Ác nam nhân – CHƯƠNG 8

0
85

“Jaejoong à, ăn chút bánh quy đi, tiếp theo chúng ta còn phải đi quay một tiết mục nữa.” Park Hee Yeon đưa cho Jaejoong một túi bánh quy và bình giữ ấm, “Đã 9 giờ tối mà vẫn còn phải làm việc, cực cho em rồi.”

Jaejoong nhận lấy bánh quy và bình giữ ấm, ngẩng đầu mỉm cười với Park Hee Yeon: “Không sao đâu, Hee Yeon noona cũng vất vả rồi, mỗi ngày đều phải đi theo em như vậy. Giờ chị cứ nghỉ ngơi một lát đi, không cần phải để ý đến em.”

“Ừ. Em cũng tranh thủ nghỉ ngơi một lúc đi.” Park Hee Yeon nói xong, đi tới phía sau xe nghỉ tạm.

Jaejoong chậm rãi mở gói bánh quy và bình giữ ấm, ngồi tại chỗ ăn bánh. Bọn họ ở lại chỗ này nghỉ ngơi 10 phút, sau đó lại phải chạy đi quay tiết mục tiếp theo.

Mấy ngày gần đây luôn là như vậy, lịch làm việc luôn luôn dày đặc, giống như vĩnh viễn cũng không làm xong. Thỉnh thoảng sẽ may mắn có được một ngày thứ bảy để nghỉ ngơi, cậu sẽ ở trên giường trùm đầu ngủ khì, đến buổi chiều cũng không thể ra ngoài, chỉ có thể ở trong ký túc xá nấu ăn xem phim nghe nhạc tiêu khiển một chút, sau đó ngày tiếp theo lại như vó ngựa không ngừng điên cuồng làm việc.

Tình trạng của cậu lúc này khá tốt, lượng fan hâm mộ đang tăng dần, ngày càng được công chúng đón nhận. Nhưng mà, antifan của Jaejoong cũng không ít. Bình thường sẽ có người mắng chửi cậu trên mạng, từ ngữ rất khó coi. Chẳng qua Park Hee Yeon đã nói cho cậu biết, đây là chuyện rất bình thường, mỗi người khi mới bắt đầu đều sẽ gặp phải khó khăn, cho dù là A Sun cũng không thể tránh được chuyện này, vì vậy không cần phải quá để tâm.

Mặt khác, Jung Yunho quả nhiên rất tuân thủ lời hứa của hắn, từ ngày đó, hắn không còn đến tìm Jaejoong nữa. Song Jaejoong biết, hắn nhất định vẫn luôn quan tâm đến tình hình của cậu, mỗi khi cậu chụp hình quảng cáo, hay là quay chương trình nào đó, hắn sẽ ở trong một góc kín đáo nào đó mà nhìn cậu.

Chính cậu gần đây cũng rất bận rộn, lần thông báo kia quả thực rất có dũng khí, nhưng sự thực là không biết lượng sức mình. Bản thân cậu vẫn chưa trưởng thành, chưa có năng lực bảo vệ người mình yêu…. Cậu không thể cứ dựa vào Chủ tịch cả đời được. Nếu như ước mơ của mình lại có người tới thực hiện giúp, vậy còn có ý nghĩa gì nữa? Nếu như tình yêu cần người khác ủng hộ và giữ gìn, như vậy tình yêu còn ý nghĩa gì nữa?

Cho nên dù công việc có vất vả đến mấy, cậu vẫn nhớ câu nói kia của Chủ tịch: “Em có biết tại sao công ty lại lấy cái tên ‘Hero’ làm nghệ danh cho em không? Là bởi vì tôi mong muốn em sẽ luôn dũng cảm như một anh hùng, dám hát, dám đương đầu với khó khăn…”, cho nên đối mặt với bất kì khó khăn gì Jaejoong cũng không cảm thấy cực khổ, nhìn thấy người khác ở trên mạng chửi mình, cũng có thể cười cho qua, tựa hồ không có gì có thể ngăn cản cậu tiến bước.

“Jaejoong, đến rồi, xuống xe đi.”

Tiếng nói của Park Hee Yeon cắt đứt suy nghĩ của Jaejoong, cậu vội vã buông bánh quy: “Noona, em đã mong xe cứ đi mãi như vậy, không phải xuống thì tốt biết mấy.”

“Thằng nhóc này, em tưởng chị không muốn vậy sao?” Park Hee Yeon cười vỗ vai động viên Jaejoong.

Jaejoong khẽ cười. Cậu xuống xe, tuy rằng đã muộn như thế này, tiết trời còn lạnh lẽo như vậy, thế nhưng bên ngoài đài truyền hình fan vẫn đứng đầy.

Cậu hướng về fan hâm mộ của mình cất tiếng chào, đoàn người nhất thời rối loạn. Có rất nhiều fan xông lên muốn đưa quà tặng cho cậu, cũng may bảo an kịp thời ngăn cản. Park Hee Yeon bảo cậu đi vào trước, sau đó cô sẽ nhận quà thay Jaejoong.

Jaejoong phải nhanh tới trường quay, cho nên cũng không suy nghĩ nhiều đi vào trước. Cậu tuy rằng đã ra mắt được nửa năm, nhưng vẫn coi như là người mới, cho nên trước khi quay phải đi chào hỏi người này người kia là chuyện không thể thiếu, huống chi vẻ ngoài của Jaejoong vốn được lòng người và là người có lễ độ, những thứ này đều là yếu tố cần thiết.

Chương trình hôm nay là chủ yếu là nói chuyện, thế nhưng MC là người rất nổi danh trong giới, tính cách hài hước và nhạy bén, đối với hậu bối và người mới cũng rất chiếu cố, cho nên nửa đầu của tiết mục quay xong rất nhanh.

Khi Jaejoong vào phòng nghỉ ngơi, Park Hee Yeon đang giúp cậu sắp xếp lại quà tặng của fan.

“Jaejoong, có fan tặng đồ nội y cho em đó.”

“Phụt…” Jaejoong không nhịn được xấu hổ cười cười, “Màu trắng, làm sao bọn họ biết em thích màu trắng….Hơn nữa số đo còn rất vừa vặn, em có thể lấy được không?”

“Đương nhiên được, là quà tặng cho em mà.” Park Hee Yeon khẽ cười, lại từ trong đống quà tặng lấy ra một hộp quà được đóng gói tinh xảo, “Oa, là chocolate cao cấp đó nha.”

“Ha ha ha, cái này chị cầm lấy đi, em biết chị thích ăn chocolate.” Jaejoong tựa vào ghế dựa vui vẻ nói.

“Vậy cám ơn em nha…!” Park Hee Yeon vừa cười vừa mở gói quà, cầm lấy một viên chocolate trắng đưa vào miệng. “Ngon thật đó, em có muốn ăn một viên không?”

“Em không ăn đâu, chị ăn cái gì cũng không béo, em thì ngược lại… Fan hâm mộ của em đều nói, Jaejoong mặt của anh gần đây hình như hơi tròn nha, những nghệ sĩ khác đều là càng về sau càng nhọn… Noona, chị làm sao vậy?”

Sắc mặt của Jaejoong thoáng chốc thay đổi, bởi vì sắc mặt của Park Hee Yeon càng ngày càng tái nhợt, hô hấp cũng càng ngày càng nhanh, cô ôm ngực, vẻ mặt thống khổ nói với Jaejoong:

“Jaejoong… Đừng ăn chocolate…” Nói xong, cô ngã xuống ngất đi.

“Hee Yeon noona!”

Khi Jung Yunho chạy tới bệnh viện liền thấy Jaejoong đang ngồi ở trên ghế dài trước phòng cấp cứu, hắn vội vã nắm lấy hai vai của Jaejoong để cậu nhìn mình: “Jaejoong, em không sao chứ?!”

Jaejoong ngẩng đầu, hai mắt đã sớm sưng đỏ, vệt nước mắt vẫn còn lưu lại trên hai gò má: “Hee Yeon noona bị trúng độc…. Miếng chocolate kia là em cho chị ấy, là em, là em hại chị ấy…”

“Em không sao là tốt rồi…. Đó không phải là lỗi của em, chocolate là ai đưa cho em?” Jung Yunho cau mày hỏi, trong mắt vẫn còn có chút tức giận.

“Là fan…”Jaejoong cau mày sửa lại, “Không phải, đó không phải là fan, chắc chắn là antifan….” Đột nhiên Jaejoong nóng nảy, kích động nắm lấy cánh tay của Yunho hỏi: “Em đã cố gắng như vậy….Vẫn là khiến cho người ta chán ghét sao, ghét đến mức tưởng muốn giết em….Cho dù tổn thương em cũng không sao, nhưng bọn họ không nên làm tổn thương chị Hee Yeon… Không nên tổn thương những người bên cạnh em… Chủ tịch, anh đã từng nói em phải cố gắng dũng cảm như một người anh hùng, thế nhưng bọn họ ngay cơ hội để dũng cảm cũng không cho em, tại sao!”

Yunho không nói mà ôm cậu vào lòng, để Jaejoong tựa vào ngực mình thoải mái mà khóc. Sau cùng hắn nói với Jaejoong, “Jaejoong, trên thế giới này có rất nhiều người đối xử tốt với em, sẽ mỉm cười thân thiện với em, thế nhưng cũng có nhiều người, bọn họ ghét em, cảm thấy em được hạnh phúc trong lòng sẽ đố kị… Em không thể quản được suy nghĩ của người khác, em chỉ có thể cố gắng kiên cường, kiên cường và kiên cường hơn nữa… Anh biết mấy ngày nay em rất vất vả, thế nhưng tất cả đều là đáng giá, đừng vì những người ghét em mà từ bỏ tất cả, như vậy em vĩnh viễn không thực hiện được giấc mơ của mình….”

Jaejoong lúc này nghe được rất rõ ràng, cậu rời khỏi l*ng ngực của Yunho, ngẩng đầu nói với hắn: “Em phải quay về thu hình tiếp, nếu như là Hee Yeon noona, chị ấy khẳng định cũng mong muốn em hoàn thành công việc thật tốt…Chủ tịch, phiền anh thay em chăm sóc chị ấy, nếu có chuyện gì thì gọi điện cho em, được không?”

Sâu trong ánh mắt của Jung Yunho lộ ra vẻ kinh ngạc và thưởng thức, hắn xoay đầu nói với người đàn ông bên cạnh: “ Han Tae Jang, anh lái xe đưa cậu ấy đi.”

“Em đi đây, Chủ tịch, hẹn gặp lại.” Jaejoong cúi đầu chào xong, lại vội vã rời đi.

Jung Yunho đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng Jaejoong rời đi, khóe môi khẽ giương lên.

Quá trình trưởng thành rất đau đớn, rất khổ cực, thế nhưng anh mong muốn, em có thể càng ngày càng… vĩ đại hơn.

Hết chương 8

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here