Ác nam nhân – CHƯƠNG 12

0
79

Chương 12

Bởi vì đã trở thành nam chính, cho nên đất diễn của Kim Jaejoong đã vượt qua Lee Chul Hyun, Park Hee Yeon cũng giúp cậu tính qua một chút, phần diễn của cậu vậy mà còn vượt qua cả Kwon Ji Yoon, bộ phim này đã hoàn toàn biến thành toàn lực nâng cái tên Kim Jaejoong lên tầm cao, đây là kết quả mà không ai có thể ngờ tới.

Jaejoong lúc này đang nghỉ ngơi chờ hóa trang, biên kịch Kang Tae Sung cũng ngồi bên cạnh, vui vẻ hỏi cậu: “Jaejoong à, tôi đã bắt đầu chuẩn bị cho kịch bản phim tiếp theo, cậu có hứng thú đóng vai nam chính hay không?”

“Có thể ư?” Jaejoong mừng rỡ hỏi lại, cũng không để ý là còn đang hóa trang dang dở, vội đứng lên cúi đầu nói với Kang Tae Sung: “Cảm ơn biên kịch Kang, biên kịch Kang thực sự quá tốt với tôi rồi, tôi không biết nên cám ơn thế nào mới phải…”

Kang Tae Sung vui vẻ vỗ vai cậu, cười nói: “Nhân vật chính của kịch bản tiếp theo là một người đàn ông xấu xa đó nha, cậu nếu diễn không được tôi cũng không ngại đuổi cổ cậu đâu!”

Jaejoong vui vẻ cúi đầu: “Vâng, tôi sẽ cố gắng!”

“Vậy cậu tiếp tục hóa trang đi, tôi đi xem hai người kia.” Biên kịch Kang nói xong, đứng dậy rời đi.

“Vâng.” Jaejoong đáp lại, sau đó lại ngồi xuống tiếp tục vừa hóa trang vừa xem kịch bản.

Park Hee Yeon ở một bên vừa nghe điện thoại xong, liền đi tới nói với Jaejoong: “Jaejoong à, chủ tịch vừa gọi điện nói sẽ đến thăm em.”

“A, thật ạ? Vậy quá tốt rồi!” Jaejoong vừa nghĩ tới chuyện Jung Yunho sẽ tới đây, vừa mừng rỡ lại vừa có chút bối rối, nghĩ lát nữa cố gắng không để bị NG, phải biểu hiện thật tốt để chủ tịch có thể nhìn thấy sự tiến bộ của cậu.

Jaejoong đang trong lúc xúc động, đột nhiên phía trước nổi lên tiếng ồn ào, còn có tiếng người kêu lên. Cậu còn chưa kịp ngẩng đầu, cổ áo đã bị ai đó túm lên, Jaejoong cũng vội vã đứng dậy:

“Kim Jaejoong, mày đã nói gì bậy bạ trước mặt biên kịch Kang hả? Tao nhịn mày lâu lắm rồi!” Kẻ vừa tới hiển nhiên đã bị Kang Tae Sung trách mắng.

Jaejoong ngẩng đầu, liền thấy Lee Chul Hyun vẻ mặt tức giận túm lấy cổ áo của cậu. Cậu suy nghĩ một chút, dùng tay phải hất cánh tay của anh ta ra khỏi cổ áo của mình, mỉm cười nói:

“Anh là tiền bối, Jaejoong chỉ là người mới, nếu chẳng may có gì đắc tội, anh không phải nên bao dung một chút sao?”

“Tao ghét nhất là loại người chỉ biết dựa vào công ty gây sức ép để lật đổ người khác còn bắt sửa lại kịch bản để tâng bốc bản thân như mày, mày có tư cách gì chứ? Mày chưa từng diễn một bộ phim nào, ngay cả vai phụ cũng chưa từng đóng! Mày không phải ỷ vào có YJM là chỗ dựa sao? Có cái gì đặc biệt hơn người chứ?!”

Toàn bộ nhân viên ở trường quay đều ngừng lại công việc nhìn hai người, cũng mong đợi phản ứng của Jaejoong.

Jaejoong mỉm cười sửa lại cà vạt và áo sơ mi, dùng giọng nói vô cùng ôn hòa đáp lời: “Trên thực tế anh đã diễn nhiều bộ phim như vậy, hẳn càng phải hiểu rõ cái gì gọi là cuộc sống, cái gì gọi là hiện thực không phải sao?” Cậu khẽ nhếch khóe miệng cười, “Mặt khác, tôi chưa từng có ý định lật đổ ai, cũng không nghĩ tới chuyện chen vào vị trí của ai, bởi vì đối với một người mới như tôi, đối thủ của tôi chỉ có một người, đó chính là bản thân tôi…”

“Mày..” Lee Chul Hyun không nghĩ tới sẽ bị cậu nói như vậy, trong nhất thời thẹn quá hóa giận, theo bản năng vung nắm đấm: “Tao không cần mày dạy đời!”

Mọi người hoảng sợ kêu lên, thế nhưng chuyện mọi người tưởng tượng đã không xảy ra, Lee Chul Hyun ngẩng đầu nhìn người đang nắm lấy tay mình,

Jung Yunho, không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh Jaejoong, bàn tay hắn chặn lại nắm đấm của Lee Chul Hyun, trầm giọng cảnh cáo:

“Nếu như cậu còn dám làm thế với nghệ sĩ của tôi một lần nữa, tôi sẽ không khách khí với cậu nữa đâu!” Nói xong, gạt cánh tay của anh ta qua một bên.

“Chủ tịch!” Jaejoong ngạc nhiên hô lên, nỗi kinh sợ vừa rồi đều biến mất không còn, cậu thiếu chút nữa quá xúc động mà chạy đến ôm hắn, may mắn vẫn còn giữ được lý trí, chỉ cười hỏi hắn: “Chủ tịch tới lúc nào? Sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây?”

Jung Yunho nhíu mày khó chịu, lạnh lùng nhìn Jaejoong: “Tôi mà không tới là em suýt chút nữa bị người ta đánh chết!”

Những người khác lúc này mới có phản ứng, người đại diện của Lee Chul Hyun vội vã chạy tới, Park Hee Yeon cũng lên tiếng giải thích với Yunho:

“Vừa…”

“Không cần nói, tôi đều thấy hết.” Jung Yunho xua tay cắt ngang lời Hee Yeon, lại nói với cô, “Tôi có mang đồ ăn tới, cô giúp tôi mang cho mọi người.”

Jaejoong lúc này đã vui vẻ đến mức muốn bay lên trời, chủ tịch tự mình tới thăm cậu, lại còn mua đồ ăn cho mọi người trong đoàn làm phim, người này là chủ tịch, là chủ tịch đó nha! Nghệ sĩ của YJM mấy ai được đãi ngộ như vậy? Cậu vui vẻ đến mức không để ý những người khác, kéo tay áo trái của Yunho hỏi: “Chủ tịch, ngài mang đồ ăn gì tới cho chúng tôi vậy? Chủ tịch, thực ra chỉ cần ngài tới là đã tốt lắm rồi…”

Jung Yunho nhịn không được khẽ cười: “Em còn nói, nếu tôi không tới, em là muốn bị người ta đánh?”

“Tôi cũng chuẩn bị phản kháng ấy, chủ tịch tới làm cho tôi không có cơ hội biểu hiện…” Jaejoong khẽ bĩu môi, “Tôi còn đang suy nghĩ nên ra đòn bằng tay phải hay trái!”

“Bốp!”

“Úi!”

Jung Yunho bất ngờ vỗ mạnh lên đùi JaeJoong khiến cho cậu bị đau mà la lên, nhăn mày nhăn mặt nhìn hắn: “Sao tự nhiên chủ tịch lại đánh tôi, đau lắm đó!”

“Nhìn đi, còn nói là nghĩ tay phải hay là tay trái, đến lúc đó em nhất định sẽ bị người ta đánh cho bất tỉnh phải vào bệnh viện.” Yunho thấy cậu ra vẻ đáng thương liền cười vui vẻ.

“Đó là bởi vì người đánh tôi là chủ tịch a, tôi cũng không thể đánh lại…” JaeJoong ủy khuất trả lời, rất nhanh cậu lại phát hiện bàn tay to của hắn đang xoa xoa trên đùi cậu, Jaejoong liền đỏ mặt nhìn Yunho, “Chủ tịch, đây là vừa đấm vừa xoa sao?”

“Ừ, không phải em nói đau sao? Tôi xoa cho em…” Jung Yunho rất chính trực gật đầu.

Jaejoong ló đầu ra nhìn xung quanh một chút, phát hiện không thấy ai, cũng đánh bạo không ngăn cản Yunho, ngẩng đầu nói với hắn: “Chủ tịch, trước đây anh cũng đến thăm phim trường của những nghệ sĩ khác như vậy sao?”

“Nghệ sĩ của chúng ta có từng đóng phim sao?” Jung Yunho liếc mắt nhìn cậu, hỏi lại, tay phải vẫn không ngừng sờ tới sờ lui trên đùi Jaejoong.

“Không có, haha.” Jaejoong vui vẻ cười, “Đúng rồi chủ tịch, đêm qua mẹ có gọi điện cho em, mẹ nói mẹ cũng đang xem “Cô gái hoa hướng dương”, bà nói ‘Ôi, Min Hee của chúng ta thật đáng thương, Ji Ae vì sao lại không nhận ra a…’ em nghe xong buồn cười chết mất.”

Yunho nhìn cậu cười cũng nở nụ cười, Jaejoong đang thoải mái nói chuyện cùng hắn, không còn sợ hãi hắn,cũng không thể nói là hắn thích Jaejoong của hiện tại hơn Jaejoong của trước kia, chỉ là hắn thấy cậu của hiện tại so với trước đây đã trưởng thành, sâu sắc hơn rất nhiều.

Jaejoong thấy hắn im lặng nhìn mình cười, có chút ngượng ngùng, khẽ mím môi ngot ngào cúi đầu.

“Diễn xong bộ này tôi cho em nghỉ ngơi một tuần, thế nào?” Yunho nhướn mày lên hỏi.

“Thật ạ? Có thể được nghỉ một tuần sao?” Jaejoong lần thứ hai mừng rỡ ngẩng đầu.

“Ừ, nghỉ ngơi về nhà thăm cha mẹ, sau đó em sẽ có thêm động lực để làm việc, không phải sao?” Jung Yunho hỏi.

“Cám ơn chủ tịch!” Jaejoong kích động không lời nào diễn tả được, cậu đã gần một năm rồi không về nhà!

“Chớ vội cám ơn, là có điều kiện.” Yunho khẽ cúi đầu, bàn tay xấu xa tiếp tục sờ vào sâu hơn.

Jaejoong trong chốc lát liền hiểu ra ý đồ của hắn, xấu hổ đỏ bừng mặt, kẹp chặt hai chân: “Chủ tịch, vậy đợi tôi hoàn thành xong bộ phim này rồi hãy bàn tiếp, được không?

Yunho nhìn bộ dạng của cậu, cũng không nhịn được phì cười: “Em đang nghĩ cái gì vậy, ý của tôi là, nếu em muốn cuối năm có phần thưởng lớn, điều kiện là em phải đạt được hai giải thưởng Ca sĩ mới xuất sắc nhất và Diễn viên mới xuất sắc nhất, hai vinh quang này chưa có ai đạt được…”

“A…” Jaejoong xấu hổ đến mức hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống, đều là tại hắn, ai bảo hắn lại làm ra động tác dễ gây hiểu lầm như vậy, cho nên mới khiến cậu nghĩ tới chuyện kia…

Yunho vui vẻ cười lớn hơn, bàn tay lại càng khiêu khích hai chân của Jaejoong: “Nhưng mà nếu em đã muốn, tôi đây có thể thuận tiện thỏa mãn em….”

“Chủ tịch….” Jaejoong khẽ hờn dỗi, cầm lấy bàn tay hư hỏng của Yunho kéo ra, bởi vì cậu đã có phản ứng.

Lúc này, chợt thấy người đại diện của Lee Chul Hyun đi về phía hai người, vẻ mặt tươi cười nịnh hót.

“Được rồi, cứ tạm thời như vậy đi, em cố gắng làm việc cho tốt, nếu rảnh rỗi tôi sẽ lại tới thăm.” Yunho rút tay mình từ trong tay Jaejoong, đứng lên rồi lại nói với cậu, “Tôi sẽ gọi người tới bảo vệ em, nếu có người vẫn rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, vậy cũng đừng trách tôi không khách khí.” Hắn nói xong, cũng không thèm nhìn người đại diện của Lee Chul Hyun, phủi tay áo rời đi.

Jaejoong mỉm cười liếc mắt nhìn người đại diện kia, quay đầu về phía Yunho rời đi cúi người chào: “Vâng, chủ tịch đi thong thả.”

Hết chương 12

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here