Đại thúc có yêu khí – QUYỂN 3: 15-16

0
195

Chương 15: Đoạn hồng trần

“Ta biết rõ ngươi muốn nói gì.”

Không đợi Lạc Hồng Bụi mở miệng, Mặc Dạ đã nói trước.

Lạc Hồng Bụi có chút giật mình, nhưng cũng không có bao nhiêu biến đổi. Mặc Dạ có thể thay đổi là chuyện tốt. Bất quá hắn tìm Mặc Dạ cũng không phải bởi vì chuyện trước kia, mà là bởi vì chính mình.

“Chuyện trước kia đã xảy ra, không thể thay đổi. Cả đời này, ta sẽ dốc hết tất cả để cho hắn có cuộc sống không lo không nghĩ, không giống trước kia. Cho dù bên cạnh hắn có thật nhiều người chướng mắt, ta cũng cực lực vượt qua.”

Lạc Hồng Bụi vui mừng.

“Ngươi có thể nghĩ như vậy, ta đã yên tâm. Ngàn năm trước không có chấp nhất cùng cố chấp của ngươi hắn sao được như vậy. Nếu như ngươi buông tay ra một chút, hắn cũng sẽ không như thế. Tuy cuối cùng hắn có thể theo người khác, nhưng ta nhìn ra hắn để ý ngươi nhất. Dù sao ngươi mới là người cho hắn tánh mạng, cũng là người ở bên hắn lâu nhất, nếu không đến cuối cùng……”

Lạc Hồng Bụi cười khổ.

Hắn nhớ mang máng, ngàn năm trước hắn kiên quyết nhảy xuống vực sâu vạn trượng, phía sau là nham thạch nóng chảy. Hắn làm việc nghĩa không chùn bước.

Bị tro bụi chôn vùi cũng không tiếc nuối.

Trong lòng đến tột cùng có bao nhiêu hận, có bao nhiêu đau đớn mới có thể lựa chọn như vậy.

Lạc Hồng Bụi cuối cùng vẫn tin tưởng, người kia để ý nhất chính là Mặc Dạ. Mà Tử Hiên bất quá là một khách qua đường.

Mặc Dạ sao không biết rõ suy nghĩ của Lạc Hồng Bụi, đôi mắt màu vàng kim lộ vẻ trào phúng đắc ý.

“Thật không? Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng thích qua ta, chưa từng để ý…… Chỉ là ta muốn cho hắn du ngoạn thế gian, học xong thất tình lục d*c, tự dưng phóng túng hắn. Ngàn năm trước hắn cũng học không ít. Đáng tiếc, hắn vẫn như cũ chưa từng đối với ta động tình. Ngươi không nghĩ điều này thật sự là rất buồn cười sao.”

Mặc Dạ thở dài.

Hắn nhìn Liễu Khanh Nhan phía xa xa, dáng vẻ hiện tại có bóng dáng của ngày xưa kia. Từ sau khi từ Tháp Ngàn Yêu đi ra, bề ngoài Liễu Khanh Nhan đã xảy ra thay đổi. Thân thể của Liễu Khanh Nhan cũng hiện ra ánh sáng màu bạc, chu sa ở mi tâm bị xóa đi, chỉ còn lại một ấn ký hoa sen màu xanh biếc, đại diện cho thân phận cùng địa vị của kiếp trước.

Nhưng khi hắn hỏi Liễu Khanh Nhan có nhớ tới điều gì không. Liễu Khanh Nhan chỉ lắc đầu.

Vẫn chưa thể nhớ sao? Hay không nguyện ý nhớ, hoặc là sẽ không bao giờ nhớ lại nữa. Mặc Dạ có chút mờ mịt.

Lạc Hồng Bụi nhìn bộ dạng si ngốc của hắn, trong lòng không khỏi cười thầm.

Mặc Dạ, ngày xưa là phong quang vô hạn, lại vì Khanh Nhan mà đau đầu như thế. Ngàn năm gút mắc, vẫn kéo dài đến hôm nay. Lạc Hồng Bụi vẫn cho mình là đứa ngốc. Nhưng hôm nay hắn mới phát hiện vị đế vương cao quý Mặc Dạ, về phương diện tình cảm không tự tin.HunhHn786Ngày xưa Mặc Dạ là chúa tể. Hắn chỉ tay mở miệng có thể thay đổi giang sơn, nhấn chìm thế gian, mà lông mi không nhíu. Hắn mạnh mẽ quyết đoán, nào có như hôm nay phiền muộn như vậy, không dám tiến lên.

Tất cả thay đổi biến thành như vậy chỉ có thể vì Liễu Khanh Nhan này.

“Ngươi không hỏi hắn, làm sao lại biết rõ hắn chưa từng thích ngươi? Hắn chính là dạng cứng miệng, trừ phi thật sự cấp bách hay bị dồn ép, hắn mới thừa nhận. Hơn nữa sau khi thừa nhận là không khách khí. Hắn đối với ngươi đã động tình, chỉ là sâu hay cạn mà thôi.”

Ánh mắt Mặc Dạ hiện lên một tia kinh hỉ. Nam nhân này luôn bình tĩnh, rốt cục vẫn phải thất thố. Cũng là bởi vì như vậy mà rối loạn bước chân.

“Ngươi nói, hắn thật sự có chút tình cảm với ta?”

Mặc Dạ có chút không tin. Liễu Khanh Nhan ngày thường cực ít nói chuyện cùng hắn. Vây quanh bên cạnh Liễu Khanh Nhan không là hồ ly tinh, thì chính là tiểu tử kia. Hắn một là vì bận tâm Liễu Khanh Nhan nhớ tới chuyện cũ trước kia, sẽ nhịn không được đả thương người. Mặt khác bị đả kích nghiêm trọng vì trong lòng Liễu Khanh Nhan đã có người, cũng chưa từng buông xuống được.

“Đúng vậy, chỉ là chưa nói, nhưng chưa hẳn không có. Về sau tới lúc thích hợp tự nhiên sẽ nói. Ngươi sau này cùng hắn gần gũi một chút, cũng tiếp xúc nhiều hơn. Thị phi tốt xấu Khanh Nhan đều phân rõ. Ngươi đối với Khanh Nhan tốt một phần, Khanh Nhan sẽ ghi ở trong lòng, trả lại ngươi một phần. Khanh Nhan tuy lãnh đạm nhưng không phải lãnh huyết. Ngươi cũng thấy Tiểu Bạch bởi vì cứu Khanh Nhan một lần, Khanh Nhan không nói cái gì, một mực giữ ở bên cạnh. Còn có xà yêu kia, Khanh Nhan cũng giúp hắn. Nếu thật sự đối với Khanh Nhan tốt, sao Khanh Nhan không biết được. Sau này ngươi muốn làm việc gì, cũng đừng như dĩ vãng làm theo ý mình, phải nghĩ như đa số, lâu dài Khanh Nhan chắc chắn có lúc sẽ động lòng.”

Lạc Hồng Bụi ở cùng Liễu Khanh Nhan khá lâu, cũng quen thuộc một ít.

Liễu Khanh Nhan tuy rằng tính tình lãnh đạm một chút, cũng không phải loại người không có tình cảm. Ai đối với mình tốt, sẽ nhớ kỹ trong lòng, không phải bởi vì người đẹp mà có chỗ bận tâm. Giống như đồ đệ Minh Lạc Uyên dù không ưu tú phi thường như những người đang bên cạnh Liễu Khanh Nhan, dung mạo cũng không phải thế gian ít có, nhưng Liễu Khanh Nhan vẫn thích.

Thế gian này dung mạo tuấn mỹ cũng không ít, Liễu Khanh Nhan cũng không phải bởi vì tướng mạo đẹp mà thích một người. Cái gọi là vừa thấy đã yêu không thể thực hiện với Liễu Khanh Nhan. Đối phó Liễu Khanh Nhan thì là mưa dầm thấm đất, không ngừng tác động khi ở chung.

Liễu Khanh Nhan thuộc về loại tình cảm nuôi dưỡng mới thành.

Hôm nay Lạc Hồng Bụi nói chuyện thật sự là quỷ dị vô cùng. Bọn họ chính là tình địch, hắn lại truyền thụ kinh nghiệm, Mặc Dạ có chỗ hoài nghi.

“Ngươi vì sao nói cho ta biết những thứ này? Ngươi không biết đây là tự uy hiếp?”

Nếu là hắn có thể đoạt được tình cảm của Khanh Nhan liền ôm người cao chạy xa bay, khiến cho bọn họ khóc chết đi!Lạc Hồng Bụi cười cười, mắt nhìn về phía Liễu Khanh Nhan, có chút lưu luyến cũng có chút không nỡ. Bất quá rất nhanh hắn đã trấn tĩnh tâm tình của mình.

“Các ngươi ở bên ngoài nói gì, ta đều biết, cũng biết tác dụng Tỏa Hồn Thảo cùng Ly Trần Thảo. Băng Cơ đã đem Tỏa Hồn Thảo cho ta dùng, ba ngày sau dược tính mất đi, chính là độc dược. Dựa theo tính cách Khanh Nhan, hắn sẽ tình nguyện để ta sống, để cho ta quên hết chuyện trước kia. Nhưng như thế ta sẽ quên hết tất cả, quên cả hắn, cùng hắn trở thành người xa lạ. Ta không thể tiếp nhận.”

Lạc Hồng Bụi đã nói rất rõ ràng. Hắn không đồng ý dùng Ly Trần Thảo cứu hắn.

Bởi vì hắn không muốn quên.

“Ngươi nên nghĩ kỹ, có lẽ……”

“Nghĩ kỹ rồi. Khi Khanh Nhan nói cho ta ăn Tỏa Hồn Thảo, ta liền quyết định. Hắn ra quyết định như vậy cũng đúng, hắn không muốn ta chết, cam nguyện buông tha. Cho dù ta cùng hắn sẽ không còn biết nhau, hắn cũng đồng ý. Hắn vì ta, vì sao ta không thể vì hắn. Ta từ khi có trí nhớ một mực nghĩ về Khanh Nhan, nếu quên hết tất cả, ta sống có ý nghĩa gì? Quên Khanh Nhan như vậy ta cũng không là ta. Hai ngày sau xin nhờ ngươi giúp ta giữ Khanh Nhan, Hồng Hoang to lớn ta sẽ có chỗ dung thân.”

Buổi nói chuyện như di ngôn.

“…… Ngươi vì sao lại nói với ta? Bọn họ so với ta càng phù hợp tâm ý Khanh Nhan hơn.”

“Bởi vì trong lòng của hắn để ý nhất cuối cùng vẫn là ngươi. Sẽ có một ngày hắn sẽ nhớ tất cả. Cho dù bọn họ thế nào cũng chỉ là nhất thời. Tử Hiên thiên tính giảo hoạt đa nghi, nhanh nhẹn khó dò, tâm tư của hắn ta đã lĩnh giáo. Về phần Minh Vũ, tự thân còn không xong, sao chiéu cố tốt cho Khanh Nhan. Băng Cơ đã thật lâu chưa từng xuất động, không hiểu lẽ thường, ta không thể tín nhiệm. Tuy ngươi cũng có thương tổn Khanh Nhan, nhưng nhiệt tình không giả, so với họ, ta tình nguyện đem Khanh Nhan phó thác cho ngươi.”

“Ngươi nói những lời này tuyệt đối không hối hận? Nếu ngươi thật sự cái dạng kia, cần gì phải nói với ta những lời này, ngươi có thể lặng lẽ đi. Không có nhắc nhở của ngươi, ta cũng biết làm thế nào.”

“Không quản ngươi nghĩ sao, ta chỉ muốn Khanh Nhan có thể tìm được một chỗ dựa tốt. Thời gian của ta không nhiều lắm, không muốn cho Khanh Nhan lưu lại bất cứ tiếc nuối gì. Vào Hồng Hoang nguy hiểm như vậy, Khanh Nhan cũng sẽ không đoán được những thứ khác.”

“Ngươi là muốn ta hỗ trợ? Nhưng lại không phải chuyện tốt, nếu việc này bị Khanh Nhan biết, ta cũng cũng không chiếm được điều tốt.”

Nói không chừng Khanh Nhan sẽ nghĩ hắn giở trò xấu.

“Ngươi không nói ta không nói, có ai biết.”

Lạc Hồng Bụi cười như không cươi nói, sau đó xoay người đi tới chỗ Liễu Khanh Nhan. Mặc Dạ theo sau.

Bọn họ cùng tiến vào Hồng Hoang thần bí.

Chương 16: Chưa thấy qua mỹ nam xào rau a!!!

Hoang vu.

Đây là cảm giác đầu tiên mà tất cả mọi người tiến vào cảm thấy. Dãy núi cát màu vàng trải dài, cao ngất, dốc cực kỳ thẳng đứng.

Trong này bầu trời là mờ nhạt giống như sẫm tối. Nhưng ai cũng biết, Hồng Hoang không có đêm tối hay ban ngày rõ ràng, chỉ là như vậy.

Cực ít cỏ cây, nguồn nước không tồn tại. Nếu không có mang đủ lương khô và nước uống, tới nơi này chắc chắn phải chết đói chết khát. Rất nhiều người lúc tiến vào phát hiện vấn đề này, không có kinh nghiệm, hơn nữa không phải ai biết cũng sẽ nói ra. Bởi vì như vậy có thể giảm bớt đối thủ cạnh tranh. Thậm chí có đấu võ, không cho liền trực tiếp đoạt.

Những môn phái tới nơi này cũng mang theo một ít hành trang, bất quá đa phần đều là đồ vật chứa pháp khí.

Đường đi hẹp dài, bùn đất cũng vàng, có vài bụi cỏ nhỏ xuất hiện thu hút tầm mắt mọi người. Có người ùa lên hái linh thảo. Một lát sau bụi đất bay tứ tung cũng không còn thấy linh thảo đâu.

“Không phải linh thảo đâu. Ta có thể nhận ra, ven đường có không biết bao nhiêu.”

Tử Hiên cười nhạt. Chỉ một bụi cỏ dại mà đoạt thành như vậy, nếu gặp linh thú thì còn đến mức nào.

“Bọn họ mới đến đã cảm thấy trong này đều là thứ tốt, ở đâu còn quản cái khỉ gió gì. Nếu lần đầu tiên tới sợ là chúng ta so với bọn hắn càng kém hơn.”

Minh Vũ nói.

“Mọi người tận lực đi cùng nhau, đừng tách ra, đã có người bắt đầu chú ý tới chúng ta.”

Liễu Khanh Nhan nhắc nhở mấy nam nhân bên cạnh. Kỳ thật Băng Cơ đã sớm phát hiện, chỉ là hắn căn bản khinh thường những người này.

Hơi chút chú ý cũng có thể thấy vài môn phái nhân lực đông đảo, người ngựa cờ xí phô trương.

Nhóm của Liễu Khanh Nhan cũng thật sự quá rêu rao. So với những người ăn mặc đơn giản ở đây, quần áo bọn họ đều là chất liệu thượng đẳng.

Tử Hiên, một thân màu tím hoa mỹ. Áo rộng thùng thình bay phất phơ trong gió. Ngũ quan tinh xảo, đôi mắt màu tím lúc nào cũng lộ ra yêu mỵ. Phàm nhân ở đâu gặp qua người có dung mạo bực này. Tuy nói phi lễ chớ nhìn, nhưng vụng trộm nhìn cũng không phải ít. Mà chỗ mi tâm của hắn có một bảo thạch màu tím thể hiện thân phận yêu tộc, không người nào dám tiến lên nói cái gì.

Băng Cơ với mái tóc trắng, y phục thuần trắng, thanh dật thoát trần. Vẻ mặt lãnh đạm, tay cầm quạt phe phẩy uy nghiêm nói không nên lời. Nam tử như vậy có ai nhìn mà quên.

Mặc Dạ có mái tóc đen, đôi mắt vàng kim. Ngũ quan như điêu khắc, rõ ràng tuấn mỹ bất phàm lại lãnh khốc vô cùng. Toàn thân phát ra hàn khí, vừa xuất hiện là có thể chế trụ toàn cục.

Minh Vũ thì áo xanh, tóc xanh, đôi mắt cũng xanh, trời sinh khác thường. Tuy có gương mặt đáng yêu, thường xuyên mỉm cười, nhưng chỉ cần không có Khanh Nhan, nụ cười ngọt ngào sẽ biến thành nụ cười ác ma, đẫm máu quỷ dị.

Hồng Trần như tên của hắn. Một bộ y phục màu hồng, như tiên rơi xuống phàm trần, nhất cử nhất động đều thoát ra thần thái xinh đẹp, phong tình vạn chủng. Chỗ mi tâm là một chấm son đỏ chót. Người này trời sinh đúng là hồng nhan như lửa, can trường như lửa, khiến người ta rung động.Về phần Liễu Khanh Nhan từ khi ra khỏi Tháp Ngàn Yêu cả ngoại hình và khí chất có chuyển biến thật to lớn. Dung mạo vẫn như trước kia, chỉ là đường nét càng thêm sắc sảo. Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng càng thêm thâm thúy, ẩn giấu năng lực vô tận. Liễu Khanh Nhan vốn cực kỳ trắng, hiện tại có thể nói là trắng hơn tuyết, có chút phát sáng như bạch ngọc, trân châu thượng đẳng. Một bộ y phục trắng, tóc búi cài ngọc trâm, hai sợi tua cờ màu trắng dài đến eo, không gió mà bay. Mi tâm là một đóa hoa sen màu xanh lục, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Những người khác đều là tuấn mỹ phi phàm, khí vũ hiên ngang, trong mắt những tu chân giả và các đại môn phái chỉ có Liễu Khanh Nhan là người bình thường.

Trong số bọ họ có người dung mạo tà mị dị thường, trong lòng mọi người đều nghĩ yêu ma rõ ràng dám công khai đến Hồng Hoang, quả thật đáng giận đến cực điểm.

Mà toàn thân Liễu Khanh Nhan tỏa ra linh khí, xem ra sắp phi tiên, có người hâm mộ cũng có người ghen ghét.

Về phần Tiểu Bạch trong bộ đồ màu đen trùm kín thì làm cho người ta có một cảm giác thần bí. Dáng người gầy gò, bước chân rất nhẹ nhàng. Người này giống thầy tế hoặc là người của bộ lạc thần bí nào đó. Tóm lại ngay cả người cường hãn cũng e ngại, đại đa số người trốn tránh Tiểu Bạch.

Không có bất kỳ bụi đất, quần áo sạch sẽ như vậy, sắc mặt cũng bình thường. Đó hẳn là những người có tu vi thâm hậu. Một số người khác thì nói bọn họ rất giàu có mang theo đầy đủ nước ngọt cùng lương khô.

Có thể nói chỉ qua vài ngày chịu gió thổi, phơi nắng, lặn lội đường xa, mặt mũi mọi người đều đầy tro bụi, quần áo cũng vô cùng bẩn, sắc mặt xanh xao.

Liễu Khanh Nhan và mấy người này, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái không nói, bước đi còn nhanh như bay.

Vì thế khiến mọi người chú ý, có thể nói là cây to đón gió.

Đáng tiếc chính là Mặc Dạ cùng những người khác không chút nào phát giác, nội tâm Liễu Khanh Nhan lo lắng. Vì dù sao Liễu Khanh Nhan cũng là phàm nhân, không giống với Mặc Dạ có tu vi thâm hậu, không sợ những người này. Không chỉ là hắn, mấy người còn lại cũng là một bộ không sợ trời không sợ đất. Có lẽ bình thường họ hoành hành ngang ngược thành quen, đối với mấy phàm nhân này xem như con kiến hôi, chưa từng để vào mắt. Nhưng bọn họ không biết là cũng bởi vì bọn họ chủ quan sơ sẩy, đưa đến nguy cơ cho Liễu Khanh Nhan trước nay chưa từng có.

Bởi vì liên tục đi hai ngày không nghỉ, lúc vào cửa Hồng Hoang, Liễu Khanh Nhan cảm thấy có chút mệt, đã kêu mấy người dừng lại nghỉ ngơi ăn một chút lại đi tiếp.

Mấy người họ chọn một chỗ bằng phẳng ven đường để nghỉ.

Tử Hiên nịnh nọt nhặt mấy tảng đá, sau đó từ trong không gian tùy thân lấy ra tấm vải sạch sẽ trãi cho Liễu Khanh Nhan ngồi. Mấy người còn lại chỉ nhìn, rồi tự tìm chỗ có thể ngồi xuống.

Sau đó.

Trước mấy cặp mắt nhìn trừng trừng của mọi người, Tử Hiên lại từ không gian lấy ra nồi chén đũa muỗng, một ít rau dưa cá thịt,… tóm lại làm người xem hoa cả mắt.HunhHn786

“Ngươi biết mấy cái này? Ngươi khi nào thì học được, ta vì sao lại không biết?”

Lạc Hồng Bụi trợn tròn tròng mắt, như là thấy được quái vật.

“Ngạc nhiên sao, cứu ngươi thì ta cũng biết. Tử Hiên ta đây có năng lực nhiều không đếm được, chỉ là các ngươi không biết mà thôi. Khanh Nhan chờ một chút, ta làm món ngon cho ngươi ăn. Hừ hừ, về phần các ngươi, ở một bên xem mà học hỏi nha.”

Tử Hiên tiểu nhân đắc chí.

Minh Vũ rất là hoài nghi. Tử Hiên kia mười ngón không dính nước, biết làm món ăn ngon sao? Quỷ cũng không tin.

“…… Ta nhớ lần trước Hồng Trần nướng thỏ…… Ta ăn xong liền cả đời nhớ kỹ. Ta từ nay về sau không ăn thỏ nướng nữa.”

Minh Vũ bĩu môi.

“Hừ hừ, đó là những người kém cỏi mà thôi. Cũng không phải tất cả mọi người đều vô tích sự như vậy.”

Tử Hiên rất đắc ý.

Liễu Khanh Nhan liếc mắt nhìn. Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhưng có chút kinh ngạc.

Cũng không thể ngờ Tử Hiên biết làm món ăn……

Nói ra ai cũng sẽ không tin, đối với mấy nam nhân ở đây mà nói, mấy thứ này không biết làm cũng không đáng để ý. Mấy người này cũng cười nhạt, có thể nói là rất xem thường. Chỉ đến khi Liễu Khanh Nhan thấy Tử Hiên quơ lấy một cái nồi để lên bếp lò bằng mấy cục đá, bếp lò đã nhóm lửa, thì không thể không tin.

Khi Hồng Trần nhóm lửa có thể nói làm mọi người hôn mê bất tỉnh, là bị khói làm cho ngạt thở……

“Cái này… thật đúng là không biết ngươi khéo tay nha……”

Lạc Hồng Bụi nóng mặt. Ánh mắt Khanh Nhan sáng ngời rất chú tâm. Thời điểm hắn làm hư chuyện thì nhớ rõ ràng như vậy, lúc hắn làm tốt sao Khanh Nhan không thể hiện nhiệt tình.

Tử Hiên cười cười, xuất ra cái sạn xào rau, còn bỏ thêm một ít củi. Hắn liếc nhìn mấy khuôn mặt rầu rĩ nói.

“Rửa rau cũng quan sát, thật sự là không kiến thức. Chưa thấy qua mỹ nam xào rau à!”

“……”

Thật sự chưa thấy qua!

Trong lòng mọi người đều nói như thế.

Liễu Khanh Nhan có thể nói thức ăn này mùi rất thơm. Mùi hương theo gió thổi đi làm những người xung quanh chỉ có nuốt nước bọt, âm thầm ngồi ở xa nuốt lương khô. Họ mang nước ngọt tới cũng không dám uống nhiều, vậy mà người kia lại lấy rửa rau. Thật là quá phung phí nước quý giá.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here