Ác nam nhân – CHƯƠNG 6 (H)

0
110

Quả nhiên, ngày hôm sau đã có người tung ảnh chụp Hero Jaejoong và leader của Honey Han Ye Shim cùng đi dạo ở công viên, hơn nữa giữa chừng lại có Song Hee Yeon chen chân, mà tựa hồ Kim Jaejoong có khuynh hướng nghiêng về Han Ye Shim, Song Hee Yeon thực ra mới là người đau khổ với tình yêu đơn phương, điều này làm cho fan của Honey và fan của Kim Jaejoong đều giật mình.

Cũng may ngày tiếp theo Jaejoong có một buổi phỏng vấn với tạp chí, Kim Jaejoong rất nhanh đã giải thích nghi vấn của mọi người, hôm đó chẳng qua là cậu và tiền bối cùng lúc đến công ty, bởi vì thời gian còn sớm nên hai người tranh thủ đi dạo một chút trong công viên gần công ty, mà Song Hee Yeon hôm đó là tới tìm Han Ye Shim chứ không phải tìm cậu. Cậu coi hai vị tiền bối như hai người chị tốt, hơn nữa trên thực tế sự thực đúng là như vậy, cho nên Jaejoong lúc nói ra cũng rất thẳng thắn chân thành.

Điều này khiến cho câu chuyện càng lúc càng khó bề phân biệt, bởi vì bên ngoài nhìn rất giống như ba người thực sự có chuyện gì đó, hơn nữa Kim Jaejoong giải thích có chút miễn cưỡng, nhưng mà Jaejoong cũng đã giải thích như vậy, thật sự làm người ta đoán không ra. Sự kiện này trong vài ngày sau đó được lan rộng trên các trang mạng xã hội, sự kiện“Tam giác tình yêu của Honey và hậu bối” trong lúc nhất thời trở thành sự kiện có lượng tìm kiếm và truy cập nằm trong top 3 trên bảng xếp hạng, cái tên Kim Jaejoong cũng ngày càng được nhiều người quan tâm.

Park Hee Yeon cũng đã bàn bạc thành công với tạp chí, nhân vật trang bìa của số tiếp theo sẽ là Kim Jaejoong. Vì vậy Jaejoong cần quay chụp một tấm ảnh cận mặt.

mặc dù mục tiêu là hướng tới toàn thể công chúng, thế nhưng trên thực tế lại có khuynh hướng là tạp chí dành cho phái nữ yêu thích âm nhạc, cho nên nhân vật trang bìa đều là nam ca sĩ hoặc là các nhóm nhạc nam, tính cho đến nay chỉ có A Sun của YJM là nữ nghệ sĩ duy nhất từng xuất hiện trên trang bìa của tạp chí này, ngay cả Honey vô cùng nổi tiếng cũng chưa có cơ hội này. Cho nên hình tượng lần này của Jaejoong càng cần phải thành thục hơn, càng thêm mị hoặc lòng người, cũng có thể nhân cơ hội thoát khỏi hình tượng ngây ngô suốt ba tháng qua.

Stylist thiết kế cho cậu hai tạo hình, một là quần jean cạp thấp kết hợp trang điểm mắt khói, thân trên lộ ra hoàn toàn, loại tạo hình này đặc biệt nam tính, vô cùng thích hợp với nam giới có cơ bụng đẹp. Loại hình thứ hai là áo hở lưng kết hợp với tóc uốn, đi cùng với quần da và giày đen.

Song dưới sự thương lượng của Park Hee Yeon và Jung Yunho, bọn họ quyết định lựa chọn loại tạo hình thứ hai, nguyên nhân thứ nhất là Jaejoong căn bản không có cơ bụng và khí chất cùng bề ngoài nam tính, thứ hai là Jung Yunho đã từng nhìn qua lưng của Jaejoong, hắn nghĩ chỉ cần cái lưng của Jaejoong cũng đủ làm nữ giới điên cuồng. Cho nên quyết định là loại thứ hai.

Ban đầu mọi việc đều rất thuận lợi, Jaejoong dù sao cũng đã được huấn luyện qua, cho nên cũng có chút chuyên nghiệp. Nhưng đến khi chụp bức ảnh quyết định sau cùng lại gặp phải khó khăn, bởi vì cậu căn bản không làm được, cậu cần phải đưa lưng về phía máy ảnh, hơi nghiêng người sang bên trái tựa vào ghế, hai tay ôm lấy lưng ghế dựa, quay đầu nhìn về phía máy ảnh, thế nhưng khó khăn chính là biểu tình phải làm sao cho đủ mị hoặc câu dẫn lòng người, vấn đề này thực sự làm khó Jaejoong.

“Không không không, không phải như thế!” Nhiếp ảnh gia đã có chút bực mình, “Jaejoong, đừng có xấu hổ, ngẩng đầu lên rồi vẻ mặt biểu cảm….”

“Xin, xin lỗi…” Jaejoong cảm thấy áy náy, vẫn cố gắng tạo đúng tư thế. Nhưng mà xung quanh người vây xem nhiều lắm, muốn cậu ở trước mặt bao nhiêu người làm ra vẻ mặt như vậy, Jaejoong thực sự cảm thấy rất mất tự nhiên.

Đúng lúc này, Jung Yunho lại tới xem xét, khi nhìn thấy trong phòng chụp ảnh lại có nhiều người đứng xem như vậy, biểu tình có chút hung tợn, dùng giọng nói không chút độ ấm nói: “Nhiều người đứng ở đây làm gì? Coi nghệ sĩ của chúng tôi giống như khỉ mà vây xem sao?!” Sau đó quay đầu nhắc nhở Park Hee Yeon: “Tôi không phải đã dặn cô đến lúc chụp ảnh những nhân viên không liên quan đều phải ra ngoài sao, cô không coi lời tôi ra gì à!”

Park Hee Yeon lần đầu tiên bị Jung Yunho dùng giọng nói như vậy răn dạy, nhất thời mặt mũi trắng bệch, vội vã gọi nhân viên làm công tác đuổi người.

Jung Yunho lại quay đầu hỏi nhiếp ảnh gia: “Cậu ấy chụp thế nào?”

Nhiếp ảnh gia cũng là người có địa vị trong giới, tính tính cũng không phải tốt lắm, lại thấy Jung Yunho ngang nhiên răn dạy nhân viên của gã trước mặt gã, liền khinh thường nói: “Cũng như vậy thôi, từ đầu đến cuối cứ như một đứa học sinh cấp hai chỉ biết ca hát…”

Tâm tình của Jung Yunho vừa có chút khôi phục nhất thời lại đen mặt, hắn tức giận nhìn về phía Jaejoong, lớn giọng nói: “Cậu đi theo tôi!”

“Vâng…” Jaejoong cực kỳ khổ sở, vội vàng đi theo Jung Yunho ra ngoài.

Hai người tới phòng hóa trang, Jung Yunho khóa cửa lại, một tay kéo Jaejoong ngồi lên bàn, ánh mắt không vui nhìn cậu: “Tại sao?”

“Cái, cái gì?” Jaejoong có chút ngơ ngác, lại bị khí thế của hắn hù dọa, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn.

“Em nhìn tôi đi Jaejoong!” Jung Yunho rất tức giận, hậu quả vô cùng nghiêm trọng! Hắn ép Jaejoong ngẩng đầu nhìn mình: “Chỉ là khoe lưng một chút thôi mà, chỉ bắt em phải biểu cảm một chút thôi, cũng không phải bắt em làm chuyện gì quá phận, tại sao làm không được? Tại sao?”

“Tôi, tôi…” Jaejoong nhìn biểu cảm dọa người của hắn, ngập ngừng không nói ra lời.

“Chỉ là lộ một ít lưng mà thôi, tôi còn sợ em bị người ta nhìn thấy hết, cho nên đã dặn Hee Yeon lúc đó nhất định phải đuổi những nhân viên không liên quan ở đó đi, vậy còn em, em báo đáp tôi như vậy sao? Cả cái tên camera man chết tiệt kia nữa, hắn nói em chỉ biết hát… Em nghĩ công ty sẽ nuôi dưỡng một đứa học sinh cấp hai chỉ biết ca hát thôi sao?” Jung Yunho tức giận nói năng không lựa lời, hắn vừa giận Jaejoong rèn sắt không thành thép, mặt khác, cũng tức giận tên thợ nhiếp ảnh kia nói người của hắn như vậy, Kim Jaejoong bị người ta coi thường và lãng phí, hắn tuyệt đối không cho phép!

“Xin lỗi, chủ tịch…” Jaejoong thấy Jung Yunho tức giận đến như vậy, cũng hận bản thân mình thua kém, gấp đến độ muốn khóc, “Tôi thực sự làm không được…Xin lỗi, là tôi vô dụng, chủ tịch…”

Jung Yunho nhìn thẳng vào cậu, cho đến khi nước mắt của Jaejoong chực chảy xuống, bỗng nhiên cúi đầu xuống hôn cậu. Jaejoong không nghĩ tới hắn đột nhiên lại làm như vậy, thế nhưng cậu lại nghĩ là hắn đang an ủi mình, liền phối hợp ngửa cổ ra cùng hắn hôn môi.

Có lẽ Jung Yunho cũng muốn an ủi Jaejoong, hắn kịch liệt hấp thu ngọt ngào trong miệng cậu, rất nhanh bờ môi đã đỏ ửng,tiếp đó hắn lại đưa tay kéo áo sơ mi của người đối diện xuống, cúi người ngậm lấy điểm hồng trước ngực Jaejoong.

“A….” Jaejoong vừa sợ lại vừa thẹn, cậu không đoán trước được Jung Yunho lại có động tác như vậy. Thế nhưng điều làm cậu kinh ngạc hơn còn ở phía sau, hai tay Jung Yunho loay hoay bên hông cậu, cởi bỏ dây lưng quần, thô lỗ cởi xuống quần của Jaejoong.

Jaejoong hoảng sợ định hét ầm lên, may là cậu ý thức được hiện tại bên ngoài có rất nhiều người, liền nhịn xuống, nhưng vẫn giằng co: “Chủ tịch…. Ngài không nên như vậy…Chủ tịch… A…”

Cậu khẽ rên một tiếng, bởi vì Jung Yunho đã đưa một ngón tay vào nơi mềm mại phía sau, nơi mềm mại bị trường kỳ khai thác một chút chống cự căn bản cũng không có, liền nuốt một ngụm ngón trỏ thon dài, thật chặt.

“Không, chủ tịch, chủ tịch…Ưm…” Jaejoong ghé người vào vai Jung Yunho, muốn nói, lại bị kho*i c*m truyền tới làm cho cậu không tự chủ được khẽ rên rỉ.

“Bảo bối, đợi tôi hung hăng trừng phạt em, làm cho em phải vừa khóc vừa van xin…” Jung Yunho dùng thanh âm trầm thấp ghé vào bên tai Jaejoong nói, mỗi một lần chuyển động đều hướng lỗ tai cậu thổi một hơi khí.

Jaejoong bị hắn khiêu khích khiến cho cả người động tình phát nhiệt, kích động giật mình vài cái, d*c v*ng phía trước đương nhiên đã đứng thẳng, ngay cả hai bắp đùi cũng không cảm thấy thẹn mà kẹp chặt hai bên hông Jung Yunho. Đó là tư thế đòi hỏi khi giao hoan, mà cậu lại chẳng biết hổ thẹn làm ra loại chuyện này.

Jung Yunho đã đưa ba ngón tay vào nơi mềm mại của cậu, ba ngón tay chính là giống vật gì đó của đàn ông ra ra vào vào, mỗi lần đi ra đều mang theo dịch thể trong suốt. Hắn rõ ràng vẫn chưa hài lòng, tay còn lại đưa tới, cầm lấy d*c v*ng đã đứng thẳng của Jaejoong, giúp cậu an ủi.

“Ưm… Chủ tịch… A” Jaejoong cả người vô lực ghé vào vai Jung Yunho, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, hai cánh môi đã sưng đỏ theo bản năng phát ra tiếng rên rỉ.

Chỉ là sự sung sướng ấy không kéo dài được bao lâu, động tác của Jung Yunho đột nhiên dừng lại, ngón tay cũng rút ra, sau đó còn không để Jaejoong kịp phản ứng, đã nhanh nhẹn giúp cậu mặc lại quần áo.

“A, chủ tịch, chủ tịch…”Jaejoong thực sự muốn khóc, nơi sau lưng vừa tê lại vừa ngứa, giống như có mấy nghìn con sâu đang gặm cắn, d*c v*ng phía trước cũng đã lớn mạnh, đã từ màu hồng nhạt chuyển sang màu tím dữ tợn. Cậu kẹp chặt lấy hông của hắn, không để cho hắn ly khai: “Chủ tịch… tôi khó chịu, chủ tịch…”

“Chúng ta dừng ở đây thôi, em còn phải ra chụp hình.” Jung Yunho mặt không biểu tình nói, mặc kệ cậu có nguyện ý hay không, hắn đẩy cậu ra một chút, bắt cậu đứng thẳng trên mặt đất, tuy rằng hai chân cậu đã sớm mềm nhũn khó đứng vững, nhưng vẫn bị hắn bắt đứng lên, sau đó còn kéo cậu ra ngoài, “Mau đi thôi, ra ngoài!”

Jaejoong cơ hồ bị hắn nửa ôm nửa đẩy đi ra ngoài, thương cảm cho Kim Jaejoong d*c hỏa đốt người lại phải đột nhiên xuất hiện trước mặt nhiều người, cảm giác xấu hổ khiến cho d*c v*ng ở phía trước hạ xuống trong nháy mắt, thế nhưng d*c v*ng ở đằng sau vẫn còn quấy phá khiến cho mặt cậu đỏ bừng, hai mắt mê ly, ngay cả bước chân cũng khó dịch chuyển.

Jung Yunho đem cậu đẩy về phía ghế ngồi, Jaejoong rất tự nhiên nhảy qua ngồi ở trên ghế, hai chân kẹp thật chặt lấy lưng ghế. Sau đó Jung Yunho đi tới hai bên trái phải của nhiếp ảnh gia, mặt không thay đổi nói, “Được rồi, mọi người có thể bắt đầu rồi.” Tiếp theo đối với Jaejoong còn đang rối rắm nói: “Jaejoong, quay qua đây, nhìn tôi này!”

Jaejoong nghe vậy, lập tức xoay đầu lại, hai mắt mê ly mang theo biểu cảm đầy khát vọng nhìn Jung Yunho.

Nhiếp ảnh gia thấy vậy lập tức chụp hình, chụp liền mấy tấm rồi cao hứng nói: “OK!”

Jung Yunho nghe được OK, liền vội vàng đi tới ôm lấy Jaejoong, trước khi đi còn không quên cảnh cáo nhiếp ảnh gia: “Nếu như không đẹp, chén cơm này anh đừng hòng ăn được!”

Nhiếp ảnh gia nhất thời bị ánh mắt của Jung Yunho làm cho kinh sợ, gã cũng đột nhiên nghĩ tới trong giới đồn đại Jung Yunho là người thủ đoạn lại tàn nhẫn, nghĩ tới đây, gã sợ đến mặt mũi trắng bệch, hối hận vừa rồi đã đắc tội hắn…

Phòng hóa trang.

“Chủ tịch…” Jaejoong cả người mềm nhũn ngã vào lòng Yunho, d*c hỏa đốt người khiến cho cậu không ngừng cọ cọ lên người hắn.

“Ngoan, ngoan, lập tức sẽ ổn thôi…” Yunho an ủi cậu, rồi lại đột nhiên hôn Jaejoong, hai người kịch liệt giao triền. Hai tay cũng không có nhàn rỗi, y phục vốn đã mỏng của Jaejoong chỉ thoáng cái đã bị cởi ra, dây lưng cũng bị người cởi ra, Jung Yunho cũng tháo thắt lưng của mình, cởi ra khóa kéo, cầm d*c v*ng của mình đưa thẳng vào nơi mềm mại của Jaejoong.

Jaejoong hơi thở dồn dập, nước mắt tràn ra hai bên má, cũng may là sử dụng đồ trang điểm không thấm nước, nếu không cả khuôn mặt sẽ bị lem luốc.

Cậu thoải mái mà rên rỉ, loại thanh âm xấu hổ này, cậu mười chín năm qua đừng nói là tự mình phát ra, ngay cả nghe cũng chưa từng bao giờ nghe thấy. Cậu chưa bao giờ phát giác ra bản thân lại khao khát Jung Yunho đến vậy, lại còn hưởng thụ cảm giác hắn ở trên thân thể mình làm loạn, đây là chuyện lúc trước dù có đánh chết cậu cũng không bao giờ nghĩ tới.

Sau cùng tiếng khóc cùng tiếng rên rỉ đều bị nghẹn lại trong cổ họng, hai chân càng kẹp chặt lấy hông của Yunho.

Jung Yunho cũng đẩy nhanh tốc độ, rồi bắn vào bên trong cơ thể Jaejoong.

Jaejoong nhắm mắt lại nghỉ ngơi một hồi, khi mở mắt ra phát hiện Jung Yunho đang ôm cậu, mà bản thân mình lại trần như nhộng, hai chân mở rộng ôm lấy hông của hắn, d*c v*ng của Yunho vẫn còn ở trong thân thể của cậu. Jaejoong nhất thời mặt đỏ bừng, ở trong lòng lừa mình dối người: Người vừa rồi điên cuồng tuyệt đối không phải là mình, tuyệt đối là lỗi của Jung Yunho.

Chỉ là giọng nói trầm thấp bên tai lại khiến cậu thoáng cái rơi vào địa ngục: “Thì ra em cũng sẽ có lúc lớn gan chủ động như vậy… Xem ra là thực sự muốn tôi cưỡng đoạt em…”

Jaejoong nghe vậy cảm thấy thẹn muốn chết, sau cùng chỉ biết trốn ở trong lòng Jung Yunho làm đà điểu.

“Được rồi, mặc quần áo vào đi, chúng ta phải đi thôi.” Jung Yunho từ trong thân thể cậu lui ra ngoài, lau sạch trọc dịch Jaejoong bắn lên bụng mình, nhanh chóng sửa sang lại bộ dạng. Sau đó cầm lấy quần lót của Jaejoong ở trên ghế mặc vào cho cậu, thời điểm khi hắn kéo quần lên ngang đùi Jaejoong, cậu lại đột nhiên đưa tay che mắt hắn:

“Không được nhìn… Chủ tịch, không cho ngài nhìn…”

Jung Yunho cũng không tức giận, chỉ cười nói: “Không nhìn thì không nhìn, dù sao tôi cũng xem qua không dưới mười lần.”

“A…” Jaejoong mặt đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận đẩy Yunho ra, ngay trước mắt của hắn kéo quần lót lên, sau đó lại lần lượt mặc vào quần jean cùng áo sơ mi và áo lông.

Yunho đỡ cậu đứng dậy, quan tâm hỏi: “Có thể đi hay không?”

“Nếu nói không thể đi lẽ nào chủ tịch sẽ ôm tôi ra ngoài sao?” Jaejoong mở to mắt bĩu môi nhìn hắn, “Chủ tịch rất xấu xa, cái loại biểu tình mắc cỡ chết người kia đều bị nhiếp ảnh gia chụp lại rồi đem đi làm bìa tạp chí mất rồi!”

Jung Yunho nghe vậy ha ha cười lớn, ngày hôm nay thu hoạch không nhỏ, không chỉ ở trong phòng hóa trang cùng Jaejoong làm một lần, hơn nữa còn khiến tình nhân nhát gan của hắn học được cách làm nũng. Hắn cười xấu xa nói: “Tôi đương nhiên có thể ôm em ra ngoài, nhưng mà lúc đó xuất hiện trên bìa tạp chí không chỉ là biểu cảm thẹn thùng chết người của em, mà còn có tiểu huynh đệ đã đứng lên của em nữa…”

Jaejoong càng thêm xấu hổ, cúi đầu đánh cho hắn một quyền.

“Được rồi, nhanh trở về ký túc xá thôi, nếu không nhanh lấy “Tiểu nòng nọc” ra, nó sẽ biến thành “Tiểu bảo bảo” đó…” Yunho đẩy Jaejoong ra ngoài, Park Hee Yeon đã chờ sẵn ở bên ngoài, Jung Yunho nói với cô: “Cho cậu ấy một liều thuốc dự phòng cảm cúm, cậu ấy bị toát mồ hôi nhiều. Còn nữa, tôi hôm nay có hơi nặng lời với cô, đừng để ý nhé.”

Tính cách của Jung Yunho không phải là người dễ cúi đầu, hắn đã nói như vậy, có nghĩa là đang muốn nói lời xin lỗi với đối phương, Park Hee Yeon biết tính cách của hắn, vội vã cúi đầu nói:

“Vâng, cảm ơn Chủ tịch.”

“Ừ, tôi đi trước. Hai người giải quyết xong công việc rồi cũng về sớm đi.” Jung Yunho vừa nói vừa nhìn thoáng qua Jaejoong, sau đó xoay người rời đi.

“Tạm biệt Chủ tịch.” Jaejoong cúi người chào, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ tươi cười của Yunho.

Cậu đang suy nghĩ, lẽ nào cậu giống như trong lời bài hát của:

Tôi bỗng dưng phát hiện bản thân đã yêu nụ cười của người, người xấu xa như vậy.

Yêu bản tính đó của người, yêu nụ hôn như diễm hỏa chói lọi của người…

Hết chương 6

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here