Ác nam nhân – CHƯƠNG 4

0
95

Ngày 26 tháng 12, công ty giải trí nổi tiếng Hàn Quốc YJM cho ra mắt ca sĩ solo mới tên gọi Hero Jaejoong, buổi biểu diễn đầu tiên của cậu là làm nhân vật khách mời trong một chương trình âm nhạc của tiền bối Honey, màn trình diễn ca khúc với giọng nam cao được ra đời, của Hero Jaejoong điểm số và tỷ lệ tìm kiếm trên mạng xã hội dĩ nhiên còn vượt xa của Honey.

Bởi vậy, YJM tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, ngay lập tức cho ra mắt ca khúc solo đầu tiên , bài hát với chủ đề ngọt ngào như một bản tình ca, mang đến cho làn sóng âm nhạc Hàn quốc một làn gió mới tươi mát, không khó khăn để đạt vị trí thứ hai trên các bảng xếp hạng âm nhạc, cái tên Hero Jaejoong cũng theo đó mà được nhiều người biết tới.

Tối hôm nay theo lịch trình là tham gia một show truyền hình, chủ yếu là chơi trò chơi, vì vậy Jaejoong sau khi quay xong mệt mỏi đã nghĩ lên xe sẽ đánh một giấc, trên thực tế cậu cũng làm như vậy. Cho nên cậu hoàn toàn không biết mình không phải đang được đưa về ký túc xá, mà là bị đưa tới khách sạn của Jung Yunho.

“Jaejoong, dậy nào.”

Cậu mở mắt, nhìn thấy Park Hee Yeon đang gọi câu. Cô hiện tại là người đại diện của Jaejoong, vốn Park Hee Yeon chưa bao giờ đảm nhiệm vị trí đại diện cho người mới, lại bị điều động làm người đại diện cho cậu, như vậy có thể thấy công ty coi trọng cậu cỡ nào.

“Hee Yeon noona …. Đã tới nơi chưa?” Cậu kéo lại áo lông trên người, tinh thần vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

“Ừ, chủ tịch đang đợi, chúng ta mau lên thôi.” Park Hee Yeon vừa nói vừa mở cửa, cửa xe vừa mở ra liền có một làn gió lạnh thổi vào.

“Hắt xì!” Kim Tại Trung hắt hơi một cái, vừa xoa mũi vừa xuống xe. Lấy điện thoại di động ra nhìn xem, không ngờ đã đến 11 giờ đêm. Cậu ngẩng đầu lên nhìn, tức khắc phát hiện đây không phải là ký túc xá của mình, mà là một khách sạn. Cái tên khách sạn thật quen thuộc a…

“Jaejoong, nhanh chân lên một chút.” Park Hee Yeon hô về phía Kim Jaejoong còn đang mơ mơ màng màng.

“A, tới liền!” Kim Jaejoong vội vã chạy vào thang máy, lại hỏi: “Noona, chúng ta đang đi đâu vậy?”

Park Hee Yeon nghe vậy nhất thời có phần trở ngại: “Thằng nhóc này, cả ngày cứ mơ mơ màng màng đang suy nghĩ cái gì? Chúng ta phải đi gặp chủ tịch! Gặp chủ tịch!”

“Cái gì?” Kim Jaejoong nghe xong ngây ngẩn cả người, lại phải đi gặp Jung Yunho!

“Ừ, ngày mai chúng ta sẽ trực tiếp đi từ khánh sạn tới chỗ quay MV.” Park Hee Yeon lơ đãng nói.

“Vâng.” Kim Jaejoong gật đầu, thế nhưng bỗng nhiên nhận ra, ý của chị ấy là… đêm nay cậu phải ở cùng Jung Yunho?! Cậu vừa định mở miệng hỏi, thì thang bỗng nhiên đinh một tiếng biểu thị đã đến nơi.

“Đi thôi.” Park Hee Yeon dẫn đầu đi ra, quả nhiên là khung cảnh bên ngoài căn phòng tổng thống của Jung Yunho. Cô ấn chuông cửa, một lát sau cửa liền mở ra, quả nhiên là Jung Yunho, Park Hee Yeon liền cúi mình chào nói: “Chủ tịch, Jaejoong đến rồi, sáng ngày mai công việc của cậu ấy bắt đầu lúc 8h.”

“Ừ, tôi đã biết.” Jung Yunho liếc nhìn Jaejoong, gật đầu.

“Vậy tôi xin phép đi trước.” Park Hee Yeon xoay người nói với Jaejoong, “ngày mai chị sẽ quay lại đón em, Jaejoong.”

“A, vâng.” Jaejoong gật đầu, nhìn Park Hee Yeon rời đi.

Trong phòng không khí ấm áp hơn rất nhiều cho nên Jaejoong cũng dần tỉnh táo, cậu nhìn bóng lưng của Jung Yunho, đột nhiên nghĩ tới chẳng lẽ là Jung Yunho vừa mới tới.

“Tôi vừa nãy gọi điện cho Hee Yeon, cô ấy nói em trong quá trình quay luôn luôn không tập trung giống như đi vào cõi thần tiên….” Jung Yunho ngồi ở ghế salon, ngẩng đầu nhìn Jaejoong với ánh mắt sắc bén, “Vì sao?”

Jaejoong không nghĩ hắn lại nói tới chuyện này, nhất thời giống như học sinh mất tập trung bị thầy giáo bắt được, khó xử xấu hổ cúi đầu không dám nhìn Jung Yunho: “Xin lỗi, chủ tịch… Tôi lần sau sẽ không như vậy nữa.” Trên thực tế cậu chỉ mất tập trung có hai lần, lần đầu không bị ai phát hiện, lần thứ hai mới bị đạo diễn nhắc nhở.

“Tôi đã nói nếu em còn khiến tôi tức giận thì sẽ bị phạt, còn nhớ rõ không?” Jung Yunho nhướn mày hỏi.

Jaejoong nghe vậy, ngay lập tức thân thể cảm thấy căng thẳng, cậu khẩn trương nhìn Jung Yunho, “Cái, cái gì?”

“Em qua đây.” Jung Yunho vỗ vỗ ghế sô pha bên cạnh.

Jaejoong cẩn cẩn dực dực đi qua, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Ngày mai quay MV tôi nhớ hình như có cảnh hôn, mặc dù chỉ là cần giả làm dáng, thế nhưng em đã nghĩ sẽ phải làm như thế nào chưa?” Jung Yunho vừa nói vừa dời tầm nhìn lên bờ môi của Jaejoong, ánh mắt nóng bỏng.

Kim Jaejoong lập tức đỏ mặt, nội dung MV quay ngày mai xoay quanh một chuyện tình tay ba, hai diễn viên nữ chính là leader Han Ye Shim và Song Hee Yeon của nhóm nhạc Honey, mà người cậu phải hôn chính là Song Hee Yeon! Jaejoong còn chưa nghĩ tới ngày mai rốt cuộc phải làm sao… Trên mặt Jaejoong khẽ ửng đỏ, ngẩng đầu nhìn Jung Yunho, thành thật lắc đầu.

“Quả nhiên, tôi cũng đoán em khẳng định lại không biết. Nếu không có tôi, em ngày mai nhất định sẽ bị mất mặt trước mặt thần tượng Song Hee Yeon mà em thích…” Jung Yunho nói, rồi dường như tưởng tượng đến cảnh tượng gì đó thú vị mà bật cười.

Kim Jaejoong xấu hổ cúi đầu.

Nhưng mà rất nhanh cằm của cậu lại bị người ta nâng lên: “Vì vậy, em ở đây hôn tôi, coi như là luyện tập trước, về phương diện khác cũng coi như là bị trừng phạt.” Yunho nói xong, ánh mắt không hảo ý nhìn Jaejoong.

“A…” Jaejoong thấp giọng kêu lên, cậu ngay cả bị Yunho hôn vẫn còn thấy thẹn thùng, bây giờ lại bảo cậu là người chủ động! Đây quả thực là chuyện không thể nào!

“Thế nào, không được sao?” Yunho nhướn mày.

“Không, không phải….” Jaejoong cùi đầu, rất nhanh lại ngẩng lên mở to hai mắt nhìn Yunho: “Chuyện này… ngài có thể nhắm mắt lại không?”

“Không được.” Jung Yunho trực tiếp từ chối. Sau đó nhìn vẻ mặt của Jaejoong liền bổ sung: “Ngày mai khi quay xung quanh sẽ có rất nhiều người nhìn em, lẽ nào em cũng bảo tất cả bọn họ nhắm mắt lại sao?”

Đúng vậy… Jaejoong thất bại cúi đầu, lúc trước cậu suy nghĩ về nghề ca sĩ này quá đơn giản, cho rằng chỉ cần hát tốt nhảy tốt là được rồi, kỳ thực có rất nhiều chuyện cậu chưa từng nghĩ tới, tỷ như tham gia show truyền hình, tỷ như quay MV, những việc này so với những chuyện cậu am hiểu là hát và soạn nhạc rất khác biệt.

“Vẫn không có dũng khí sao?” Biểu tình của Yunho có chút thất vọng.

Jaejoong nhìn thấy ánh mắt thất vọng của hắn, trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả, cậu vội vã lắc đầu, nói với hắn: “Không phải, xin hãy cho tôi chút thời gian.”

Jung Yunho dường như thở phào một cái, gật đầu.

Jaejoong ngẩng đầu nhìn môi của Jung Yunho, trái tim kịch liệt xao động, giống như muốn nhảy ra khỏi l*ng ngực của cậu. Cậu quỳ ở trên ghế salon, hai tay đặt lên hai vai của Yunho, không để ý tới ánh mắt nóng bỏng của hắn, chỉ tâp trung nhìn đôi môi của hắn. Sau cùng, cậu hít một hơi, chậm rãi tiến gần về phía Yunho….

Đến khi cự li đã rất gần, cậu dồn sức nhắm mắt lại, hôn tới. Nhưng mà không ngờ động tác của Yunho lại nhanh hơn, hắn đè lại bả vai của cậu, hôn lên môi cậu.

Hắn khẽ cạy mở hai cánh môi của Jaejoong, đầu lưỡi xẹt qua hàm răng, quấn lấy lưỡi của cậu, không chút khách khí hấp thu sự ngọt ngào trong miệng Jaejoong .

Jaejoong vẫn quỳ ở trên ghế salon, hai tay cậu khẩn trương nắm lấy y phục của hắn, cả người dựa vào cái ôm bên hông của Jung yunho, cậu trốn cũng trốn không thoát khỏi môi của hắn, huống chi hai người đã từng hôn môi rất nhiều lần, cậu đều đã quen. Chỉ là hiện tại trong lòng cậu lại có một cảm giác rất kỳ quái, giống như bị điện giật, có chút ngứa, lại có chút hít thở không thông.

Cuối cùng Yunho cũng buông tha cho Jaejoong, nhìn vẻ mặt vẫn còn say mê của Jaejoong, hài lòng nở nụ cười: “Nếu không phải em ngày mai còn phải làm việc, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha em…”

Jaejoong biết hắn nói vậy là có ý gì, bỗng nhiên đỏ mặt tránh khỏi đường nhìn nóng bỏng của hắn.

“Em cứ như vậy tôi lại không nhịn được…” Yunho giống như đùa giỡn.

“Chủ, chủ tịch…” Jaejoong nhỏ giọng kháng nghị, chỉ là loại âm thanh này nghe qua giống như là đang hờn dỗi, làm hại Yunho cảm giác mình sắp bị d*c hỏa đốt người, vội vã đẩy cậu ra.

“Mau đi rửa mặt rồi nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Vâng, chủ tịch…” Jaejoong cũng liền vội vàng chạy tới phòng vệ sinh rửa mặt.

Cậu vẫn không hiểu tại sao, mỗi khi làm việc Yunho đều hung dữ như vậy, một chút cũng không nể mặt, mỗi lần đều mắng cậu đến phát khóc, thế nhưng vừa đến loại thời điểm này, thì lại dịu dàng giống như một con người khác vậy. Lẽ nào đấy chính là Bad man sao?

Jaejoong vốn định ngủ ở ghế salon, nhưng bị Yunho cương quyết nhét vào trên giường, sau đó liền ôm cậu ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Jung Yunho gọi Jaejoong vẫn còn đang mơ mơ màng màng ngủ dậy: “Phải dậy làm việc, đứng lên đi.”

“A—vâng!” Jaejoong vội vàng mặc quần áo chạy vào phòng vệ sinh.

Đến lúc cậu đi ra, Jung Yunho đã mặc quần áo chỉnh tề: “Hee Yeon đang đợi em ở cửa sau, bên ngoài sẽ có người dẫn em ra cửa sau, bữa sáng ở trên xe. Khi đi ra cẩn thận để ý một chút…Còn nữa, MV ngày hôm nay rất quan trọng, cố gắng làm cho tốt. Hee Yeon cũng không dễ tính như em nghĩ đâu, phải luôn chuẩn bị sẵn sàng.”

Hắn nói nhiều chuyện như vậy nhưng Jaejoong cơ bản vẫn chưa tỉnh ngủ, cho nên nghe vào không nhiều lắm, cũng chỉ biết bữa sáng đã ở trên xe, với lại làm tốt gì gì đó, liền gật đầu nói: “Được, chủ tich, tôi sẽ cố gắng!”

“Ừ, tôi sẽ tìm em sau, tạm biệt.” Yunho vừa nói vừa cúi người hôn lên gò má của Jaejoong, sau đó liền đẩy cậu ra khỏi phòng.

Hết chương 4

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here