Ác nam nhân – CHƯƠNG 9

0
83

“Tôi có thể hiểu cho suy nghĩ trong lòng của người kia, cũng sẽ tha thứ cho cô ấy, nhưng tôi mong muốn cô ấy sẽ không tiếp tục làm ra những chuyện tổn thương tới người khác, bởi vì không chỉ có thân thể phải chịu đau đớn, mà trong thâm tâm cũng rất đau xót…”

Thời điểm khi quay một tiết mục vào tối muộn, ca sĩ mới nổi Hero Jaejoong đã bị antifan giả danh thành fan hâm mộ hạ độc, không ngờ cuối cùng người trúng độc lại là người đại diện của nam ca sĩ, người đại diện sau đó đã nhanh chóng được đưa tới bệnh viện, bởi vì được cứu chữa kịp thời nên không ảnh hưởng tới tính mạng, hiện tại đã được chuyển sang phòng bệnh bình thường. Nam ca sĩ Hero Jaejoong sau đó đã tiếp nhận phỏng vấn của các phỏng viên, bày tỏ anh nguyện ý tha thứ cho người bị tình nghi đã bị bắt giữ, thế nhưng về phía công ty chủ quản của nam ca sĩ YJM lại bày tỏ thái độ quyết liệt, mong muốn ngăn chặn loại tình huống này không để nó phát sinh lần thứ hai.

“Noona, cảm giác khá hơn chút nào không?” Jaejoong ngồi trước giường bệnh,mỉm cười nhìn Park Hee Yeon, “Đáng tiếc chị không thể ăn những thứ khác, cho nên em đã tự nấu canh cho chị này.”

“Cám ơn em, Jaejoong.” Park Hee Yeon đã tĩnh dưỡng được một tuần, sắc mặt nhìn qua có vẻ đã khá hơn.

“Nói cám ơn gì chứ, đều là do em hại chị… Nếu như em không nghe lời chị, vậy hiện tại người phải nằm đây chắc chắn là em.” Jaejoong khẽ cười, mở ra cặp l*ng giữ ấm, “Nghe nói nhóm của Ye Shim tiền bối cũng tới thăm chị?”

“Ừ, chị cũng coi như là trong cái rủi gặp cái may, được nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy, lại còn được mọi người tặng quà…” Park Hee Yeon cầm lấy cặp l*ng, vẻ mặt lo lắng hỏi Jaejoong, “Nghe nói công ty muốn sắp xếp em đi đóng phim?”

“Vâng…” Jaejoong chần chừ gật đầu.

“Tốt như vậy sao? Em mới ra mắt được nửa năm đã được cho đi đóng phim? Hơn nữa chị nghe nói vai của em là vai nam thứ…” Park Hee Yeon vô cùng lo lắng, cô sợ như vậy sẽ khiến cho Jaejoong bị áp lực quá lớn, còn bị giảm sức ảnh hưởng ở bên mảng âm nhạc, rất nhiều ca sĩ khác đều là đi hát nhiều năm mới có tâm tư chuyển sang đóng phim, mà Jaejoong lại chỉ là người mới…

Jaejoong cười trả lời: “Chị không có lòng tin với em sao? Em chính là được đạo diễn đặc biệt chỉ định vào vai nam thứ đó nha!” Cậu khoa trương, “Chị yên tâm đi, hơn nữa lịch trình công ty sắp xếp cho em vẫn có thời gian để luyện thanh và vũ đạo, em sẽ không xao nhãng mảng âm nhạc đâu.”

“Được rồi…” Kỳ thực Park Hee Yeon cũng biết đây khẳng định là quyết định của Jung Yunho, nhưng mà Chủ tịch có phải đã yêu cầu quá cao hay không? Lượng công việc lớn như vậy, Jaejoong sẽ chịu được sao?

“Em không có nhiều thời gian, chị nhân cơ hội này nghỉ ngơi cho thật tốt nha, em về làm việc trước đây.” Jaejoong cúi đầu chào, cười phất tay một cái rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Người đại diện tạm thời đã ở bên ngoài phòng chờ cậu, thấy Jaejoong đi ra, sắc mặt nghiêm túc nói: “Jaejoong, bên ngoài cửa chính có phóng viên, chúng ta phải đi cửa sau ra ngoài, em nhanh chân lên một chút.”

“Vâng, hyung.” Jaejoong gật đầu, theo anh ta đi tới cửa sau bệnh viện.

Lên xe, cậu hỏi người đại diện: “Hyung, giờ chúng ta đi đâu?”

“Bây giờ chúng ta sẽ đi gặp đạo diễn cùng biên kịch, em nhớ phải lễ phép một chút, cố gắng lưu lại ấn tượng tốt đối với bọn họ, nói không chừng em sẽ có thêm nhiều cảnh diễn.” Người đại diện nhìn laptop nói tiếp, “Đạo diễn Lee và biên kịch Kang đều là những nhân vật có tiếng tăm trong giới, Chủ tịch đã phải tốn rất nhiều công sức mới giành được cơ hội này cho em, em phải thật cố gắng, biết không?”

Jaejoong gật đầu: “Em biết.” Chính là như vậy, Jung Yunho vì cậu mà an bài rất nhiều chuyện, thế nhưng giống như lúc này, đều là nghe được từ miệng của người khác, hắn rất ít khi tới gặp cậu, cũng không gọi điện thoại cho Jaejoong, có đôi khi cậu muốn gọi điện thoại cho hắn, chỉ là nghĩ tới mình còn chưa đạt tới kỳ vọng của Chủ tịch, cho nên lại mất đi dũng khí.

“Em đã xem qua kịch bản chưa?” Người đại diện lại hỏi.

“Em xem rồi, là một kịch bản rất hay.” Jaejoong gật đầu, từ trong túi xách lấy ra kịch bản xem lại lần nữa.

Nội dung chính của bộ phim này là một câu chuyện tình yêu. Nhân vật nữ chính tên là Song Ji Ae, nam chính là Jo Eun Yoo, nam thứ Han Min Hee. Thời trung học, cô gái nhà nghèo Song Ji Ae thích bạn học Jo Eun Yoo vừa xấu xa vừa lạnh lùng, cho dù có chàng trai vừa dịu dàng vừa săn sóc Han Min Hee bày tỏ với cô, cũng không khiến cho tình yêu của cô dao động. Nhưng trong một lần khi Ji Ae và Eun Yoo hẹn hò, lại bị mẹ của EunYoo bắt gặp, vì chia rẽ Song Ji Ae và Jo Eun Yoo, bà ta đã tố cáo lên nhà trường bịa đặt chuyện cô lừa gạt con trai của bà ta, khiến cho Ji Ae mất đi cơ hội đi học.

Bảy năm sau, Han Min Hee gặp lại Ji Ae ở công ty của gia đình, anh không chỉ đặc biệt nhận cô vào làm dù không hề có bằng cấp, còn đối với cô vô cùng săn sóc, nhưng khi Ji Ae vừa mới bắt đầu có tình cảm với Min Hee thì Jo Eun Yoo lại xuất hiện với vị trí đối thủ cạnh tranh ZZ của Han Kuk nhà Min Hee, Ji Ae tuy rằng vẫn còn yêu anh ta, nhưng nghĩ tới việc anh ta khiến cô mất cơ hội đi học, hơn nữa thời điểm ba người gặp lại nhau tình cảm giữa cô và Min Hee vẫn còn mập mờ khiến cho Ji Ae bị Eun Yoo châm chọc và chế nhạo. Vì vậy đối với Jo Eun Yoo vừa yêu vừa hận, Ji Ae quyết định lên kế hoạch trả thù Eun Yoo và mẹ của anh ta, mà Min Hee, vừa lúc trở thành đối tượng để cô lợi dụng….

Vai diễn của Jaejoong chính là nam thứ Han Min Hee, đối với những cảnh quay thời trung học, Jaejoong có thể miễn cưỡng đảm nhiệm được, nhưng với những cảnh quay khi trưởng thành, trở thành một trong những giám đốc của Han Kuk, nhìn thấu được tình yêu cũng như thù hận của Ji Ae mà vẫn một lòng yêu thương cô, đây thực sự là một thử thách mang tính khiêu chiến đối với Jaejoong.

Vai diễn Song Ji Ae do nữ diễn viên nổi tiếng Kwon Ji Yoon đảm nhiệm, mà nam chính Jo Eun Yoo cũng là do một thành viên của một nhóm nhạc đảm nhiệm – Lee Cheol Hyeon, hai người này đều đã có kinh nghiệm diễn xuất qua rất nhiều tác phẩm truyền hình, chỉ có Jaejoong là người mới chưa có kinh nghiệm, không khó để có thể đoán được Jaejoong có bao nhiêu áp lực.

“Jaejoong à, đây là đạo diễn Lee Da Kyu.”Người đại diện vui vẻ giới thiệu.

Jaejoong nghe vậy, vội vã cúi đầu chào: “Đạo diễn, chào ngài!”

“Là Jaejoong à.” Lee Da Kyu cũng không thèm nhìn Jaejoong, mà xoay người cầm lấy kịch bản, dùng ngữ điệu lạnh lùng nói, “Tôi biết hoàn cảnh của cậu, người của công ty các cậu đã tới….” Ông ta cầm kịch bản nhìn Jaejoong, hỏi, “Nhưng mà cậu thực sự biết đóng phim sao?”

“Vâng, lúc trước tôi đã từng đóng qua quảng cáo, gần đây cũng luôn được tiếp thu huấn luyện chuyên nghiệp…” Jaejoong khẩn trương trả lời, cậu nỗ lực để bản thân có thể bình tĩnh, không nên có suy nghĩ mình không phải là diễn viên chuyên nghiệp.

“Vậy ngay tại đây, cậu diễn thử một đoạn cho tôi xem.” Lee Da Kyu lật kịch bản, dường như đang tìm kiếm gì đó, sau đó ánh mắt của ông ta đột nhiên sáng lên, “Là đoạn này, tình huống là Min Hee nhìn Ji Ae bị đuổi học, chỉ có một mình cậu, không có đạo cụ.”

“Đạo diễn…” Người đại diện có chút khẩn trương, mở miệng định ngăn cản đạo diễn. Nhưng Jaejoong lại đáp ứng.

“Vâng, cảm ơn ngài cho tôi cơ hội này.” Jaejoong nói xong rồi hít một hơi thật sâu, tựa như tự bơm hơi cho mình, sau đó, cậu tới hiên ban công, hướng bên ngoài nhìn thoáng qua, sau đó chậm rãi xoay người lại, cả người giống như mất hết sức lực tựa lên tường, ánh mắt của cậu vừa mông lung vừa ẩn chứa thương xót, chậm rãi cúi đầu.

Cậu nghĩ, nếu như Chủ tịch bị trường học đuổi học, chính mình sẽ có tâm tình như thế nào, cảm giác yêu thương mà bất lực. Chờ cậu diễn xong ngẩng đầu, chỉ thấy người đại diện đang mỉm cười nhìn cậu, tuy rằng đạo diễn Lee Da Kyu không mỉm cười, nhưng lại nói với cậu:

“Được rồi, cậu đi gặp biên kịch Kang đi, cô ấy cũng cần phải gặp cậu.”

“Vâng, cảm ơn đạo diễn!” Jaejoong mừng rỡ cúi đầu chào, kỳ thực trong lòng cậu đang vô cùng kích động, có thể được đạo diễn cho phép, đồng nghĩa với khả năng của cậu được công nhận!

Nhìn Jaejoong đi ra ngoài, Lee Da Kyu mỉm cười lấy di động ra gọi cho một người: “…Này, Yunho! Ừ, cậu ấy đã tới, cậu thật sự rất kỳ cục, tại sao lại nghiêm khắc với cậu bé này như vậy? Đối với đứa nhỏ là không thể hung dữ nha.. A? Phải ha ha ha…Được được, vậy cám ơn cậu đã đưa khối ngọc thô chưa được mài dũa này tới cho tôi, đến lúc đó cậu không nên yêu thương càng tốt… Haha, được, tôi làm việc cậu cứ yên tâm, ừ, được được, cứ vậy đi, tạm biệt.”

Sau khi gặp Kang biên kịch, Kang Tae Seong đối với biểu hiện của Jaejoong rất hài lòng, cho rằng cậu vô cùng thích hợp với một Han Min Hee luôn dịu dàng thâm tình, bởi vậy, tạo hình của Jaejoong cứ như vậy được định ra, đợi đến thời gian đã định là có thể chụp tạo hình.

Jaejoong ngồi trên xe quay về công ty, bên ngoài mặt trời đã ngã về Tây, trời chạng vạng tối. Cậu lúc này rất muốn gặp Jung Yunho, rất muốn cho hắn hay tin cậu đã nhận được vai diễn này, cậu nhìn qua nhìn lại số điện thoại của hắn rất nhiều lần, cuối cùng vẫn không dám gọi.

Đang trong lúc do dự, điện thoại đột nhiên đổ chuông, trên màn hình hiện lên hai chữ “Chủ tịch”, Jaejoong tay run run ấn nhận cuộc gọi, chỉ nghe bên kia nói:

“Nghe nói em đã đi gặp Lee đạo diễn, kết quả thế nào?”

Jaejoong nghe được giọng nói của hắn, trong lòng nhất thời xốn xao, cuối cùng nói: “Vâng, đạo diễn nói không tồi… Em nghĩ có lẽ sẽ nhận được vai diễn đó…”

“Vậy là tốt rồi. Cứ như vậy đi….” Thấy Jung Yunho muốn cúp máy, Jaejoong vội vã gọi hắn lại.

“Chờ một chút… Chủ tịch!”

“Em còn có việc sao?”

“Không… cũng không phải, Chủ tịch, chúng ta… có thể gặp nhau không?” Jaejoong cố lấy dũng khí hỏi.

“Không thể, hiện tại tôi đang rất bận, nói sau đi, em còn chuyện gì khác không?”

“Không, không có… Vậy được rồi, tạm biệt, Chủ tịch..” Jaejoong vẻ mặt mất mát cúp điện thoại.

Ở bên kia…

“Người nào đó nói hiện tại đang bề bộn nhiều việc a, thì ra là bận rộn chơi chém hoa quả…”

“Đúng vậy, cậu nói xem đứa nhỏ kia sao không nghĩ ra, hôm nay là thứ bảy, chủ tịch của chúng ta sao có thể vẫn bận rộn được chứ?”

“Không phải nói ‘Người đang yêu đều là kẻ ngốc’ sao? Đứa nhỏ kia khẳng định cũng không biết người nào đó mỗi khi nhớ nó đều chỉ biết nhìn mặt nó trên bìa tạp chí ‘tự mình an ủi’ a….”

“Mấy người đủ rồi đó!”

—-

“Action!” Đạo diễn hô lớn.

Đầu tiên là Min Hee xông lên đấm Eun Yoo một cái, sau đó là Eun Yoo tỉnh táo lại rồi đánh trả, tiếp đó thì hai người vật lộn với nhau, còn có bảo vệ tới kéo hai người.

Một đấm của Jaejoong rất chuẩn, cậu đùng đùng nổi giận nắm lấy cổ áo của Lee Cheol Hyeon, động tác kế tiếp là do Eun Yoo ra tay, cậu mắt thấy nắm đấm của anh ta đã tới gần liền nghiêng đầu sang một bên, nhưng ai biết được Lee Cheol Hyeon ra tay quá nhanh, một đấm này thật sự va chạm với hai gò má của cậu, khiến Jaejoong ngã lăn trên mặt đất, thế nhưng không thấy đạo diễn hô ngừng, cậu không thể làm gì khác là tiếp tục làm theo kịch bản, cậu đang muốn đứng lên, ai ngờ nắm đấm của Lee Cheol Hyeon đã tới gần mặt, cậu đột nhiên thấy trước mắt tối sầm, không còn biết chuyện gì nữa.

Jung Yunho sau khi biết chuyện không thể ngồi yên được nữa, cơm tối cũng không kịp ăn vội vã chạy tới bệnh viện. Khi hắn đến nơi thì thấy Park Hee Yeon đang cầm khăn lau mặt cho cậu, Jaejoong vẫn còn hôn mê, đang được truyền nước biển.

“Em ấy sao rồi?” Jung Yunho lên tiếng hỏi, lông mày hắn nhíu lại, sắc mặt cũng không hòa nhã.

“Bác sĩ nói là do bị cảm nắng, còn bị đánh, cho nên mới bị ngất xỉu.” Park Hee Yeon không nhin được oán giận với Yunho. “Chủ tịch, đạo diễn Lee cũng thật quá đáng, không chỉ luôn luôn cau có với Jaejoong, ngay cả khi Lee Cheol Hyeon đánh Jaejoong thật cũng không chịu hô ngừng, Jaejoong của chúng ta đã cố gắng như vậy….”

Jung Yunho giơ tay lên ngăn lại lời nói của cô, hỏi: “Tôi biết. Nhưng tại sao em ấy vẫn chưa tỉnh?”

“À, là vì em ấy quá mệt mỏi, chỉ đang ngủ mà thôi.” Park Hee Yeon giải thích. Cô luôn coi Jaejoong là em trai mình, cậu bị bắt nạt, cô hiển nhiên cảm thấy bất cảm thấy bình thay cậu.

“Có tôi ở đây rồi, cô cũng tranh thủ về nghỉ ngơi đi, bên đoàn làm phim, nói với bọn họ ngày mai chúng ta sẽ tới.” Jung Yunho tiếp nhận khăn mặt, mặt không cảm xúc nói.

“Vâng, Chủ tịch.” Park Hee Yeon biết tính tình của hắn, không nhiều lời cúi đầu chào rồi rời đi.

Jung Yunho cầm khăn lau mặt, thật nhẹ nhàng lau lên gò má của Jaejoong. Cho dù khăn mặt rất lạnh nhưng cũng không khiến cậu tỉnh lại, có thể thấy cậu mệt mỏi đến mức nào.

Jung Yunho cứ như vậy lẳng lặng nhìn Jaejoong, trong ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.

“Bắt em phải một mình cố gắng phấn đấu… Là anh sai rồi sao?” Hắn tự lẩm bẩm, “Sự nỗ lực và khát vọng của em còn lớn hơn trong tưởng tượng của anh. Cho dù chúng ta không thể gặp nhau, thế nhưng anh thực sự rất nhớ em, cũng giống như em luôn nghĩ đến anh.”

“Muốn yêu em có rất nhiều cách, anh có thể cưng chiều em, cũng có thể giúp em rất nhanh trở thành ngôi sao nổi bật nhất, chỉ là anh càng muốn tài năng của em, có thể ở trong tình yêu của anh mà nở rộ, chứ không phải là dần héo mòn…..”

“Anh là một thằng đàn ông xấu xa, nhưng nếu có thể, anh cũng muốn làm một người đàn ông tốt…”

Hết chương 9

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here