Long Mặc – CHƯƠNG 9

0
77

Không ngờ kinh thành bây giờ là đầu xuân tiết, xem ra xác thực đã hơn ba tháng nháy mắt đi qua. Trên chợ người đến người đi như trước, lại tựa hồ như có chút không đúng, nhưng lại không biết đến tột cùng là chuyện gì. Trước đó dù đã trải qua những chuyện không thể tưởng tượng, Kỷ Tiêu thầm nghĩ trước tiên nên quay về dinh thự nhà mình bàn bạc lại kỹ hơn.

Đường tắt bốn phía đều không có biến hóa gì, nhưng mà kỳ quái vị trí này rõ ràng chính là Kỷ phủ không ngờ bảng hiệu lại thay đổi, biến thành chữ “Trương phủ”. Kỷ Tiêu nghi ngờ nửa ngày, dứt khoát tiến lên khấu vang đập cửa. Rất nhanh một gương mặt lạ lẫm từ trong khe cửa thò ra, cao thấp dò xét y một phen nói: “Ngươi tìm ai?”

“Xin hỏi… Tại đây không phải Kỷ phủ sao?”

Tên hạ nhân lập tức nói: “Ngươi muốn nói là cái người tên Kỷ Hàn Lâm kia trước kia sao? Nhà hắn đã dọn đi rồi, hôm nay đem tòa nhà bàn giao cho Trương lão gia chúng ta.”

Kỷ Tiêu thoáng cái muốn nóng nảy: “Sao lại dọn đi như vậy!? Ta chính là Kỷ Hàn Lâm, đây là nhà ta!”

Hạ nhân ngẩn người, xem Kỷ Tiêu như tên điên trừng mắt, lập tức bịch một tiếng đóng cửa lại.

Kỷ Tiêu đứng ở ngoài cửa sửng sốt nửa ngày vẫn phản ứng không kịp, đến cuối cùng trong nội tâm chỉ còn một cái ý niệm trong đầu, chính là tìm Tuấn Nghi nghe ngóng những ngày qua đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì đây.

Lúc y ngồi lên xe ngựa chạy đến ngoài thành, trời đã gần buổi trưa. Kỷ Tiêu cấp thiết đi vào chỗ cửa bên hông. May mà thủ vệ là gương mặt quen biết, từ thật xa liền hướng y hô: “Kỷ đại nhân, nhiều thời gian không thấy, không biết đã bận rộn chuyện gì rồi?”

Kỷ Tiêu vừa muốn hướng hắn chắp tay, thần sắc lại đột nhiên kinh ngạc: “Ngươi… Các ngươi sao lại thay đổi thành áo tơ trắng bạch giáp…”

Thị vệ kia sững sờ: “Kỷ đại nhân nói cái gì khác lạ vậy? Bây giờ đang là quốc tang, ai dám làm trái quy củ ah.”

Kỷ Tiêu lắp bắp kinh hãi: “Quốc tang? Hoàng Thượng người…”

Thị vệ thấy thần sắc y cổ quái, cũng chẳng quan tâm tôn ti, một tay kéo y vào trong góc đè thấp giọng nói: “Kỷ đại nhân, thứ cho tiểu nhân lắm miệng hỏi một câu. Những ngày qua ngài đến tột cùng đã đi đâu vậy? Tin tức Hoàng Thượng tấn thiên đều truyền ra hơn mười ngày rồi. Hôm nay ngoại trừ ở bên trong thâm sơn cùng cốc còn có người nào không biết, sao vậy bộ dạng ngài ngược lại là hoàn toàn không biết gì cả vậy?”

Kỷ Tiêu bắt đầu suy nghĩ lại những chỗ quái dị trên đường chợ, thần sắc người qua lại trên con đường nghiêm túc và trang trọng. Trong tửu quán trà lâu cũng không nghe thấy một điểm thanh âm đàn sáo ca múa, nguyên lai là Minh Đế băng hà thật rồi. Khẩu khí Kỷ Tiêu than thở thấp xuống, khoát khoát tay nói: “Làm phiền mời thống lĩnh các ngươi đi ra một chuyến, nói ta tìm hắn có chuyện quan trọng.”

Thị vệ lặng lẽ nhìn nhìn phía sau, vẫn như trước lấy thanh âm thấp nói: “Kỷ đại nhân còn không biết a, bây giờ thống lĩnh Ngự Lâm quân đã không phải là phò mã gia rồi. Gia hơn hai tháng trước đã bị phái đến đóng ở Tây Cương, còn không biết đến thời điểm gì mới có thể trở về.”

“Cái gì?” Kỷ Tiêu đột nhiên biến sắc, “Hắn luôn luôn thận trọng, như thế nào lại bị phái đi đóng ở biên cương?”

Thị vệ liên tục ra hiệu Kỷ Tiêu chớ để cao giọng, rồi mới dám nói: “Cụ thể nguyên nhân chúng ta cũng không biết, chỉ biết là thánh chỉ Hoàng Thượng ban xuống. Nghe nói Tam công chúa vì chuyện này cũng cùng Hoàng Thượng đại náo một phen, nhưng không có kết quả.”

Kỷ Tiêu càng phát giác được đầu đau muốn nứt, cúi đầu nói: “Sao trong ba tháng ngắn ngủn lại phát sinh nhiều sự kiện như thế. Hiện nay ta nên làm như thế nào cho phải đây?”

“Kỷ đại nhân đừng lo lắng, chỉ cần trời không sụp đổ xuống trong cùng một ngày thì mọi chuyện vẫn còn đó.” Thị vệ tính tình tốt bụng mà khuyên giải nói, “Hoàng Thượng tấn thiên, chúng ta thương tâm cũng vô dụng, cũng may còn có Thái tử gia chống đỡ. Ngày mai Thái tử đăng cơ, lại là một bắt đầu mới, đúng không?”

“Thái tử…” Kỷ Tiêu chậm rãi ngẩng đầu, “Thái tử ngày mai muốn đăng cơ rồi sao? Vậy còn…Thất Điện Hạ đâu rồi, những ngày qua có tin tức hay không?”

Thị vệ lắc đầu liên tục: “Chưa nghe nói qua, bất quá Kỷ đại nhân, Thái tử gia coi trọng ngài như vậy, từ nay về sau ngài có thể một bước lên mây rồi.”

Kỷ Tiêu cười khổ nói: “Ta chỉ là một kẻ hủ nho, thân vô trường vật

(học trò vô năng, thân không của cải), có thể nào lại được Điện Hạ nể trọng, ngươi đừng giễu cợt ta nữa.”

“Lời này cũng không phải tiểu nhân bịa chuyện, Điện Hạ sớm xuống chỉ, tất cả cửa cung thành, phàm là phát hiện Kỷ đại nhân, lập tức vào cung bẩm báo. Thái tử gia không phải cũng đang nhớ thương ngài đó sao.”

Kỷ Tiêu nhíu lông mày: “Sao Điện Hạ lại ban xuống ý chỉ này trong thời điểm đúng lúc như vậy?”

Thị vệ xùy cười một tiếng, chỉ chỉ cửa bên hông: “Khi đại nhân vừa tiến cửa cung, lập tức có người đi bẩm báo rồi. Ngài nhìn xem, ngự tiền liễn xa

(xe ngựa hoàng cung) đều đuổi đến cả rồi, thỉnh đại nhân.”

Kỷ Tiêu bị cả đám ngự tiền vây quanh mang vào nội cung, y còn chưa phát giác ra thụ sủng nhược kinh, trong tâm trái lại thấp thỏm không yên nhiều hơn. Nghe thủ vệ thuật lại đạo chỉ dụ kia, không biết sao, y lại có cảm giác hàm xúc trong đó như là mang ý tứ truy nã.

Lần này nơi diện kiến Diên Tương không còn là Đông cung, mà là Khai Minh điện trong Hoàng thành. Trong điện Long tọa trống trơn, Kỷ Tiêu không dám nhiều lời dò xét, y theo cung nhân dẫn đường bước vào Thiên điện bên trái, vừa nhấc mắt liền trông thấy Diên Tương ăn mặc một thân bạch y ngồi nhuyễn ở trên mặt ghế, tiếu tự phi tiếu mà nhìn y: “Có thể chờ được Thanh Lan trở về rồi.”

Kỷ Tiêu không dám mất cấp bậc lễ nghĩa, thối hậu một bước cúi người nói: “Vi thần tham kiến Điện Hạ.”

“Đứng lên đi.” Diên Tương tùy ý phất phất tay, cung nhân hai bên lập tức thức thời lui ra ngoài, còn đóng cài cửa điện.

Kỷ Tiêu nghe thấy thanh âm cửa điện đóng lại, thoáng sững sờ, ngẩng đầu nhìn Diên Tương, lại giật mình chẳng biết hắn từ lúc nào đã đứng lên, cách mình gần trong gang tấc.

“Những ngày qua Thanh Lan đã đi đâu?” Diên Tương khẽ cười nói, “Mấy tháng đều không có tin tức, có biết trong kinh thành đã phát sinh rất nhiều chuyện hay không?”

Kỷ Tiêu không dám nhìn thẳng hắn, nhẹ giọng đáp: “Thần có chút việc tư nên chậm trễ. Vừa mới trở về kinh lập tức biết được chuyện Hoàng Thượng tấn thiên, còn nghe nói Tam phò mã đã bị phái đi biên quan.”

“Đúng vậy, bất quá mấy cái này đều chưa tính là đại sự gì.” Diên Tương lại tiến lên một bước, trầm thấp cười nói, “Thanh Lan cũng biết, ngày mai ta sẽ đăng cơ.”

Hắn nói xong liền đưa tay thoát bạch y khoác bên ngoài, lộ ra long bào bên trong màu sắc rực rỡ. Kỷ Tiêu hiển nhiên bị kinh hãi, vội vàng thấp đầu: “Thứ cho vi thần nói thẳng, Điện Hạ chưa đăng cơ liền long bào gia thân, thật sự không ổn.”

“A, sợ cái gì.” Diên Tương cười lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói, “Trẫm đã là hoàng đế, trong thiên hạ này không một người nào có thể áp chế trẫm.”

Ngôn ngữ hắn hung hăng càn quấy không giống ngày xưa, khiến cho Kỷ Tiêu cực không thoải mái: “Điện Hạ đã không muốn nghe vi thần khuyên bảo, vi thần cũng không nói tiếp. Chỉ là không biết người còn có gì tôn huấn, vi thần sẽ đợi lĩnh hết rồi cũng hảo hảo cáo lui về quê.”

Diên Tương vặn khởi lông mi: “Sao vậy, ngươi phải hồi hương sao?”

“Thần vô cớ bỏ nhiệm sở mấy tháng, không còn mặt mũi nào đối mặt với chư vị đồng liêu. Bây giờ tòa nhà ở kinh thành cũng bị người khác chiếm cứ, không chỗ có thể về, vi thần đang muốn hồi hương tìm chỗ hẻo lánh dàn xếp.”

Diên Tương cười một tiếng: “Tòa nhà kia là ta mệnh cho người cầm cố đấy. Hiện nay ta cũng đã ở phụ cận cung thành tìm địa điểm thật tốt trùng tạo ốc trạch, người nhà của ngươi, tôi tớ cũng đều ở đó, không cần phải lo lắng. Đến nỗi quan tước…” Hắn dần dần liễm cười, chân thành nói, “Thanh Lan, chức tước đương triều mặc ngươi hái tuyển.”

Kỷ Tiêu lắc đầu: “Thứ cho thần ngu dốt, không biết Điện Hạ vì sao đãi ngộ thần như vậy.”

“Ngươi không phải sớm sẽ hiểu sao, Thanh Lan ” Diên Tương bỗng nhiên vươn tay xoa hai gò má y, câu dẫn ra khóe môi nói, “Ngày ấy tại Đông cung, ngươi cũng biết ta thực sự không phải là say.”

Kỷ Tiêu chỉ cảm thấy phía sau phát lạnh, lật đật chống đẩy thoát khỏi tay của hắn, không ngớt lời nói: “Vi thần cũng không có tâm tư này, cầu Điện Hạ buông tha vi thần.”

Diên Tương tuy bị đẩy ra, sắc mặt ngược lại ấm áp: “Thanh Lan đừng sợ, ta cũng không bức bách ngươi, trước mắt chuyện này cũng không vội. Ta hỏi ngươi, cái đĩnh mực Long Văn ngày đó ngươi âu yếm bây giờ đang ở nơi nào?”

Đột nhiên xoay chuyển chủ đề, liền Kỷ Tiêu cũng trở nên trì trệ, trầm mặc trong chốc lát mới nói: “Mấy tàng mực trong nhà thần có rất nhiều, thần cũng không biết cái hộp có mực đã để ở đâu đó rồi.”

“Mấy cái tàng mực kia ta đều xem qua rồi, cũng không có cái đĩnh Long Mặc kia.” Diên Tương nheo mắt lại nhìn y, “Thanh Lan đừng lừa gạt ta.”

“Ngươi… Ngươi xét nhà của ta?” Kỷ Tiêu vừa sợ vừa giận, trong lòng bàn tay đã rét run, “Ngươi đến tột cùng có gì ý đồ?”

Diên Tương khẽ lắc đầu: “Ngươi không cần quản ý đồ của ta, chỉ cần biết rõ ta vô tâm hại ngươi. Chỉ cần ngươi giao ra cái đĩnh cổ mực kia, làm một vị nhân thần, mà ta cũng có thể an tâm đăng cơ. Vài thập niên sau này chúng ta minh quân hiền thần, chẳng phải không còn gì tốt hơn sao.”

Kỷ Tiêu hiển nhiên tuyệt không cảm thấy an ủi, không ngớt lời chất vấn: “Ngươi đăng cơ cùng Long Mặc có quan hệ gì, ngươi…ngươi đến tột cùng còn có mưu đồ bí mật gì?”

Diên Tương tựa hồ đã mất tính nhẫn nại, nhẹ sách một tiếng: “Thanh Lan sao lại không cảm thấy được gì như vậy? Mà thôi, cùng ngươi nói cũng không sao. Ngôi vị hoàng đế này của ta cũng không phải là hoàn toàn quang minh chính đại. Trong đó nhiều phần là do được Quốc sư gia của ta phụ trợ, mà Quốc sư đã cùng ta trao đổi điều kiện, chính là muốn cái đĩnh mực kia trên tay ngươi.”

“Quốc sư?” Kỷ Tiêu chưa từng nghe nói qua một người như thế, kinh nghi trong lòng nảy ra, sắc mặt đã trắng bạch.

Cùng lúc đó, đại môn bên cạnh đột nhiên bị đẩy ra, người tiến vào thân hình cao lớn, khoác lên áo choàng máu đen, lại không đội túi mũ, diện mục rất rõ ràng ánh vào tầm mắt Kỷ Tiêu.

Thời điểm thấy rõ mặt người nọ, Kỷ Tiêu cảm thấy máu toàn thân đều phát lạnh, cả buổi mới kinh ngạc mà quay người nhìn Diên Tương: “Hắn… Hắn là…”

“Mân Giang Hắc Long Vương.” Diên Tương sâu kín tiếp nhận lời nói của y,”Tựa hồ cũng là người quen biết cũ của Thanh Lan.”

“Ngươi cũng biết… Ngươi…” Kỷ Tiêu mờ mịt thất thố mà đứng ở nơi đó, đột nhiên thất thanh nói, “Chẳng lẽ hắn là mệnh Long của ngươi!”

Diên Tương khẽ gật đầu: “Đúng vậy, ngươi lập tức có thể đoán được.”

Khuôn mặt của hắn bỗng nhiên trở nên thập phần lạ lẫm, rất nhiều sự tình đã qua từng cái thoáng hiện lên trong đầu Kỷ Tiêu, minh minh diệt diệt, cơ hồ làm hỗn loạn thần chí.

“Cho nên hắn trú ở trong hồ Đông cung thực sự không phải là bởi vì Thất Điện Hạ…”

Diên Tương vỗ vỗ chỗ ngồi bên người ra hiệu cho Kỷ Tiêu ngồi xuống nói chuyện, rồi sau đó chậm rãi nói: “Năm trước, thời điểm khi ta vẫn còn đóng ở biên cương, có nghe nói một kiện việc lạ, nói là gần đó có một vũng hồ nước quanh năm không sóng không gió, nhưng lại tước đi mạng sống vô số người. Tất cả đều bảo là có thủy quỷ tác quái. Mà ta thuần là người không tin tà ma. Ta thừa dịp năm đó mùa hè chói chang, lẻn vào trong hồ kia nghịch nước, không có qua một lát liền đột ngột bị kéo xuống.” Hắn nói đến đây, nhìn Hắc Long mặt thủy chung không biểu tình cười cười, “Hắn cứ như vậy đột nhiên mà hiện thân ở trước mặt ta, nói cho ta biết hắn là Long thần nhập chủ mệnh trung của ta.”

“Hắn không phải!” Kỷ Tiêu nghiến răng nghiến lợi nói, “Hắn căn bản vốn không phải là Thần Long thống trị Thiên tử giáng lâm đến nhân gian, chỉ là một đầu Yêu Long.”

Diên Tương giương mắt lên: “Ta biết rõ, bởi vì ta căn bản vốn cũng không phải là mệnh định Thiên tử, chỉ có Hắc Long mới có thể giúp ta ngồi trên Long tọa.”

Kỷ Tiêu nắm đấm đều nắm chặt: “Ngươi đây là mưu nghịch soán vị.”

“Không soán vị thì như thế nào, làm một cái Vương gia không có thế lực giữ gìn cả đời tại biên quan?” Diên Tương đột nhiên tới gần y, “Ngươi cho rằng lão Thất sau khi leo lên Hoàng Tọa sẽ đơn giản buông tha ta sao!”

Sắc mặt Kỷ Tiêu hóa trắng, nhưng vẫn không cam lòng mà hỏi: “Ngươi cứ thế yên tâm để một đầu Yêu Long không rõ lai lịch bài bố?”

Diên Tương cười lạnh một tiếng: “Nếu không do hắn báo mộng cho phụ hoàng, ngươi cho rằng cái Thái tử vị này sẽ đơn giản đến phiên ta?”

“Đã như vầy, ngươi cần gì phải để cho ta đi Bích Ba Hồ, tận lực lộ ra hành tung Hắc Long cho ta, còn thực sự làm khô một hồ nước.”

“Tự nhiên là vì để cho lòng ngươi nghi ngờ đến trên người lão Thất.” Diên Tương không thèm quan tâm nói, “Tuy ngày đó ta ở ngoại ô kinh thành giả vờ theo ý Hắc Long rồi cứu ngươi một lần, nhưng nếu hắn xuất hiện tại Đông cung, ngươi khó tránh khỏi sẽ suy đoán đến quan hệ của chúng ta.”

Kỷ Tiêu kinh ngạc lắc đầu: “Như vậy cái thẻ gỗ kia trong tẩm cung ngươi cũng thực sự không phải là vật Thất Điện Hạ hại ngươi… Ngươi cố ý cho ta xem, rồi sau đó lại hãm hại Thất Điện Hạ.”

“Ngươi đã cũng biết rồi, còn hỏi từng cái làm gì. Hiện nay vẫn là đừng để tốn nước miếng, chỉ cần đem mực cho ta.”

“Mực…” Kỷ Tiêu vô ý thức mà che vạt áo, nghi nói, “Lúc sinh thần dạ yến, ngươi rõ ràng kêu ta cho mượn mực. Khi đó là ngươi đã muốn hạ độc thủ đối với Long Mặc sao?”

Diên Tương hừ lạnh một tiếng: “Khi đó Hắc Long còn trong hồ thẩm ngủ, ta bất quá là mượn cái mực kia đến trêu đùa ngươi. Nếu lúc ấy ta biết rõ chi tiết về nó, đã sớm kết thúc cho hắn, cần gì sau đó phải phí công phu.” Hắn nói đến đây, lại bỏ thêm một câu, “Bất quá hiện tại, cũng không tính là quá trễ.”

Hắc Long vô thanh vô tức mà đứng ở phía sau Kỷ Tiêu: “Ta không phải Thái tử, không có kiên nhẫn như vậy. Nếu như ngươi lại không giao ra, ta liền tác mạng của ngươi.”

Kỷ Tiêu đối với hắn chỉ còn có hoàn toàn là hận ý, cắn răng nói: “Ngươi cứ giết ta đi, cũng đừng nghĩ thương tổn đến Long Mặc.”

Lời còn chưa dứt, Kỷ Tiêu liền bị Hắc Long véo lấy cổ xách lên. Vuốt trảo của Hắc Long cứng rắn như mẻ kim loại, cơ hồ muốn bóp chết y. Ngay tại thời điểm khí tức ít ỏi, Long ấn trên trán bỗng nhiên hiện ra, phát ra một đạo kim quang, trong khoảnh khắc liền đem Hắc Long bắn ra.

Hắc Long hiển nhiên kinh sợ đến cực điểm, lập tức bật một cái trở về, đưa tay chụp vào Kỷ Tiêu vẫn phục trên mặt đất ho khan. Chỉ nghe Diên Tương trầm thấp nói: “Chớ thương mạng của hắn.”

Hắc Long lạnh lùng ngẩng đầu: “Nếu Thương Ly không chết, tranh đấu của chúng ta còn chưa xong, sợ là vị trí ngươi cũng ngồi bất ổn.”

Diên Tương khẽ giật mình, liền ngậm miệng.

Hắc Long cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên ngưng tụ thần lực, đột nhiên đập lên trán Kỷ Tiêu, đem điểm ấn ký yếu ớt kia như ngọn lửa hung hăng đập diệt.

Lập tức rét lạnh như mở rộng ra vụn vặt xâm nhập toàn thân, tựa hồ đem chỗ huyết khí còn sót lại hút đi. Kỷ Tiêu phảng phất như rơi vào một cái hầm băng sâu không thấy đáy, bất lực lại tuyệt vọng mà ngã xuống trong đại điện. Trước mặt vẫn như trước là vạt áo ám sắc của Hắc Long, lãnh ngạo mà ngoan cường nói ra: “Phàm nhân, đem mực cho ta.”

Kỷ Tiêu giãy dụa lắc đầu, theo giữa hàm răng nhổ ra hai chữ: “Không… Cho…”

Đôi đồng tử Hắc Long u ám hiện ra bóng dáng nhỏ bé của y, rồi sau đó chỉ giật giật ngón tay, một cổ lực lượng vô hình kéo lại mắt cá chân Kỷ Tiêu, đưa y treo ngược trên không trung.

Kỷ Tiêu bị treo ngược lên, đồ đạc từ trong lòng ngực lập tức trượt ra, thiếu chút nữa muốn rơi xuống. Trong đầu Kỷ Tiêu sung huyết vẫn còn bảo lưu lấy một tia thanh minh, vội vươn tay một mực nắm lấy. Thân mực lạnh như băng nằm ở trong lòng bàn tay, góc cạnh cơ hồ in dấu vào bên trong vân tay mạch lạc.

Lông mi Hắc Long chậm rãi giãn ra, hiểu rõ gật đầu nói: “Nguyên lai là ở chỗ này.”

Đầu ngón tay hắn chỉ một điểm, lập tức muốn cắm vào l*ng ngực Kỷ Tiêu, lại nghe Diên Tương phía sau mở miệng lần nữa nói: “Dừng tay.”

Hắc Long quay đầu, nhiều lần bị cắt đứt hiển nhiên khiến cho hắn rất không thống khoái, thế là không khách khí nói: “Ngươi có biện pháp làm cho hắn ngoan ngoãn giao ra mực kia sao?”

Diên Tương không có trả lời, chỉ vây quanh trước người hắn, ngửa đầu nhìn về phía Kỷ Tiêu bị xâu ở giữa không trung, rồi mới vươn tay nhẹ nhàng sờ lên mặt y: “Thanh Lan, ngươi tội gì vì hắn chịu tội như thế, đem mực giao cho Hắc Long, ta sẽ kêu hắn thả ngươi xuống.”

Kỷ Tiêu không cách nào tránh đi tay của hắn, chỉ phải chán ghét nhắm mắt lại, càng dùng sức nắm chặt đĩnh mực.

“Đây chính là câu trả lời của hắn cho ngươi.” Hắc Long hướng Diên Tương đùa cợt nói ra, rồi sau đó đẩy hắn qua một bên, đưa tay ngưng chú, “Yên tâm, ta không giết hắn, ta chỉ muốn đồ vật trong tay hắn.”

Hắc Long rất nhanh huy động ngón trỏ, dán tại giữa không trung. Kỷ Tiêu thê lương mà kêu đau một tiếng, cánh tay cơ hồ như bị băng đâm trát, cắm rễ. Máu tươi từng giọt rơi xuống cằm cùng đầu lông mày, đem hai bên đôi má nhuộm hồng cả.

Thần sắc Diên Tương đã có chút chấn động, thanh âm một lần nữa giảm thấp xuống: “Thanh Lan, đem mực cho ta.”

Kỷ Tiêu cắn chặt răng dùng sức lắc đầu. Mực kia giống như mọc rễ sinh trưởng ở trong lòng bàn tay y, dù cho trọng thương như thế, cũng không có nửa phần dấu vết buông lỏng.

Hắc Long thấp giọng than thở: “Phàm nhân quả thực đáng giận.” Hắn một lần nữa giơ tay lên chỉ niệm một câu khác. Sau một khắc ngắn ngủn câu thấp chú dừng lại, lập tức một tiếng nứt xương giòn vang. Hai tay Kỷ Tiêu giống như bị cắt đứt rũ xuống dưới, đau đớn kịch liệt suýt nữa khiến cho y mất đi ý thức. Tuy ánh mắt bị máu tươi che phủ nhưng trong mơ hồ y vẫn có thể trông thấy Long Mặc thon dài từ trong lòng bàn tay mình rơi xuống, rơi xuống trên sàn nhà, ngã trở thành vài khúc mảnh vỡ màu mực.

Ngay sau đó Kỷ Tiêu cũng bị để xuống, máu tươi đầm đìa mà nằm trên mặt đất, ánh mắt giống như người chết vẫn theo dõi mảnh mực đứt gãy bên người.

Hắc Long từ trong lỗ mũi Xùy một tiếng: “Cái này chẳng phải xong xuôi sao, phí miệng lưỡi công phu làm cái gì. Phàm nhân đúng thực sự là nhiều phiền toái.”

Diên Tương tức thì cúi xuống tinh tế đánh giá Kỷ Tiêu một lần, thấp giọng thán nói: “Đáng tiếc, may mà bị thương không nghiêm trọng, nên đợi ngự y đến xem như thế nào, khám chữa bệnh nói sau.” Hắn nói xong, khóe môi lại giơ lên, “Thanh Lan, sớm biết như vậy, ngươi cần gì phải quật cường như thế?”

Từ lời hắn nói, Kỷ Tiêu đã không có thể nghe được nữa rồi, tri giác phảng phất đã mất đi hết thảy cảm giác đau, trong ý thức chỉ còn sót lại hình ảnh mực vỡ. Cho dù trăm năm hay ngàn năm, cho dù luân hồi chuyển thế…nhưng có lẽ chúng ta không còn có thể gặp lại nhau rồi.

Vào lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa, nguyên lai Đông cung tổng quản Hồ Khâm ở ngoài cửa vội vàng nói: “Điện Hạ, không tốt rồi.”

Diên Tương nhíu mày: “Có chuyện gì?”

“Thất Điện hạ cùng Tam phò mã về triều rồi.”

Sắc mặt Diên Tương thay đổi, tiến lên vài bước mở cửa điện, nghiêm nghị hỏi: “Bọn họ thân là sung quân, không có ý chỉ như thế nào lại dám quay về!”

Hồ Khâm đã sớm quỳ ở ngoài cửa, nơm nớp lo sợ nói: “Nói là… Nói là phụng di chiếu tiên hoàng.”

“Cái gì!?” Diên Tương càng căm tức, “Mấy tháng trước khi lão thất phu kia chết nhất cử nhất động của ai cũng nằm trong lòng bàn tay ta. Làm sao có chuyện tư truyền một phong di chiếu ra ngoài?”

“Điện Hạ phải nghĩ ra đối sách mới tốt ah.” Hồ Khâm run rẩy ngẩng đầu, đối với cơn thịnh nộ của Thái tử, “Hiện nay thân tín vây cánh của Thất Điện hạ đều ở Trường Nguyên điện nói muốn dâng lên di chiếu đổi hoàng trữ. Còn có năm mươi ngàn binh lính do Tam phò mã chỉ huy đã đem Hoàng thành bao bọc vây quanh, có lẽ đang đợi đến lúc Điện Hạ ra ngoài…”

Diên Tương cười lạnh nói: “Bọn hắn thật to gan, còn muốn bức hiếp ta, không tuân theo Thiên mệnh.”

Hắc Long đi đến phía sau hắn, vỗ vỗ bả vai: “Bất quá chỉ là một đám phàm nhân vô tri, ta đi giáo huấn bọn hắn là được.” Hắn nhẹ nhẹ cười cười, “Cùng lắm là có nhiều sinh linh làm no bụng mà thôi.”

Sau khi Hắc Long đi ra không bao lâu, Diên Tương hơi thở phào một cái, chỉ vào trong điện hướng Hồ Khâm nói: “Đem nơi đây thu thập sạch sẽ, tìm người đến chữa trị vết thương của hắn, làm cho máu ngừng chảy.” Nói xong cũng đã đi ra Thiên điện.

Hồ Khâm bề bộn đáp: “Vâng.” Lập tức kêu vài tên cung nhân đến, chính mình tức thì cấp thiết đi tìm thái y.

Thần trí Kỷ Tiêu trong thoáng chốc mơ mơ màng màng cảm thấy bị hai người lôi kéo cánh tay, có vài bóng người khác trước mặt lấy cái chổi phất trần vung vẩy, lập tức muốn quét tới đoạn mực kia trên mặt đất. Kỷ Tiêu giãy dụa hô một tiếng: “Dừng tay.” Nhưng thanh âm lại khàn khàn và nhỏ đến cực điểm, mấy người kia không thể nghe thấy.

Nhưng mà những cung nhân kia lại ngừng động tác quét dọn đúng lúc. Bọn họ phảng phất lập tức biến thành con rối. Tất cả đều ngốc tại đó, kinh ngạc mà nhìn ở bên trong khối mực vỡ kia tràn ra từng sợi tơ kim hào quang nhạt, chậm rãi càng ngày càng nhiều, càng ngày càng sáng, khiến cho con mắt bọn họ nheo lại, cuối cùng như bị đâm vào rồi nhao nhao xoay người đi.

Kỷ Tiêu không có nhắm mắt lại, nhưng tầm mắt của y đã bị máu tươi cùng mồ hôi bao phủ. Trong khung cảnh mờ nhạt, những hào quang kia xoay quanh, thậm chí quấn quanh đến trên người y, đưa Kỷ Tiêu từ đầu tới đuôi bao phủ. Nơi bị kim quang phất qua, miệng vết thương đã khép lại bằng tốc độ kinh người, vết máu cũng liền ngưng tụ thành hơi nước thật nhỏ rồi từ từ biến mất. Cuối cùng, những tia kim quang chói mắt dần dần ngưng tụ thành một thân hình cực lớn. Kỷ Tiêu nhận ra hình dáng này, sừng hươu xà hạng, ngân lân kim mục, hoàn toàn bất đồng với tiểu Long nửa thước lúc trước do trêu đùa biến ra, là một đầu Cự Long. Một thân lân phiến tựa như tuyết chiếu sáng toàn bộ đại điện, đầu rồng ngang nhiên, thanh âm rít gào lên tiếng, tiếng kêu gào động thiên, trong vòng trăm dặm có thể nghe thấy. Mọi người ở đây kinh ngạc đến ngây người. Cự Long kia xuyên phá ngói lưu ly đỉnh điện bay đi.

Lúc này bầu trời phía trên Trường Nguyên điện đã là mây đen rậm rạp, hàng trăm hàng ngàn quan viên cùng cấm quân bị giam cầm ở trên bậc cao. Ở bên trong tầng mây tia chớp xen lẫn Hắc Long gào thét, từng tiếng từng tiếng khiến cho lòng người vì sợ mà tâm rung rẩy. Tam phò mã Tuấn Nghi bị mọi người vây ở chính giữa, ngửa đầu nhìn qua trong khe hở nhỏ giữa mây đen, thần sắc rất bối rối, còn lại bên cạnh hắn là Thất hoàng tử Diên Lạc đứng đấy. Đột nhiên, Hắc Long nhô đầu ra, hắn đã biến thành long thân, toàn thân mùi tanh huyết sát, thập phần làm cho người ta sợ hãi.

“Phàm nhân, nhìn thấy Long thần, còn không quỳ xuống!” Theo âm thanh gầm lên, đuôi rồng quét qua giữa không trung, cơ hồ quét rơi xuống bên cung điện.

Mọi người càng phát hoảng sợ, lách vào cùng một chỗ, có người dừng lại không ngừng run rẩy nói: “Thực… Thực là Long…”

Diên Lạc đẩy đám người ra, cất cao giọng nói: “Hắn không phải là Long thần, mà là yêu nghiệt.”

“Phàm nhân, ngươi lại dám…” Hai đồng tử Hắc Long bỗng nhiên huyết hồng, duỗi trảo muốn tới bắt hắn, bỗng nhiên phát giác phía sau vân sóng triều động, từng tiếng liệt rồng ngâm chấn động phía chân trời. Tầng mây phía sau bỗng nhiên vỡ ra, cái tên Bạch Long mà hắn đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hắn lần nữa lại bay ra. Long khí đầm đặc, bộ dáng cũng không có một chút giống như đã từng bị hao tổn tu vi, ngược lại so với lúc trước càng thêm chói mắt.

Hắc Long nhất thời đoán không ra lai lịch của hắn, dùng pháp thuật quang co vòng vèo, quay thân tháo chạy thẳng lên thiên không, nhưng mà còn chưa kịp trốn qua một tầng mây, liền cảm thấy phần đuôi một hồi đau nhức, lập tức bị một cỗ đại lực hung ác nắm lấy quăng ra ngoài.

Lực đạo lần này không phải chuyện đùa, đưa Hắc Long từ giữa không trung quăng thẳng vào một cái thủy đàm tĩnh mịch, gợn nước tóe lên mấy trượng, dã thú sinh linh bốn phía giống như cũng phát giác được thần lực tranh đấu, thi nhau chạy thoát nơi đây.

Sau khi Bạch Long vung hạ Hắc Long, cũng đi theo phi xuống dưới, đứng ở bên cạnh thủy đàm cúi đầu nhìn hắn. Hắc Long vừa sợ vừa giận, lúc này mới nhìn rõ Minh Châu chói mắt Bạch Long hạm ở dưới, lúc này ngẩn người: “Ngươi…ngươi không phải bị thương nguyên thần hay sao, mực thân bị hủy, vì sao bây giờ lại có thể hoàn toàn khôi phục long thân!?”

Bạch Long không có trả lời, chỉ phát ra một tiếng kêu thấp, ngưng trảo giữ ở đuôi rồng màu đen, trong khoảnh khắc lập tức đem lân phiến bên trên cái đuôi cạo hết xuống.

Hắc Long kinh hoàng mà đuôi dài xoáy lên, đó là chỗ tử huyệt, một khi bị chế trụ gân rồng rất có thể sẽ bị rút ra ngay tức khắc, một đường khí tuyệt. Hắc Long gào thét, lôi điện cuồn cuộn rất nhanh bao vây phiến thủy đàm, nhưng mà chúng nó chỉ có thể nhao nhao sát qua thân thể Bạch Long, vẻn vẹn bổ tiêu mấy mảnh cây cối cao lớn bốn phía, căn bản không có thương tổn đến Bạch Long.

Hắc Long cơ hồ muốn tuyệt vọng, hắn thống khổ đập lấy thân thể, muốn từ trong gông cùm xiềng xích giải thoát ra. Móng vuốt sắc bén của Bạch Long đã đâm vào trong cơ thể hắn, thoáng một phát cũng đã có thể lấy mạng của hắn. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, cái tên Long tộc được nuông chiều từ bé này lại có thể nhẹ nhàng chế trụ hắn như vậy, trừ phi…

“Ngươi… Ngươi là mệnh Long chính thức của thiên tử!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here