Vũ nam – CHƯƠNG 1-6

0
37

Trên đường lái xe đến quán Hạo Dương, tâm trạng Lý Thiên Vũ rất vui vẻ.

Thậm chí hắn còn vừa lái xe vừa ngân nga hát, đến giai điệu cũng chẳng rõ nhưng cứ hát bừa như thế.

6 giờ sáng mới rời khỏi chỗ A Hạo, quay về ngủ mấy tiếng, hiện giờ tinh thần sảng khoái, tỉnh táo dễ chịu. Lý Thiên Vũ cảm thấy mình là tên thợ săn đầy âm mưu đang tiếp cận con mồi. Cảm giác đi săn này làm hắn thấy hưng phấn. Mà con mồi này thì dễ như trở bàn tay, chẳng qua là sớm hay muộn thôi.

Lý Thiên Vũ rất tự tin với chính mình.

Hắn rất ít kiên nhẫn với việc bỏ thời gian ra để xây dựng quan hệ. Nhưng nếu vừa ý hắn không ngại theo đuổi lâu dài, yêu giai trẻ mới có thể làm việc ngốc thế.

Có một số chuyện không cần nói rõ. Việc hắn làm vì A Hạo, người tinh ý vừa nhìn sẽ hiểu được.

Chàng vũ công ở Destiny lại không hiểu là đang có chuyện gì.

Cứ cho là trước mặt hắn A Hạo ngụy trang rất khá, nhưng Lý Thiên Vũ tin tưởng khả năng quan sát của chính mình. Còn phán đoán là thẳng hay cong thì đến giờ hắn vẫn chưa dám chắc. Trai thẳng rất có sức hút, nhưng cũng mất rất nhiều thời gian. Hắn coi trọng hiệu quả và sự hồi đáp nên phải suy tính chi phí đầu tư. Nếu tốn thời gian từ từ bẻ cong một chàng trai, chẳng bằng tìm một người cùng có nhu cầu để nhanh chóng xuống tay.

Vì thế Lý Thiên Vũ càng tràn ngập mong chờ với A Hạo.

Một trai cong rất giống trai thẳng, có sức hút lại ngây thơ không có kinh nghiệm trong giới này.

Quả thật là hàng hảo hạng.

Suýt chút nữa Lý Thiên Vũ cười thành tiếng.

Vào phòng, A Hạo đã chờ sẵn ở đó, vừa nhìn thấy hắn liền đứng lên, mặt tươi cười chào đón hắn.

Trước mắt Thiên Vũ sáng bừng. A Hạo mặc áo sơ mi màu xanh nhạt kiểu Tây, thắt một chiếc cà vạt khá phù hợp, để một kiểu tóc mới, hoàn toàn không giống cách ăn mặc lúc biểu diễn buổi tối, lịch sự nho nhã làm nổi bật khuôn mặt như điêu khắc, nhìn qua giống như tinh anh của một công ty lớn.

“Sao cậu mặc đẹp thế này? Gặp khách hả?”

Thiên Vũ hững hờ ngồi xuống, mắt ngước lên, cười đến là rõ ràng.

“Đúng thế. Mỗi anh Thiên thôi.”

A Hạo cố ý nhấn mạnh từ “anh Thiên”, ý nói nhân viên phục vụ đưa đồ ăn lên, đứng lên rót rượu cho Thiên Vũ.

Ngoài nhiệt tình còn có chút ý tứ thân thiết. Thiên Vũ hưởng thụ ngắm nhìn những ngón tay dài đẹp trước mắt.

“Thế bắt đầu được chưa? Tôi không mang đủ tiền đâu.”

“Có thể quẹt thẻ mà.”

A Hạo nhanh chóng tiếp một câu, Thiên Vũ bật cười.

Càng lúc càng nói nhiều. Thiên Vũ đang mỉm cười thì cửa phòng mở ra, một người đi vào, nhút nhát đến bên cạnh A Hạo. A Hạo đứng lên lấy ghế cho cô, giới thiệu với Thiên Vũ.

“Bạn gái của em, Đình Đình.”

“… Ồ.” Thiên Vũ quay sang phía Đình Đình. “Chào em.”

“Em gọi anh Thiên nhé.” A Hạo nói với Đình Đình. Đình Đình hơi cúi người. “Chào anh Thiên.”

Thiên Vũ lùi người lại để nhân viên phục vụ trải khăn ăn.

“Được đấy A Hạo, bạn gái xinh đấy.”

A Hạo cười với Đình Đình. “Mời rượu đi, khen em kìa.”

Đình Đình giơ một ly rượu lên, A Hạo cũng cầm ly lên. Cậu nhìn Thiên Vũ, ánh mắt đầy chân thành và biết ơn.

“Anh Thiên, từ khi đến chỗ này, anh là người đối xử với tốt nhất với em. Thật sự, vô cùng cảm ơn anh.”

Cậu ngửa cổ, uống hết rượu trong ly.

Lý Thiên Vũ cũng nâng ly lên uống.

Tiêu Nam hoàn thành xong tờ khai, sản lượng tháng đầu của quý đã đủ, Lý Thiên Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm. Tờ khai này chẳng dễ dàng gì, lai lịch hai bên cũng không đơn giản, không biết Tiêu Nam dùng quan hệ gì mà thông suốt với phía trên, túm lại hắn lại nợ ân huệ của Tiêu Nam.

Vì thế lúc Tiêu Nam hẹn gặp mặt, Lý Thiên Vũ chỉnh trang một chút rồi đi đến. Chỗ Tiêu Nam chọn hôm nay là Hán Dương, nghe y chọn nơi này là Thiên Vũ biết y muốn làm gì. Khi hắn quen thuộc đi vào gian phòng thuê riêng ở tầng 38 cao nhất, Tiêu Nam đã mặc áo tắm, cầm một ly Martiny đợi hắn.

Thật ra hôm nay Lý Thiên Vũ không có tâm trạng ấy. Nhưng hắn biết rõ chính mình nên làm gì. Ở trên giường Tiêu Nam rên rất lớn, vẻ mặt cảm xúc mãnh liệt làm Thiên Vũ nghi ngờ lâu lắm rồi hắn không làm, nhưng loại người như Tiêu Nam sao có thể thiếu bạn giường, cái thiếu là người khiến hắn thất bại.

Tiêu Nam rất quái đản. Hơn nửa những người hắn vừa ý đều là 0. Hắn thích nam sinh mảnh mai mềm mại, còn thích nơi ăn chơi. Có một lần Tiêu Nam gọi Lý Thiên Vũ đến cùng chơi một sinh viên họ Phong, kích thích ba người cùng trên giường làm Tiêu Nam rất hưng phấn, hắn liên tục cắm vào kẻ đang không ngừng rên rỉ kia, cùng lúc đó bảo Lý Thiên Vũ làm hắn đi, ký ức về ngày đó làm Lý Thiên Vũ ghê tởm cả nửa tháng.

Hắn vẫn cảm thấy Tiêu Nam là một tên biến thái. Đương nhiên hắn cũng biết Tiêu Nam không phải kẻ biến thái nhất trong đám thái tử đảng.

Trước đây rất lâu khi Tiêu Nam đem Lý Thiên Vũ đi khắp nơi, có kẻ tên Vương Khai muốn chơi đùa Thiên Vũ một đêm. Lúc ấy đám kia coi Thiên Vũ là thú cưng của Tiêu Nam. Cậu Vương Khai là quân thống, nói quân thống thì hơi khoe khoang nhưng thế lực thì không hề khoe khoang. Lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Vũ, Vương Khai sờ mặt hắn, ánh mắt nhìn hắn giống như đang nhìn giai bao.

Lý Thiên Vũ nhận thấy chỉ cần rải đường thì không gì không nhẫn nhịn được. Hắn không ngờ Tiêu Nam sẽ kiên quyết từ chối, không ngần ngại trở mặt với Vương Khai, còn nổi cơn thịnh nộ với Lý Thiên Vũ. Lý Thiên Vũ cân nhắc thấy Tiêu Nam hiển nhiên có giá trị hơn Vương Khai. Hắn kinh ngạc vì Tiêu Nam cư xử như thể có chút tình cảm với hắn.

Tiêu Nam ôm chặt Lý Thiên Vũ, bắn lên bụng hắn. Thiên Vũ lấy giấy lau thứ trắng đục trên bụng mình, Tiêu Nam gắng sức lật hắn xuống phía dưới.

Thiên Vũ tưởng Tiêu Nam có ý định kia, lưng tự nhiên cứng đờ ra. Thế nhưng Tiêu Nam lại giống như con cún nhỏ rúc trong lòng hắn, còn thè lưỡi l**m mặt hắn.

Đàn ông 35 tuổi còn như vậy khiến Lý Thiên Vũ hơi không chịu được. Hắn lặng lẽ quay mặt đi thì bị giữ chặt cằm.

“Chia tay với Trình Phong rồi hả?”

“Ừ.”

“Sao vậy? Vẫn chê không đủ đẹp trai à?”

“Không phải.”

Tiêu Nam một lần nữa thè đầu lưỡi dính ướt l**m cổ hắn, bật cười.

“Chơi với cậu, sớm muộn gì cũng chơi ra bệnh.”

“Có bệnh cũng làm anh bệnh luôn.”

Thiên Vũ véo mông Tiêu Nam một cái, Tiêu Nam chớp mắt hưởng thủ. Hắn với tay xoa tóc Thiên Vũ.

“Dáng vẻ của cậu quyến rũ thật … tôi thích nhìn cậu làm lắm.”

Thiên Vũ không lên tiếng. Hắn biết Tiêu Nam thích hắn ở điểm nào.

“Này, đóng cửa công ty của cậu, đến giúp tôi đi.”

Tiêu Nam nói với hắn rất nhiều lần.

“Liên tục làm khổ cậu, cậu giữ cái công ty bé tí ấy làm gì? Vì tờ khai có mấy triệu mà bắt tôi phải đi nhậu.”

Thiên Vũ nghe xong thì cười. Lời này hắn tin.

“Cảm ơn sếp Tiêu. Anh còn có hứng thú này với tôi cơ à?”

Tiêu Nam nhổm người, nhướn mày cười với hắn.

“Phải uống dấm chua đấy. Nhưng tôi rất muốn làm khổ cậu, ai bảo Tiểu Vũ của chúng ta lại đẹp như vậy. Tôi không nỡ.”

Tiêu Nam nói xong thì lấp kín miệng Thiên Vũ, khuấy đảo trong miệng hắn. Thiên Vũ đáp lại hành động của y, trong lòng lại cười mỉa mai.

Vài ngày sau Thiên Vũ đến tham gia lễ khai mạc buổi khen thưởng của nhật báo Hán Thành. Đây là một hoạt động quan trọng của tháng 9, thành phố cũng rất coi trọng, thuê hẳn một ê kíp đến đây cổ vũ, phân công phó thị trưởng quản lý văn hóa đến cắt băng. Công ty đại diện duy nhất trong các công ty truyền thông quảng cáo, “Biển sao” ký hợp đồng tất cả các hoạt động quảng cáo ngoài trời có liên quan cũng như sản phẩm xung quanh, đây cũng là kế hoạch thương nghiệp quốc doanh của Lý Thiên Vũ.

Sau khi kết thúc buổi lễ, Lý Thiên Vũ đi dự tiệc với phó thị trưởng Chu và lãnh đạo tập đoàn báo chí, đang vội thì có điện thoại.

“Chào, tôi là Lý Thiên Vũ.”

Thiên Vũ đi sang một bên. Trong điện thoại có người nói nhưng xung quanh rất ồn ào nên không nghe thấy gì. Lý Thiên Vũ hơi mất kiên nhẫn: “Tôi nghe không rõ, anh nói to hơn đi!”

“Tôi là A Hạo.”

Thiên Vũ cuối cùng cũng nghe rõ.

“Có chuyện gì?”

“À, không có chuyện gì … Anh đang bận à?”

Tiếng nói của A Hạo không liền mạch, A Hạo nhìn một đám người đang chờ hắn, cũng hơi mất kiên nhẫn.

“Có chuyện gì? Nói nhanh lên! Tôi đang rất bận.”

“Anh bận như thế chắc không có chuyện quan trọng hơn, xin lỗi anh, tôi xin lỗi …”

Giọng nói hơi hoảng hốt, có lẽ do trời nóng nên Thiên Vũ hơi bực mình.

“Sau này nếu không có việc gấp thì đừng tìm tôi.”

Hắn cúp máy.

Thiên Vũ ngồi trong văn phòng, Lục Thành đi đến. Thiên Vũ lấy hợp đồng đã chuẩn bị trước từ ngăn kéo ra đưa cho anh ta. Buổi tối thời gian tuyệt vời đi dạo đến điểm cuối là Hoàng Long, tiệc bia rượu ngoài trời, đơn vị tài trợ rượu bia cũng chuẩn bị đầy đủ đúng lúc, Tiêu Nam sẽ không bỏ qua cơ hội làm ăn. Về điểm này đến bây giờ Tiêu Nam và Lý Thiên Vũ rất ăn ý, Thiên Vũ thấy điều này rất tốt vì quan hệ hai bên không phải gánh nặng.

Lục Thành nói chút chuyện phiếm: “Sao lâu nay sếp Lý không thấy đến chỗ chúng tôi vậy?”

Anh ta mà không nói thì Thiên Vũ cũng chẳng nhớ ra, hình như một thời gian rồi không đến đây.

“Chỗ anh có gì mới không? Nhìn qua nhìn lại chỉ có mấy thứ kia.”

Lục Thành cười rồi đưa thuốc lá cho Thiên Vũ.

“Không phải còn cậu nhóc kia sao, rất đắt khách đấy.”

“Cậu nhóc nào?”

Thiên Vũ nhả một hơi, giả ngu.

“A Hạo mà. Cậu quên nhanh thế sao?”

Lục Thành cố tình trợn mắt. Thiên Vũ rất ghét loại vẻ mặt hồ ly này. Cái gì chả biết, giả bộ khỉ gì.

“À. Cậu ta sao rồi?”

“Cậu ấy thật sự không tệ đâu, giờ thăng chức làm trưởng nhóm rồi.”

“Trưởng nhóm?”

Thiên Vũ thật sự bất ngờ. Ở Hoàng Long dưới quản lý chính là trưởng nhóm, không to không nhỏ nhưng cũng có thể coi là có tí chức, quản lý hơn chục người cấp dưới.

“Tôi cũng không nói phải để cậu ta có chức vụ mà.”

“Không phải đâu, cậu nhóc này thật sự rất có tài. Nên quản lý người khác.”

“Thế à?”

Không thấy đi đâu cả.

Nhìn vẻ mặt Lý Thiên Vũ không có tí hứng thú nào, Lục Thành cũng không nhiều lời, biết điều mà lái sang đề tài khác rồi ra ngoài.

Thiên Vũ hút mấy điếu thuốc, nhớ tới vẻ ngoài của A Hạo.

Ngày đó ăn cơm không thấy gì khác, chỉ thấy cậu ta đưa đĩa rau cho bạn gái. Mẹ kiếp.

Bảo sao thiếu tiền như vậy, hóa ra đều do làm hư người này.

Lý Thiên Vũ tự nhận nhìn người rất kén chọn. Gái đẹp bình thường không lọt vào mắt hắn. Thế nhưng hắn vẫn phải thừa nhận Đình Đình là một cô gái vô cùng cực kì đẹp. Dáng cao ráo mảnh mai, đoan trang, biết cách ăn mặc, khuôn mặt thì ngay cả ông bố bí thư của Tiêu Nam đang tức giận mà nhìn thấy cũng phong độ lại ngay. Ở cùng cô gái như thế lúc ăn cơm rất dễ khiến người khác chú ý. Thiên Vũ thấy ánh mắt A Hạo nhìn bạn gái đầy yêu chiều, muốn nói thằng nhóc này có biết còn người khác ở bữa ăn không, ngay cả bát ăn cũng chẳng sạch sẽ gọn gàng.

Lý Thiên Vũ ăn bữa cơm kia thật sự có cảm giác như ăn phải ruồi bọ.

Hứng thú của hắn với A Hạo bỗng nhiên không còn nữa.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here