Nam thành gió nổi – NGOẠI TRUYỆN.

0
91

Nam Thành Gió Nổi.

Tác giả: Thu Ký Bạch

Edit: Winterwind0207

Từ sau khi trở lại quê nhà, Lâm Hành vẫn rảnh rỗi nằm ở nhà dưỡng thương. Kế hoạch vốn định đi công ty Cố Kỳ Viễn báo cáo cũng nhờ vào lần này mà bị chậm lại. Mà Nam Úc Thành bởi vì xin nghỉ phép quá lâu, tích luỹ rất nhiều công việc, bởi vậy từ sau khi Lâm Hành trở về ngày thứ hai, Nam Úc Thành liền bị đám người cục cánh sát gọi trở lại, mấy ngày liên tiếp đều không làm sao về nhà.

Tính cách của Lâm Hành cũng tương đối độc lập, tuy rằng bị thương thế nhưng cũng không nghĩ tới cần thiết Nam Úc Thành ở trong nhà chăm sóc, dù sao chỉ là thương tổn da thịt, tận lực không để bị thương cánh tay phải là được. Ngay cả như vậy, mỗi ngày vào lúc tắm Lâm Hành vẫn còn có chút khổ não, có một ngày khi tắm không cẩn thận làm vết thương bị ướt, sau đó không đúng lúc xử lý, ngày thứ hai dĩ nhiên liền bắt đầu nhiễm trùng, vừa vặn lúc đó Nam Úc Thành về nhà lấy đồ vật, nhìn thấy vết thương Lâm Hành liền không nói một lời đem người mang đi bệnh viện.

Sau đó, Nam Úc Thành đưa ra ý kiến có nên mời hộ lý ngắn hạn đến chăm sóc Lâm Hành một chuý hay không, Lâm Hành thì lại biểu thị quá mức chuyện bé xé ra to, cự tuyệt đề nghị của anh. Nam Úc Thành lúc đó không hé răng, nhìn dáng dấp vẫn là có chút không yên lòng.

Sau lại qua một ngày, chạng vạng buổi tối Lâm Hành mở máy vi tính xem phim, bỗng nhiên liền nghe đến ngoài cửa truyền đến một trận tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

Lâm Hành liếc mắt nhìn thời gian, đã bảy giờ rưỡi, bên ngoài sắc trời cũng tối, vào lúc này sẽ là ai đến gõ cửa?

Cậu đi tới cạnh cửa, xuyên thấu qua mắt mèo nhìn bên ngoài cửa, trong hành lang đèn sáng rỡ, mà từ mắt mèo nhìn ra ngoài bên ngoài dĩ nhiên trống rỗng một mảnh, không có một người.

Đang suy nghĩ có phải là trò đùa dai của ai đó, chuông cửa lại vang lên.

Vào lúc này, mắt Lâm Hành vẫn để trên mắt mèo không hề rời đi, cậu thấy rõ ràng ngoài cửa trên hành lang không có ai, như vậy, tiếng chuông cửa này, tại sao lại vang lên? !

Lâm Hành lập tức liền nhớ tới năm con quỷ lúc trước chiếm giữ nhà Nam Úc Thành. Tuy rằng từ sau lần trước Lâm Hành cường liệt kháng nghị Nam Úc Thành, rốt cuộc không nhận ra được tung tích của mấy con quỷ đó nữa, Nam Úc Thành cũng luôn bảo đảm trong nhà không có thứ không sạch sẽ, nhưng bởi vì chịu qua một đoạn kích thích như vậy, hơn nữa Nam Úc Thành thân phận đặc biệt, Lâm Hành đối với những chuyện này vẫn là có chút nghi thần nghi quỷ.

Cậu lập tức từ cạnh cửa lui trở về. Lùi tới sau lưng ghế sô pha thu lại thân thể, nhìn chòng chọc vào cửa lớn, trong đầu thật nhanh chuyển động.

Nên làm gì? Gọi điện cho Nam Úc Thành? Nếu như chẳng phải chuyện quan trọng gì? Chẳng phải sẽ bị anh ta cười nhạo một trận.

Lâm Hành rất khổ não, trong đầu phân chia giao chiến. Liền tại lúc này, cậu lại nghe ngoài cửa truyền đến một trận chuông vang.

Một tiếng chuông này phi thường ngắn ngủi, như là mới vừa phát ra âm thanh liền lập tức bị chặn đi. Lâm Hành ngẩn ra, đang nghĩ ngợi chẳng lẽ là chuông cửa xảy ra vấn đề, lập tức lại là một trận tiếng gõ cửa liên tiếp.Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm! ! !

Người ngoài cửa tựa hồ đã hết kiên trì, bắt đầu điên cuồng gõ cửa, Lâm Hành bị tư thế kia sợ đến ngay cả ghế sô pha cũng ngồi không vững, lo lắng lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi điện thoại cho viện binh, liền nghe đến người ngoài cửa sau một tiếng “ầm” cuối cùng, rốt cục triệt để phẫn nộ, đối với cửa lớn đóng chặt lớn tiếng nói:

“Chú, chú có phải là chết ở bên trong rồi không? ! Mau mở cửa cho tôi đi!l”

Hả? Chú?

Lâm Hành động tác lấy ra điện thoại di động ngừng lại, nhận ra được có chút không đúng.

Người ngoài cửa lúc nói chuyện âm thanh nghe tới phi thường non nớt, như là… như là một đứa bé?!

Lẽ nào ở bên ngoài nhấn chuông cửa chính là cái đứa nhỏ?

Lâm Hành không khỏi ngạc nhiên, nhưng mà cậu vẫn là vô cùng cẩn thận, cậu đầu tiên là đi tới cạnh cửa, tính thăm dò nhìn một chút mắt mèo, bên ngoài vẫn không có người nào.

Sau đó, cậu hắng giọng một cái, đối với người ngoài cửa nói: “Nhóc, nhóc là ai? Nhóc muốn làm gì?”

Người ngoài cửa trầm mặc một chút, lại là “Ầm” một tiếng.

Tiếng nói non nớt mang theo tức giận: “Anh Nam để cho tôi tới chăm sóc chú, chú không phải bị thương sao? Nhanh lên một chút mở cửa!”

Nghe nói như thế Lâm Hành ngẩn ra, cậu hoàn toàn không nghĩ tới sẽ là chuyện như thế. Vì vậy vội vã một bên nói xin lỗi một bên mở cửa ra.

Cửa vừa mở ra, người ngoài cửa liền nhanh chóng chạy vào nhà. Lâm Hành bị động tác nhanh như chớp làm cho có chút hoa mắt, chờ đóng cửa lại, quay đầu lại đến xem người này, lần này ngược lại là suýt chút nữa làm cho cậu bật cười.

Lúc này trong phòng khách đứng một đứa bé trai khoảng chừng bảy tám tuổi, vóc dáng rất nhỏ, coi như tính cả sợi tóc nhếch lên trên đầu của nhóc, cũng mới miễn cưỡng đến vị trí eo của Lâm Hành. Lâm Hành nghĩ đến, vừa nãy ở trên mắt mèo không nhìn thấy người ấn chuông cửa, cũng là bởi vì vóc dáng của cậu nhóc này quá thấp, ngược lại khiến cậu kinh sợ một phen, quả nhiên là chính mình đại kinh tiểu quái.

(Đại kinh tiểu quái: sợ hãi chuyển nhỏ thành chuyện to)

Trên người đứa nhỏ mặc một cái áo da, phía dưới mặc một cái quần bò, đi một đôi giày thể thao. Trên lưng đeo một cái cặp sách màu đen, trên cặp sách vẽ hình một con dê cổ quái kỳ lạ. Tóc của đứa nhỏ phi thường ngổn ngang, màu da trắng nõn, đôi mắt rất lớn, ngũ quan tương đối tuấn tú mà biểu tình lại cực kỳ nghiêm túc, trong nháy mắt lần đầu tiên nhìn thấy, Lâm Hành cảm giác mình như là thấy được một phiên bản thu nhỏ của Nam Úc Thành.

Đứa nhỏ kia bị Lâm Hành nhìn ra có chút bất mãn, lườm cậu một cái, đi thẳng tới một bên ghế sô pha, đem cặp sách ném tới trên ghế, tự mình leo lên ngồi. Mới vừa ngồi xuống, nó liền bắt đầu từ trong cập sách lấy ra đồ vật.

Đầu tiên là một túi khoai tây chiên, sau đó là hai cái lạp xưởng, cuối cùng còn lấy ra một bình sữa.

“Em trai nhỏ, em tên là gì? Em đến tìm Nam Úc Thành sao?” Tuy rằng lúc trước ở ngoài cửa, đứa nhỏ nói là được Nam Úc Thành mời tới chăm sóc chính mình, mà nhìn thấy bộ dáng này của thằng nhóc, Lâm Hành cảm thấy Nam Úc Thành cũng không đến nổi vô căn cứ như thế, để một đứa bé như vậy tới nhà, là nó chăm sóc cậu hay thực chất là cậu phải chăm sóc nó.Đứa nhỏ lưu loát xé ra một túi lạp xưởng, cũng không thèm nhìn tới Lâm Hành liếc mắt một cái, hai, ba miếng liền nuốt vào.

“Ai, nói chuyện với nhóc đây.” Lâm Hành đối với đứa nhỏ này cảm thấy rất hứng thú, tên nhóc này nhìn có vẻ rất giống Nam Úc Thành, Lâm Hành thậm chí không nhịn được suy đoán, đứa nỏ này không phải là con riêng của Nam Úc Thành ở bên ngoài?

Đứa nhỏ uốn éo cái mông, xoay người đưa lưng về phía Lâm Hành, lại xé ra một cái lạp xưởng bắt đầu cắn.

“Tức giận à?” Nhớ tới cửa bị vỗ ầm ầm vang vọng, Lâm Hành cũng cảm giác mình có chút quá phận, giải thích: “Anh vừa nãy cho là bên ngoài là…” Cậu dừng lại một ít, có chút lúng túng: “Là chút thứ không sạch sẽ. Cho nên không dám mở cửa.”

Nghe nói như thế, đứa bé kia tựa hồ càng tức giận.

Nó lập tức từ trên ghế sa lông nhảy lên, lọn tóc trên đầu theo động tác của nó cũng nhảy lên hai lần, nó trợn tròn cặp mắt, quơ lạp xưởng trong tay, dùng giọng điệu non nớt hét lớn: “Vật bẩn thỉu? ! Tôi là vật bẩn thỉu? ! Chú à chú biết tôi là ai không? ! Ánh mắt của chú như vậy chắc không biết tôi là ai đâu đúng không? !”

Lâm Hành bị đứa nhỏ hét vào mặt có chút mộng mị, thành thật thật thật lắc đầu: “Không biết.”

“Tôi là Bạch Trạch!” Đứa nhỏ vô cùng phẫn nộ, tàn nhẫn mà đem lạp xưởng ném xuống đất: “Tôi là thần thú! Thần thú cát tường! Chú hiểu không? !”

“Ồ.” Lâm Hành phụ họa gật gật đầu, sáng suốt không tiếp tục hỏi tiếp, kỳ thực cậu căn bản không biết đến Bạch Trạch đến tột cùng là vật gì. Bất quá trước mặt rõ ràng chỉ là một đứa nhỏ, chẳng lẽ là thần thú thật?

Đứa nhỏ thấy Lâm Hành hoàn toàn không có giống nó dự đoán toát ra thần sắc sùng bái nó,, trong nháy mắt tức giận đến ngay cả lời đều không muốn nói, nó đột nhiên từ trên ghế sa lông nhảy dựng lên, bắt đầu nhìn khắp phòng tìm thứ gì.

Lâm Hành nhìn thấy động tác của nó, cũng cùng đứng lên: “Nhóc tìm cái gì đấy?”

“Tìm đồ vật làm thịt chú!” Đứa nhỏ dừng lại bước chân, quay đầu lại ác hung hăng trợn mắt nhìn Lâm Hành liếc mắt một cái.

“Phốc.” Lâm Hành rốt cục không nhịn cười được, ôn nhu nói: “Được được, là anh không đúng. Anh xác thực không biết nhóc lợi hại đến mức nào, không bằng nhóc nói cho anh biết?”

Nghe cậu vừa nói như thế, lửa giận của đứa nhỏ cũng đi xuống một ít, không tiếp tục ở trong phòng loanh quanh, mà vẫn còn có chút căm giận. Nó cao ngạo giơ cằm lên, khinh miệt phun ra hai chữ: “Không!”

Sau đó lại khí thế hung hăng đi về đến trước ghế sa lon, tiếp tục cầm đồ vật lúc trước bày ra ăn.

Lâm Hành thấy, nhân tiện nói: “Chớ ăn những thứ đó, không dinh dưỡng. Anh đi nấu cơm cho em.”

“Không được!” Đứa nhỏ lớn tiếng phản bác: “Tôi là tới chăm sóc chú, không thể để cho để cho chú động thủ.”

“Nhưng là…” Lâm Hành muốn nói, nhưng là nhóc ngay cả chăm sóc bản thân mình cũng không làm được, có thể chăm sóc được anh sao? Nhưng cậu không dám lên tiếng, sợ rước lấy một trận lửa giận khác. Vì vậy chỉ có thể yên lặng đem nửa câu nói sau nuốt trở về.Nhưng mà đứa nhỏ lại phi thường nhạy cảm, nhíu lên lông mày ép hỏi: “Nhưng mà cái gì?”

“Nhưng là ăn những thứ đó, nhóc sẽ không lớn được” Lâm Hành thông minh thay đổi loại lời giải thích.

“Hừ.” Đứa nhỏ lầm bầm một tiếng: “Ai cần chú lo.”

Nói xong, hai ba ngụm liền đem đồ ăn giải quyết xong, vỗ tay một cái, ở trên ghế sa lon ngồi xếp bằng, đối với Lâm Hành nghiêm mặt nói: “Được rồi, cho tôi xem vết thương của chú.”

“Nhóc biết về y học à?” Lâm Hành đem cánh tay bị thương đưa tới trước mặt đứa nhỏ, trên vết thương quấn băng gạc dày đặc, căn bản không thấy rõ tình huống. Đứa nhỏ không trả lời Lâm Hành, cũng không có đem băng gạc mở ra, chỉ là vòng quanh chỗ bị thương quan sát một vòng, lại đem tay để lên trên vết thương Lâm Hành, nhắm mắt lại không biết đang làm cái gì.

“A.” Một lát sau, nó mở mắt ra, có chút khinh thường nói: “Chỉ có vết thương nhỏ ngần ấy, anh Nam còn muốn tôi tới chăm sóc chú, thực sự là là to chuyện rồi.”

Lâm Hành bất đắc dĩ: “Tôi cũng cảm thấy vậy.” Cậu càng bất đắc dĩ là, Nam Úc Thành cư nhiên vô căn cứ như thế, để một đứa nhỏ tám tuổi tới chăm sóc mình.

Đứa nhỏ suy nghĩ một chút, lại xoay người đi tìm ở trong cặp sách của mình.

Lật thật lâu, mới từ bên trong tìm ra một hộp nhựa trong suốt nhìn qua rất bẩn.

Nửa bình nhựa đã biến thành hình dạng màu xanh giống như nấm mốc, nhìn qua phi thường buồn nôn, đứa nhỏ đem đồ vật nắm trong tay, nhìn một chút Lâm Hành, lại nhìn một chút chiếc lọ kia, cuối cùng cắn răng một cái, một mặt đau lòng đem chiếc lọ đưa cho Lâm Hành.

“Cầm. Đem băng gạc hủy đi xoa cái này, thoa xong chú đi ngủ một giấc, chờ tỉnh lại vết thương sẽ khỏi.”

Lâm Hành chần chờ tiếp nhận chiếc lọ, bộ dạng hơi có chút không tín nhiệm.

Thấy dáng vẻ ấy của anh, đứa nhỏ lập tức có chút tạc mao: “Làm sao? Chú không tin? Chú không biết tôi chính là…” Nói đến một nửa, nó liền dừng lại, một bộ dạng muốn nói lại không thể nói, khỏi nói có bao nhiêu uất ức.

Lâm Hành nở nụ cười, cảm thấy đứa bé này tức giận cũng thật đáng yêu, cũng không muốn để nó đau lòng, liền xoa xoa đầu của nó: “Anh tin, anh đây sẽ thử xem.”

Nói xong, cậu đem cánh tay quấn lấy băng gạc đưa đến trước mặt đứa nhỏ: “Đây, nhóc giúp anh gỡ bỏ băng gạc ra đi.

Đứa nhỏ bị xoa đầu có chút đỏ mặt, bĩu môi giúp Lâm Hành gỡ bỏ băng gạc.

Ngoài ý liệu là, động tác đứa nhỏ vô cùng trôi chảy, như là đối với loại chuyện này rất quen thuộc, hai ba lần liền đem băng gạc hoàn toàn mở ra, lộ ra vết thương dữ thương.

“A, vết thương của chú khép lại rất tốt, nghe anh Nam nói chú bị thương vẫn chưa tới một tuần?” Đứa nhỏ đem băng gạc tháo ra để qua một bên, hỏi Lâm Hành.

Lâm Hành khóe miệng co quắp một chút, cậu thực sự có chút kiêng kỵ danh xưng “Chú” này, nhịn một chút, vẫn là không có nhịn được, nói: “Tại sao nhóc gọi Nam Úc Thành là anh Nam, còn nhóc lại gọi anh là chú? Anh Nam rõ ràng lớn tuổi hơn anh mà?Đứa nhỏ sảng khoái nói: “Bởi vì nếu như tôi gọi anh ấy là chú, anh ấy sẽ đánh tôi.”

“Nhóc kêu anh là chú, anh cũng sẽ đánh nhóc.” Lâm Hành giả bộ hung ác uy hiếp nói.

Đứa nhỏ nheo mắt lại, nhìn Lâm Hành liếc mắt một cái, đột nhiên nở nụ cười, lộ ra hai cái răng khểnh: “Chú không biết. Hơn nữa chú

không đánh lại được tôi.”

Đứa nhỏ này nhỏ bé như thế một tay xách nó lên còn được, đến tột cùng nó lấy đâu ra tự tin để nói lời như vậy?

Đang nghĩ ngợi, liền thấy đứa bé kia bỗng nhiên đưa tay ở trên vết thương Lâm Hành lau một cái.

Trên vết thương của Lâm Hành mang theo một ít vết máu khô, đứa nhỏ trên tay có chút ẩm ướt, một vệt sờ vào liền khiến vết máu khô tan ra một chút, dính vào trên tay của nó.

Đứa nhỏ đem máu ở trong tay tiến đến chóp mũi ngửi một cái, lại l**m một cái, nó lập tức ngẩng đầu nhìn Lâm Hành, suy nghĩ một chút, cau mày nói: “A, nếu còn gọi là chú, anh thực sự sẽ đánh bại tôi!.”

Lâm Hành trong đầu hiện ra ba cái dấu hỏi: Nếm máu của cậu xong liền nói cậu sẽ đánh bại nó? Lẽ nào bên trong máu của cậu có gien biến dị hay là nói đứa nhỏ này nhận rõ tình thế cho nên mới tự cho mình một bậc thang để leo xuống.

Lâm Hành trong đầu nghĩ lung ta lung tung, liền thấy đứa nhỏ đem bình thuốc mở ra, thuốc được giữ rất kín, không hề có kẽ hở, lúc đứa nhỏ mở ra động tác vô cùng cẩn thận. Nhưng mà mới vừa mở ra một khe hở không lớn, Lâm Hành liền ngửi được một trận mùi thơm khiến người ta vô cùng sảng khoái bay ra từ bên trong bình thuốc.

Loại mùi thơm này trước đây cậu chưa bao giờ ngửi qua, mà hít một cái vào mũi liền khiến người cảm thấy được tâm thần sảng khoái, không nói ra được thoải mái.

Lần này cậu ngược lại thật sự có chút tin tưởng công lực chai thuốc này.

Đứa nhỏ đầu tiên là lấy ra một khối thuốc nhỏ, lau một vòng quanh vết thương Lâm Hành, sau đó từ từ thâm nhập vào miệng vết thương, mãi đến khi màu xanh biếc của thuốc bao trùm toàn bộ vết thương của Lâm Hành. Sau đó đứa nhỏ lại từ bên trong lấy ra một khối, lặp lại giống như vừa nãy. Làm như vậy đại khái khoảng năm lần, Lâm Hành chỉ cảm thấy miệng vết thương mấy ngày nay vẫn luôn hành cậu vừa ngứa vừa đau đớn giống như là dần dần bớt đi, đến khi bôi lần cuối cùng, dĩ nhiên đã hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác khó chịu nào.

“Thuốc này thật thần kỳ!” Lâm Hành nhìn chằm chằm cánh tay của mình, thở dài nói: “Lúc trước anh còn không tin, lần này không thể không tin. Nhóc con, em thật sự có bản lĩnh!”

Đứa nhỏ mặt hồng hồng thấp giọng lầm bầm một câu gì, Lâm Hành không nghe rõ: “Nhóc mới vừa nói cái gì?”

“Tôi nói, tôi xem như là biết đến, anh Nam căn bản cũng không phải để cho tôi tới chăm sóc anh, anh ta căn bản lừa tôi tới chữa trị vết thương cho anh.” Đứa nhỏ bị cậu vừa hỏi, nhịn không nổi, tức giận lớn tiếng nói: “Từ sáng đến tối chỉ biết tính kế bảo bối của tôi, người xấu!”

“Nhưng là, thuốc không phải tự nhóc lấy ra sao?” Lâm Hành nhẫn cười. Đứa nhỏ này đáy lòng thiện lương, tính tình lại đặc biệt táo bạo, nói một đằng làm một nẻo đặc biệt khiến người ta yêu thích.

“Đó là bởi vì tôi lười chăm sóc anh! Anh tên ngu ngốc này, ngay cả cửa cũng không mở cho tôi, sống chung một chỗ với anh, ai biết sẽ có chuyện tốt gì!” Đứa nhỏ đóng xong lọ thuốc, đem bình thuốc nhét vào trong tay Lâm Hành, giọng nói giận dữ nói: “Cầm! Sáng sớm ngày mai lúc thức dậy bôi một lần là được! Tôi đi đây!”

Nói xong, nó cầm cặp sách đeo lên trên lưng, từ trên ghế sa lông đứng lên.

Lâm Hành lại đi theo, “Nhóc đi nhanh như vậy?”

Đứa nhỏ đi về phia cửa “Bây giờ còn không đi, chờ anh Nam trở về, bảo bối của tôi càng không giữ được!” Nói xong, nó vỗ vỗ cặp sách của mình, quay đầu lại hơi có chút kiêu ngạo đối với Lâm Hành giơ cằm lên.

Lâm Hành bị bộ dạng phách lối này của nó làm cho dở khóc dở cười, đứng ở cửa vừa nhìn nó đi ra ngoài, thân ảnh nho nhỏ mắt thấy liền biến mất ở cầu thang , Lâm Hành không nhịn được lớn tiếng nói: “Lần sau nhớ tới trở lại chơi!”

Đứa nhỏ dừng lại bước chân, “Ta mới không đến!” Đi mấy bước, ngẫm lại liền dừng lại: “Trừ phi anh nấu cơm cho tôi!”

Lâm Hành nở nụ cười: “Không thành vấn đề!”

“Hừ.” Đứa nhỏ cao ngạo nghiêng đầu qua chỗ khác, không nói thêm nữa, rất nhanh liền từ chân cửa thang biến mất .

Lâm Hành trở lại trong phòng, nhìn cánh tay mình thoa thuốc khắp nơi, lắc đầu cười.

Ngày thứ hai rời giường, Lâm Hành phát hiện vết thương của chính mình quả nhiên đã khép lại, lúc trước vết thương khô lại cũng tự nhiên rơi ra, chuyện này ngược lại làm cho cậu giật cả mình, không khỏi cảm thán thuốc thần kỳ kia. Nhớ tới ngày hôm qua đứa nhỏ lúc gần đi dặn, liền vội vàng đem thuốc lấy ra liền dựa theo cách làm của đứa nhỏ lúc trước lau một lần.

Mới vừa bôi xong, liền thấy Nam Úc Thành mở cửa đã trở lại.

Nhìn thấy cánh tay Lâm Hành băng gạc đã bị dỡ xuống, anh tựa hồ cũng không có nhiều kinh ngạc, đi sang liếc mắt nhìn vết thương của cậu, gật gật đầu: “Quả nhiên cần phải sớm gọi nó tới đây mới đúng.”

Lâm Hành nghi ngờ nói: “Đứa bé kia đến tột cùng là thân phận gì?”

Nam Úc Thành đem áo khoác cởi ra treo lên móc áo, kéo ống tay áo sơ mi, nhàn nhạt nói: “Không có gì, một con dê mà thôi.”

Lâm Hành không tín nhiệm liếc anh một cái: “Thật sự.”

“Ừm.” Nam Úc Thành biểu tình chân thành: “Thật sự.”

Vài ngày sau, vết thương Lâm Hành triệt để khỏi hẳn, đi bệnh viện kiểm tra lại, ngay cả bác sĩ cũng không dám tin tưởng, liên tục nói đây là kỳ tích.

Sau khi về đến nhà, Lâm Hành nhớ tới ngày đó bộ dạng Nam Úc Thành đối với thân phận đứa bé kia quá hàm hồ, không nhịn được mở máy vi tính ra tra một chút.

Cậu mở ra trang tìm kiếm, suy nghĩ một chút, đánh hai chữ “Bạch Trạch”

Sau đó tin tức nhảy ra liên tiếp khiến cậu nhìn hoa cả mắt, trên mặt thần sắc liên tục biến hóa, nhìn đại khái một canh giờ, cậu đem máy vi tính đóng lại, quyết định từ nay về sau không bao giờ tin tưởng lời Nam Úc Thành nói.

Cái gì gọi là “Một con dê mà thôi”, rõ ràng là thượng cổ thần thú trong truyền thuyết có thể gặp dữ hóa lành được không! ! !

(Bạch Trạch: Thượng Cổ dị thú thần thú, Thần Thú nổi danh trên đỉnh núi Côn Lôn, cả người trắng như tuyết, có thể nói tiếng người, am hiểu vạn vật, rất ít qua lại, trừ phi lúc ấy có thánh nhân thống trị thiên hạ, mới phụng chỉ mà tới trở giúp. Là thần thú có thể làm cho người gặp dữ hóa lành cát tường. Hoàng Đế tuần du tới Đông Hải, gặp được, con thú này có thể nói, đạt đến vạn vật. Vấn thiên hạ quỷ thần chuyện, từ xưa tinh khí là vật, du hồn là biến hóa người Phàm vạn nhất năm trăm hai mươi loại, Bạch Trạch Ngôn Chi, Đế làm mưu đồ viết chi, tỏ vẻ thiên hạ.)

Hết!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here