu bản thân mình không chịu khuất phục, nói không chừng sẽ bị giấu nhẹm đi, còn không thể debut, như vậy thì không chỉ giấc mơ của mình không thể thành hiện thực, mà ngay cả việc duy trì cuộc sống cũng là một vấn đề.

Cậu đã len lén khóc rất nhiều lần, nhưng mà rơi nước mắt cũng chẳng giải quyết được chuyện gì. Cậu chỉ hy vọng Jung Yunho sau đó buông tha cho cậu, để cậu mau chóng được ra mắt, cho dù không quá nổi tiếng, cũng vẫn là có cơm ăn, có thể nuôi sống bản thân thì tốt rồi.

“Đang nghĩ gì thế?”

Một giọng nam trầm thấp từ phía trước truyền tới, Jaejoong ngẩng đầu lên, chỉ thấy Jung Yunho mặt không chút biểu cảm đang nhìn cậu. Jaejoong vội vã cúi người chào: “Chủ tịch.”

“Lên xe, muốn tôi bị ký giả nhìn thấy sao?” Jung Yunho nhíu mày, hướng về phía Jaejoong đưa tay ra.

Jaejoong hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn là bắt lấy tay của Jung Yunho, sau đó liền lên xe.

Cửa xe vừa đóng, Jung Yunho liền ôm lấy Jaejoong, cúi người hôn cậu, Jaejoong vội vã nghiêng mặt sang nơi khác, hốt hoảng nói:

“Chủ tịch… không nên như vậy….”

Sắc mặt của Jung Yunho trong nhất thời chuyển đen, chẳng qua nhìn tài xế ở ghế trước, tựa hồ suy nghĩ điều gì đó, bật cười, nói với tài xế: “Lái xe đi, trở về khách sạn.”

“Vâng, chủ tịch.”

Jaejoong thấp thỏm không yên cúi đầu nhìn đầu gối, cậu không biết hắn có làm gì cậu hay không, điều đó khiến cậu lo sợ.

“Thấy những fan hâm mộ đứng ở trước cửa công ty không?” Yunho cúi đầu hỏi Jaejoong.

Jaejoong vội vã gật đầu: “Vâng, có thấy.”

“Biết bọn họ là fan của ai không?” Yunho lại hỏi.

Jaejoong suy nghĩ một chút, vừa rồi hình như cậu thấy có người cầm bóng màu trắng, liền ngẩng đầu trả lời: “Là của các tiền bối Honey.” Honey là nhóm nhạc dưới trướng YJM gồm 9 cô gái, là tiền bối của Jaejoong, thời gian gần đây rất được công chúng quan tâm.

“Ừ, vậy trong Honey cậu thích người nào?” Yunho nhìn thẳng vào mắt Jaejoong hỏi.

Jaejoong suy nghĩ một chút, sau đó thành thực trả lời: “Đều rất thích, nhưng mà thích nhất là Song Hee Yeon tiền bối và Cho Woo Mi tiền bối.”

Jung Yunho nghe xong, lộ ra một nụ cười quyến rũ: “Tốt, tôi đã biết.” Hắn thuận thế sờ sờ cánh tay phải của Jaejoong, suy nghĩ một chút lại hỏi: “Cậu đã bao giờ nghĩ tới có một ngày trước cửa công ty sẽ có rất nhiều người hâm mộ đứng đó, và tất cả bọn họ đều là chờ cậu không?”

Jaejoong trầm ngâm, cậu vẫn không biết bản thân khi nào mới được debut, cũng không có lòng tin là có thể trở nên nổi tiếng, vì vậy cậu cũng chưa bao giờ nghĩ tới mình cũng sẽ có ngày đó. Cậu thành thật lắc đầu: “Không có.”

Nghe vậy Jung Yunho không chớp mắt nhìn cậu, vẻ mặt không vui nói: “Làm thực tập sinh của một công ty giải trí, ngay cả suy nghĩ như vậy cũng không có? Lẽ nào cậu vẫn nghĩ chỉ làm thực tập sinh mà bỏ lỡ cơ hội ra mắt tốt nhất?”

Jaejoong khẽ cắn môi không dám trả lời, cũng không dám nhìn Jung Yunho.

“Ngay cả một chút lòng tin cũng không có, còn làm thực tập sinh làm gì? Làm người xách giày cho tôi cũng không xứng.” Yunho nghiêm nghị nói, gương mặt tuấn tú cũng tràn đầy vẻ giận dữ. “Cậu cúi đầu làm gì, nhìn tôi!”

Jaejoong nghe vậy, khổ sở mở to hai mắt đã ươn ướt nhìn Jung Yunho, ngập ngừng nói: “Xin lỗi, chủ tịch…” Chủ tịch nói đúng, quả thực cậu rất tự ti, cũng rất nhát gan, cậu thậm chí cũng không dám tưởng tượng bộ dáng của mình sau khi debut.

Yunho nhìn dáng vẻ của cậu, quay đầu qua một bên: “Tôi không muốn khi la mắng lại nhìn thấy nước mắt của cậu, lau đi.”

“Vâng, Chủ tịch.” Jaejoong vội vã lau sạch nước mắt còn đang vờn quanh hốc mắt, cố gắng để cho bản thân nhìn bình thường một chút.

Cậu vừa nói xong thì xe liền ngừng lại. Yunho nói với cậu, “Xuống xe đi.”

“Vâng.” Jaejoong vội vã mở cửa xuống xe, Jung Yunho cũng xuống phía đối diện, nói với cậu:

“Đi theo tôi.”

Kim Jaejoong vội vàng đi theo. Nhịp tim của cậu lúc này rất nhanh, giống như lúc trung học bị thầy giáo gọi vào phòng giáo vụ.

Hai người vào thang máy, Jung Yunho ấn nút số 20, bởi vì hắn đang ở tại phòng tổng thống ở tầng 20.

Jaejoong cảm thấy rất xấu hổ, trái tim không ngừng nhảy lên trong l*ng ngực, không dám đứng quá gần Yunho, đang muốn đứng ra xa một chút, lại bất ngờ bị Jung Yunho ôm lại, ngăn trở bước chân của cậu:

“Làm gì?”

“Không, không có…” Jaejoong ngẩng đầu nhìn Jung Yunho vốn đã cao hơn cậu một cái đầu, nghĩ thầm chủ tịch có lẽ cao tới 190cm, bởi vì cậu cũng đã 178cm rồi.

“Không được chạy loạn.” Yunho nói, đồng thời cửa thang máy cũng mở ra, hắn liền ôm bả vai Jaejoong lôi cậu ra khỏi thang máy, sau đó cà thẻ mở cửa vào phòng.

“Cái này, chủ tịch…” Jaejoong không dám đi vào, bởi vì cậu đối với nơi này vẫn còn ám ảnh. Cậu vừa nhìn thấy những đồ vật trong căn phòng này, lại nhớ tới những chuyện Jung Yunho đã làm với cậu.

“Có chuyện gì sao?” Yunho vừa nói, vừa cởi tây trang và cà vạt của mình.

Jaejoong nhìn thấy hắn cởi quần áo, lại càng thêm sợ hãi, thậm chí thân thể theo bản năng muốn chạy trốn. Cậu trấn áp nỗi sợ trong lòng, đánh bạo hỏi Jung Yunho: “Chủ tịch, cái này…. Cái này…”

“Miệng của cậu có phải bị bệnh không?” Yunho nói, cúi người nhìn đôi môi đỏ mọng của Jaejoong, khóe miệng khẽ nhếch lên, dùng tốc độ sét đánh hôn lên môi cậu một cái, “Tôi xem hình như không phải.”

Mặt Jaejoong vừa mới đỏ ửng lại nhanh chóng trở nên trắng bệch, rồi từ trắng lại chuyển sang hồng, quả nhiên, Jung Yunho lại muốn làm loại chuyện đó với cậu!

“Tôi muốn cùng với cậu bàn bạc chuyện debut của cậu…” Jung Yunho vừa nói vừa đi tới bàn trà cầm lấy một tập văn kiện đưa cho Jaejoong. “Đây là bản thảo Hye Yeon đã soạn, cậu xem thử đi.”

Jaejoong nhất thời sửng sốt, thì ra hắn kéo cậu tới đây thực sự là vì chuyện debut! Cậu vội nhận lấy văn kiện, mở ra xem. Trên đó đã ghi chép những công việc cụ thể, đầu tiên là để cậu thu âm một ca khúc, sau đó tham gia một tiết mục truyền hình, tiếp theo là đóng vai nam chính trong MV sắp tới của Honey, còn phải cùng một thành viên của Honey tạo scandal tình cảm.

“Vốn những chuyện này phải do Hye Yeon nói với cậu, nhưng mà tôi đã đổi ý.” Yunho trên mặt lộ ra chút khó chịu, “Ai kêu tôi thích cậu như vậy.”

“Đây là thật sao? Chủ tịch?” Jaejoong cảm thấy khó có thể tin được, cậu thực sự sẽ được debut! Cậu muốn gọi điện thông báo cho bố mẹ và chị gái, nói cho Mộ Dung, nói cho YooSu….

“Đúng vậy, đây là tôi phân phó, chậm nhất vào tháng sau cậu sẽ được ra mắt.” Jung Yunho cúi người, nhìn thẳng vào mắt Jaejoong, khóe miệng lộ ra một nụ cười câu dẫn có chút tà ác. “Vì vậy cậu có phải nên báo đáp tôi không?”

Jaejoong nhất thời ngây dại, đúng vậy, cái giá phải trả cũng rất lớn…

……

“A… Chủ tịch… Nhẹ một chút… A…” Khuôn mặt trắng nõn của thiếu niên nổi lên từng mảng ửng hồng, hai mắt nhắm chặt, hai hàng mi cong dài đen nhánh rung rung, đôi môi đã bị hôn đến sưng đỏ khẽ mở ra, phun ra tiếng rên rỉ dụ hoặc, loại biểu tình vừa thống khổ lại vừa hưởng thụ này của thiếu niên khiến cho người đàn ông không nhịn được tăng nhanh động tác.

“A… Jaejoong …” Người đàn ông hưởng thụ mà ôm lấy hai bên hông của thiếu niên, để cho mình đi vào sâu hơn.

“A… Chủ tịch… A…” Jaejoong như con mèo nhỏ khẽ rên rỉ, hai tay nắm chặt ra giường, đôi chân mượt mà cuốn chặt hai bên hông tinh tráng của Yunho.

“Bảo bối, anh yêu em… ” Yunho cúi người hôn lên môi Jaejoong.

Hết chương 2

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here