Nam thành gió nổi – {QUYỂN THỨ NĂM: BẦU TRỜI TRÀN NGẬP SƯƠNG MÙ} CHƯƠNG 13

0
95

Nam Thành Gió Nổi.

Tác giả: Thu Ký Bạch.

Edit: Winterwind0207

Nam Úc Thành còn đang cùng oán linh thể đối thoại, Cố Kỳ Viễn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không có chú ý tới nội dung bọn họ nói.

Đang trầm tư, bỗng nhiên cảm giác được góc áo bị ai đó nhẹ nhàng kéo một chút, Cố Kỳ Viễn cúi đầu vừa nhìn, dĩ nhiên là Lâm Hành tỉnh lại.

Vừa nãy Nam Úc Thành đem Lâm Hành chuyển giao cho Cố Kỳ Viễn, bởi vì mất máu quá nhiều, Lâm Hành đã lâm vào trạng thái nửa hôn mê. Nhưng mà đại khái là bởi vì lúc trước nguyên nhân dùng thuốc, cho dù thân thể đã suy yếu tới cực điểm, Lâm Hành cũng không có cách nào hoàn toàn rơi vào mê man, chỉ là sau khi ngắn ngủi mất đi ý thức, rất nhanh mà tỉnh táo lại.

Lâm Hành sắc mặt vẫn cứ rất kém cỏi, lộ ra một loại tái nhợt yếu ớt, nghĩ đến cảnh tượng lúc trước lấy máu, Cố Kỳ Viễn trong mắt tối sầm lại, chợt lộ vẻ lo âu: “Khó chịu?”

Lâm Hành lắc đầu một cái, cậu không muốn để Cố Kỳ Viễn lo lắng, mà trên thực tế khắp toàn thân cậu không có chỗ nào thoải mái. Trải qua một lần như thế, cả người cảm giác sức lực cơ hồ sắp bị móc sạch, song mà tình hình bây giờ làm cho cậu căn bản không có khả năng an tâm ngủ đi.

Cậu lướt qua Cố Kỳ Viễn, nhìn về phía cách đó không xa Nam Úc Thành còn đang nói chuyện với oán linh thể.

Vừa mới lúc nãy Nam Úc Thành lệnh quỷ để Lâm Hành uống viên thuốc kia vào, Lâm Hành nghe thấy có một thanh âm ở bên tai mình nói một kế hoạch giản đơn.

Thanh âm kia Lâm Hành cũng không xa lạ gì, trên thực tế, nếu như không phải lúc đó tình huống không cho phép, Lâm Hành rất có thể bởi vì thanh âm này xuất hiện đột nhiên xuất hiện mà giật nảy cả mình.

—— chủ nhân của thanh âm kia, là một linh hồn cậu đã từng gặp ở nhà Nam Úc Thành

Vào lúc ấy Lâm Hành mới vừa chuyển vào nhà Nam Úc Thành không lâu, thường thường bị các loại chuyện thần quái sợ đến cả ngày lo lắng đề phòng, sau đó cậu liên tục kháng nghị Nam Úc Thành, Nam Úc Thành mới không thể làm gì đem hết thảy linh hồn có mặt trong nhà đuổi ra ngoài.

Mà dù vậy, rất nhiều lúc Lâm Hành ở nhà một mình, vẫn cứ cảm thấy sau lưng có chút lạnh lẽo.

Bởi vì Lâm Hành không nhìn thấy hồn thể, hơn nữa Nam Úc Thành bình thường nói chuyện độ tin cậy quá thấp, Lâm Hành luôn có một loại cảm giác đối phương đang nói dối cậu, bởi vậy tuy rằng Nam Úc Thành luôn hướng Lâm Hành bảo đảm, trong nhà tuyệt đối sạch sẽ, Lâm Hành đối với thái độ này vẫn cứ nửa tin nửa nghi.

Sau đó có một lần từng trải, chứng minh Lâm Hành lựa chọn không tin là chính xác.

Một ngày kia Lâm Hành buổi trưa ở nhà nấu canh, vốn định chờ buổi tối Nam Úc Thành trở về cùng nhau ăn cơm, kết quả buổi chiều Nam Úc Thành nhất thời có việc, nhắn tin cho Lâm Hành nói mình không về được. Vừa vặn Lâm Hành lúc đó cảm mạo, cảm giác mê man ngủ thiếp đi, tin nhắn không đọc, cũng hoàn toàn quên ở trong bếp còn đang nấu canh, ngủ một hồi đến nửa đêm, nồi canh đun cả ngày dĩ nhiên bị cháy, đáy nồi bị thủng, nửa nhà bếp bị lửa đốt gần hết, lúc đó Lâm Hành còn đang trong giấc mộng hồn nhiên không biết. Vào lúc ấy, bên tai một thanh âm vang lên gọi Lâm Hành dậy.Từ đó về sau, Lâm Hành mới biết, khởi đầu trong nhà kỳ thực vẫn luôn có một linh hồn, một mặt vì bảo đảm an toàn Lâm Hành, sợ tao ngộ tình huống tương tự, mặt khác nhưng là bản thân Nam Úc Thành cùng linh hồn này từng có một đoạn thỏa thuận, không có cách nào đối xử với linh hồn khác trực tiếp đuổi ra khỏi cửa, mà Lâm Hành đối với chuyện này cực kỳ phản cảm, bởi vậy Nam Úc Thành liền đơn giản giấu đi, nếu như không phải lần bất ngờ kia, Lâm Hành e sợ vĩnh viễn đều không biết bên cạnh mình có một nhân như vậy.

Bất quá, xuất phát từ ân tình cứu mạng, từ đó về sau Lâm Hành một mình ở nhà, cũng cẩn thận thử thăm dò nói chuyện cùng linh hồn kia. Linh hồn kia lúc trước thấy Lâm Hành cực kỳ không thích sự có mặt của linh hồn trong nhà, nó có vẻ hơi khiếp đảm, vô cùng hướng nội, lúc nói chuyện âm thanh cũng là mềm mại dịu ngoan, lâu dần, khiến Lâm Hành cũng đối với nó sinh ra rất nhiều hảo cảm.

Bất quá mấy tháng trước bởi vì đã đến kỳ hạn cùng Nam Úc Thành thỏa thuận, từ đó về sau Lâm Hành cũng không nghe thấy âm thanh của nó ở trong nhà thời gian lâu dài, dĩ nhiên cũng có chút hoài niệm.

Lúc thanh âm này lại một lần nữa xuất hiện ở bên tai, tuy rằng Lâm Hành hết sức kinh ngạc, nhưng cậu cũng rất nhanh bình tĩnh lại —— cậu tin tưởng đối phương sẽ không hại mình. Bởi vậy sau khi nghe xong trong miệng linh hồn thuật lại kế hoạch của Nam Úc Thành, Lâm Hành không chút do dự thực hiện theo kế hoạch.

Nam Úc Thành mục đích cuối cùng là gì Lâm Hành cũng không rõ ràng, thế nhưng có một chút Nam Úc Thành nói rất rõ ràng —— anh cần Lâm Hành tẫn khả năng mô phỏng theo biểu hiện của oán linh thể ngày đó tại bệnh viện, chế tạo ra một cảnh tượng giả tạo Lâm Hành đã triệt để bị oán linh thể ăn mòn.

Lâm Hành cũng không có hỏi Nam Úc Thành là làm sao biết mình đã nhớ lại đoạn ký ức kia, đối với một đoạn từng trải kia, Lâm Hành sau đó cũng từng cân nhắc rất nhiều lần, hành vi của oán linh thể cùng tính tính Lâm Hành cũng không quá xa lạ, huống chi Cố Dịch cũng không có chân chính tiếp xúc với oán linh thể, bởi vậy muốn giấu diếm lão cũng không tính khó khăn.

Sự tình tiến triển được vô cùng thuận lợi, mãi đến tận cuối cùng oán linh thể thành công từ trong cơ thể Lâm Hành bức ra, Lâm Hành vẫn cứ còn có một có loại cảm giác không thật —— Nam Úc Thành tiếp theo đến tột cùng định làm gì, Lâm Hành cũng không biết, nhưng là từ vừa nãy xem kết cục của Cố Dịch, Lâm Hành đại khái có thể đoán ra ý nghĩ của Nam Úc Thành.

Nhưng là, Nam Úc Thành thật sự có thể cùng oán linh thể đối kháng? Năng lực oán linh thể cường đại như thế, khiến vô số người vì nó mà phải trả giá cả tính mạng, thật sự có thể bị vây ở trong trận pháp nho nhỏ này?

Hay là nói… Nam Úc Thành còn có dự định khác?

Nghĩ tới đây, Lâm Hành tâm lý không rõ liền dâng lên một sự bất an.

Cậu nhớ tới vừa nãy ánh mắt Nam Úc Thành nhìn cậu, loại ôn nhu và quyến luyến kia, khiến vành mắt Lâm Hành lập tức đỏ lên.

Bọn họ đã rất lâu không có nói chuyện cẩn thận, các loại nghi ngờ che giấu chân tướng giả tạo che đậy, khiến Lâm Hành không có cách nào giống như lúc trước mở ra tâm tình tiếp nhận đối phương.Cho tới bây giờ, rốt cuộc biết hết thảy tất cả cũng là vì chính mình, Lâm Hành cũng thả xuống bất an trong lòng, nhưng là… Tại sao cậu chợt sinh ra một loại ảo giác thời gian không còn nhiều nữa?

Cậu thấy Nam Úc Thành, đối phương còn đang cùng oán linh thể đối lập.

Oán linh thể tức giận chạy tới chạy lui, nỗ lực lao ra trận pháp, nhưng mà vô luận y làm sao giãy dụa, đều bị chặt chẽ trói buộc ở tại chỗ.

Nam Úc Thành nhìn về phía oán linh thể ánh mắt mang theo nhàn nhạt trào phúng cùng hận ý, một loại thần sắc kia Lâm Hành chưa bao giờ thấy bất luận trong mắt người nào, loại hận ý kia không phải nghiến răng nghiến lợi, mà là một loại ăn sâu vào tận xương tuỷ, toát ra một cách tự nhiên, anh thậm chí không cần nói lời nào, làm bất kỳ động tác gì, chỉ bằng một ánh mắt, cũng đũ để làm cho người ta ý thức được, loại hận ý này đã sớm trú ngụ đóng băng ở trong cơ thể Nam Úc Thành, không chết không thôi.

Lâm Hành trong lòng run lên, loại dự cảm này mạnh mẽ mà bất thường. Cậu không tự chủ liền ngồi dậy nhìn về phía Nam Úc Thành, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Úc Thành.”

Nhưng mà, Nam Úc Thành nhưng cũng không có quay đầu lại, ngược lại là oán linh thể lại nhìn về phía Lâm Hành.

Nhìn thấy thần sắc Lâm Hàn, oán linh thể nguyên bản táo bạo tức giận dần dần yên tĩnh lại, y suy tư một chút, như là bỗng nhiên nghĩ thông suốt điều gì, dĩ nhiên hiếm thấy mà bật cười, y quay đầu đối với Nam Úc Thành nói: “Ta xem như là biết đến ngươi tại sao muốn đuổi theo ta nhiều năm như vậy.”

Nam Úc Thành biến sắc mặt, liền nghe oán linh thể tiếp tục nói: “Ngươi không phải là vì lọ chứa kia? Vì một người như vậy, ngươi theo ta một ngàn năm, ngươi cảm thấy đáng giá?” Y xì cười một tiếng: “Dùng năng lực của ngươi, xác thực có thể diệt trừ ta. Thế nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, vì diệt trừ ta, ngươi cần muốn bỏ ra cái giá gì?”

Nam Úc Thành hừ lạnh một tiếng, cũng không trả lời.

“Nhìn dáng dấp ngươi đã biết rồi.” Oán linh thể thay đổi thái độ lúc trước, bắt được nhược điểm của Nam Úc Thành hiển nhiên làm cho y hết sức vui vẻ, y chậm rì rì nói: “Bọn ngươi nhiều năm như vậy, cuối cùng lại muốn vì ta mà chết, ngươi không cảm thấy nhân sinh của ngươi giống như là một câu chuyện cười hay sao?”

Tiếng nói của y vừa ra, liền nghe thấy bên trong góc truyền tới một thanh âm run rẩy:

“Cái gì gọi là vì ngươi mà chết?” Lâm Hành sắc mặt trắng bệch, cả người co giật đến lợi hại, cậu ngay cả lời đều nói không rõ lắm, lại lảo đảo muốn đứng lên, nhưng mà bước chân của cậu vừa mới bước ra, liền lập tức bị Cố Kỳ Viễn lôi trở lại.

Nam Úc Thành hơi nhướng mày, không để ý đến câu hỏi Lâm Hành, ngược lại đối với Cố Kỳ Viễn nói: “Nhớ kỹ chuyện cậu đã đáp ứng tôi.” Nói xong, anh không có tiếp tục nhìn Lâm Hành, quay đầu nhẹ giọng nói: “Đã đến lúc rồi, dẫn cậu ấy đi thôi.”

Cố Kỳ Viễn gật gật đầu, đem Lâm Hành liên tục giãy dụa ôm vào trong ngực. Lâm Hành cho dù là bình thường không thể đánh thắng được Cố Kỳ Viễn, càng khỏi nói là hiện tại. Lâm Hành không đứng thẳng được, vẫn còn liều mạng mà muốn tránh thoát, Cố Kỳ Viễn bị cậu huyên náo đến phiền phức, đơn giản cúi người xuống đem Lâm Hành vác lên vai.Lâm Hành lại không cam lòng, không ngừng mà động. Cậu không nói lời nào, cũng không có khóc, chỉ là một đôi mắt vẫn luôn nhìn về phía Nam Úc Thành, không ngừng mà giẫy giụa, dùng sức mạnh ít ỏi cong dư lại liều mạng muốn tới gần anh.

Nhưng mà Nam Úc Thành lại từ đầu đến cuối không có quay đầu lại.

Bóng người của anh cố chấp xoay lưng về phía Lâm Hành, mà bóng người vĩnh viễn không xoay lại kia cũng trở thành ác mộng vô số ngày đêm quanh quẩn trong giấc mơ của Lâm Hành không có cách nào tránh thoát.

Lâm Hành rốt cục bị Cố Kỳ Viễn cưỡng ép mang theo rời khỏi đây.

Toàn bộ trong phòng chỉ còn lại Nam Úc Thành vẫn tỉnh táo cùng bị oán linh thể bị trói buộc.

Đi đến một bước này, Nam Úc Thành đã không kiêng dè gì .

Anh thở dài, mãi đến tận khi tiếng bước chân phía sau hoàn toàn biến mất, anh mới quay đầu lại, nhìn về phía cánh của đen ngòm, chỉ liếc mắt một cái, ngay cả anh cũng không có cách nào tự kiềm chế.

Anh run rẩy, ngồi dưới đất. Từ trong túi tiền móc ra một điếu thuốc đốt lên, không kịp chờ đợi nhét vào trong miệng tàn nhẫn mà hít hai cái, như là muốn bình phục cảm xúc mãnh liệt trong lòng.

Hốc mắt của anh ửng hồng, hai tay không được run lên, tâm tình đến cực hạn lại bị ép buộc áp chế. Anh hơi híp mắt lại, trong hốc mắt hiện ra một chút nước mắt, nhưng không có một giọt nước mắt chảy ra. Anh hút thuốc, nhìn phía cửa, hoàn toàn không để ý oán linh thể còn đang không ngừng trào phúng cùng gây xích mích —— anh cũng không vội đi giải quyết một đoạn ân oán dài dằng dặc này, sau khi trải qua hơn một nghìn năm chờ đợi, thời khắc kết cục bày ở trước mắt, anh chợt không vội.

Anh cần thiết yên tĩnh lại, yên tĩnh, dùng một ít thời gian sau cùng nhớ lại.

Anh nhớ tới trải qua mấy ngày nay cùng Lâm Hành ở chung, rất nhiều chuyện ở chỗ Lâm Hành không thấy yên tĩnh mà có quy luật tiến hành, chúng nó giống như một chiếc lưới khổng lồ, trong lúc yên lặng không tiếng động đem Lâm Hành bao bọc ở trong đó.

Đó là che chở cuối cùng của anh đối với cậu—— tất cả tâm cơ, mưu kế, kê hoạch, vô số giả thiết của anh, hơn một nghìn năm trôi qua, mục đích đều chỉ có một —— để Lâm Hành hoàn toàn tự do.

Những năm này tới nay, anh vẫn đi theo bên cạnh Lâm Hành, nhìn cậu vô số lần sinh ra, từ lúc là đứa nhỏ đến khi đến tuổi trung niên lại đột ngột qua đời, một lần lại một lần, loại hình phạt nguyền rủa độc ác không thấy ánh mặt trời, nhiều lần năng trì nội tâm anh.

Lúc khởi đầu, lúc Lâm Hành sinh ra, anh đều sẽ không kịp chờ đợi, dùng các loại thân phận đến gần đối phương, nhận được hảo cảm của đối phương, làm cho cậu nhớ kỹ chính mình. Trong những năm Lâm Hành trọng sinh, bọn họ từng có rất nhiều quan hệ: Thầy trò, cha con nuôi, anh em, bạn thân… Nhưng là bất kể một mối quan hệ nào, đi tới cuối cùng mãi mãi cũng là kết cục đột nhiên chia xa.

Vừa mới bắt đầu, Nam Úc Thành cảm giác mình có thể chịu đựng luân hồi không ngừng, chỉ muốn cái người này ở bên cạnh anh, chie cần cậu có thể sống, vô luận trải qua bao nhiêu kiếp đời, cũng là một chuyện đáng ăn mừng. Nhưng khi chuyện như vậy, xảy ra liên tục, cho dù ý chí của anh có kiên cường như thế nào đi nữa, cũng không thể chịu đựng ly biệt nhiều lần như vậy.

Anh rốt cục cảm thấy không cách nào nhịn được.

Anh bắt đầu rời xa đối phương, nhẫn nhịn khả năng không xuất hiện ở trong thế giới của Lâm Hành, vì nếu như làm như vậy, một khi đối phương trở lại thế giới này, anh sẽ không phải chịu đựng tuyệt vọng nữa.

Bởi vì sự suy thoái của Nam gia, mà Lâm Hành trước sau bị Cố gia nắm giữ, Nam Úc Thành cho dù có thể ẩn nấp lai lịch của mình, cũng không cách nào đem Lâm Hành hoàn toàn từ nhà họ Cố tách ra ngoài. Đồng thời, oán linh thể gửi ở trong cơ thể Lâm Hành, cũng là đại họa trong đầu Nam Úc Thành cho tới nay.

Loại luân hồi không có điểm dừng kia anh đã chịu đủ lắm rồi. Anh muốn ngưng hẳn tất cả những thứ này, nếu như làm như vậy, thế tất phải đối đầu với oán linh thể.

Sau đó một quãng thời gian, tâm tư Nam Úc Thành đều đặt trong chuyện nghiên cứu làm sao tiêu diệt oán linh thể.

Không thể không nói, đắm chìm trong trong thù hận khiến thời gian trôi qua rất nhanh. Trong lúc Nam Úc Thành chuẩn bị tất cả, kế hoạch cũng đã sắp xếp xong xuôi, điều duy nhất anh cần phải làm, cũng chỉ có chờ đợi —— chờ đợi thời cơ thành thục, cùng đợi, oán linh thể tích lũy oán khí đến một đỉnh cao nào đó.

Rốt cục, anh chờ được Lâm Hành.

Lâm Hành xuất hiện, Lâm Hành tình cảm quy thuận, Lâm Hành thẳng thắn cùng ỷ lại… Cũng làm cho Nam Úc Thành cảm thấy, chính mình làm tất cả, hết thảy đều là đáng giá.

Cho dù đi đến ngày nay là kết quả như thế, cho dù sau này Lâm Hành không thể nào hiểu được cách làm của mình, Nam Úc Thành vẫn cứ cảm thấy được, anh không hối hận.

Anh hút xong một điếu thuốc, vỗ vỗ quần áo đứng lên.

Đối với oán linh thể treo trên đỉnh đầu câu lên khóe miệng nở nụ cười:

“Đã đến giờ, ta tiễn ngươi lên đường.”

Hết!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here