Long Mặc – CHƯƠNG 10

0
163

Cung nhân canh giữ ở ngoài Khai Minh điện rất nhanh đã bị một đám cấm quân trói lại đem đi. Tuấn Nghi qua loa phân phó thủ hạ vài câu liền bước đến Thiên điện. Vừa nhấc mắt lập tức trông thấy trong điện một đống bừa bộn, mà Kỷ Tiêu lại lộ ra diện mục ngây ngốc ngồi ở trên ghế, tựa hồ là bị đả kích rất lớn.

“Ngọc Nghiễn huynh.” Tuấn Nghi có chút khẩn trương đi đến trước mặt Kỷ Tiêu lay người y mấy cái, “Ngươi còn mạnh khỏe không? Vết máu trên mặt đất này là sao, đã có chuyện gì vừa xảy ra?”

Kỷ Tiêu chậm rãi ngẩng đầu, yên tĩnh sau nửa ngày, mới nói: “Ta không sao.”

“Vậy thì tốt rồi.” Tuấn Nghi thở phào nhẹ nhỏm, thấp giọng nói, “Diên Tương Thái tử hắn…đã bị giam giữ rồi.”

Kỷ Tiêu lúc này mới tựa như nhớ lại chuyện lúc trước, thần sắc chấn động, bắt lấy tay áo của Tuấn Nghi: “Tuấn Nghi, trong mấy tháng này đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Vì sao ngươi lại đột nhiên bị phái đi Tây Cương, phải chăng bởi vì Hoàng Thượng bị Thái tử bức hiếp?”

Tuấn Nghi cúi xuống vỗ vỗ cánh tay của y, hòa thanh nói: “Không nên gấp gáp, ta từ từ nói cho ngươi nghe.”

“Ta nhớ rõ năm trước đột nhiên ngày nào đó ngươi mất đi tin tức, ta tìm không thấy ngươi, còn một lần nghĩ đến có thể ngươi chịu đủ quan trường phân tranh, đã trở về ở ẩn nông thôn. Kết quả còn chưa kịp hồi hương đi tìm ngươi, đột nhiên liền bị triệu tiến cung. Lần truyền triệu kia thập phần ly kỳ, bởi vì Hoàng Thượng lâu ngày triền miên nằm trên giường bệnh, mọi thứ một mực đều do Thái tử chăm sóc, dàn xếp trong Chu Noãn Các, mà ta lại bị truyền vào trân ngoạn khố phòng

(phòng chứa châu báu).” Tuấn Nghi nói đến đây than thở, “Hoàng Thượng khi đó đã là thân bất do kỷ, hao hết bao tâm tư mới thoát khỏi Thái tử, hướng ta truyền mật chiếu. Nguyên lai sau khi Thất Điện Hạ bị lưu vong, một đường đã bị sát thủ đuổi giết, may mà có cao nhân tương trợ mới không có gì đáng ngại. Nhưng kẻ sau lưng làm chủ những sát thủ kia…”

Kỷ Tiêu nhịn không được ngắt lời nói: “Là Thái tử?”

Tuấn Nghi hướng y nhẹ gật đầu: “Việc này rõ rành rành. Kỳ thật ngay cả trước khi Thất Điện Hạ bị oan uổng, Hoàng Thượng cũng đã biết. Chỉ là nếu khi đó không đuổi hắn ra khỏi kinh, tánh mạng của hắn sẽ càng nguy hiểm.”

Kỷ Tiêu cả kinh: “Hoàng Thượng đã sớm biết, vì sao còn nhẫn nhịn đối với Thái tử, thậm chí sau đó liền đến ngươi cũng bị đuổi ra khỏi kinh?”

“Bởi vì một đầu Thần Long mực sắc đã lẻn vào trong mộng Hoàng Thượng. Hắn công bố là mệnh Long của Diên Tương, mà Diên Tương chính là Thiên mệnh sở quy. Nếu làm trái ý hắn, hắn sẽ lợi dụng hồng thủy bao phủ toàn bộ kinh thành.”

Kỷ Tiêu kinh ngạc nói: “Đây đã không phải là lần đầu tiên hắn áp chế người bên ngoài như vậy rồi.”

Tuấn Nghi kinh ngạc mà nhìn y: “Ngươi biết rõ đầu Long kia sao?”

Con mắt Kỷ Tiêu vô lực mà thả xuống: “Việc này ngày sau ta sẽ cùng ngươi nói tỉ mỉ, ngươi nói tiếp đi.”

Tuấn Nghi chỉ đành phải nói tiếp: “Hoàng Thượng kiêng kị tên Ác Long kia, liền tìm mấy vị thế ngoại cao nhân đến thương nghị, trong đó có vị Thanh Huyền đạo trưởng có thuật Khai Thiên nhãn. Y tính ra, kiếp này của Hắc Long chỉ có mệnh Long thiên tử mới có thể phá, mà trước khi Thiên Long xuất hiện, chỉ có thể tính toán làm chút chuyện tạm thời. Cho nên trước đó Hoàng Thượng theo ý Diên Tương sung quân Thất Điện Hạ, lại tận lực tìm lỗi của ta để đuổi ta ra khỏi kinh, cũng may Diên Tương vẫn đối với ta không phòng bị lắm. Ta lúc này mới có cơ hội dẫn theo mật chiếu cùng binh phù ly khai.”

Hắn nói đến đây, dừng một chút, hỏi: “Những ngày qua ngươi sống như thế nào? Ta vừa hồi kinh liền nghe thủ hạ nói ngươi bị Thái tử bắt đến Khai Minh điện. Hắn vì sao lại đi làm khó dễ một quan văn không quyền không thế như ngươi?”

Kỷ Tiêu than thở thật dài, lúc này mới đem đầu đuôi chuyện đạt được Long Mặc từ đầu đến cuối qua loa nói một lần, thẳng đến khi thấy được Tuấn Nghi ngây ra như phỗng, một lát sau mới nói được: “Cái mực kia cũng là một đầu Long?”

Kỷ Tiêu chỉ chỉ đỉnh điện: “Chính là cái đầu Long mới phá đỉnh điện bay ra.” Y có chút nhíu nhíu mày, “Nhưng cũng không thể so với Hắc Long kia tốt hơn được bao nhiêu, là thứ Tử Long mười phần lừa gạt.”

Diên Tương bị nhốt lại thoạt nhìn có chút chật vật, sắc mặt vẫn như cũ mang theo một chút khinh thường, hướng về Thất hoàng tử Diên Lạc lạnh lùng nói: “Chờ đến khi Hắc Long quay về, nguyên một đám các ngươi sẽ chết không có chỗ chôn.”

Diên Lạc chỉ thương cảm mà nhìn hắn, trả lời: “Hắn không về được.”

“Ngươi nói cái gì!?”

Diên Lạc khoát tay áo, phía sau liền có người ném tới một thứ đầy huyết nhục đến trước mặt Diên Tương: “Đây là gân rồng của Hắc Long, hắn đã chết, không thể tới cứu ngươi được nữa rồi.” Diên Lạc nhìn huynh trưởng trong lao ngục, mỉm cười, “Mệnh Long của ngươi là Nghiệt Long, mệnh Long của ta mới là Thiên Long.”

Diên Tương ngây ngốc nhìn gân rồng huyết nhục đầm đìa một hồi lâu, mới như bừng tỉnh ở trong mộng, quay đầu la hét: “Mệnh Long của ngươi? Ngươi nói bậy! Ta mới là người được Thượng Thiên tuyển vị kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước. Vì sao ngươi cũng có mệnh Long!?”

Thần thái Diên Lạc vẫn như vậy thương cảm: “Lục ca, ngươi bị Yêu Long kia lừa thật khổ, lấy sức mạnh thay đổi mệnh cách, mưu hại phụ hoàng, hiện nay chỉ có thể dùng cái chết tạ tội, còn nói cái gì mà Thiên mệnh sở quy.”

Nghe xong câu này, mặt Diên Tương xám như tro, chậm rãi trơn trượt ngồi xuống.

Diên Lạc nhìn vị huynh trưởng này một lát, khẩu khí tối chung than nhẹ quay người đi ra khỏi lao ngục. Bên ngoài lao ngục đã có mấy vị thần tử tâm phúc đứng đó, tựa hồ đã chờ lâu.

Trong đó một người đi tới, hạ giọng nói: “Thần mới tìm được Kỷ đại nhân, may mà không có việc gì.”

Diên Lạc tựa hồ nhẹ nhàng thở ra: “Vậy thì tốt rồi.”

Vị thần tử kia do dự chốc lát lại nói: “Thứ cho thần nói thẳng. Cho đến bây giờ chúng thần cũng không thấy Điện Hạ cùng vị Kỷ đại nhân kia có giao tình gì, sao hôm nay khi hồi cung liền vội vàng đi tìm tung tích của hắn.”

Diên Lạc nhẹ nhàng cười cười: “Lần này ta lưu vong trên đường được Thần Long tương trợ, lại thiệt thòi hắn chiến thắng Yêu Long, giữ được kinh thành bình an. Từ đầu đến cuối hắn chỉ hướng ta nhắc tới một chuyện, chính là muốn bảo đảm Kỷ đại nhân bình an, ta sao dám vô tâm.”

Lời hắn còn chưa dứt, liền nghe Tuấn Nghi xa xa vội vã quát: “Kỷ Tiêu hắn… không thấy hắn nữa rồi…”

Tất cả mọi người giật mình, nhìn sang phò mã. Tuấn Nghi tựa hồ mới từ trong nội cung chạy đến, thở gấp đến thở không ra hơi, liên tục khoa tay múa chân nói: “Mới… Mới nãy đột nhiên khi ta tránh một đạo quang… Hắn… đã không thấy tăm hơi!”

Diên Lạc dừng một chút, cười khan nói: “Kỷ đại nhân cùng Thần Long giao tình không phải là nông cạn, ước chừng là bị tiếp đi rồi.”

Đột nhiên Kỷ Tiêu bị cái trận quái phong xoáy lên, đầu não cháng váng trướng cả buổi mới dần dần khôi phục tri giác. Y chỉ cảm thấy chính mình như đang bị một người kháng trên vai, bốn phía tất cả đều là hơi nước xanh dày đặc, như mộng như ảo. Người khiêng y bước chân nhẹ như là phiêu phù ở giữa không trung, cánh tay nắm cả eo của y, ngón tay còn không an phận mà nắm bắt khe mông y. Thủ pháp vô lại như vậy, sẽ không có người thứ hai nữa rồi. Kỷ Tiêu lửa giận trong lòng càng lớn, một ngụm định cắn lấy sau lưng người nọ, chỉ nghe “NGAO…OOO”, người nọ kêu đau một tiếng, để y xuống.

“Ngươi…” Kỷ Tiêu quả thực không thể nhận ra hắn nữa rồi. Màu tóc Long Mặc trở nên thuần trắng như ngân luyện, tính cả hai đạo lông mày dài kia đều tựa tuyết trắng, trên trán giống như Ngao Trảm bình thường sinh ra một đôi Long Giác sáng long lanh, mà Kim Long vân trên trán tựa hồ bởi vì thoát ly phong ấn mực thể mà biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Ngay tại thời điểm Kỷ Tiêu kinh ngạc dò xét hắn, cặp đồng tử màu ngọc lưu ly xanh biếc kia của Long Mặc tựa như sớm đã chứa đầy nước mắt nhìn lại y, đưa tay sờ sờ dấu răng trên lưng, ủy khuất nói: “Ngọc Nghiễn ngươi làm cho ta đau quá.”

Gân xanh trên trán Kỷ Tiêu nhảy dựng: “Ngươi còn dám trách ta, ngươi…một tên lường gạt!”

Long Mặc càng lộ ra ủy khuất, hít hít cái mũi: “Ngọc Nghiễn ngươi hảo hung.”

Kỷ Tiêu tiến lên đánh một cái tát sau cổ hắn: “Ngươi không phải bị Hắc Long đánh bại ở Đông hồ sao, không phải hồn phi phách tán sao, không phải muốn túc trong cơ thể tĩnh dưỡng trăm năm ngàn năm sao!?” Kỷ Tiêu nổi giận đùng đùng mà nói, “Cái tên biểu huynh kia của ngươi còn nói là nếu mực thể tổn hại, ngươi sẽ tan thành mây khói, vậy bây giờ ngươi đến tột cùng là cái gì!? Hắn cũng đang lừa gạt của ta sao!? Long tộc các ngươi đến tột cùng còn có ai không phải tên lừa gạt!”

Long Mặc đã trúng vài cái đánh, nước mắt đã bắt đầu trong hốc mắt đảo quanh: “Ngọc Nghiễn không muốn thấy ta trở về sao?”

“Không muốn!” Kỷ Tiêu rống lên một tiếng này, con mắt cũng đỏ lên, “Ngươi cho tới bây giờ đều chỉ lừa gạt ta, chưa bao giờ chịu nói với ta một lời thật lòng, ta lại còn giống như kẻ ngu đi tin ngươi. Từ khi ngươi ly khai, ta chưa bao giờ có một khắc an ổn, thủy chung luôn luôn lo lắng hãi hùng, nóng ruột nóng gan. Thời khắc khi mực kia ngã đoạn, ta cơ hồ… cơ hồ mất hết hi vọng, vốn tưởng rằng ít nhất còn có thể gần nhau cả đời, nhưng ai ngờ lại ngay cả luân hồi đều đợi không được…”

Kỷ Tiêu nói đến đây, Long Mặc sớm đã ôm chặt lấy y, nhịn không nổi hôn nhẹ trán của y thấp giọng nói: “Ngọc Nghiễn, ta biết rõ ngươi vì ta thụ rất nhiều khổ sở, đợi ta đem cả kiện sự tình từ từ nói cho ngươi nghe.”

Kỷ Tiêu vẫn còn nổi nóng, y nguyên lắc lắc không muốn để ý đến hắn. Long Mặc hơi buồn rầu mà nghĩ nghĩ, xoay người hóa ra cái đuôi lướt qua ống tay áo Kỷ Tiêu, thanh âm buồn bực nói: “Ngươi nếu vẫn sinh khí, trước hết tóm lấy vài miếng lân phiến của ta ra xả khí đi a.”

Nghe xong lời này, Kỷ Tiêu vừa tức giận vừa buồn cười, cuối cùng kéo căng không nổi cười một tiếng, một bên gỡ cái đuôi của hắn ra: “Ngươi muốn giải thích cái gì, bất quá nếu ngươi lại bịa ra chuyện, đừng mơ tưởng ta sẽ để ý đến ngươi.”

Long Mặc lập tức đạp lên mặt mũi

(không biết xấu hổ) mà bước tới: “Việc này nói ra rất dài dòng, chờ đến khi ở bên trong Long cung của ta, chúng ta ngủ rồi chậm rãi nói.”

“Long cung của ngươi?” Kỷ Tiêu kinh ngạc ngẩng đầu lên đánh giá bốn phía, “Ở đây…không phải là thuỷ vực của Động Đình hồ sao?”

“Hiển nhiên không phải!” Long Mặc phủ nhận, “Đám Long tộc nhu nhược ở Động Đình hồ kia sao xứng gặp Ngọc Nghiễn của ta, nơi này là Kính Hồ Long cung của ta.”

“Kính Hồ…” Kỷ Tiêu suy tư một lát, mới nói, “Là lúc năm đó ngươi cùng Hắc Long tranh chấp, do hồng thủy tạo ra. Chính là cự hồ đó sao?”

“Đúng là tại đây. Hôm nay Hắc Long đã chết, ta chính là Long Vương danh chính ngôn thuận ở đây.” Long Mặc nói xong, vừa kéo bả vai Kỷ Tiêu, “Ngươi đương nhiên là vương phi của ta.”

Kỷ Tiêu cúi mặt cho hắn một cái tát.

Long Mặc che đôi má, trừng lớn con mắt song nước dịu dàng: “Ngọc Nghiễn hôm nay hảo hung, rõ ràng năm đó còn ôn nhu với ta, che chở mọi cách, quả nhiên là ghét bỏ ta không phải mực sao…” Hắn hối hận một hồi, lại nói, “Được rồi, cho ngươi ở đây làm Vương, ta làm Vương phi, ha?”

Kỷ Tiêu đau đầu mà véo véo mi tâm: “Long Mặc, hiện nay ta không muốn nói đùa, ngươi tốt nhất nói chính sự nhanh một chút.”

Long Mặc bất đắc dĩ gật gật đầu, ngón trỏ bắn một cái, một nhân ảnh đi đến.

Người nọ mũi cao mắt sâu, lưng eo còng xuống, một Long lão thái, run run rẩy rẩy hướng Long Mặc quỳ xuống.

Long Mặc hướng Kỷ Tiêu giải thích nói: “Người này là lão Quy năm đó ở đáy hồ chăm sóc ta nhiều năm, hôm nay thay ta trông giữ Long cung.” Hắn cúi đầu hướng lão giả nói, “Khai mở cửa chính, ta mang vị chủ nhân khác của bọn ngươi hồi cung.”

Lão Quy lên tiếng, đi thẳng về phía trước mở ra đường thủy, Kính Hồ Long cung khổng lồ nguy nga dần dần hiện ra.

Kỷ Tiêu bị Long Mặc cầm lấy cánh tay, chân không chạm được xuống đất, một đường bồng bềnh đung đưa tiến vào Chu Hồng Cung môn. Trong phòng thoáng như trong sách nói, giống như động phủ thần tiên, thứ làm chói mắt không cần hỏi chính là châu ngọc san hô chiết xạ ra hào quang bảy màu, mà hai bên hang đều là tiên yêu Thủy Tộc nín hơi hạ bái.

Long Mặc cũng không nhìn bọn họ, chỉ dắt Kỷ Tiêu đi vào phía trong phủ. Tại nhất phòng

(phòng hạng nhất, cái gì cũng đứng nhất), bên trong đã sớm bố trí trương giường hoa lệ tinh xảo, hun hương trong veo say lòng người, mập mờ kiều diễm.

Kỷ Tiêu ngược lại không có bị tiên cảnh làm lẫn đầu óc, lập tức ngừng chân một lần nữa đưa ra chất vấn lúc trước: “Ngươi còn không có nói cho ta biết, rốt cuộc là tại sao đột nhiên khôi phục long thân?”

Long Mặc biết rõ y nhịn không được nữa, đành phải sâu sắc than thở, cúi đầu nói: “Việc này còn phải nói lại từ đầu.”

“Lúc đó khi Hắc Long xuất thế lần nữa, hắn cấu kết cùng Lục hoàng tử Diên Tương của các ngươi, ngay lúc đó giết Thái tử tiền nhiệm, mệnh Long thiên tử cũng sẽ bị hủy. Hắn dùng sức mạnh thay đổi vương mệnh cách nguyên bản của Diên Tương, tự cho là nghịch chuyển Thiên mệnh, lại không biết điều đó hết thảy ứng với thuật mệnh bàn. Mệnh bàn của ta cùng mệnh bàn của hắn tương xoắn

(tương hợp, xoắn cùng một chỗ). Ta ở kiếp này gặp lại ngươi, thoát ly mực thân, còn phải nhập chủ mệnh cách của một gã hoàng tử. Nếu vị hoàng tử kia cùng Thái tử tiền nhiệm đồng dạng đều bị Hắc Long bọn hắn hại chết, ta sẽ không tiếp tục có cơ hội lại thấy ánh mặt trời. Nếu vị hoàng tử kia có thể trở thành Thiên tử, ta tức thì sẽ tấn thăng làm Thiên Long, thoát ly phàm thai. Ta cũng không dám nói cho ngươi biết việc này, nếu Thiên Cơ bị để lộ, ta chỉ sợ sẽ không có thể cùng ngươi gần nhau, còn phải trở lại lên quả Long đài.”

Kỷ Tiêu dần dần cương sắc mặt: “Nguyên lai Thất Điện Hạ mới là chân mệnh Thiên tử, ngươi nhập vào mệnh cách của hắn, mà ta còn trì độn đi hoài nghi hắn có tâm mưu nghịch, còn hướng Diên Tương tố giác hắn… trong mơ hồ hại chết các ngươi.”

Long Mặc lắc đầu nói: “Suy đoán của ngươi tất cả đều do Diên Tương cố ý dẫn đạo. Hắn nguyên vốn là có tâm diệt trừ Thất hoàng tử, cũng không phải là lỗi lầm của ngươi. Thất hoàng tử bị vu cáo lưu vong đủ loại cũng đều là chuyện nằm trong mệnh trung chú định. Ta ngày đó vội vã đi tìm Tây Hải Long Vương giải trừ phong ấn, cũng vì ven đường phải bảo hộ hắn không bị người làm hại. Đáng tiếc Hắc Long xảo trá, vẫn đem bức ta về kinh thành, cùng hắn tương chiến.” Hắn nói đến đây, đối với đôi mắt Kỷ Tiêu nói, “Ngữ điệu cáo biệt của ta khi đó cũng không phải lừa ngươi, ta thật sự không biết sinh tử phía trước như thế nào, thẳng đến khi bị trưởng bối Long tộc phong trở về trong mực. Ta ở bên trong mực cũng không phải là không hề cảm giác, ngươi lo lắng thống khổ, ta toàn bộ đều biết, nhưng ta không thể đi ra, chỉ có thể chờ đợi một thời cơ.”

“Thời cơ?”

“Chờ đến khi hoàng đế các ngươi chết đi, mệnh Long của hắn sẽ trở lại Thiên Giới, đến lúc đó Long khí thế gian mới có thể hội tụ một lần nữa, cho ta trở về Long thân, lấy được tiên tịch.” Long Mặc cúi xuống, nâng cánh tay Kỷ Tiêu lên, tại vết thương cũ khẽ hôn hôn, “Ta không có tuân theo chỉ thị Thiên đình buộc Hắc Long trở về, mà là trực tiếp lấy tánh mạng hắn. Hắn dám tổn thương ngươi, ta như thế nào sẽ lại bỏ qua hắn.”

Kỷ Tiêu cả kinh, rút cánh tay về: “Vậy ngươi…có thể bị hỏi tội hay không?”

Hàng lông mi trắng bạc của Long Mặc có chút run rẩy, nhẹ giọng cười nói: “Hôm nay thân phận ta bất đồng, bọn họ sẽ không vì những chuyện nhỏ nhặt này khó xử ta.”

Mặt Kỷ Tiêu đầy vẻ không tin mà nhìn hắn: “Ngươi cũng không nên lại gạt ta.”

Long Mặc bất đắc dĩ mà nhìn y nói: “Trước kia những lời nói vui đùa đó ngươi đều tin, sao câu này nói thật ngươi ngược lại không tin.”

Kỷ Tiêu vẫn bán tín bán nghi, thực sự không thể nào kiểm chứng, chỉ yên lặng thấp đầu, thấp giọng nói: “Ngươi nếu là mệnh Long của Thất Điện Hạ, nên đi phụ tá Thất Điện Hạ mới phải.”

Long Mặc rủ đầu xuống, long giác trên trán chống trên đầu gối Kỷ Tiêu, gần như vô lực mà nói: “Ta đã giúp hắn leo lên ngôi vị Hoàng đế, từ khi đó sứ mạng người này đã hoàn thành. Ta chỉ muốn cùng với ngươi sống chung một chỗ, mặt khác cái gì đều không muốn quản.”

Kỷ Tiêu không tự giác mím môi nở nụ cười, đưa tay sờ lên long giác của hắn: “Hình dạng hôm nay của ngươi trở nên không không giống với trước kia rồi.”

Long Mặc tựa hồ bị sờ cảm thấy rất thải mái, miễn cưỡng trong lòng bàn tay Kỷ Tiêu cọ xát.

“Bất quá… Ta vẫn là thích bộ dáng ngươi trước kia hơn.” Kỷ Tiêu thong thả nói.

Long Mặc mãnh liệt ngẩng đầu, giống như không thể tin trừng to mắt: “Ngọc Nghiễn hiện tại không thích ta nữa rồi hả?”

Kỷ Tiêu thành tâm đùa hắn, liền nghiêm mặt nói: “Nếu như ban đầu ngươi lấy bộ hình dáng này gặp ta, chỉ sợ sẽ bị ngươi hù chết, còn gì mà nói tới mặt khác.”

Long Mặc giật mình, đột nhiên che lại mặt nhào tới trên giường, nghẹn ngào nói: “Khó trách trên Thiên đình luôn nghe nói thế nhân phần lớn là bạc tình lang, làm hại ta trao đi một mảnh thật tình, đến cùng vẫn bị ngươi chán ghét mà vứt bỏ rồi.”

Kỷ Tiêu nghe hắn nức nở khóc nói liên miên cằn nhằn mà chỉ trích chính mình phụ lòng, vừa bất lực vừa buồn cười, đã qua cả buổi cuối cùng nhịn không được tiến lên đi đập cái con rồng vô lại đang lăn qua lăn lại trong màn này: “Đừng làm rộn, ta mệt mỏi một ngày, đang rất buồn ngủ đây.”

Long Mặc lúc này mới lề mà lề mề từ bên trong màn chui ra, còn nửa che nghiêm mặt: “Ngươi không thích hình dạng của ta, vẫn là không nên nhìn à nha.”

Kỷ Tiêu một phát kéo tay của hắn xuống, đối với đôi mắt màu ngọc lưu ly xanh biếc, không biết xúc động ở đâu ra, hướng trên môi hắn hôn tới. Hai người đã lâu không thân mật, lần này tựa như Thiên lôi động đến Địa hỏa quấn cùng một chỗ, lăn thẳng đến trên mặt giường lớn hoa lệ mềm mại. Long Mặc thoáng cái thu lại bộ dáng vợ bé ủy khuất, tính tình xâm lược mười phần lộ ra, kéo vạt áo Kỷ Tiêu, theo cổ một mực m*t hôn đến ngực, lại đến rốn. Thời điểm Long Mặc lập tức muốn thoát quần y, đột nhiên từ trong bụng Kỷ Tiêu truyền đến một tiếng “Ọt ọt” sát phong cảnh.

Long Mặc ngừng động tác: “Ngọc Nghiễn ngươi đói bụng?”

Kỷ Tiêu lập tức đỏ mặt, rủ con mắt xuống lắc đầu: “Không có… Không có…” Ai ngờ lời còn chưa dứt, trong bụng không ngờ vang lên hai tiếng.

Long Mặc đưa tay thay y khép lại vạt áo, ảo não nói: “Là ta sơ sót, ngươi cả ngày đều chưa từng ăn uống, ta còn quấn ngươi làm cái này.”

Kỷ Tiêu mặt càng thêm hồng, là mình quá tự kỷ vong tình

(vì tình quên mình) rồi, lúc nào cũng nghĩ đến cùng Long Mặc quấn quýt si mê, đói một ngày cũng không quan trọng.

Sau một lúc lâu, một nhân ngư mặc áo đỏ tinh tựu nâng chén mật canh đưa đến. Long Mặc không cho Kỷ Tiêu xuống giường, đem chén đến trước mặt của y. Cái chén nhỏ mượt mà đáng yêu, nhìn không ra chất liệu, độ ấm vừa phải, canh ngó sen bên trong màu nhàn nhạt. Kỷ Tiêu chỉ nếm một ngụm, liền cảm thấy cực kỳ thanh khiết, tinh thần sảng khoái, nhanh chóng nhấp nháp thêm hai lần đã xong mật canh kia, đôi mắt còn có chút trông mong mà nhìn qua cái chén không kia.

Long Mặc buồn cười mà đưa tay thay y lau khóe môi: “Đêm nay ăn như thế đã đủ rồi, cũng không thể ăn quá nhiều.”

Kỷ Tiêu cảm thấy lời nói này của hắn cổ quái, nhìn nhìn chén kia một chút lại nhìn hắn. Ngược lại Long Mặc dùng thần sắc thản nhiên mà nhận lấy ánh nhìn chăm chăm của y. Kết quả thời gian dần qua Kỷ Tiêu đúng là cảm thấy không đúng. Ánh sáng ngoài lều mơ hồ xuyên qua làm cho cặp đồng tử thủy sắc Long Mặc vừa thâm sâu lại sáng. Hình dáng nguyên bản của hắn tuấn mỹ kinh người, lúc này vạt áo mở khai, tóc lại rối bù, hiện ra đặc biệt d*m tà dị mỹ. Kỷ Tiêu nhìn l*ng ngực hắn loã lồ lấy hơn nửa, càng phát hiện ra mình cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô.

“Hôm nay nếu ngươi mệt mỏi, liền sớm đi nghỉ ngơi. Đợi ngày sau rảnh rỗi, ta mang ngươi lên trời xanh chơi một lần.”

Long Mặc nói ra hào hứng bừng bừng, mà Kỷ Tiêu căn bản không có nghe lấy hai câu, chỉ ngơ ngác mà nhìn qua cánh môi phi sắc rất nhỏ của hắn đóng mở, trong nội tâm nhận định chính xác là do chén mật canh kia quấy phá.

“Ngọc Nghiễn…” Long Mặc phát giác Kỷ Tiêu không ổn, lúc dùng mu bàn tay đụng hai gò má y mới lắp bắp kinh hãi, “Sao ngươi lại nóng như thế?”

Kỷ Tiêu đột nhiên bị làn da hơi lạnh của hắn đụng một cái, thiếu chút nữa giật mình, mài mài răng, oán hận nói: “Ngươi có phải lại muốn trêu đùa ta hay không?”

Long Mặc làm người vô tội mà lắc đầu, vừa muốn thu tay, nhưng không ngờ bị Kỷ Tiêu kéo lại, toàn bộ mặt đều áp vào trên cánh tay của hắn. Bị cái khí tức sáng quắc kia trêu chọc, lông mi hắn cuối cùng giơ lên, thanh âm thấp nói: “Ngọc Nghiễn giống như động tình.”

“Câm miệng.” Kỷ Tiêu xấu hổ và giận dữ nảy ra, cúi đầu trên cánh tay hắn cắn một cái.

“A……” Long Mặc buồn bực hừ một tiếng, dán lên tai Kỷ Tiêu nhếch môi nói, “Ngọc Nghiễn là bởi vì ta động tình, ta tự nhiên nên giúp Ngọc Nghiễn giải quyết mới đúng.”

Kỷ Tiêu vừa muốn khiển trách hắn, ngẩn đầu lại đối diện cặp con ngươi óng ánh sáng long lanh kia. Lông mi dài màu bạc mà cuốn vểnh lên, run nhè nhẹ ngược lại làm trái tim ở bên trong ngứa ngáy.

Hắn ngoạn tâm nhất thời, nhấp miệng nói: “Ngươi không cần động thủ, ngoan ngoãn ngồi là tốt rồi.”

Long Mặc quả nhiên cúi đầu ngồi xuống, bộ dạng lại nhu thuận quy củ. Kỷ Tiêu nhất thời không biết nên ra tay đối với hắn như thế nào, do dự cả buổi, mới đưa tay để lên đầu của hắn. Lòng bàn tay vừa vặn sờ lên long giác, thần sắc Long Mặc cổ quái ngẩng đầu, nhấp khóe môi.

Kỷ Tiêu cũng không có để ý đến động tác của hắn, chỉ cảm thấy cái cặp long giác nho nhỏ kia linh lung đáng yêu, liền lại sờ soạng hai thanh, Long Mặc trầm thấp rên rỉ một tiếng: “Ngọc Nghiễn…”

Kỷ Tiêu trông thấy hắn đột nhiên mặt đỏ lên, bề bộn ngẩn thân: “Sao vậy?”

“Không có cái gì…” Long Mặc lắc đầu, “Ngươi yêu thích giác của ta?”

“Ân…” Kỷ Tiêu chằm chằm vào trán của hắn, ma xui quỷ khiến mà đụng lên, ở đằng kia hôn lên thân giác. Thần sắc Long Mặc cứng đờ, liền trêu chọc đều quên hết, chỉ ngơ ngác nhìn y.

Kỷ Tiêu chưa bao giờ thấy qua bộ dáng hắn bị ngốc trệ không hề phòng như vậy, có phần cảm thấy buồn cười, liền buông tha giác của hắn, sửa lại câu dẫn cằm hắn, hôn một chút lên khóe môi của hắn. Hầu kết Long Mặc nhấp nhô hai cái rõ ràng, sau đó dưới cằm có chút ngứa. Kỷ Tiêu nội liễm ngượng ngùng lại từ môi của hắn một mực hôn đến cổ, còn đưa tay cởi vạt áo của hắn.

“Ngọc Nghiễn đêm nay cực kỳ nóng vội.” Long Mặc cả buổi mới nỉ non nói câu này.

Kỷ Tiêu nằm ở trên người hắn, hơi có chút thở hổn hển: “Đích thị là ngươi cho ta ăn đồ vật có cổ quái.”

Long Mặc mở trừng hai mắt: “Là cái chén vừa mới nãy sao? Bất quá là tiên lộ đám Thủy Tộc bọn họ thu thập

(lộ: sương), sợ ngươi ăn nhiều hại thân, sao lại có cái gì cổ quái?”

“Ta không tin ngươi.” Kỷ Tiêu hạ giọng nói ra, “Đích thị là vật kia đem ta biến thành như vậy.”

Kỷ Tiêu lầm bầm lầu bầu, phảng phất cho mình một cái lý do, Long Mặc cũng không cãi lại, thuận theo nằm xuống đất. Thủ pháp Kỷ Tiêu không lưu loát mà rút đi quần áo Long Mặc, nhìn l*ng ngực rắn chắc của hắn, bỗng nhiên nói: “Ngươi thật là long biến hóa sao?”

“Ngọc Nghiễn muốn ta biến trở về nguyên hình?” Long Mặc câu dẫn ra khóe môi, “Có muốn nhìn cái kia bên trong Long thân một chút, xem nó dài ra thành bộ dáng gì không nha.”

Kỷ Tiêu bị nghẹn quá sức, bờ môi run rẩy còn chưa nói ra, liền thấy tên rồng kia không biết xấu hổ ngẩn đầu nhìn trần nhà, vẻ mặt khoan thai mà nói: “Nghe nói khi biến trở về nguyên hình lúc giao hoan đặc biệt thoải mái ah.”

Kỷ Tiêu sao tiếp thu được lời nói thô tục như vậy, mặt đỏ tai hồng đi chắn miệng của hắn, lại không thể phủ nhận đã bị cái con rồng vô lại này khơi dậy t**h d*c. Thực tế sau một hồi lâu, khao khát sâu trong thân thể cơ hồ sinh động muốn thoát ra.

Long Mặc bị y áp dưới thân thể, lại bị che miệng, cũng không giãy dụa nhiều, chỉ thoáng vặn vẹo uốn éo dưới chân, hướng lên l**m Kỷ Tiêu, đem động tác phóng đãng này tựa như làm nũng, đôi mắt trông mong mà nhìn dưới bàn tay y mơ hồ nói: “Hảo Ngọc Nghiễn, giúp đỡ ta.”

Kỷ Tiêu cắn môi dưới, trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng vẫn không thể làm gì mà đưa tay hướng hạ thân hắn sờ soạng, rất nhanh đã bị cái vật sinh long hoạt hổ kia cứng lại làm cho hoảng sợ: “Ngươi sao lại… sao lại…”

Tính khí trong giây lát rơi vào trong lòng bàn tay ấm áp, Long Mặc gian nan mở miệng nói: “Ngươi biết rõ sao…”

“Long tộc chán ghét nhất người khác chạm vào hai địa phương, nghịch lân dưới cổ cùng Long giác trên đầu.” Long Mặc nói đến đây, liếc mắt, “Nhưng không biết tại sao, ngươi đụng một cái ta đã cảm thấy phía dưới trướng đến lợi hại.”

Kỷ Tiêu không thể tránh khỏi mặt đỏ lên lần nữa, oán hận nói: “Nên ngăn chặn miệng của ngươi.”

Long Mặc ngược lại l**m l**m bờ môi: “Ta biết rõ nên dùng cái gì lấp nha.” Hắn theo phần môi ướt át mơ hồ giơ ra đầu lưỡi, “Ngọc Nghiễn, ta giúp ngươi hảo l**m l**m?”

Không biết là pháp thuật Long Mặc hay là thủ đoạn quá mức thuần thục, Kỷ Tiêu chỉ cảm thấy quần áo trong nháy mắt liền bị bóc đi, chỉ còn một kiện áo trắng lỏng loẹt suy suy sụp sụp mà đọng ở trên lưng, cơ hồ che không được nơi riêng tư. Hai chân thân bất do kỷ mà bị kéo ra, quanh thân hoàn toàn bị khí tức Long Mặc bao phủ. Nhận thức được điều này đã khiến cho toàn thân Kỷ Tiêu nóng hổi, càng không cần nói đến tên nam nhân mặt mày tuấn lãng kia đang quỳ giữa hai chân chính mình linh xảo địa chấn lấy thần lưỡi ôm d*c v*ng của mình phun ra nuốt vào.

Long Mặc biết rõ Kỷ Tiêu đang cúi đầu nhìn hắn, liền cố ý ngưỡng mặt lên, dùng đôi đồng tử ướt át kia nghênh đối lại. Quả nhiên cảm giác được thân thể Kỷ Tiêu run rẩy càng phát kịch liệt, trên mặt càng lộ ra một bộ thần sắc sắp đến đỉnh mà ham muốn khóc.

“Đừng… Đừng…không được lại…” Kỷ Tiêu thở hào hển muốn đưa tay đẩy hắn ra, cũng đã không còn kịp rồi, cái tên rồng xấu xa kia ngược lại trùng trùng điệp điệp m*t mấy ngụm, khiến cho y phát tiết mạnh mẽ, dịch thể một giọt cũng không dư thừa mà bị nuốt xuống.

Sau khi làm xong hết thảy, vẻ mặt Long Mặc vẫn chưa thỏa mãn, mà Kỷ Tiêu đã mắc cỡ không ngốc đầu lên được nữa rồi. Hắn vươn lên trước kéo cổ Kỷ Tiêu qua: “Ngọc Nghiễn ah có đi có lại, cũng cho ta nếm một hồi tiên lộ đi.”

Kỷ Tiêu đỏ mặt chỉ mắng: “Ngươi cái tên d*m long này!”

Lông mi Long Mặc giơ lên, một tay vung màn xuống: “Cái này liền d*m cho ngươi xem.” Hắn rút đi quần áo che lấp, đường cong quanh thân do Dạ Minh Châu chiếu rọi kiện tráng mà trơn tru, tựa như sói đói nhào tới trên người Kỷ Tiêu.

Khí tức Kỷ Tiêu vẫn bất ổn, lắc lắc mặt không muốn nhìn thẳng hắn. Thình lình đùi bị bắt chặt, khung đến trên lưng Long Mặc, rất nhanh một cái đồ vật nóng hổi đã chống đỡ lên hậu huyệt của y.

Long Mặc hôn mất trật tự rơi vào mi tâm của Kỷ Tiêu, đôi má, xương quai xanh, chỗ mập hợp đã không biết bị dịch thể của ai khiến cho trơn ướt một mảnh. Chỗ phía sau của Kỷ Tiêu bị kích thích thỉnh thoảng co rút lại co rút, lại luôn bao trùm cái tính khí vừa thô vừa to kia, liền bị hút ra, rồi sau đó vừa nông nông đỉnh vào.

“Ngươi…” Kỷ Tiêu bị mài đến hốc mắt đều đỏ, nức nở nghẹn ngào lấy nói, “Long Mặc, đừng giày vò ta.”

Long Mặc cúi đầu khẽ cắn bên trên môi của y, một tay quấn eo của y, không có tiếp tục trêu chọc, chỉ thẩm eo, chậm chạp mà rất nhanh tiến đến. Như vậy trong nháy mắt, Kỷ Tiêu cơ hồ hoài nghi hắn có vụng trộm biến trở về long thân không, nhưng mà mở mắt ra, vẫn là hắn, nhưng cái đồ vật kia lại nóng rực mà in dấu ở bên trong thân thể của mình, đút vào quả thực có ảo giác bị xỏ xuyên, cảm giác chướng bụng hòa với tê dại mơ hồ thoáng một phát giống như đỉnh đến, khiến cho y không tự chủ được mà ngửa đầu rên rỉ ra tiếng.

Trận hoan hảo này rất lâu, hết sức vấn vương giằng co nhiều lần, cơ hồ dây dưa hơn nửa đêm. Cuối cùng tiết ra một lần, Kỷ Tiêu bị động liên tục khí lực ngón tay cũng không có, chỉ có thể để cho Long Mặc vì y thanh lý từng cái, rồi mới thoả mãn vùi mặt vào cổ hắn.

“Ngọc Nghiễn…” Long Mặc thở dài tựa như gọi lấy, “Mệnh bàn ta không tốt, vốn cũng nên cùng Hắc Long đồng dạng nghịch thiên cải mệnh, thế nhưng mà trúng mục tiêu như ngươi, ta không dám bỏ qua.”

Kỷ Tiêu bị hắn nói một câu này xoang mũi bất ngờ chua xót, cũng muốn đáp lại một chút, lại đột nhiên nhớ tới chính mình so với tuổi thọ Long tộc dài dằng dặc bất quá là muối bỏ biển, tinh thần không khỏi uể oải, miễn cưỡng đứng thẳng lên nói: “Ở đây sợ là cũng bất đồng với thế gian tuế nguyệt, ta tới nơi này đã hồi lâu, cũng cần phải trở về.”

Long Mặc kinh ngạc ngẩng đầu: “Trở về? Ngươi không thích tại đây sao?”

Kỷ Tiêu cười khổ một tiếng: “Long cung xác thực thoải mái dễ chịu, nhưng phàm nhân chúng ta bất đồng với Long tộc, dương thọ ngắn ngủi, ở bên trong thuỷ vực này đảo mắt một cái đã sống uổng quang âm

(sống lướt qua nhiều ngày).” Kỷ Tiêu nói đến đây, trong nội tâm phiền muộn, đem khúc mắc đã lâu uyển chuyển nói ra, “Long Mặc, sau khi ta bách niên, trong nội cung chỉ sợ sẽ có tân chủ nhân khác, nhưng là…ngươi có thể đồng ý với ta, không để cho ngoại nhân gọi cái tên này của ngươi không?”

Long Mặc vốn đang nhìn y nửa ngày, sau đó mới thay đổi sắc mặt, hung dữ mà nói: “Kính Hồ Long cung sẽ không còn có tân chủ nhân khác, trừ phi ngươi có thể cho ta sinh ra một thằng tiểu Long nhãi con. Còn có, sự tình sau khi bách niên không cần phải gấp. Từ thời khắc in dấu Long ấn lên cho ngươi, ta và ngươi đã thọ hạn tương thông. Từ nay về sau còn có ngàn năm vạn năm, ngươi chỉ có thể theo ta sống uổng quang âm rồi.”

Kỷ Tiêu cứng họng mà nhìn hắn, lại run rẩy mà đưa tay sờ sờ Long ấn trên trán, lẩm bẩm nói: “Nói cách khác… Ta phân ra một nửa tuổi thọ của ngươi?”

Long Mặc quệt quệt khóe môi xem như thừa nhận, rồi mới một tay kéo y qua trở về bên trong giường lớn mềm mại: “Cho nên nói, chuyện rất lâu sau này như vậy cũng không cần hao tâm tổn trí suy nghĩ rồi. Trước mắt chúng ta vẫn như trước…” Hắn sờ lên cằm của mình, “Bây giờ nghỉ ngơi một chút, đợi chúng ta hảo hảo tỉnh rồi mới nghiên cứu một hồi mực ah.”

∗∗∗∗∗∗∗∗∗∗∗ Hoàn ∗∗∗∗∗∗∗∗∗∗

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here