Long Mặc – CHƯƠNG 8

0
135

Cuối thu đầu đông, kinh thành chậm chạp không có tuyết rơi. Ngược lại những cơn mưa hiếm có lại thần kỳ rơi xuống, vừa âm vừa lạnh, ẩm ướt chui vào trong xương cốt người.

Lần này Long Mặc trở về, ngược lại so với bình thường càng thêm thần bí, thường thường không biết tung tích.

Ngày hôm đó buổi chiều, hắn dẫn theo một thân khí tức đầm thủy trở về, gặp Kỷ Tiêu xuất thần im lặng ngồi ở bên cạnh bàn, trên bàn ngang để đĩnh Long Mặc, còn thắp một chiếc đèn cầy thấp lờ mờ. Hào khí rất không đúng, hắn nhanh chóng lên tiếng hỏi: “Ngọc Nghiễn, ngươi xảy ra chuyện gì?”

Kỷ Tiêu ngẩng đầu nhìn hắn, khẩu khí than thở thật dài: “Ta vẫn cảm thấy ngươi còn có việc gạt ta, lại không hiểu được là ở đâu, cho đến hôm nay trông thấy mực này mới nhớ tới. Ngày đó ngươi rõ ràng nói sau khi khôi phục long thân mực này sẽ tan thành mây khói. Vì sao nó lại êm đẹp ở đây? Ngươi đến tột cùng có thoát ly túc thể không vậy?”

Thần sắc Long Mặc trì trệ, không có trả lời, chặt chẽ nhấp khóe môi, chỉ cúi đầu đứng trước mặt y.

“Ngươi ngược lại nói chuyện đi!” Kỷ Tiêu khó có khi cao giọng, rất bực bội mà vỗ trên mặt bàn, “Ngươi đến cùng dấu diếm ta bao nhiêu sự tình. Thiệt thòi cho ta một mảnh chân tình đối đãi ngươi, ngươi ngược lại ngoại trừ không lừa gạt ta thì không thể sống sao!”

“Kỳ giải phong ấn của ta chưa tới. Trước đó một chút ta đi cầu Tây Hải Long Vương thi pháp giúp ta cường hành thoát ly mực thể.” Long Mặc mở miệng, khẩu khí nhàn nhạt mà tự thuật nói, “Lưu lại chút ít tinh phách ở bên trong mực, cho nên nó cũng không biến mất.”

Kỷ Tiêu cả kinh: “Thời điểm tu hành viên mãn của ngươi vẫn chưa tới, vì sao phải cường hành thoát ly? Làm như vậy chẳng lẽ không tổn thương tu vi của ngươi sao?”

“Sẽ tổn thương một điểm, nhưng không thể đợi.” Long Mặc ngẩng đầu nhìn Kỷ Tiêu,”Hắc Long đã trở về rồi.”

“Hắn… Hắn không phải bị chôn trong hồ Đông cung sao…” Kỷ Tiêu đột nhiên cảm giác được phía sau rét run, “Sao lại vẫn có thể trở về?”

“Hắn chỉ là chạy ra khỏi kinh thành, trốn ở hồ Bà Dương, cắn nuốt mảng lớn sinh linh chỗ đó, đổi về long thân nguyên vẹn. Nếu ta không cường hành thoát ly mực kia, thân thể bị kiềm chế, chính là nhất định đấu không lại hắn.” Long Mặc than thở, chỉ hướng ra ngoài, “Hắn xoay quanh ở trên không kinh thành, chờ người khác phụ trợ chỗ dựa, tùy thời tấn chức trở thành Thiên Long.”

“Hắn muốn làm cái gì?” Kỷ Tiêu cảm thấy kinh hoàng, vội vàng nói, “Thất hoàng tử đã bị lưu vong ra khỏi kinh. Hắn muốn dùng thần lực uy hiếp Hoàng Thượng sửa lập Hoàng tự sao?”

Long Mặc chỉ nhẹ nhàng nhíu nhíu mày: “Ta đối với vương quyền luân chuyển của nhân gian các ngươi cũng không hiểu lắm. Chuyện ta muốn làm, chỉ là đánh bại Nghiệt Long kia, không thể cho hắn gây sóng gió.”

Kỷ Tiêu im lặng một lát, nhẹ gật đầu: “Ngươi nói đúng, sự tình nhân gian quá mức phức tạp, không bằng Long tộc các ngươi phân cao thấp dễ dàng. Nhưng mà…ngươi cường hành ly khai túc thể, tổn hại tu vi, còn có thể đấu thắng được Hắc Long sao?”

Long Mặc cười khổ một tiếng: “Hắn là tử địch trong mệnh của ta, đấu không lại hắn chính là chết, không có lựa chọn khác.”

Kỷ Tiêu đuổi theo vội vàng kéo tay áo của hắn: “Không được! Hiện tại thế cục bất lợi, ngươi vì sao không ở bên trong thuỷ vực thân tộc trốn một hồi, đợi đến lúc tu vi khôi phục cùng hắn chiến một trận cũng không muộn, làm gì phải ăn cái thiệt thòi trước mắt này chứ.”

Long Mặc nhìn Kỷ Tiêu sau nửa ngày, cầm chặt tay của y nói: “Ngọc Nghiễn, ta cơ bản không hề lo lắng, nhưng hôm nay lại một lòng muốn cùng ngươi ở gần nhau, không muốn tánh mạng bị thanh toán nhẹ nhàng. Nhưng ngươi nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, đó là Hắc Long đang thúc ta. Nếu ta không ra mặt, kinh thành này của các ngươi, cuối cùng cũng bị hắn nhấn chìm.”

Kỷ Tiêu kinh nghi bất định mà nghe cơn dông ngoài cửa sổ càng thêm mãnh liệt, trong lòng bàn tay thẳng đổ mồ hôi lạnh: “Chẳng lẽ nói…ngươi đã hẹn cùng hắn tương chiến sao?”

Long Mặc nhìn ánh mắt của y, khẽ gật đầu một cái: “Ta tới là muốn cùng ngươi cáo biệt, còn có chuyện muốn dặn dò ngươi.”

Kỷ Tiêu kinh ngạc nói: “Là chuyện gì…”

“Cất kỹ mực của ta, bên trong có tinh phách của ta.” Long Mặc hôn Long ấn trên trán, “Dù cho ta mất, nó cũng có thể bảo vệ ngươi bình an không lo ngại.”

“Không…” Kỷ Tiêu nghe hiểu ý của hắn, mắt bỗng nhiên đỏ, liều mạng giữ chặt hắn, “Ta không cầu bình an, chỉ cầu ngươi ở lại.”

Bên ngoài lại là một hồi sấm sét vang dội, điện quang đột nhiên chiếu vào nội thất, hiện ra hai vệt nước mắt sáng loáng trên mặt Kỷ Tiêu.

Long Mặc giương mắt nhìn nhìn bên ngoài: “Hắn thúc thật chặt, ta phải đi rồi.”

Hắn trùng trùng điệp điệp nhéo nhéo cổ tay Kỷ Tiêu, rất nhanh, y liền mất khí lực, ngã vào trong lòng ngực của hắn. Hắn lần nữa nhìn Kỷ Tiêu thật sâu, nhẹ nhẹ đặt y ở trên giường, cuối cùng quỳ xuống ghé vào lỗ tai y nói khẽ: “Nếu ta về không được, cầu ngươi hàng năm đi đến Kính hồ tế điện một lần, tốt xấu gì cũng xin đừng quên ta.”

Kỷ Tiêu bị thụ pháp thuật, miệng không thể nói, cả ngón tay đều không thể nhúc nhích, trơ mắt nhìn hắn hóa thành một đạo chỉ biến mất trước mắt.

“Tiên sinh, tiên sinh.”

Gia phó cách cửa sổ hô hai tiếng, lại gõ cửa, lúc này mới đánh thức Kỷ Tiêu. Y nghiêng người suýt nữa lăn xuống giường, vừa vội vàng chống đỡ, sợ sệt trong chốc lát, phù phiếm mà ngồi dậy.

“Tiên sinh, sáng sớm có vị đại nhân đến phủ, nói là phụng mệnh Thái tử Điện Hạ thỉnh tiên sinh đi Đông cung một chuyến.”

“Đã biết.” Kỷ Tiêu hữu khí vô lực mà lên tiếng, nhẹ vuốt ve trán của mình. Sự tình đêm qua như một giấc mộng. Ngoài cửa sổ, hành lang trong nội viện không hề có dấu vết mưa to xâm nhập, ánh nắng tươi sáng mạnh khỏe, thật là một ngày sáng sớm đầu đông ôn hòa ấm áp. Kỷ Tiêu không biết Long Mặc đã đi đâu, dừng chân ở chỗ nào, trong nội tâm trống rỗng, nửa ngày mới lục lọi đứng lên choàng quần áo.

Thẩm sắc trên bàn gỗ là một mảnh đèn cầy sắp tắt sớm đã bị chôn vùi, bên cạnh là miếng cổ mực mạ vàng nằm đó. Mực thân giống như xuất hiện tầng hơi nước, bộ dạng ướt sũng. Kỷ Tiêu chăm chú nhìn nhìn, một tay cầm lên, quả nhiên cảm giác trơn ướt. Chẳng biết nước đọng lúc nào, nhưng mà càng làm người khó có thể tin chính là, nước bên trên mực nhiễm lên tay Kỷ Tiêu, là màu mực đen đậm đặc. Kỷ Tiêu vuốt phẳng một phen, lại đặt ở trong mũi ngửi ngửi. Lúc này mới vững tin là nước màu của đĩnh mực, lập tức trong nội tâm trống rỗng, thầm nghĩ chẳng lẽ Long Mặc chiến bại, cho nên phong ấn bố trí ngày xưa cũng bị trừ khử? Hôm nay mực này lại như cổ mực tầm thường có thể đổ ra mực nước, có thể thấy được thật sự có biến cố.

Kỷ Tiêu kinh nghi bất định, trong lòng dự đoán một hồi lâu, mờ mịt ngửa đầu nhìn lên bầu trời, nhưng trời lại xanh thẳm không mây, không một người đến giải nghi hoặc ưu phiền cho y.

Từ sáng cho tới trưa người Đông cung đến thúc d*c ba lượt, cuối cùng thống nhất một lần phái kiệu đưa người ra. Kỷ Tiêu hốt hoảng mà bị thúc giục lên kiệu, đi yết kiến quan phục cũng không kịp đổi, chỉ khoác lên cựu y

(quần áo cũ) tầm thường rồi nhanh chóng bị đưa đến Đông cung.

Diên Tương ở bên trong Chánh điện chờ y. Sắc mặt hắn so với y không khá hơn bao nhiêu, thập phần ảm đạm tối tăm phiền muộn, không có khí lực mà nói: “Thanh Lan, thỉnh tọa.”

Kỷ Tiêu trong lòng tràn đầy phiền não, cũng không giống như thường ngày câu nệ, tùy ý hành lễ liền ngồi xuống, trầm thấp nói: “Không biết Điện Hạ gọi thần đến gấp có chuyện gì quan trọng?”

Diên Tương nhìn y một lát: “Từ sau lần đường đột đó, ngươi liền cáo ốm không chịu đến Đông cung nhậm chức. Nguyên lai ta tưởng rằng đó chỉ là lý do của ngươi, không nghĩ tới hôm nay xem khí sắc ngươi xác thực không tốt. Hẳn là thật sự bị nhiễm bệnh?”

Kỷ Tiêu không biết trả lời như thế nào, chỉ có thể lung tung nhẹ gật đầu.

“A…” Diên Tương chậm rãi ngồi vào trên ghế, “Ngươi mặc dù không ở trong triều, nhưng xưa nay luôn thân cận cùng bọn Tam phò mã, chắc hẳn đã nghe nói sự tình của lão Thất rồi.”

Kỷ Tiêu có một chút khốn đốn: “Nghe nói…”

“Ngày đó nếu ngươi không phát giác mưu đồ làm loạn của hắn, chỉ sợ hôm nay ta đã bị hắn độc thủ. Việc này ngươi mới là người lập đại công.” Diên Tương một mặt nói một mặt phủi phủi áo bào của mình.

Cái này vốn là một thói quen thầm kín của hắn. Kỷ Tiêu đột nhiên giật mình, lập tức ý thức được ngày đó lúc nghe Tuấn Nghi nói Diên Tương trúng độc trên người từ chuỗi ngọc bội trong lòng mình ẩn ẩn đến tột cùng là vì cái gì cảm thấy không ổn. Diên Tương xưa nay trên tay luôn đeo một cái ngân ban chỉ, hắn lại thích phủi vạt áo và bội sức của chính mình. Nếu trên người mang theo cái chuỗi ngọc kịch độc như vậy, ngân ban chỉ kia nên sớm hóa đen rồi. Sao một người vốn có tâm cơ như Thái tử Điện Hạ lại không hề phát giác điều này?

“Điện Hạ…” Kỷ Tiêu đứng lên, thanh âm khẽ run mà hỏi thăm, “Là người cố ý vu hãm Thất Điện Hạ sao?”

Hai mắt Diên Tương phát lạnh, sau nửa ngày đối phương lại cười lạnh hai tiếng: “Ta không muốn dấu diếm ngươi, cái chuyện hạ độc kia là ta đổ lên trên đầu của hắn đấy. Bất quá hắn sớm có tâm hại ta, trận tranh đấu này không phải hắn chết chính là ta mất mạng. Huống chi ta đã niệm tại tình huynh đệ phóng hắn một con đường sống, cũng coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ.”

Ngày đó Kỷ Tiêu xác thực từng chứng kiến Thất hoàng tử lén lút phóng khí cụ Vu Cổ trong tẩm điện Thái tử, hiển nhiên cũng không tư cách nào chỉ trích Diên Tương, chỉ phải rầu rĩ nghe, không nói một lời.

“Thanh Lan.” Thanh âm Diên Tương bỗng nhiên chậm lại, “Có những chuyện Tuấn Nghi chỉ sợ không thể nói cho ngươi biết. Đêm qua phụ hoàng ngất mấy lần, chỉ sợ là không tốt rồi.”

Kỷ Tiêu cả kinh: “Hoàng Thượng người…”

Trên mặt Diên Tương nhìn không ra cái gì, chỉ trầm trầm nói: “Mấy vị lão thần đã cùng ta thương nghị sự tình và công việc sau khi đăng cơ. Thanh Lan ngươi cũng là người Đông cung, trong nội tâm nên có một chút tính toán mới phải.”

Kỷ Tiêu vẫn sững sờ: “Cái…Cái gì…”

Diên Tương bỗng nhiên cười cười: “Ta tính toán cho ngươi làm Trung Thư Thị Lang. Nếu ngươi có chức quan hợp ý hơn, đừng ngại nói cho ta biết.”

“Không không không!!” Kỷ Tiêu lắc đầu liên tục, “Tư lịch thần cực mỏng, lại không có tư cách, có thể nào liền đột nhiên thăng Tam cấp. Huống hồ hôm nay ngay cả chức vụ trong phủ Thái tử thần cũng vô lực đảm đương, chỉ cầu Điện Hạ điều thần trở lại Hàn Lâm viện tiếp tục làm chức quan biên soạn nhàn tản mới tốt.”

Diên Tương vẫn cười: “Người bình thường nghe xong cái này còn không phải là vui mừng ra mặt sao, còn Thanh Lan thì giống như đi lâm đại địch vậy.”

“Năm đó lão sư từng nói với thần, 『tuy chức quan tu soạn canh suông quả nước

(nhạt nhẽo, nhàm chán), nhưng tốt xấu gì cũng có thể an tâm. Nếu một ngày kia, có cơ hội bay thẳng lên mây xanh, thực sự khó đổi lại được phần an lòng này』.” Kỷ Tiêu nhắm nửa con mắt mặc niệm hết một lần những lời nói cuối cùng của Lý Kiến Sơ, nhàn nhạt lắc đầu nói, “Trước mắt sự tình của Thất Điện Hạ đã làm cho thần thập phần bất an. Tuy ngày sau Thái tử Điện Hạ tự có thể một bước lên mây, nhưng thứ cho vi thần không dám bước sâu vào quan trường.”

“Thanh Lan đây là khinh ta sử dụng thủ đoạn bỉ ổi ti tiện đối với lão Thất rồi sao?” Diên Tương nheo mắt lại thấp giọng nói.

“Vi thần không dám.” Kỷ Tiêu đứng lên hướng Thái Tử cúi người, “Thần còn có chuyện quan trọng lo lắng, thỉnh Điện Hạ thứ cho thần xin được cáo lui trước.”

“Đợi một chút.” Diên Tương cũng đứng lên, bỗng nhiên nói, “Đêm qua ở bên trong Đông hồ cách kinh thành một trăm dặm phát sinh một việc lạ ngươi đã biết chưa?”

“Đông hồ…” Kỷ Tiêu không có ngờ tới Thái Tử sẽ nói lên cái này, châm chước nói, “Chỗ đó đều là địa hình ẩm ướt, xưa nay ít có người ở, sẽ có việc lạ gì?”

“Nghe nói chỗ đó đêm qua sấm sét vang dội một đêm, lại không có lấy nửa hạt mưa rơi xuống. Kì quái chính là…” Diên Tương trì hoãn mới nói, “Sáng nay nước trong Đông hồ một mảnh đỏ tươi, như là bị nhuộm huyết.”

Kỷ Tiêu nghe xong Diên Tương nói những lời như thế lại đoán không ra ý tứ gì. Trên đường đi không hiểu sao đều thấp thỏm không yên, lòng tràn đầy ngờ vực vô căn cứ, đợi trở lại quý phủ liền gấp gáp dặn dò gia nhân ngoài cửa: “Chuẩn bị xe ngựa, ta muốn ra khỏi thành một chuyến.”

Tên gia nhân ngẩn người: “Tiên sinh vội vã ra khỏi thành làm gì, có một vị khách mới vừa đến đợi tiên sinh ở thiên sảnh nửa ngày rồi, tiên sinh không gặp sao?”

Kỷ Tiêu vội hỏi: “Người nào?”

“Chưa từng thấy qua, bộ dáng ngược lại là quý nhân, mặt mày vô cùng tuấn tú.”

Nội tâm Kỷ Tiêu buông lỏng, thầm nghĩ chẳng lẽ là Long Mặc đắc thắng trở về, lập tức chuyện khác cũng mặc kệ, Kỷ Tiêu phất áo bào chạy vào thiên sảnh.

Người tới không chút hoang mang đứng lên, ngược lại khiến cho Kỷ Tiêu kinh ngạc dừng chân, cả kinh nói: “Sao lại là ngươi?”

Ngao Trảm lúc này giấu đi Long Giác trên trán, thoạt nhìn chỉ là bộ dáng công tử nhân gian phú quý. Hắn hướng Kỷ Tiêu nhẹ gật đầu: “Nếu không phải là bất đắc dĩ, ta vốn không nên đến đây quấy nhiễu các hạ.”

Kỷ Tiêu vội vàng thi trả lễ: “Là tại hạ thất lễ, không biết Long Thái tử đến đây có chuyện gì. Là liên quan tới… Long Mặc sao?”

Ngao Trảm thấy ánh mắt Kỷ Tiêu lộ ra lo lắng, ân cần dị thường, gật đầu nói: “Đúng vậy.” Hắn dừng một chút, “Đêm qua hắn cùng Hắc Long Vương ở Đông hồ ước chiến, bị thương rất nặng, cơ hồ huyết nhục vô tồn

(mất máu mất thịt), hồn phi phách tán.”

Lời còn chưa dứt, Kỷ Tiêu đã lảo đảo ngã trên mặt đất, trên mặt không còn huyết sắc, hai mắt đăm đăm mà nhìn hắn: “Ngươi… Ngươi nói cái gì nha…”

“Các hạ không cần quá bối rối.” Ngao Trảm nhẹ giọng than thở, “Việc này nên oán chính hắn không có chừng mực. Ly khai Kính Hồ không lâu liền làm đủ loại sự tình tổn hại tu vi, lại không nghe phụ vương nhắc nhở cố ý sớm giải trừ phong ấn, khôi phục long thân, căn bản là không hoàn chỉnh, lại còn dùng một phần tinh phách lưu lại ở bên trong mực thêm chuyện thủ Long ấn cho ngươi. Mà những năm này Hắc Long kia cắn nuốt vô số sinh linh, biện pháp tuy nhiên là bàng môn tà đạo, nhưng quả thực trong thời gian thật ngắn tu vi tinh tiến. Cho nên trận chiến này Thương Ly bại trận cũng là có thể đoán trước được.”

Kỷ Tiêu nhìn thấy hắn nói đến đây thần sắc bình thản, chỉ cảm thấy huyết khí trong ngực cơ hồ muốn phun ra, cả buổi sau mới khàn giọng mở miệng nói: “Ngươi rõ ràng là biểu huynh của hắn, vì sao có thể lạnh nhạt bình luận sinh tử hắn như thế! Nếu như Long tộc các ngươi có một tia tình thân thủ túc, hắn làm sao sẽ rơi vào kết quả như vậy. Hắc Long kia làm bao nhiêu chuyện xấu, làm bị thương bao nhiêu mạng người, lại không có ai đi quy phục hắn. Không phải nói Tứ Hải Long Vương cai quản thuỷ vực Long tộc sao? Không phải nói bầu trời cửu trọng có Thiên đình, chúa tể vạn vật luân hồi hay sao? Cái số mệnh trung không công bình này là ai an bài? Chẳng lẽ chúng ta một mực hết lòng tin theo Thiên lý đều là vô căn cứ. Chuyện này trên trời dưới đất lại không một người có thể vì hắn chủ trì công đạo sao…” Kỷ Tiêu càng nói đến đây, càng phát nghẹn ngào, cuối cùng nhất thanh âm dần tắt, ngồi dưới đất lã chã rơi lệ.

“Kỷ Tiêu.” Ngao Trảm lần đầu gọi tục danh phàm nhân, rồi sau đó cúi xuống vỗ vỗ vai của y, “Thiên Đạo Luân Hồi thật có định số, ta và ngươi cũng không thể vọng độ số trời. Bất quá, trước mắt còn không phải lúc tuyệt vọng, chúng ta còn cần tìm cách cứu hắn.”

Kỷ Tiêu bán tín bán nghi mà nhìn hắn, vịn cửa chậm rãi đứng lên: “Còn có biện pháp cứu hắn?”

“Mực của hắn trên người ngươi sao?” Ngao Trảm quét mắt về phía y cao thấp đánh giá một phen, “Mang nó theo ta đến Tây Hải Long cung một chuyến.”

Kỷ Tiêu từ sáng sớm đã phát giác mực kia có gì không đúng liền suy đoán cất trong túi trước ngực coi chừng. Nghe hắn nói như thế y cách một lớp quần áo đè lên, nghi ngờ nói: “Muốn ta đi Long cung làm cái gì?”

“Đêm qua ta phát giác vùng Đông hồ Long khí đậm đặc, liền tiến đến dò xét, chỉ thấy chung quanh một đống bừa bộn, tựa hồ là vừa mới qua một hồi đại chiến, nước hồ tất cả đều là huyết sắc đỏ sậm.” Mí mắt Ngao Trảm rủ xuống, trầm thấp nói, “Thương Ly ở bên trong, hấp hối, ta liền thu hắn vào trong tay áo, tạm thời mang về Long cung. Hôm nay mấy vị đại tiền bối kịp thi pháp cho hắn, có thể ngăn cho nguyên thần hắn tan đi, nhưng chỉ sợ cũng chống không được bao lâu. Mực kia nguyên bản là túc thể của hắn, có lẽ có thể có chút công dụng nào, cho nên ta đến đây thỉnh ngươi.”

Kỷ Tiêu nghe hắn nói như thế, mới biết lúc nãy trách cứ Long tộc lương bạc chính là nói lỡ, nhưng mà trong nội tâm gấp khổ, nhất thời cũng chẳng quan tâm. Y vội vàng nâng tay áo chà lau nước mắt trên mặt, hướng Ngao Trảm khom người nói: “Thỉnh Long Thái tử nhanh chóng mang tại hạ đi.”

Ngao Trảm lúc thi pháp không hề giống Long Mặc ra vẻ thần bí, càng không sử xuất thủ đoạn ranh mãnh đùa bỡn y, chỉ đưa tay phất một cái trên mặt y. Lúc lấy lại tinh thần, không ngờ thân thể đã ở một chỗ u ám lạ lẫm rồi.

Kỷ Tiêu hơi cảm giác choáng váng, ấn lấy cái trán yên lặng đánh giá bốn phía, chỉ mơ hồ ngửi thấy được khí tức nước biển, dưới chân là chút ít cát đá óng ánh. Ngao Trảm đứng bên cạnh y, thủ thế thỉnh mời, phía trước có tiểu đồng đứng đấy cầm theo đèn l*ng. Ở bên trong cũng không có ánh nến, chỉ khảm viên Dạ Minh Châu u lam, châu phát ra ánh sáng nhấp nháy, tăng thêm biến hoá kỳ lạ.

Kỷ Tiêu đi theo bọn họ một đoạn đường, trước mặt liền xuất hiện một chồng thềm đá. Đợi đi đến phía sau, chỉ nghe vọng lại tiếng nổ lanh lảnh, mấy tầng màn châu chậm rãi xoáy lên, một tòa cung thất sặc sỡ loá mắt ánh vào tầm mắt của y. Dù từng bái kiến cung điện Hoàng thất tráng lệ, lúc này cũng không khỏi bị quý phủ Thần Tiên làm cho kinh diễm. Kỷ Tiêu trợn mắt há hốc mồm mà đánh giá bố trí bên trong Long cung, thẳng đến khi Ngao Trảm kêu lại mới hồi phục tinh thần.

“Người trong tộc của ta đa số không muốn gặp người ngoài. Thỉnh các hạ lúc này ngồi tạm, đem mực giao do tại hạ đưa vào nội thất.”

Kỷ Tiêu kinh ngạc nhẹ gật đầu, từ trong lòng ngực cẩm thận móc ra đĩnh mực, phát giác áo trong đã bị nhuộm mấy mảng màu mực, giống như là thấy vết máu Long Mặc. Kỷ Tiêu hoảng hồn, run rẩy tại chỗ đưa mực bỏ vào trong tay Ngao Trảm.

“Tại hạ đi một chút sẽ trở lại.” Ngao Trảm hướng về phía y nhẹ gật đầu, quay người lại liền rời đi.

Kỷ Tiêu đứng đó một lúc lâu, bỏ qua câu nệ mà ngồi xuống. Bên cạnh san hô là bộ kỷ trà bên trên có một chung trà nóng để đó, cũng không biết là từ khi nào đưa tới, nhưng nước trà có bốc hơi nóng. Kỷ Tiêu nhẹ nhàng đem chung trà cầm trong tay, chẳng quan tâm việc ẩm trà, ánh mắt ngây ngốc nhìn qua cửa điện Ngao Trảm vừa rời đi. Chỗ đó treo một bức màn che, bên trong điện châu miệng con trai đóng mở nhẹ nhàng đong đưa. Đã qua thật lâu, màn che kia đột nhiên bị người nhấc lên, Ngao Trảm rất nhanh đi ra, trong tay vẫn cầm đĩnh mực như trước.

“Điện… Điện Hạ…” Kỷ Tiêu lắp bắp vừa muốn mở miệng hỏi thăm vài câu.

“Chư vị tiền bối đã hết sức, thân thể Thương Ly đã bị hủy, không cách nào vãn hồi.” Ngao Trảm đem đĩnh mực nhét vào trong tay Kỷ Tiêu, “Hôm nay chỉ có thể như năm đó vậy, đưa còn nguyên thần sót lại của hắn phong trở lại bên trong mực. Hắn có thể trở về hay không, liền xem Thiên mệnh rồi.”

“Thiên mệnh?” Kỷ Tiêu nghĩ rằng đây hiển nhiên là mộng rồi, “Thiên mệnh là cái gì!? Chẳng lẽ lại muốn hắn suốt kiếp chôn thân bên trong mực?”

Ngao Trảm lắc đầu: “Thứ cho tại hạ không biết. Nếu như muốn hắn thoát ly thân mực lần nữa, khả năng cần phải trải qua trăm năm hay ngàn năm. Vô luận như thế nào, đều là sự tình chúng ta không thể đoán trước được.”

“Trăm năm ngàn năm?” Kỷ Tiêu thì thào lập lại một lần, “Ta vốn muốn cùng hắn gắn kết duyên phận cả đời này, từ nay về sau bất kể luân hồi tương kiến hay không, cũng không quan hệ đến chuyện của Kỷ Tiêu ta. Nhưng không ngờ Thiên đạo vô thường, ngay cả ở kiếp này thời gian cũng không chịu cho chúng ta…”

Y nói xong câu này, càng phát nghẹn ngào, nắm thật chặt đĩnh mực, hận nói: “Long Mặc, ngươi đã cùng Hắc Long kia kết thù kết oán, vì sao còn nói cùng ta định mệnh kết chặt, làm cho ta hôm nay mệt mỏi với loại tình cảm sâu nặng này, chỉ lưu lại cái đĩnh mực này làm bạn suốt quãng đời còn lại…”

Ngao Trảm cúi đầu nhìn y, nhẹ giọng ngắt lời nói: “Tại hạ biết rõ hôm nay ngươi thương tâm đến cực điểm, nhưng có mấy câu không thể không nói. Hiện nay nguyên thần của hắn mặc dù đã đặt ở bên trong mực, nhưng lại thập phần yếu ớt, một khi mực này bị ngoại lực phá hư, hắn lập tức sẽ gặp tan thành mây khói. Cho nên, ta muốn ngươi hảo hảo bảo hộ đĩnh mực vẹn toàn.”

Kỷ Tiêu bỗng nhiên cả kinh: “Ta?”

“Đúng vậy, Long cung không thể bảo hộ vật này, hắn chỉ có thể đặt ở bên cạnh ngươi.” Ngao Trảm dừng một chút, lại nói, “Còn có, từ nay về sau, ta sẽ không còn có thể nhúng tay tương trợ cho Thương Ly, ngươi…tự giải quyết cho tốt.”

Ngay lúc Kỷ Tiêu mờ mịt không hiểu, Ngao Trảm đưa tay kéo y bắt đầu thi pháp: “Tại đây bất đồng với nhân gian tuế nguyệt, ngươi đến Long cung đã ba canh giờ, nhân gian sợ là đã qua ba tháng hơn, cái này phải lập tức đưa ngươi đi trở về.”

Kỷ Tiêu còn chưa kịp phản ứng, liền cảm giác trời đất quay cuồng một hồi, lập tức mất đi ý thức.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here