Vũ nam – CHƯƠNG 1-4

0
37

Lúc đến Hoàng Long, Lý Thiên Vũ hơi hưng phấn. Lâu lắm rồi hắn không có loại cảm giác ấy khi đi vào chỗ này. Đến Bắc Kinh vài ngày không để ý đến vũ công nam này, quay về nghỉ ngơi hai ngày, nhớ tới người này lại thấy có hứng thú. Sau khi gọi điện cho Tiêu Nam, buổi tối hắn đi đến Hoàng Long. Bảo với Lục Thành không cần đón tiếp, tự mình vào phòng, đòi một ly rượu rồi nhìn sân khấu.

Đợi rất lâu cũng không thấy bóng dáng A Hạo. Thiên Vũ không sốt ruột, chậm rãi nếm rượu. Đến đêm khuya, thời điểm nhiều người nhiều tiếng hò hét nhất, ánh đèn biến đổi, bốn góc có mấy cô gái bắt đầu múa cột. Một thanh niên trẻ đi đến sân khấu chính, cậu bắt đầu nhảy lên cái cột trên giá đỡ. Mái tóc vàng tung bay và thân thể chuyển động nhảy múa, cậu vừa bắt đầu múa phía dưới đã có những từng đợt hò hét điếc tai.

Lý Thiên Vũ không phải chưa từng nhìn thấy nam giới múa cột. Nhưng cái này bị hắn liệt vào dạng nhảy múa buồn nôn nhất. Những trai nhảy đó lộ bụng cũng như đùi có lông tơ dài, cố gắng làm thành tư thế đẹp đẽ nhưng hắn không thấy đẹp ở đâu hết. Vì thế nhìn thấy A Hạo xuất hiện với cột ở sân khấu, Lý Thiên Vũ sững sờ. Hắn sợ ấn tượng tốt đẹp vũ công nam này lưu lại cho hắn từ trước đến nay sẽ dừng lại tại đây. Nhưng Lý Thiên Vũ lại sớm lặp lại bộ dạng ngốc nghếch nhìn chằm chằm sân khấu tối hôm đó.

A Hạo vẫn không lộ ra mấy, áo ba lỗ màu đen và quần dài. Cậu chuyển động xung quanh cái cột càng lúc càng nhiều, đôi chân dài vung lên eo hạ thấp, trong một giây mạnh như rồng hổ, giây tiếp theo cảm giác chợt biến đổi, lười biếng nghiêng người dựa vào cột, thân thể vừa như ngã lại không ngã, dưới ánh đèn khuôn mặt tuấn tú chợt ngẩng lên, cằm cong lên, tỏa ra ánh mắt không đàng hoàng.

Tiếng hét điếc tai bùng lên bốn phía.

Thiên Vũ nắm chặt ly rượu.

10 phút sau, Thiên Vũ nhìn A Hạo từ sau sân khấu đi ra, chạy như bay đến phòng hắn.

“Anh đến đây lúc nào thế?”

Trên khuôn mặt đỏ bừng đầy mồ hôi là nụ cười không chút giả tạo. Cậu trai trẻ này thật sự vui vẻ.

“Tôi mới đến.”

Thiên Vũ rót rượu vào chiếc ly rỗng đã chuẩn bị từ trước.

“Sao anh không nói trước cho tôi một tiếng? Đến lúc quản lý Lục nói anh đến, tôi chạy vội lại đây.”

“Cậu múa không tệ đâu!”

Thiên Vũ giả bộ lần đầu tiên nhìn cậu múa, khen ngợi.

“Đâu có … nhảy vớ vẩn thôi.”

Giọng nói hiện ra một chút đắc ý. Thiên Vũ cười nhìn cậu.

A Hạo chưa thay quần áo, xem ra là xuống sân khấu thì tới đây luôn. Cổ áo ba lỗ màu đen hở sâu, trên cổ đeo một sợi xích. Tóc buông xuống bả vai, phía trước gạt mấy lọn tóc lên buộc thành búi. Bình thường Lý Thiên Vũ gọi kiểu tóc này là kiểu tóc nữ, mấy cô gái trẻ 17, 18 hay buộc như vậy, hắn không nghĩ kiểu tóc này còn có thể dùng cho nam giới, lại có thể đẹp đẽ như vậy, lại có thể không những không gây cảm giác nữ tính, mà có khí chất anh hùng.

A Hạo thấy Thiên Vũ chăm chú nhìn mái tóc mình thì hơi ngượng ngùng: “Bộ dạng này kỳ quái lắm à?”

Cậu vươn tay lấy sợi dây buộc tóc mái xuống, Thiên Vũ không kịp ngăn cản.

“Ai nói thế, rất đẹp trai, tôi đang thưởng thức đấy.”

A Hạo nâng ly chạm cốc với hắn rồi ngửa đầu uống, yết hầu di chuyển lên cao xuống thấp, ánh mắt Thiên Vũ xuyên qua ly rượu phía trước nhìn chòng chọc vào cái cổ tràn đầy mùi vị đàn ông kia.

“Cậu thế nào rồi?”

“Rất tốt, quản lý Lục rất quan tâm tôi, mọi người đối xử với tôi đều tốt. Thật sự cảm ơn anh, … sếp Lý.

Không hiểu vì sao từ lần đầu nghe chữ “sếp Lý” từ miệng cậu, Lý Thiên Vũ cảm thấy nghe rất khó chịu.

“Không phải đã nói đừng gọi sếp Lý sao? Gọi anh Thiên đi.”

A Hạo nhìn hắn, biểu cảm vật lộn đấu tranh làm Thiên Vũ bật cười.

“Sao thế? Gọi tôi là anh Thiên làm cậu tủi thân thế à?”

A Hạo vội vàng: “Không phải! … Anh Thiên!”

Không hiểu vì sao mà tiếng “anh Thiên” này vẫn làm Thiên Vũ thấy kì cục.

“…Sao tôi thấy kì cục thế nào ý. Cậu có thể gọi sao nghe chân thành được không?”

Thiên Vũ cố ý đùa cậu. A Hạo nhìn hắn.

“Nhìn anh … trẻ hơn tôi.”

Lý Thiên Vũ thật sự thật sự sặc luôn.

Hắn đã nghe rất nhiều lời khen nhưng không có câu nào dễ chịu thế này.

“Cậu đừng nói mình già như thế được không?”

Thiên Vũ cười nói. Lục Thành đi đến.

A Hạo đứng lên ngay lập tức: “Quản lý Lục.”

Lục Thành tươi cười, ấn A Hạo ngồi xuống rồi quay sang Lý Thiên Vũ.

“Sếp Lý, bọn tôi nợ cậu ân huệ lớn đấy!”

Thiên Vũ xoay xoay ly rượu.

“Cậu nhóc này thể hiện tốt không?”

“Đâu chỉ là tốt, A Hạo là ngôi sao của chỗ chúng tôi, khách đến cổ vũ nhiều khủng khiếp!”

A Hạo cúi đầu, hơi ngượng ngùng, lại có chút đắc ý.

“Người cũng không tệ, rất chịu khó lại giỏi giang.”

A Hạo vội vàng nói “Nhờ mọi người giúp đỡ đấy.” Thiên Vũ ra hiệu cậu không cần đứng lên.

“Cậu ấy là người thành thật, các anh đừng bắt nạt.”

Lục Thành cười đáp lại.

“Sao có thể thế chứ.”

“Cũng đừng xử tệ với người ta.”

Lục Thành rất thông minh, lập tức tiếp lời: “Tôi biết rồi. Sếp Tiêu đã dặn dò rồi.”

Hắn cúi đầu vỗ vai A Hạo.

“Cậu xem sếp Lý quan tâm cậu nhiều, còn không nhanh cám ơn sếp Lý đi.”

A Hạo định mở miệng, Thiên Vũ xua xua tay.

“Ài, chuyện của bọn tôi để bọn tôi tự nói, anh cứ làm việc của anh đi.”

Lục Thành cười rồi đi. Lý Thiên Vũ biết trong lòng anh ta nghĩ gì.

Cái người tinh tường này.

Chờ Lục Thành đi rồi, A Hạo quay người, nhìn Lý Thiên Vũ một cách biết ơn.

“… Cũng không biết phải nói sao mới được. Tôi …”

“Không cầm cảm ơn tôi. Cậu nhảy tốt như vậy, mấy câu lạc bộ đêm còn muốn giành giật cậu.”

Đây là lời nói thật.

“Đãi ngộ của Hoàng Long không chắc là cao nhất nhưng có bảo đảm cũng có phúc lợi cho nhân viên chính thức, tốt hơn so với vùng Quang Tẩu. Bản thân hăng hái chăm chỉ, làm cho tốt.”

A Hạo sờ sờ tóc.

“Ừm.”

Đột nhiên một cô gái ăn mặc rất mốt chạy vào, nhét một bó hoa vào tay A Hạo, phía sau một nhóm các cô gái trang điểm xinh đẹp cùng nhau cười tươi.

A Hạo nho nhã lễ phép nói cảm ơn, cô gái hơi thẹn thùng chạy đi. Thiên Vũ rất hứng thú quan sát.

“Anh đi được không? Ăn được miến không?”

A Hạo rút một 200 tệ ra đặt trên bàn.

“…Người ở đây đúng là có tiền.”

Thiên Vũ chỉ chỉ tiền kia.

“Cầm lại đi, đấy là tiền boa đưa cho cậu đó.”

A Hạo đẩy tiền lại.

“Theo quy định là phải nộp lại.”

“Đừng ngốc thế, đây là do cậu lao động mà có, xứng đáng mà.”

“Tôi đều nộp lại. Cho nhiều lắm. Cảm giác như bán mình vậy.”

Thiên Vũ giật mình nhìn cậu một cái.

Thằng nhóc này bị bệnh à?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here