Nam thành gió nổi – {QUYỂN THỨ TƯ: ĐÊM HÀNH LANG UỐN KHÚC} CHƯƠNG 10

0
100

Nam Thành Gió Nổi.

Tác giả: Thu Ký Bạch.

Edit: Winterwind0207

Tuy rằng Nam Úc Thành an ủi như vậy, mà Lâm Hành tâm lý thủy chung có chút không thoải mái.

Cậu không muốn tiếp tục suy nghĩ, ở trong đầu sắp xếp một chút chuyện lần này, lại hỏi: “Đúng rồi, trên người y tá bị giết hại kia có manh mối gì hay không?”

Nam Úc Thành lắc đầu: “Hiện nay không có phát hiện bất kỳ điểm đáng ngờ. Hẳn là cô ấy bất ngờ bị cuốn vào sự kiện lần này.”

Nghĩ đến nguyên nhân cái chết của nữ y tá kia là bị bóp nát tim mà chết, Lâm Hành liền không nhịn được liên tưởng đến sự kiện hung thủ moi tim. Lúc trước lúc tỉnh lại, Lâm Hành đã từng hỏi Nam Úc Thành, y tá tử vong có liên quan đến hung thủ moi tim hay không, nhưng khi đó Nam Úc Thành cũng không trả lời, mà là dời đi đề tài. Lâm Hành lúc đó mới từ trong giấc mộng tỉnh lại, trong đầu dòng suy nghĩ hỗn loạn, cũng không có truy cứu, mà bây giờ ngược lại cảm thấy có chút kỳ quái.

Liên quan tới nghi hoặc hung thủ moi tim, cho tới nay chưa bao giờ bị gián đoán, đặc biệt khi Lâm Hành phát hiện bức ảnh khi cậu còn nhỏ, sự nghi hoặc càng là lên tới đỉnh điểm.

Nhưng mà, căn cứ sau đó Cố Kỳ Viễn giải thích, sở dĩ Lâm Hành chứng kiến ba người giúp việc trong hình bị moi tim mà chết, nguyên nhân là bởi vì lúc đó Lâm Hành tuổi con nhỏ đi vào phòng dưới lòng đất, thả ra con quỷ bị giam cầm, con quỷ mất đi sự khống chế, giết chết ba người giúp việc kia, sau đó bỏ trốn.

Mà Lâm Hành, cũng là bởi vậy trở thành nhân vật mấu chốt bên trong chuyện này, ở trong đầu cậu có một số kí ức không muốn người ta biết liên quan đến con quỷ kia, tuy rằng đoạn ký ức này tạm thời bị cậu quên đi, thế nhưng cha Cố hao tổn tâm cơ chính là vì muốn Lâm Hành hồi tưởng lại chuyện lúc đó.

Bởi quãng thời gian này tới nay, Lâm Hành mới gia nhập cục cảnh sát, đối với công việc mới còn đang thích ứng, bởi vậy cũng không có bao nhiêu tinh lực đi phân tích lời giải thích của Cố Kỳ Viễn, chỉ là đơn giản cho đó là một lời giải thích cho những chuyện kia. Nhưng mà, cho tới bây giờ, Lâm Hành lại một lần nữa tỉ mỉ mà nhớ đến, mới phát giác Cố Kỳ Viễn lúc đó nói những câu kia, tựa hồ có gì đó không đúng.

Đầu tiên là sự xuất hiện của ba người giúp việc.

Trong ký ức ấu thơ của Lâm Hành, nhà họ Cố cho tới nay vẫn thuê người giúp việc, thế nhưng trong tình huống bình thường, giúp việc trong nhà nhiều nhất không vượt quá hai người. Bởi vì người nhà họ Cố ít, bình thường ở nhà cũng chỉ có Cố Kỳ Viễn cùng cha Cố, trong lúc Cố Kỳ Viễn đang học trung học, cha mẹ cậu ta ly hôn, sau đó mẹ Cố Kỳ Viễn rời ra ngoài, từ đó về sau nhà họ Cố chỉ thuê một người giúp việc, thói quen này vẫn luôn bảo trì cho tới bây giờ. Bởi vậy, lúc trước Cố Kỳ Viễn nói, ba người giúp việc xuất hiện cùng lúc, đồng thời đều bị giết chết, chuyện này tựa hồ hết sức kỳ quái.

Bởi vì dựa theo lời giải thích của Cố Kỳ Viễn, lúc đó cha Cố cùng Cố Kỳ Viễn đều không ở nhà, mà mẹ Cố Kỳ Viễn từ rất sớm cũng bởi vì không hợp với cha Cố Kỳ Viễn cho nên không thường về nhà, nói cách khác chuyện này phát sinh cùng ngày, ngoại trừ người giúp việc ở ngoài, trong nhà chỉ có một mình Lâm Hành.Như vậy tại sao lại xuất hiện ba người giúp việc? Chăm sóc Lâm Hành rõ ràng một người như vậy đủ rồi, vì sao lại cần thiết ba người? Đồng thời, dưới sự trông chừng của ba người giúp việc, Lâm Hành dĩ nhiên còn có thể len lút chuồn xuống tầng hầm, thả ra oán linh thể?

Điểm này vô luận từ bất kỳ góc độ nào xem tựa hồ cũng nói không thông.

Lại nói oán linh thể kia?

Lâm Hành ban đầu sở dĩ để ý người phụ nữ trong tấm hình, là vì cậu ở trong mơ thấy được thi thể người phụ nữ trung niên bị moi tim, mà người phụ nữ này giống như đúc người phụ nữ trong tấm hình của cha Cố.

Như vậy nếu này ba người giúp việc này đều bị oán linh thể moi tim mà chết, có hay không liền nói rõ, tất cả nạn nhân lúc trước Lâm Hành gặp được, đều là bị oán linh lấy đi trái tim?

Nếu như giả thiết này thành lập, chuyện này không phải nói rõ oán linh luôn ở bên cạnh cậu.

Vậy nếu đã biết đến oán linh thể ở bên cạnh cậu, tại sao tất cả mọi người không hành động thực thi? Trái lại dùng một loại thái độ tựa như dung túng bỏ mặc tất cả mọi chuyện phát triển? Đồng thời, giả thiết mục đích của cha Cố là vì từ trong trí nhớ của cậu tìm ra oán linh thể, vậy nếu đã có nhiều người bị moi tim như vậy, cha Cố không có đạo lý gì không đi điều tra manh mối, cần gì phải dây dưa đối với ký ức của cậu!

Trong đoạn trí nhớ cậu quên đi, đến tột cùng giấu giếm bí mật gì?

Liên tưởng đến phản ứng mỗi lần nhắc đến hung thủ moi tim Nam Úc Thành vẫn giữ kín như bưng, Lâm Hành không tự chủ có chút không thoải mái.

Không biết vì sao, Lâm Hành luôn cảm thấy quan hệ giữa oán linh và Nam Úc Thành cũng không có đơn giản như chính cậu tưởng tượng, chân tướng của sự thật, hẳn là cùng lời giải thích của Cố Kỳ Viễn cách nhau rất xa.

Bọn họ đến tột cùng đang giấu giếm cái gì? Còn có giấc mộng lần trước, đến cùng có ý nghĩa gì? Tất cả những thứ này rốt cục liên quan gì đến cậu!

Nghĩ tới nghĩ lui, Lâm Hành lại trở về điểm bắt đầu.

Cậu thở dài, liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ. Lúc này bọn họ đã từ bệnh viện đi ra, đang lái xe đi tới nhà Trần Hách.

Bởi vì Trần Hách cũng khó giải thích được mất tích, người của bệnh viện cũng không rõ ràng tình huống cụ thể của anh ta, Nam Úc Thành chỉ có thể căn cứ nơi ở tra được mang Lâm Hành đi điều tra, xem có thể hay không phát hiện một ít manh mối.

Ngoài cửa sổ cảnh sắc đang nhanh chóng rút lui, Lâm Hành nhìn một hồi liền cảm thấy đau mắt, cậu liền quay đầu lại nhìn Nam Úc Thành.

Bởi vì lúc trước một ít suy đoán, làm cho cậu khi nhìn về phía Nam Úc Thành trong ánh mắt có một thứ tình cảm không có trong ngày thường, cậu không dám nhìn thẳng Nam Úc Thành, sợ làm cho đối phương chú ý, chỉ có thể len lén từ bên trong gương chiếu hậu quan sát.

Một bên vừa nhìn, một bên liền nhớ lại đoạn thời gian lúc cậu quen Nam Úc Thành.

Lâm Hành cũng không phải một người dính người, nếu như so sánh với Cố Kỳ Viễn, Lâm Hành tự nhiên được cho là người rộng rãi, mà nếu như so với Trương Thần, Lâm Hành lại hiện ra hết sức hướng nội. Cậu đối nhân xử thế đều tương đối chậm chạp, rất khó đối với một người sản sinh tình cảm, thường thường là sau khi ở chung một quãng thời gian, trong lòng cậu mới từ từ có vị trí của người đó.Nhưng mà, thói quen như vậy trong lúc gặp phải Nam Úc Thành toàn bộ bị phá vỡ.

Lâm Hành rất khó hình dung cảm giác của cậu lần thứ nhất ở trên xe buýt nhìn thấy Nam Úc Thành. Tuy rằng lúc đó sự chú ý của cậu cơ hồ toàn bộ bị tình hình quỷ dị hút vào, thế nhưng không phải không thừa nhận chính là, một khắc kia tỉnh lại nhìn thấy Nam Úc Thành, trong lòng Lâm Hành lại có một loại rung động đã lâu không gặp.

Loại rung động này tại lúc đó cũng không có gây nên sự chú ý của cậu, bởi vì vào lúc ấy có chuyện hấp dẫn sự chú ý của cậu. Thế nhưng sau khi gặp lại, lại một lần nữa nhìn thấy Nam Úc Thành, Lâm Hành lại rõ ràng cảm thấy khát vọng từ nội tâm mình đối với người này

—— đó là một loại khát vọng tương tự bản năng.

Khởi đầu trong một quãng thời gian rất dài, Lâm Hành cũng không có rõ ràng. Cậu thậm chí không biết, tại sao bản thân luôn đối với tình cảm rất chậm chạp, sau khi ở cùng Nam Úc Thành tiếp xúc ngắn ngửi một thời gian, lại có thể dễ dàng động tâm.

Cậu cho đây chỉ là một lần bất ngờ nhất kiến chung tình, nhưng sau khi mơ thấy giấc mơ kia, cậu mới hiểu ra rằng e rằng duyên phận hai người đã được quyết định từ lâu.

Cậu nhìn Nam Úc Thành, dần dần mà có chút thất thần. Ngay cả khi Nam Úc Thành nhìn lại cậu đều không phát hiện.

Nam Úc Thành tuy rằng lái xe, nhưng là đã sớm chú ý tới Lâm Hành luôn luôn len lén quan sát mình, nguyên bản anh cũng không có để ở trong lòng, nhưng mà thời gian lâu dài, thấy Lâm Hành vẫn không có thu hồi ánh mắt, trái lại nhìn mình đến ngẩn người ra, anh rốt cục không nhịn được lên tiếng nói: “Em đang suy nghĩ gì?”

Lâm Hành đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, bỗng nhiên bị anh gọi một tiếng, vội vã ngẩng đầu lên: “A?”

Nam Úc Thành nhàn nhạt nói: “Từ mới vừa mới bắt đầu em vẫn tâm sự nặng nề, đang suy nghĩ gì?”

“Há, không có gì.” Lâm Hành che giấu nói: “Em chỉ đang nghĩ chuyện Quế Kỳ.”

Nam Úc Thành nheo mắt lại liếc mắt nhìn cậu, hiển nhiên đối với lời giải thích của Lâm Hành cũng không quá tin tưởng, nhưng anh cũng không có hỏi nhiều.

Lâm Hành thấy cậu không truy cứu nữa, cũng ở trong lòng yên lặng thở phào nhẹ nhõm.

Hai người một đường không nói chuyện đến dưới tầng nhà Trần Hách, Nam Úc Thành lần này không để cho Lâm Hành ở trong xe chờ, hai người cùng đi lên tầng.

Nhà Trần Hách nằm bên trong một khu chung cư xa hoa, toà nhà này tổng cộng có ba mươi sáu tầng, mỗi một tầng chỉ có hai cái hộ gia đình, nhà Trần Hách tại tầng thứ hai mươi bảy, nhà nằm bên cạnh bờ sông, tầm nhìn phi thường tốt.

Hai người đi thang máy sắp tới tầng hai mươi lăm, dọc theo đường đi không có nói chuyện, bên trong không gian thu hẹp ngoại trừ âm thanh thang máy hoạt động ở ngoài rốt cuộc không còn động tĩnh khác.

Lâm Hành ở trong bầu không khí trầm mặc này, có chút không dễ chịu, chẳng biết vì sao, cậu luôn cảm thấy từ khi cậu hỏi Nam Úc Thành có nhớ chuyện ở quê nhà hay không, lúc hau người ở chung có một vài chỗ là lạ. Lúc trước ở trên xe bị Nam Úc Thành phát hiện mình nhìn lén, trong nháy mắt Lâm Hành cơ hồ không nhịn được nghĩ muốn chọc thủng tất cả những thứ này, nói ra cảnh tượng ở trong mơ. Thế nhưng lời nói đến bên mép, rồi lại phảng phất có một luồng sức mạnh bức bách khống chế bản thân cậu nuốt những lời kia xuống—— thật giống như, ở nơi sâu xa trong linh hồn cậu, có một người như vậy biết đến, một khi nói ra khỏi miệng, một số chuyện cũng không còn cách nào cứu vãn.

Cậu sửa sang tâm tình không rõ của mình, án mạng hỗn loạn cũng làm cho cậu càng ngày càng mờ mịt, cậu muốn đánh vỡ loại trầm mặc đột nhiên xuất hiện này, lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Giữa lúc cậu há miệng muốn nói cái gì để xoa dịu không khí, Nam Úc Thành chợt giơ tay đánh gãy cậu.

Nam Úc Thành làm một thủ thế cấm khẩu.

Lâm Hành đầu óc lập tức thanh tỉnh, nhất thời cũng không đoái hoài tới ý nghĩ lúc trước, vội vã vểnh tai lên đi nghe động tĩnh chung quanh.

Thang máy vẫn cứ đang thong thả đi lên, âm thanh thang máy hoạt động cũng không hề lớn, nhưng bởi vì bên trong thang máy không gian quá mức phong bế, hơn nữa tiếng vang nhiễu loạn, chuyện này khiến Lâm Hành cơ hồ hoàn toàn không nghe được động tĩnh bên ngoài. Cậu nghe vài giây, liền bỏ qua, vừa vặn lúc này nhắc nhở đã đến tầng hai mươi bảy, cậu liền lui về phía sau môt bước, chờ Nam Úc Thành chỉ thị.

Thang máy từ từ mở ra, Nam Úc Thành cơ hồ là ngay lập tức từ trong thang máy xông ra ngoài! Anh chưa cùng Lâm Hành làm bất kỳ nhắc nhở, mà là nhanh chóng vọt tới bên phải thang máy, mở ra một cánh cửa lớn.

Lâm Hành ngẩn ra, lập tức lập tức chạy theo đi vào.

Nhưng mà vừa vào cửa, cậu liền biết đến, bọn họ đã đến chậm.

Trong phòng người đi nhà trống, Trần Hách đã không còn tung tích!

Hết!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here